Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

91 1826

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

303 12357

Nhật Ký Quan Sát Vị Hôn Thê Khăng Khăng Mình Là Đàn Ông

(Đang ra)

Nhật Ký Quan Sát Vị Hôn Thê Khăng Khăng Mình Là Đàn Ông

연습용더미

…Ít nhất thì, có vẻ như sẽ không nhàm chán đâu.

8 17

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

236 913

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

(Đang ra)

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

gosogdolu; 고속도루

Và rằng thế giới sẽ đi đến hồi kết vào 10 năm sau.

755 12347

Chương 1001-1200 - Chương 1043: Lại một cái di tích người truyền thừa?

Chương 1043: Lại một cái di tích người truyền thừa?

Trong di tích, ai nấy đều mang thần sắc cuồng hỉ, đây quả thực là miếng bánh từ trên trời rơi xuống.

"Quy tắc di tích này thuộc về loại hào phóng rồi..."

"Vậy mà chủ động phát thưởng cho mỗi người, nếu di tích nào cũng thế này thì tốt biết mấy."

"Mưa rơi thêm tí nữa đi..."

"Nha hố!"

A Lương trở nên hưng phấn vô cùng, vội vàng triệu hoán ba con khế ước linh của mình ra nhận lấy món quà từ cơn mưa vàng. Ban đầu trong lòng cậu ta không ngừng chửi bới cái di tích này khiến mình chẳng được cái giải thưởng nào, không ngờ cuối cùng lại có chuyện tốt thế này. Hiện tại, cậu ta chỉ cảm thấy mình đang ở thiên đường.

"Cái thứ này thật sự xảy ra vấn đề rồi sao? Thần trí không rõ à?"

Trần Thư ngước nhìn hư ảnh Ứng Long ở đỉnh cao nhất, liên tưởng đến tiếng gào thét điên cuồng vừa rồi, trong mắt hiện lên vẻ suy tư.

"Thật muốn đi lên nhìn một chút..."

Anh đã bắt đầu thấy tâm động, muốn bay lên đỉnh xem thử, biết đâu lại nhặt được chút bảo vật. Nhưng anh vẫn kiềm chế lại, nếu dẫn đến di tích kịch biến, các Ngự Long Vệ khác sẽ gặp vạ lây.

"Chờ một chút đã..." Phương Tư tiến lại gần, mở lời: "Ngự Thú Sư cấp Vương chắc hẳn đã vào rồi."

"Việc này cấp Vương cũng không dễ xử lý đâu..." Trần Thư lẩm bẩm: "Hay là cứ để mọi người rút lui trước nhỉ?"

Nếu không có những người khác ở đây, anh có thể yên tâm thăm dò kỹ lưỡng cái di tích này. Phương Tư định nói gì đó nhưng bị một giọng nói hốt hoảng cắt ngang.

"Trần Bì, chim của tôi lại muốn bay rồi!"

". . ."

Trần Thư khóe miệng giật giật, cái lời lẽ kiểu gì thế này? Anh quay đầu lại, thấy Từ Tinh Tinh mặt đầy hoang mang đang chạy tới.

"Lôi Điểu lại xảy ra chuyện à?" Trần Thư vừa nhìn thấy bộ dạng của Tiểu Tinh đã lập tức phản ứng lại.

"Nó lại muốn lao ra ngoài..." Từ Tinh Tinh gật đầu: "Đang phát bệnh ngay trong không gian ngự thú đây."

"Ừm..." Trần Thư xoa cằm: "Cậu thả nó ra xem sao."

Anh để Không Gian Thỏ sẵn sàng đón địch, nếu có vấn đề gì xảy ra sẽ lập tức ngăn chặn.

Li!

Một con Lôi Điểu toàn thân tỏa ánh lam quang lập tức vọt ra, ánh sáng chói lọi đến mức người ta không dám nhìn thẳng. Trong phút chốc, Lôi Điểu thu lại hào quang, chủ động tiến đến bên cạnh Trần Thư, thậm chí còn dùng đầu dụi vào anh, trong mắt tràn đầy vẻ áy náy.

"Hử? Khôi phục lý trí rồi à?"

Trần Thư hơi ngẩn ra, đưa tay xoa đầu Lôi Điểu nhưng trong lòng vẫn không lơi lỏng cảnh giác. Biết đâu nó đang diễn kịch thì sao? Lôi Điểu lắc lắc cái mông, định quay về bên cạnh Tiểu Tinh, nhưng đúng lúc này, hư ảnh Ứng Long trên thiên không há to miệng, phát ra một tiếng gầm khủng bố.

Rầm rầm rầm!

