Chương 1593: Thuận người sinh, nghịch người chết!
"Chính xác là rất thơm..."
Vong Linh Chiến Mã dường như nghĩ đến điều gì, bèn nói: "Vạn nhất bọn họ liên thủ thì sao..."
Chúng tuy chắc chắn đối phó được bất kỳ một bên nào, nhưng nếu đối phương liên thủ, thế cục đó sẽ có chút bất ổn.
"Mày thật đúng là dám nghĩ đấy..." Thiên Kỵ Sĩ lắc đầu, nói: "Tao núp trong bóng tối, bọn họ dù biết tao tồn tại nhưng không biết thực lực chân chính của tao, làm sao mà liên hợp được?"
"Huống chi, mày cảm thấy dựa trên tính cách của thằng nhóc kia và Giới Long, liệu có khả năng liên thủ không?"
"Điều này cũng đúng." Chiến mã trong lòng nhẹ nhõm hẳn, không tiếp tục suy nghĩ nhiều nữa.
Thiên Kỵ Sĩ khẽ nở nụ cười, nói: "Tiểu Mã, cứ chờ mà cùng ca ca xưng bá thế giới đi..."
Ngay lúc chúng đang bàn mưu tính kế, Giới Long đã nhanh chóng áp sát Lam Tinh, chuẩn bị chính thức giáng lâm xuống thế giới này...
Gần như cùng lúc đó, Trần Thư đang cùng đám Thú Hoàng giằng co đột nhiên thần sắc sững sờ.
"Hử?!"
Anh nhìn lên thiên khung, tâm thần chấn động, trong mắt hiện rõ vẻ khó tin. Chỉ thấy con Thỏ cũng lộ vẻ cảnh giác, sức mạnh thời không lưu chuyển, đồng thời nó đã lôi củ cà rốt khổng lồ ra, tiến vào trạng thái chiến đấu. Các khế ước linh khác cũng tương tự, đều phát giác được nguy cơ to lớn và bản năng đưa ra phản ứng.
Chúng nhạy bén nhận ra điều bất thường!
Trong phút chốc, bầu trời đang thanh thiên bạch nhật đột nhiên biến mất, cả hành tinh chìm vào bóng tối, phẫu như có một đạo bóng mờ khổng lồ bao phủ lấy.
"Cái gì thế này?!" Trần Thư vẻ mặt nghiêm túc nhìn lên cao, trong lòng suy đoán xem rốt cuộc đã xảy ra biến cố gì.
Vừa lúc đó, thiên khung đột nhiên rách toạc, một luồng thiên uy huy hoàng giáng xuống, quét sạch Lam Tinh và toàn bộ các dị không gian.
"Luồng khí tức này... Rất quen thuộc?!" Thiên Thỏ bỗng nhiên đứng bật dậy, đồng tử co rụt đến cực hạn, trong mơ hồ đã đoán ra điều gì đó.
Ngoài ra, một số Hung Hoàng sống từ thời xa xưa cũng tâm thần kinh hãi, lòng đầy bất an.
"Các ông sao thế?! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Đám Thú Hoàng hạ vị thần tình hoảng loạn, áp lực đè nặng đến mức máu huyết trong người như ngừng chảy.
Thiên Thỏ đang định mở miệng, ánh mắt kinh hãi đã nhìn về phía vòm trời vỡ nát. Chỉ thấy từ trên cao, một cái đầu rồng đen khổng lồ đang chậm rãi hiện ra. Cùng lúc đó, trán nó nứt ra, lộ ra một con mắt thú đỏ tươi! Ánh mắt nó lạnh nhạt, nhìn xuống vạn vật như một đấng Tạo Hóa sở hữu vĩ lực không thể kháng cự!
Giây phút này, dù là ở Lam Tinh hay trong dị không gian, toàn bộ hung thú đều kinh hãi, bản năng quỳ rạp xuống đất như thể vừa nhìn thấy thủy tổ.
"Thú... Thú Tổ chi tử..." Cơ thể Thiên Thỏ run rẩy, suy đoán đã thành hiện thực. Sự kinh ngạc ban đầu biến mất, thay vào đó là nỗi sợ hãi tột cùng...
Chúng sắp bị thanh toán! Đám Thú Hoàng thời đại mới vốn coi Thiên Kỵ Sĩ và Trần Thư là uy hiếp lớn nhất, nào ngờ Thú Tổ chi tử trong truyền thuyết vẫn còn sống?
"Cái thứ gì vậy?!" Trần Thư nhìn tồn tại bí ẩn trên không trung, trong lòng cũng tràn ngập chấn động. Nhưng anh là con người, huyết mạch cao quý của đối phương không có tác dụng áp chế lên anh.
"Nhưng có vẻ kẻ này đến không mang ý tốt..." Trần Thư cảm nhận khí thế đáng sợ kia, thầm đoán định tình hình. Một giây sau, anh quả quyết rời khỏi hiện trường, không thèm ở lại thêm một giây nào.
Chạy trước là thượng sách!
Lúc này, Giới Long đã khóa chặt ánh mắt vào Thiên Thỏ và đám Thú Hoàng. Uy áp cực hạn cuốn tới khiến hành tinh như đang rung chuyển. Đám Thú Hoàng thời đại mới tâm thần run rẩy, bản năng nảy sinh ý định thần phục. Luồng sức mạnh huyết mạch này không phải thứ chúng có thể kháng cự!
