Chương 1158: Đại Lực, đứng ra đây!
"Lão Ninh, ngài cũng thấy cái thằng nhóc này nó 'cẩu' đến mức không có thuốc chữa rồi đúng không?"
Ngân Hồ dùng chiêu Thuấn Di nhảy phóc lên vai Ninh Bất Phàm, dùng ánh mắt đầy vẻ đồng cảm nhìn người bạn già, rồi tò mò hỏi: "Mà này, Tiểu Bạch làm sao mà lội qua được cái 'bãi chiến trường' này thế? Không lẽ nó cũng bị..."
Dưới chân lão Ninh, con Cá Kiếm trắng muốt nghe thấy thế thì trừng mắt nhìn Ngân Hồ một cái đầy căm phẫn, cố tình lắc mạnh thân thể sạch bong kin kít của mình như để chứng minh sự trong sạch.
"Nghĩ cái gì thế?" Ninh Bất Phàm vò đầu Ngân Hồ, cười mắng: "Tất nhiên là nó bay tới rồi! Nếu mà để nó bơi qua cái đống 'vàng ròng' này thì có khi đến bây giờ lão tử vẫn còn đang đứng nôn thốc nôn tháo ngoài kia, làm sao mà đến kịp!"
Nói đoạn, ông nhìn xuống vùng nước biển vàng óng ánh phía dưới, cảm thấy một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng, nghiến răng nói: "Đừng để ta bắt được đứa nào là đầu sỏ gây ra cái trò này, bằng không lão tử thề sẽ hất tung tro cốt nó lên trời cho bõ ghét!"
Vừa dứt lời, không gian bỗng chốc lặng ngắt như tờ. Theo một bản năng kỳ diệu, hàng chục ngàn con mắt đồng loạt... "lia" về phía Trần Thư.
"..."
Trần Thư giật nảy mình, da mặt dày như tường thành cũng phải run lên bần bật. Anh thụt lùi hai bước, mồ hôi hột bắt đầu rơi. Ngân Hồ thấy thế thì đắc ý, bồi thêm một nhát: "Lão Ninh, ngài nói được là phải làm được đấy nhé!"
Liễu Phong và đám Vương cấp đứng cạnh cũng nín thở xem kịch hay, ánh mắt nhìn Trần Thư đầy vẻ "chúc mừng năm mới".
"Đủ rồi! Thật sự là quá đủ rồi!"
Trần Thư bỗng nhiên gầm lên một tiếng, lao vút đến trước mặt Ninh Bất Phàm như một vị anh hùng bị hàm oan. Anh ưỡn ngực, mặt đỏ gay, dõng dạc nói:
"Mọi người có cần phải tuyệt tình thế không? Chẳng qua là làm ô nhiễm một chút xíu cái hải vực này thôi mà, có đến mức tội ác tày trời không? Các người có biết hành động này đã cứu được bao nhiêu mạng người không? Nếu không có cái 'bãi chiến trường' này ngăn lũ hung thú, làm sao nhiệm vụ hộ tống có thể suôn sẻ thế này? Các người làm thế này... thực sự khiến trái tim nhỏ bé của một người yêu nước như em thấy lạnh lẽo vô cùng!"
"Trần Bì... bình tĩnh, bình tĩnh đi con..." Phương Vệ thấy Trần Thư kích động quá mức, vội vàng tiến tới can ngăn. Ông chủ yếu là sợ thằng nhóc này phát điên lên lại lôi bom hạt nhân ra "tặng" mỗi người một quả thì bỏ xừ.
"Bình tĩnh?! Ngài bảo em lấy cái gì mà bình tĩnh?!" Trần Thư gào lên, vẻ mặt đau đớn: "Chuyện gì cũng có mặt tốt mặt xấu, sao các người cứ nhìn vào cái đống 'vàng' kia mà phủ nhận công lao lẫy lừng của em? Hiệu trưởng, nếu ngài thực sự thấy công không bù được tội, vậy em cũng đành..."
Anh hít sâu một hơi, bộ dạng như sắp đi vào chỗ chết, đột nhiên quay phắt lại chỉ thẳng vào đám đông:
"Đại Lực! Đứng ra đây cho anh! Đã làm sai thì phải có dũng khí gánh chịu hậu quả! Anh đã cố hết sức che chở cho chú mày rồi, nhưng giờ anh... anh lực bất tòng tâm!"
"???"
Trương Đại Lực đang đứng xem kịch với vẻ mặt hớn hở, bỗng thấy mình bị chỉ tên thì đại não lập tức rơi vào trạng thái "đứng hình".
Tôi là ai? Đây là đâu? Tôi chỉ là thằng nấu bếp đi theo hóng hớt, sao bỗng nhiên lại trở thành tội nhân thiên cổ thế này?
Cùng lúc đó, ánh mắt của hàng chục ngàn người lập tức di chuyển theo ngón tay của Trần Thư, dán chặt lên đầu Trương Đại Lực đang cưỡi trên con Tiểu Hoàng.
"..."
Đại Lực cảm nhận được áp lực ngàn cân, lắp bắp: "Trần Bì, cái đồ nhà ngươi... ngươi dám..."
"Thôi, Đại Lực! Đừng nói nữa!" Trần Thư vẫy tay cắt ngang, giọng nghẹn ngào: "Chú là anh em tốt của anh, anh cũng có một phần trách nhiệm vì đã không ngăn cản chú kịp lúc. Hiệu trưởng, nếu thực sự muốn hất tro cốt nó, hãy để em làm! Đây chính là hình phạt tinh thần đau đớn nhất dành cho em!"
"???"
