Chương 555: Có chơi game bao giờ không? Để ta đệm trước một chút
"Trời ạ!!"
Trần Thư trợn tròn mắt, cái lão già này dám trực tiếp cúp máy của mình luôn?
"Nguy hiểm thật..."
Tần Thiên vỗ vỗ ngực, vừa nghe thấy hai chữ "nhà kho" là ông đã cảm thấy có vấn đề rồi. Theo phán đoán của ông, cái thằng ranh này chắc chắn là không đủ tiền đổi đồ nên định giở trò "ứng trước" hoặc vòi vĩnh đây mà.
"Đành phải gọi cho thầy Liễu thôi!"
Trần Thư thở dài, lại bấm một số điện thoại khác.
"Alo, thầy Liễu ạ, em có chút việc muốn..."
"Thật xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau! Sorry, the subscriber you are dialing..."
Khóe miệng Trần Thư giật liên hồi, người run lên bần bật. Một lúc sau, anh xoa xoa đầu nói:
"Thầy Liễu ơi, em thấy thầy không cần thiết phải làm thế đâu ạ..."
Trần Thư không ngờ Liễu Phong lại "vô lý" đến mức này, dám giả cả giọng tổng đài.
"Ngoại ngữ của thầy thì sứt sẹo, giọng lại ồm ồm như vịt đực, thầy định mang trí thông minh của em ra chà xát dưới đất đấy à?"
"..."
Liễu Phong ngẩn ra một lúc, rồi nói: "Ơ, ta thấy ta giả giọng giống lắm rồi mà!"
"Dẹp đi thầy!"
Trần Thư lắc đầu: "Chuyện là thế này, em muốn..."
"Ta không có tiền!"
Liễu Phong dập tắt ảo tưởng của Trần Thư ngay từ bước đầu tiên để tránh hậu quả nghiêm trọng.
"Em tham gia thi đấu cũng là vì mang lại vinh quang cho trường mà!"
Trần Thư tận tình khuyên bảo: "Với thực lực của em, lọt vào top 3 toàn quốc là chuyện nhỏ! Trường mình không có phần thưởng gì sao?"
"Các học phủ khác đều dốc toàn lực bồi dưỡng thiên tài, chẳng lẽ học phủ Hoa Hạ lại thiếu tiền?"
"Trường chúng ta không có chuyện ngồi mát ăn bát vàng. Cậu mới chỉ báo danh thôi, chắc chắn là chưa có thưởng đâu!"
Liễu Phong nói: "Cậu chưa lấy được thành tích thi đấu, làm sao chúng ta cấp tài nguyên cho cậu được?"
"Vấn đề là thầy không cho em tài nguyên, làm sao em lấy được thứ hạng cao?"
"..."
Hai người lập tức rơi vào một "nghịch lý thế kỷ"... Cuối cùng, sau một hồi giằng co, Trần Thư đã thành công... bị cúp điện thoại.
"Bà mẹ nó, keo kiệt thật đấy!"
Trần Thư méo mặt. Liễu Phong thực ra đã giao nhiệm vụ thi đấu cho anh, nhưng muốn có thưởng thì phải có thứ hạng trước.
"Học đệ, cậu còn muốn gọi điện cho ai nữa không?"
Học tỷ trông kho mỉm cười, không ngờ cái thằng nhóc này lại định chơi chiêu "tay không bắt giặc".
Trần Thư lắc đầu: "Đành phải dùng tiền túi thôi!"
"..."
Học tỷ hơi chấn động: "Cậu thực sự muốn đổi nguyên liệu cấp Hoàng Kim à?"
"Đổi!"
Trần Thư thần sắc kiên định, rồi lại hỏi thêm một câu: "Thế chỗ mình có được mặc cả không chị?"
"Học đệ, cậu thật sự muốn mặc cả sao?"
Học tỷ nở nụ cười, cái gã này đúng là "đệ nhất nhân" về mặt kỳ kèo.
"Ơ... Thôi bỏ đi ạ!"
Trần Thư lắc đầu: "Phiền chị đổi cho em nguyên liệu [Thiên Hỏa Vẫn Thạch] nhé."
Kỹ năng thứ hai [Bất Diệt Xích Viêm] là dạng sát thương duy trì, anh vẫn thích loại kỹ năng mang tính bạo lực hơn. Tất nhiên, lý do chính là nó đắt! Còn kỹ năng thứ ba thì thiên về cận chiến, không hợp với Husky lắm.
Hiện tại học phần của anh chỉ đủ đổi ba món nguyên liệu cấp Hoàng Kim, tuyệt đối không được thất bại. Trần Thư xoa xoa đầu chó, nói: "Husky, ráng mà làm cho tốt vào đấy!"