"Các ngươi đã giết Đại Hung?" Giới Long thần sắc lãnh đạm, như một quân vương đang chất vấn thần tử.
Đám Thú Hoàng run rẩy không dám ngẩng đầu, im hơi lặng tiếng. Chỉ có Thiên Thỏ là cưỡng lại uy áp, ngẩng cao đầu nhìn thẳng vào Giới Long!
"Xem ra là thừa nhận rồi?" Giới Long nhìn xuống đám Thú Hoàng, nói: "Không ngờ lũ kiến hôi năm nào dĩ nhiên lại đạt được chút thành tựu thế này..."
Thú Hoàng nhóm vẫn im lặng. Tuy nhiên, bốn vị Hung Hoàng thượng vị khác cũng bắt đầu chậm rãi ngẩng đầu. Hiển nhiên, nhận được ám hiệu của Thiên Thỏ, chúng đã bắt đầu có ý định phản kháng. Giới Long cũng nhận ra điều đó, nó mở lời:
"Ngươi chính là kẻ dẫn đầu sao?" Ánh mắt nó nhìn về phía Thiên Thỏ, đôi mắt lạnh lùng đột nhiên tràn ngập sát ý băng giá!
"Phải thì đã sao?!" Sức mạnh trong cơ thể Thiên Thỏ tuôn trào, bắt đầu tỏa ra uy áp của riêng mình để đối kháng.
"Kiến càng lay cây!"
Giới Long há cái miệng to như chậu máu, từ trên cao cực tốc lao xuống Lam Tinh. Dù đầu nó đã áp sát vùng biển nhưng thân hình vẫn còn nối liền với thiên khung, dường như dài vô tận. Thân thể nó thực sự quá khổng lồ...
Thiên Thỏ tâm thần chấn động, khàn giọng quát lớn: "Trong người nó có huyết mạch Thú Tổ, ai nuốt được nó sẽ chiếm được vị trí Thú Tổ!"
Nghe lời này, đám Thú Hoàng lập tức lộ vẻ tham lam, nỗi sợ hãi cũng tan biến không ít. Huyết mạch Thú Tổ là thứ mà bất kỳ con hung thú nào cũng khao khát.
"Kẻ nào lên trước, kẻ đó chết!" Giới Long thần sắc lạnh lùng, Thú Tổ Chi Nhãn trên trán tỏa ra hồng quang rực rỡ nhìn về phía đám Thú Hoàng đang rục rịch. Uy áp đáng sợ giáng xuống một lần nữa khiến chúng phải đứng im bất động.
Thấy vậy, Thiên Thỏ bắt đầu sốt ruột. Nó định lên tiếng kích động một lần nữa thì Giới Long đã lao tới!
Hống!
Giới Long lạnh nhạt thôn phệ về phía Thiên Thỏ. Thiên Thỏ bản năng muốn né tránh nhưng đã bị hồng quang từ Thú Tổ Chi Nhãn bao phủ, không gian xung quanh bị cưỡng chế giam cầm. Giây tiếp theo, Giới Long nuốt chửng Thiên Thỏ vào miệng!
Rầm rầm rầm!
Tuy nhiên, Thiên Thỏ vẫn chưa chết ngay mà điên cuồng phóng ra đủ loại kỹ năng trong miệng rồng.
"Chó cùng rứt giậu!" Giới Long ánh mắt lạnh nhạt. Nó không chỉ vận dụng toàn bộ sức mạnh và Thú Tổ Chi Nhãn mà còn âm thầm thiêu đốt huyết mạch trong cơ thể...
Hiển nhiên, dù đã khôi phục một phần thực lực, nhưng muốn đối phó với một đại hung thượng vị đang ở thời kỳ toàn thịnh cũng không hề dễ dàng. Nhưng lúc này, nó buộc phải giết Thiên Thỏ trong thời gian ngắn nhất để lập uy! Nếu để đám Thú Hoàng nhìn thấu rằng nó không ở trạng thái đỉnh phong, mọi chuyện sẽ rất khó kiểm soát vì lũ này vốn đều mang tâm địa phản trắc...
Nó không tiếc tiêu tốn sức mạnh tạo ra màn giáng lâm hoành tráng cũng là để chấn nhiếp đám Hung Hoàng ngay từ đầu. Chỉ cần tạo ra được ảo giác "cử thế vô địch", mọi thứ sẽ suôn sẻ.
Rất nhanh, Thiên Thỏ trong bụng Giới Long đã không còn hơi thở, hoàn toàn tử vong! Cảnh tượng này khiến đám Thú Hoàng còn lại sợ đến mất vía... Đó là một thượng vị truyền kỳ, một chí cường giả, vậy mà cứ thế biến mất?
Giới Long dù đã dốc hết sức và cũng bị thương không nhẹ, nhưng lúc này nó không được phép để lộ sơ hở. Nó vẫn giữ vẻ lãnh đạm, nhìn xuống đám Thú Hoàng thời đại mới, chậm rãi tuyên bố:
"Kẻ thuận ta thì sống! Kẻ nghịch ta phải chết!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