Trương Đại Lực điên tiết, không chịu nổi sự vô sỉ này nữa, lao vút tới bóp cổ Trần Thư: "Ngươi có dám 'cẩu' thêm tí nữa không?! Bán đứng đồng đội mà thuần thục thế này à?!"
"Khụ... Đại Lực... nếu chú có hận thù... cứ trút hết lên anh đi..." Trần Thư trợn mắt, lưỡi thè ra như sắp tắt thở đến nơi.
"Được rồi!" Ninh Bất Phàm day day thái dương, nhìn hai cái tên "dở hơi" này mà đau hết cả đầu. Nghe lão Ninh lên tiếng, hai đứa mới chịu buông nhau ra.
Lão Ninh nhìn Trần Thư bằng ánh mắt thâm thúy. Người sáng suốt đều biết, cái thằng nhóc tội phạm này mới là chủ mưu, Đại Lực cùng lắm chỉ là thằng... đổ thuốc hộ.
"Nếu đã là Đại Lực làm, thì ta cũng không nể mặt mũi nữa!" Ninh Bất Phàm ho khan, thản nhiên nói: "Trương Đại Lực có công chống hung thú, đóng góp lớn cho nhiệm vụ hộ tống, chuyện này ta sẽ báo cáo lên lão gia tử để trọng thưởng từng món một!"
"???" Trần Thư đứng hình: "Hiệu trưởng, không phải ngài bảo hất tro cốt sao?"
"Vốn là thế." Lão Ninh nghiêm túc nói: "Nhưng lời nói 'đầy tình người' vừa nãy của cháu đã làm ta thức tỉnh. Ta không thể chỉ nhìn vào mặt xấu được. Tuy nhiên, thưởng phạt phải phân minh. Công lao thuộc về Đại Lực, còn cái lỗi gây ô nhiễm môi trường..."
Lão Ninh dừng lại, ánh mắt đầy gian xảo: "...thì để Trần Thư gánh chịu hoàn toàn nhé!"
"???" Trần Thư há hốc mồm: "Ngài đùa em đấy à? Thằng kia hưởng lộc, em chịu tội? Hiệu trưởng, ngài bắt nạt người lương thiện quá đáng!"
"Ơ, không phải cháu vừa bảo muốn gánh chịu cùng nó sao?"
"Không ổn! Em khai thật! Em mới là chủ mưu! Thuốc xổ tội phạm, ai dùng người nấy biết!" Trần Thư cuống cuồng nhận tội để đòi lại công lao.
"Hừm." Ninh Bất Phàm lắc đầu cười: "Được rồi, hai đứa bây đều có công. Chuyện thưởng phạt về nước tính sau!"
Thực ra, vụ "hất tro cốt" cũng chỉ là lời nói đùa của lão già này mà thôi.
"Hiệu trưởng..." Trương Đại Lực chỉ xuống cái biển "vàng" phía dưới, lo lắng: "Nhỡ sau này loài người thắng thật, chúng ta biết ăn nói thế nào với các cường quốc khác về cái bãi này?"
"Ăn nói cái gì?" Lão Ninh thản nhiên: "Cứ bảo là do Cứu Thế Giáo Hội làm, liên quan gì đến Hoa Quốc chúng ta đâu?"
"..." Mọi người đồng loạt im lặng. Đúng là thầy nào trò nấy, trình độ "đổ bô" đã đạt đến cảnh giới tối cao.
"Tạm thời bỏ qua mấy chuyện nhỏ này đi. Đi về trước đã! Có khi thế lực khác còn phải cảm ơn chúng ta vì đã câu giờ cho họ ấy chứ."
Ninh Bất Phàm vẫy tay, ra hiệu cho Ngân Hồ. Con hồ ly bạc bước ra phía trước, hai mắt nhắm hờ, không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo dữ dội.
"Tất cả Vương cấp có kỹ năng hỗ trợ, dồn hết buff cho nó!"
Mười mấy vị Vương cấp lập tức tung ra đủ loại hào quang rực rỡ. Trần Thư cũng không ngoại lệ, triệu hồi Tiểu Tinh Linh ra bập bập điếu xì gà, quăng thêm vài cái buff kỹ năng.
Không gian càng lúc càng biến dạng, nhưng lão Ninh vẫn cau mày: "Vẫn chưa đủ..."
Ông rút ra một chiếc bình nhỏ, bên trong chứa một giọt máu cổ xưa đỏ thẫm. Đó chính là bảo vật mà lão gia tử đã ban tặng. Để đưa mấy chục vạn người vượt qua khoảng cách cực xa về Hoa Quốc, Ngân Hồ cần một cú hích cực đại.
"Biểu hiện cho tốt vào đấy!" Lão Ninh đau lòng búng giọt máu vào người Ngân Hồ.
Vù vù vù!
Năng lượng không gian bùng nổ, một cánh cổng khổng lồ, lấp lánh bạc dần dần hình thành, kết nối trực tiếp với lãnh thổ Hoa Quốc xa xôi. Mọi người nín thở chờ đợi giây phút được bước qua cánh cổng để về nhà.
Thế nhưng, ngay phía dưới vùng biển yên bình đang dập dềnh gợn sóng kia...
Tại nơi nước biển trong vắt ngăn cách hoàn toàn với lớp nước vàng phía trên, một con cá mập khổng lồ đang nằm phục kích. Nó bất động như một bức tượng đá, đôi mắt lạnh lẽo không một chút cảm xúc đang dõi theo mọi cử động phía trên.
Đó chính là bá chủ duy nhất của hải vực này — Thương Hải Sa Hoàng!
Không một ai ngờ rằng, ngay dưới chân họ lại ẩn giấu một sinh vật Truyền Kỳ đáng sợ đến nhường này...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
