Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

91 1826

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

303 12358

Nhật Ký Quan Sát Vị Hôn Thê Khăng Khăng Mình Là Đàn Ông

(Đang ra)

Nhật Ký Quan Sát Vị Hôn Thê Khăng Khăng Mình Là Đàn Ông

연습용더미

…Ít nhất thì, có vẻ như sẽ không nhàm chán đâu.

8 17

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

236 913

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

(Đang ra)

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

gosogdolu; 고속도루

Và rằng thế giới sẽ đi đến hồi kết vào 10 năm sau.

755 12347

Chương 1-200 - Chương 30: Có phải hay không cảm giác chính mình rất hài hước

Chương 30: Có phải hay không cảm giác chính mình rất hài hước

Chu Tiểu Minh ngay lập tức hóa đá. Đây chính là "tình nghĩa anh em" trong truyền thuyết sao?

"Bì ca, anh muốn bao nhiêu tiền?" Chu Tiểu Minh hỏi. Hắn tuy tính cách mềm yếu, thường xuyên bị bắt nạt ở trường nhưng gia cảnh lại cực kỳ tốt. Bố mẹ hắn tuy không phải Ngự Thú Sư nhưng lại mở một cửa hàng dược liệu lớn, chuyên kinh doanh đủ loại nguyên liệu quý hiếm từ không gian dị thứ nguyên.

"Nói chuyện tiền bạc chi cho khách sáo, Bì ca của chú là loại người đó sao?" Trần Thư nở nụ cười gian xảo, "Tôi muốn bàn chuyện làm ăn với nhà chú."

"Làm ăn?" Chu Tiểu Minh ngẩn người.

"Chuyện đó chú không cần quản, lúc nào rảnh dẫn tôi tới giới thiệu với nhà chú là được." Trần Thư nói.

Hắn hiện đang làm Dược Tề sư tại công ty 666, mỗi ngày đều dư ra một lượng lớn Đại lực dược tề. Slime đã kháng thuốc không thể dùng thêm, số thuốc dư này cần có một kênh tiêu thụ đáng tin cậy để đổi lấy các nguyên liệu khác. Nguyên nhân chính là vì hắn không có chứng chỉ Dược Tề sư nên không thể tự mua nguyên liệu hiếm từ các nguồn chính thống. Cửa hàng nhà Chu Tiểu Minh chính là lựa chọn số một.

"Được ạ, nhưng anh đừng nói là em bị đánh nhé, em không muốn bố mẹ lo." Chu Tiểu Minh gật đầu.

"Chú em đấy, tính cách cứ mềm yếu thế thì sao được." Trần Thư vỗ vai Chu Tiểu Minh rồi quay người rời đi. Hắn đang muốn tìm Trịnh Dịch tính sổ, giờ có thêm lý do này thì phải lên kế hoạch cho thật kỹ.

Trần Thư đi dạo quanh sân trường để xem có kích hoạt được lựa chọn nào không. Đang đi, hắn nghe thấy tiếng ồn ào từ đại lễ đường. "Đúng rồi, hôm nay là ngày công bố kết quả thi đại học." Hắn nhớ ra hôm nay các anh chị khóa trên sẽ về trường lần cuối.

Bên trong lễ đường, hiệu trưởng đang có bài diễn văn chia tay đầy cảm động. Trần Thư lẩn vào trong, mắt nhíu lại khi thấy anh em nhà họ Trịnh ngồi ở hàng ghế sau cùng, đang thì thầm to nhỏ.

Nhìn cái điệu bộ lén lút kia là biết chẳng có chuyện gì tốt rồi. Trần Thư âm thầm ngồi ngay hàng ghế sau lưng hai người, giả vờ cúi xuống buộc dây giày để nghe lén.

"Anh, lần này anh thi được 590 điểm, chắc chắn đỗ vào một đại học ngự thú trọng điểm rồi." Trịnh Dịch hâm mộ nói.

Trịnh Nam gật đầu, dù hơi tiếc vì không đủ điểm vào các trường danh tiếng nhất nhưng cũng khá hài lòng. "Còn thằng ranh Trần Thư kia dạo này có làm phiền chú không?"

"Không anh ạ, dạo này em đi đâu cũng có hội, nó có muốn cũng không làm gì được." Trịnh Dịch nghiến răng nói. Hắn vẫn hận vụ bị Trần Thư ném túi phân và làm mất 4 vạn tệ ở chợ đen. "Anh là Ngự Thú Sư cấp 6 rồi, định bao giờ mới cho nó một bài học?"

"Thằng đó không đơn giản đâu, Ngô Ly bị nó đánh trọng thương rồi." Trịnh Nam trầm ngâm.

"Ngô Ly chẳng phải cấp 4 sao?" Trịnh Dịch kinh ngạc.

"Thằng Trần Thư chắc chắn đang giấu nghề, nó ít nhất cũng phải cấp 3 rồi." Trịnh Nam độc ác nói, "Đã ra tay là phải cho nó một đòn chí mạng, không để nó kịp ngóc đầu lên."

Thằng này tâm địa độc ác thật. Trần Thư ở phía sau nghe hết sạch.

"Anh, em đi vệ sinh cái." Trịnh Dịch đứng dậy.

Cơ hội trời cho! Trần Thư lặng lẽ đứng dậy bám theo. Trịnh Nam ngồi đó, thấy bóng lưng người vừa rời đi có chút quen thuộc nhưng không nghĩ ra là ai.

Trong nhà vệ sinh, Trịnh Dịch đang vừa đi tiểu vừa ngâm nga hát. Đang lúc sảng khoái, gã chợt thấy một bóng người áp sát qua khóe mắt. Gã giật mình, tí nữa thì tiểu cả lên tay, nhưng cơn ác mộng cũ đã ập đến nhanh hơn. Một cái túi phân lại trùm kín đầu gã, kèm theo đó là một trận đòn tơi bời.

"Mẹ kiếp! Trần Thư!!!"

Trịnh Dịch hoảng loạn vùng vẫy nhưng Trần Thư khỏe hơn gã rất nhiều, trực tiếp dùng sức mạnh áp đảo lôi gã vào trong buồng vệ sinh.

Trong lúc nguy cấp, Trịnh Dịch triệu hồi thú khế ước của mình: Một bộ xương khô cầm đao cốt sắc lẹm, đôi mắt hốc hác cháy lên ngọn lửa xanh quỷ dị. "Chém nó cho ta!"

Ầm! Mặt đất rung chuyển. Slime vàng hiện thân thành một khối cầu khổng lồ cao 3 mét, dùng chiêu "Mông Đè Thần Chưởng" ngồi bẹp lên bộ xương khô tội nghiệp.

Rắc! Rắc! Tiếng xương gãy vụn vang lên giòn giã. Slime ngơ ngác, thậm chí còn hơi buồn ngủ vì bộ xương này quá yếu.

"Thú của ta bị hạ rồi?" Trịnh Dịch rụng rời tay chân. Gã bị đẩy vào trong buồng, khóa cửa lại.

"Cứu mạng! Cứu mạng với!"

"Kêu đi, kêu to lên, dù chú có gọi 'rách cổ họng' thì cũng chẳng ai cứu được đâu." Trần Thư nở nụ cười của một phản diện chính hiệu.

Trịnh Dịch không biết do hoảng quá hay bị chập mạch, bỗng nhiên hét lên: "Rách cổ họng! Rách cổ họng ơi cứu tôi!"

Bốp! Trần Thư đấm một phát cho gã câm miệng, sau đó hỏi: "Hử? Chú cảm thấy mình hài hước lắm à?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!