Vô số giọt mưa vàng hội tụ về phía Lôi Điểu, nháy mắt hóa thành một vòng xoáy màu vàng óng khổng lồ, cảnh tượng vô cùng tráng lệ. Lôi Điểu bị bao phủ bởi mưa vàng, đôi đồng tử lại hiện lên hai hư ảnh Ứng Long, khí thế và uy áp tăng vọt đáng sợ.

"Hử? Bám dai như đỉa đúng không?"

Trần Thư thấy bộ dạng Lôi Điểu thì lập tức nhíu mày, để bốn con khế ước linh sẵn sàng chiến đấu. Nhưng đúng lúc này, hư ảnh trong mắt phải của Lôi Điểu tan biến, dường như đã khôi phục lý trí.

"Trần Thư, Lôi Điểu nói không có nguy hiểm, có thể để nó đi." Từ Tinh Tinh kinh ngạc, vội vàng lên tiếng.

Ngự Thú Sư có thể giao tiếp tâm linh với khế ước linh, nhưng thường chỉ truyền đạt được những thông tin đơn giản, trừ khi có thiên phú hoặc kỹ năng đặc thù.

"Không có nguy hiểm sao?" Trần Thư hơi khựng lại, quan sát Lôi Điểu.

Chỉ thấy mắt trái nó kim quang lấp lánh, mắt phải lại mang vẻ suy tư, như thể đang tiếp nhận thông tin. Di tích chi linh vốn không cần giải thích với Trần Thư, nhưng nếu không làm vậy, Lôi Điểu chắc chắn không đi nổi. Việc Trần Thư đánh nát hư ảnh lúc trước vẫn có tác dụng răn đe rất lớn.

"Nó muốn đi thật à?" Trần Thư hỏi ý kiến của Lôi Điểu biến dị, vẫn là nên tôn trọng bản thân nó.

Li! Lôi Điểu biến dị gật đầu, trong mắt tràn đầy vẻ khát vọng.

"Ừm..." Trần Thư suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Tiểu Tinh, cậu thấy thế nào?"

Từ Tinh Tinh im lặng. Cậu không quá mong chờ vào những kỳ ngộ bất ngờ, cảm thấy tự mình mạnh lên mới là chính đạo. Nhưng cậu cảm nhận được sự khao khát của Lôi Điểu nên cũng thấy đắn đo. Hồi lâu sau, Từ Tinh Tinh gật đầu kiên định:

"Tôi tin tưởng Lôi Điểu!"

"Được rồi..." Trần Thư gật đầu, không khuyên ngăn thêm nữa.

"Tiểu Tinh!" A Lương và Vương Tuyệt lo lắng. Vạn nhất là bẫy rập thì chẳng phải là nộp mạng sao?

"Di tích này rõ ràng là có chuyện lớn mà."

"Đúng đấy, tôi nghi ngờ di tích chi linh này mất trí rồi, tiếng gào thét lúc nãy các cậu không nghe thấy à?"

"Không sao đâu, đi được." Trần Thư xoa cằm nói: "Tiếng gào thét lúc trước và tiếng gầm của Ứng Long không phải cùng một sinh vật."

Điều này đồng nghĩa với việc kẻ mất trí không phải là di tích chi linh. Chỉ cần nó còn lý trí, Tiểu Tinh sẽ không gặp nguy hiểm. Anh nắm giữ di tích Tinh Không nên hiểu rằng di tích vốn được tạo ra để bồi dưỡng Ngự Thú Sư.

"Đi thôi!" Trần Thư lên tiếng, đồng thời ngồi lên đầu Tiểu Hoàng: "Chúng tôi đi cùng cậu!"

Li!

Trong chớp mắt, Lôi Điểu biến dị vỗ cánh, kim quang rực rỡ, nháy mắt đã xuất hiện ở chân trời. Tốc độ đó thậm chí có thể sánh ngang với thuấn di.

"Trần Bì, nó nói nó không tin cậu!"

Giọng của Tiểu Tinh từ xa vọng lại, rồi biến mất hút trong tầm mắt mọi người. Tốc độ hiện tại nhanh hơn trước quá nhiều.

". . ."

Trần Thư khóe miệng giật giật. Anh hiểu "Nó" ở đây chính là chỉ di tích.

"Đến di tích Tinh Không còn công nhận tôi có lòng dạ trong sáng, mà cái thứ này vậy mà nhìn không ra?!" Anh thở dài, rồi lại lẩm bẩm: "Chẳng lẽ Tiểu Tinh sắp trở thành người thừa kế của di tích Bầu Trời sao?"

Nghĩ đoạn, anh nhìn quanh di tích một lượt. Cái thứ này chỉ là bán thành phẩm, hình như tác dụng cũng không quá lớn...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!