"Gâu gâu~"
Husky mắt tràn đầy tự tin, gật đầu lia lịa. Không lâu sau, nhân viên nhà kho đã mang ba món nguyên liệu tới. Lúc này, nhà kho đã đông nghịt người xem. Nguyên liệu cấp Bạch Ngân có thể không ai chú ý, nhưng cấp Hoàng Kim thì lại là chuyện khác.
Một món nguyên liệu này trị giá khoảng 2 tỷ, mà đây còn là giá nội bộ của trường. Bên ngoài, chúng chỉ xuất hiện ở các buổi đấu giá lớn và luôn bị đẩy lên mức giá trên trời!
"Cái thằng này giàu thật đấy! Chơi hẳn đồ cấp Hoàng Kim luôn!"
"Tôi nhớ sinh viên hình như không có tư cách đổi loại nguyên liệu đẳng cấp này mà?"
"Nó là Tội phạm Nam Giang đấy, cậu nghĩ trường dám không cho nó đổi chắc?"
Mọi người bàn tán xôn xao, ánh mắt đầy vẻ mong chờ, muốn xem Trần Thư sẽ "một phát lên tiên" hay là trắng tay ra về.
"Gâu gâu~"
Husky há mồm, nuốt chửng món nguyên liệu đầu tiên. Thời gian chậm rãi trôi qua, nó liếm môi một cái đầy vẻ thèm thuồng, rồi dùng đôi mắt "đại ngốc" nhìn Trần Thư.
"Hết rồi à..."
Mắt Trần Thư trợn trừng, cái thằng này ít nhất cũng phải nhai lấy một cái chứ! Anh nhìn vào bảng kỹ năng, quả nhiên là không lĩnh ngộ được gì.
Ngay sau đó, món thứ hai lại bị nuốt vào, nhưng kết quả vẫn y như cũ.
"Tôi sắp phát điên rồi!"
Khóe miệng Trần Thư giật giật, tay chân lạnh toát, tim đang rỉ máu.
"Học đệ, bình tĩnh đi. Theo xác suất thông thường thì cần khoảng năm món nguyên liệu mới chắc ăn." Nhân viên mỉm cười hỏi: "Còn món cuối cùng, có cược tiếp không?"
"Chờ một chút!"
Trần Thư hít sâu một hơi, nói: "Cho em thêm hai món nguyên liệu cấp Bạch Ngân!"
"?"
Nhân viên hơi ngẩn ra, không ngờ Trần Thư lại có chiêu này.
"Có chơi game bao giờ không? Để tôi đệm trước một chút!"
Trần Thư thốt lên. Dựa vào ngộ tính của Husky, anh thực sự thấy sợ. Husky ở khoản "khiến người ta thất vọng" thì chưa bao giờ làm ai thất vọng cả...
Liên tiếp tám món nguyên liệu cấp Bạch Ngân bị nuốt vào, kết quả toàn bộ đều thất bại.
"Không phải chứ, cái thằng này định đùa tôi đấy à?"
Trần Thư méo mặt, học phần của anh hiện tại chỉ đủ đổi thêm đúng một món cấp Hoàng Kim thôi!
"Học đệ, hay là thôi đi..." Nhân viên cũng thấy không đành lòng, đúng là đốt tiền mà!
"Chơi luôn!"
Trần Thư thần sắc hung dữ: "Tất tay là một loại trí tuệ của nhân sinh!"
Dứt lời, anh nhận lấy món nguyên liệu cuối cùng, trực tiếp nhét vào mồm chó. Trần Thư mỉm cười "ôn hòa", đồng thời tay lăm lăm một cái túi phân, nói:
"Cố gắng lên nha cưng!"
"Gâu gâu~~"
Thân hình Husky run lên bần bật, nó lập tức nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Trần Thư thì nhìn chằm chằm vào bảng kỹ năng của nó. Cuối cùng, Trần Thư thở phào nhẹ nhõm khi thấy trên bảng hiện ra kỹ năng: Thiên Hỏa Vẫn Thạch Lv1.
"Học đệ, thành công rồi sao?"
Mọi người xung quanh tò mò muốn biết đáp án. Trần Thư mỉm cười, vỗ vỗ đầu chó.
"Gâu~~"
Trong chớp mắt, đôi mắt Husky hiện lên một vòng hồng quang, nhiệt độ xung quanh tăng cao chóng mặt!
"Trời ạ! Dừng lại ngay!"
Nhân viên nhà kho hốt hoảng hét lên. Đây đâu phải nhà thi đấu, không chịu nổi cái chiêu này đâu!
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một luồng ánh sáng trắng lao tới, cưỡng ép cắt đứt kỹ năng của Husky. Lúc này, từ trên lầu nhà kho, một lão già bước xuống với vẻ mặt giận dữ:
"Tuổi còn trẻ mà đã dấn thân vào con đường tội phạm, lão phu hôm nay nhất định phải bắt giữ ngươi!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
