Chương 1541: Ngươi tội ác nghiên cứu, châm không tệ. . .
Giây tiếp theo, Trần Thư dùng một cú thuấn di, xuất hiện ngay trước cổng tổng bộ Hiệp hội Linh trù.
"Đại Lực! Đại Lực! Đen-a-phổ! Đen-a-phổ!"
Anh sải bước tiến vào tòa nhà, dáng vẻ vô cùng vội vã.
"Dừng lại!"
Nhân viên bảo vệ ở cửa nhướng mày, quát lớn: "Đây là tòa nhà linh trù, bất kỳ ai cũng không được làm loạn!"
Nhưng khi người đó ngẩng đầu nhìn rõ gương mặt của Trần Thư, thần sắc đột nhiên đờ đẫn, hai mắt trợn tròn, đại não nháy mắt trống rỗng. Người trước mắt này chính là đệ nhất cường giả của nhân loại!
"Hãn... Tội phạm ca..."
"Xin lỗi nhé, tôi hơi lớn tiếng chút, tôi đang có việc gấp." Trần Thư cười cười, cũng không để ý nhiều.
"Không lớn! Hoàn toàn không lớn!" Nhân viên kia lập tức tươi cười, sau đó dĩ nhiên lấy từ dưới quầy ra một cái loa cầm tay khổng lồ... "Dùng cái này mà gọi cho hợp với khí thế của ngài!"
". . ."
Khóe miệng Trần Thư giật giật: "Thôi cậu cho tôi biết vị trí của Đại Lực đi, tôi tự vào tìm."
"Để tôi dẫn ngài đi!"
Một lát sau, Trần Thư nhìn thấy Đại Lực đang mải mê nghiên cứu nguyên liệu nấu ăn. Anh không lên tiếng làm phiền mà lặng lẽ đứng quan sát. Nhờ có Trần Thư, kho nguyên liệu của Đại Lực hiện giờ cực kỳ phong phú, điều này cũng giúp trình độ của cậu ta thăng tiến không ngừng, danh xứng với thực là linh trù số một nhân loại!
"Dụng tâm đến thế sao..." Nhìn dáng vẻ đầy nhiệt huyết của Đại Lực, mắt Trần Thư cũng hiện lên một chút ý cười. Nấu nướng đối với Đại Lực cũng giống như phân urê hay đạn hạt nhân đối với anh vậy, anh hoàn toàn có thể thấu hiểu.
Nửa ngày sau, trên bàn nấu nướng của Đại Lực xuất hiện một đĩa thức ăn đen kịt, hoàn toàn không nhìn ra là làm từ vật liệu gì...
"Trần Bì tới đấy à? Có muốn nếm thử một chút không?"
". . ." Trần Thư mặt đầy vẻ kinh hãi, nháy mắt lùi lại mấy bước: "Cái thứ này của cậu là cho người ăn à?"
"Dĩ nhiên không phải." Đại Lực lắc đầu: "Cái này là cho hung thú ăn!"
"Thế sao cậu còn bảo tôi nếm?"
"Thì chẳng phải vì tôi tin tưởng vào tố chất cơ thể của cậu sao?" Đại Lực nhún vai: "Đây là nghiên cứu mới nhất của tôi, tên là 'Thịt thăn rối loạn tinh thần'. Hiệu quả là khiến kẻ ăn vào bị hỗn loạn tinh thần, không phân biệt được địch ta. Tiếc là đối với cấp Truyền kỳ hình như tác dụng không lớn lắm."
"Rối loạn tinh thần?!"
Khóe miệng Trần Thư giật giật. Nhìn đôi mắt sáng quắc của Đại Lực, anh cảm thấy tác phẩm của tên này đã không còn đơn thuần là món ăn nữa rồi...
"Cậu chắc chắn mình vẫn là linh trù chứ? Cái thứ này mà gọi là đồ ăn được à?"
"Đương nhiên!" Đại Lực gật đầu: "Vạn vật đều là đồ ăn. Theo một nghĩa nào đó, dược tề cũng là đồ ăn, ngay cả thiên địa linh khí cũng vậy. Tư duy của cậu bị hạn chế quá rồi!"
". . ." Trần Thư giơ ngón tay cái: "Cố gắng nghiên cứu nhé, tranh thủ làm sao để món ăn có hiệu lực với cả cấp Truyền kỳ."
"Không vấn đề gì, sớm muộn gì tôi cũng đầu độc chết đám Truyền kỳ đó!"
". . . Mà này, cậu tìm tôi có việc gì?"
"Giúp tôi nghiên cứu xem những thứ này dùng thế nào là tốt nhất." Trần Thư lấy ra đủ loại chí bảo thu hoạch được. Dù biết thuộc tính của chúng, nhưng nếu phối hợp với các tài nguyên khác thì hiệu quả chắc chắn sẽ cao hơn. Những thứ này đều là cực phẩm, nhất định phải phát huy tối đa tác dụng.
"Để tôi nghiên cứu xem." Đại Lực thu đồ lại: "Có kết quả tôi sẽ thông báo cho Tiểu Tinh Linh."
"Vất vả cho cậu rồi."
