Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

91 1826

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

303 12358

Nhật Ký Quan Sát Vị Hôn Thê Khăng Khăng Mình Là Đàn Ông

(Đang ra)

Nhật Ký Quan Sát Vị Hôn Thê Khăng Khăng Mình Là Đàn Ông

연습용더미

…Ít nhất thì, có vẻ như sẽ không nhàm chán đâu.

8 17

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

236 913

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

(Đang ra)

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

gosogdolu; 고속도루

Và rằng thế giới sẽ đi đến hồi kết vào 10 năm sau.

755 12347

Chương 201-400 - Chương 337: Mười chín năm trước sinh tử đại kiếp

Chương 337: Mười chín năm trước sinh tử đại kiếp

A Lương vẫn không hề bỏ cuộc, cứ bám riết lấy Trần Thư để đòi bằng được dược tề.

Kẻ có thể đòi được học phần từ tay Liễu Phong dĩ nhiên không phải hạng đơn giản. Cuối cùng, Trần Thư đành phải thỏa hiệp, tặng riêng cho cậu ta một bình... thuốc xổ nhãn hiệu Tội Phạm!

Dược tề Ngụy trang chỉ còn hai bình và đã dùng hết, còn những loại dược tề đặc thù khác, Trần Thư thực sự không nỡ cho.

"Thuốc này lợi hại không?"

A Lương săm soi hũ bột màu đen trong tay. Trần Thư giơ ngón tay cái lên, khẳng định:

"Lợi hại, cực kỳ lợi hại là đằng khác. Dùng xong thì đến Ngự Thú sư cấp Hoàng Kim cũng không chịu nổi đâu."

"Thật sao?"

A Lương hơi há miệng, mắt lộ vẻ kích động. Trần Thư nói với giọng đầy tâm huyết:

"Tốt nhất là đừng dùng tùy tiện, mỗi lần chỉ được dùng một chút xíu thôi đấy."

A Lương cẩn thận cất món đồ vào túi.

Sáng sớm hôm sau, tại phòng 605, tòa giảng đường số 1.

Lúc này trong lớp đã có hai mươi hai học sinh ngồi sẵn, bọn họ đang bàn tán xôn xao. Cảm giác hưng phấn của thời đại học vẫn chưa tan biến, ai nấy đều tràn đầy mong đợi vào cuộc sống sắp tới.

Đúng lúc này, một nữ sinh có vẻ ngoài dịu dàng bước vào. Cô nhìn về phía các học sinh phía dưới, nở một nụ cười ôn hòa:

"Phiền bạn học đang nghe nhạc ở phía trước nói với bạn học đang nói chuyện ở giữa lớp là hãy im lặng một chút, đừng làm ảnh hưởng đến bạn học đang ngủ ở phía sau nhé!"

Lời này vừa thốt ra, ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía cô, không nhịn được mà bật cười, sự chú ý lập tức bị thu hút hoàn toàn.

"Tôi là cố vấn học tập kiêm chủ nhiệm lớp của các em trong bốn năm đại học. Nếu mọi người có vấn đề gì đều có thể tìm tôi."

Ánh mắt cô lướt qua phía dưới, lập tức nhận ra ngay có người chưa đến. Tân sinh viên ngành Ngự Thú năm nhất có năm trăm người, chia làm hai mươi lớp, mỗi lớp hai mươi lăm người.

Cô chủ nhiệm lên tiếng:

"Chúng ta đợi thêm những bạn chưa tới nhé."

Phía dưới bắt đầu có tiếng xì xào:

"Ai mà còn chưa tới nhỉ, chẳng phải bảo là tám giờ sao? Sao bảy giờ rưỡi rồi vẫn chưa thấy tăm hơi đâu?"

"Định canh đúng giờ mới tới à? Không thể có thái độ tốt hơn chút được sao?"

Giữa lúc mọi người đang phàn nàn, một người lên tiếng:

"Đừng nói nữa, hình như là bộ ba Trần Thư chưa tới đấy!"

Vừa nghe thấy cái tên Trần Thư, căn phòng học bỗng chốc trở nên im lặng như tờ. Dù không muốn thừa nhận, nhưng ở đây không một ai đánh thắng được Trần Thư cả... Hiện tại, chính vì có sự hiện diện của cậu mà cả khóa học sinh đều đang nỗ lực hết mình, muốn sớm ngày thăng lên cấp Hắc Thiết.

Mãi đến khi gần tám giờ, ba người Trần Thư mới lững thững bước vào.

"Ơ? Học chị Kiều Nguyệt?"

Trần Thư lập tức nhận ra cô gái đang đứng trên bục giảng.

"Ừm, mau về chỗ ngồi đi!"

Kiều Nguyệt gật đầu. Chính cô là người đảm nhận vị trí chủ nhiệm lớp Ngự Thú số 3. Sau khi tốt nghiệp, cô không định gia nhập Ngự Long Vệ mà muốn ở lại Học phủ Hoa Hạ để trở thành một giảng viên.

"Đầu tiên, tôi xin tự giới thiệu, tôi tên là Kiều Nguyệt, cũng là một sinh viên năm tư của học viện Ngự Thú!"

"Hôm nay, lớp Ngự Thú số 3 của chúng ta chính thức được thành lập!"

"Hy vọng trong bốn năm tới, tôi có thể chứng kiến sự trưởng thành của các em!"

Kiều Nguyệt mỉm cười nói tiếp:

"Tiếp theo, mời các em lần lượt lên làm một màn tự giới thiệu bản thân nhé!"

Cô dùng máy chiếu hiển thị danh sách lớp, người đầu tiên chính là A Lương. Danh sách lớp xếp theo bảng chữ cái, ai bảo cậu ta họ A (người Hoa thường xếp theo họ) làm chi?

A Lương hắng giọng, vẻ mặt đầy tự tin bước lên phía trước lớp. Dáng vẻ cậu ta thanh tú nhưng không hề yếu đuối, cộng thêm mái tóc hơi rối trông khá giống nam chính trong các bộ phim hoạt hình.

"Chào mọi người! Tôi là A Lương! Rất vinh hạnh được cùng lớp với các bạn, hy vọng bốn năm tới mọi người chiếu cố nhiều hơn!"

Cậu ta mỉm cười, mang lại cảm giác như một vị công tử hào hoa. Thế nhưng, câu tiếp theo ngay lập tức đập tan hình tượng đó trong lòng mọi người:

"Không giấu gì các bạn, tại hạ tinh thông đủ loại kỹ năng: xem chòm sao, xem thiên tượng, đo vận hạn, tính duyên phận, thỉnh thoảng kiêm chức vệ sĩ tay chân, nhận làm đủ loại giấy tờ dài hạn!"

A Lương hắng giọng, dõng dạc nói tiếp:

"Và quan trọng nhất, tại hạ am hiểu nhất là: Dán cường lực điện thoại!"

"..."

Trong phút chốc, cả lớp há hốc mồm, hoàn toàn đứng hình... Nằm mơ họ cũng không ngờ lại có một màn tự giới thiệu vô lý đến mức này.

"Đây là danh thiếp của tôi!"

A Lương đã in sẵn danh thiếp, lập tức đi phát cho từng người.

"Mọi người cứ giữ lấy một tờ, đồ điện gia dụng hỏng hóc, bồn cầu tắc nghẽn, cứ tìm tôi là xong hết!"

"..."

Kiều Nguyệt đứng trên bục cũng chấn động vô cùng. Cô học đại học ba năm rồi, đã bao giờ gặp loại tân sinh viên kỳ quặc thế này đâu? Cô nhịn không được lên tiếng:

"Khụ khụ... Bạn học A Lương..."

"Ôi nhìn cái đầu óc của em này!"

A Lương quay lại, vỗ vỗ trán mình rồi nói:

"Cô Kiều, đây là danh thiếp của cô! Có việc gì cứ gọi em, em giảm giá cho cô 20% luôn!"

"..."

Một lúc sau, A Lương lại tiếp tục giới thiệu tỉ mỉ về các "kỹ năng" của mình, mãi mới chịu thỏa mãn mà đi xuống. Kiều Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng xong. Nhưng cô còn chưa kịp mừng thì đã thấy một bóng người khác đứng dậy.

Trần Thư ưỡn ngực ngẩng cao đầu bước lên đài. Với mái tóc ngắn và nụ cười rạng rỡ, cậu mang lại cảm giác rất thân thiện.

"Hình như là người tử tế đấy."

Các học sinh phía dưới nảy ra ý nghĩ đó. Họ chưa biết nhiều về Trần Thư, chỉ biết thực lực của cậu rất đáng sợ và là người duy nhất đạt cấp Hắc Thiết.

"Cậu ngốc à, lại nhìn mặt mà bắt hình dong rồi? Quên cái tên A Lương vừa nãy rồi sao?!"

"Đúng đúng, không chừng tên này còn kỳ quặc hơn..."

Ngay lúc này, Trần Thư hơi ngẩn ra, trước mắt bỗng xuất hiện các lựa chọn mới.

[Lựa chọn 1: Thực hiện màn tự giới thiệu đơn giản, đừng quá phô trương! Hoàn thành nhận thưởng: Một lượng vừa phải Ngự Thú Lực.]

[Lựa chọn 2: Giữ im lặng, trực tiếp đi xuống đài. Hoàn thành nhận thưởng: Thể hình Nguyên Tố Thú tăng thêm 5%.]

[Lựa chọn 3: Bắt đầu giai đoạn "tra tấn", giới thiệu chi tiết về cuộc đời và sự nghiệp của bản thân! Hoàn thành nhận thưởng: Độ thuần thục Dược tề Lôi Điện tăng lên cấp Tông Sư.]

Trần Thư thoáng sững sờ, trong lòng lập tức đưa ra quyết định. Cậu ho khan một tiếng, bắt đầu lên tiếng:

"Hôm nay, tôi rất vui vì lại có thêm những người bạn học mới!"

"Những ngày tháng không có bạn học bên cạnh, tôi thực sự sống không nổi dù chỉ một ngày."

Trần Thư cảm thán một câu rồi tiếp tục:

"Tôi tên là Trần Thư, đến từ thành phố Nam Giang, người đời vẫn gọi là Tội Phạm Nam Giang!"

"Tôi có chút hội chứng sợ xã hội, nên có lẽ màn tự giới thiệu này không được tốt lắm!"

"Câu chuyện phải bắt đầu kể từ trận sinh tử đại kiếp mười chín năm về trước..."

"???"

Lời này vừa thốt ra, toàn bộ mọi người đều ngơ ngác, họ bắt đầu nhận ra phong cách có gì đó sai sai rồi...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!