Trần Thư gật đầu, liếc nhìn đống "hắc ám thực phẩm" trên bàn lần cuối, buông lời khen ngợi: "Nghiên cứu tội ác của cậu... đỉnh đấy."
Nói xong, Trần Thư dùng thuấn di biến mất, trở về đạo trường tu luyện với vẻ hơi hoảng hốt... Anh thực sự lo Đại Lực sẽ ép mình thử món. Đồng thời, Đại Miêu Vương cũng liên tục thúc giục anh chạy mau. Là một "thực thần" của thế giới đại lục, Đại Miêu Vương vốn có kiến thức uyên bác về ẩm thực, thứ có thể khiến nó sợ hãi đến vậy chắc chắn không phải dạng vừa.
"Tiếp theo chẳng có việc gì làm cả..."
Trần Thư nằm giữa làn sương linh khí, cảm thấy đầu óc thư thái, cả người nhẹ nhõm. Anh nhìn màn sương trắng mờ ảo, đột nhiên nảy ra một ý tưởng: "Hay là mình cũng tu luyện một chút nhỉ?"
Hiện tại anh không có mục tiêu cướp bóc nào, mà thực lực bản thân vẫn chưa thực sự đủ, tu luyện là lựa chọn số một. Sau khi suy nghĩ kỹ, tâm cảnh Trần Thư bình lặng lại, bắt đầu có động lực tu luyện.
"Trời xanh không phụ lòng người cần cù!" Anh tự nhủ, hạ quyết tâm tu luyện một thời gian. Nhờ hai lần nhận phần thưởng lượng lớn ngự thú lực từ hệ thống, anh hiện giờ đã ở rất gần Vương cấp nhị tinh.
Ngay lập tức, thiên địa linh khí quanh anh tăng vọt, vượt xa cả vị trí của nhóm A Lương. Cấp bậc của anh cao nhất nên có thể chịu được lượng linh khí lớn nhất, vả lại anh là người bố trí trận pháp, tự "đi cửa sau" cho mình một chút cũng là hợp tình hợp lý...
Trần Thư bắt đầu tiến vào trạng thái tu luyện hiếm hoi.
Khi Trần Thư ẩn mình tu luyện, toàn thế giới rơi vào một giai đoạn thái bình yên ả. Các thế lực đều đang dưỡng sức, chuẩn bị cho đại chiến tương lai.
Lũ đại hung dốc sức phá vỡ hạn chế của cấm vụ, thậm chí muốn hấp thụ luôn sức mạnh của Thiên Sương để sử dụng. Các Hung Hoàng thời đại mới tiếp tục hồi phục thương thế bản nguyên, đồng thời tích lũy tài nguyên từ các dị không gian. Nhân loại thì tận dụng nguồn tài nguyên vô tận, lặng lẽ thăng cấp thực lực.
Thoắt cái đã hai năm trôi qua. Thời gian đã tới năm Phục Tô thứ 992. Đây là thời kỳ hòa bình nhất kể từ khi đại chiến nổ ra. Không chiến loạn, không chết chóc, và quan trọng nhất là không có tiếng nổ của đạn hạt nhân.
Trong hai năm này, Lam Tinh xuất hiện thêm một vài dị không gian mới do các mảnh vỡ đại lục trôi dạt tới. Dị không gian mới đồng nghĩa với tài nguyên mới, nhưng đa số đều bị các Thú Hoàng thời đại mới chiếm cứ. Ba năm thời gian đã giúp những Thú Hoàng trọng thương năm xưa hồi phục hoàn toàn, một lần nữa tái hiện trên Lam Tinh.
Tuy nhiên, mục tiêu đầu tiên của chúng không phải nhân loại, cũng không phải đại hung cấm vụ, mà là Thiên kỵ sĩ ở [Tử Vong Tế Đàn]! Hành động đào ngũ của tên này năm xưa đã để lại ấn tượng sâu đậm cho các Thú Hoàng. Hỗn Độn Cự Viên đã tuyên bố: Kẻ nào dám chạy trốn giữa chừng, sau này tất nhiên sẽ bị thanh toán. Nếu giờ chúng không trừng phạt Thiên kỵ sĩ, sau này đánh với đại hung cấm vụ mà chuyện này tái diễn thì sẽ cực kỳ chí mạng.
Một đám Truyền kỳ hung thú rầm rộ kéo đến Hắc Châu, chuẩn bị thực hiện một cuộc thanh toán. Các Thú Hoàng khác đều lộ vẻ cười trên nỗi đau của người khác, vì ngay từ đầu Thiên kỵ sĩ đã chỉ toàn "vẩy nước", chẳng hề góp sức.
Khi chúng vừa đặt chân lên Tử Vong Tế Đàn, từ chân trời xa xôi đột nhiên truyền đến hai luồng khí tức kinh khủng. Thiên kỵ sĩ sừng sững giữa thiên địa, thần thái lãnh đạm nhưng đầy uy áp, dưới chân là Vong Linh Chiến Mã với khí tức đáng sợ khiến đất trời biến sắc!
Thiên Thỏ khựng lại, trong mắt hiện rõ vẻ chấn kinh, lẩm bẩm: "Cả hai đều đã đột phá lên trung vị Truyền kỳ rồi sao?!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
