Chương 302: Cái bộ đồ bệnh tâm thần này, thực sự thoải mái thế sao?
"Hi vọng trường học không có chuyện gì!"
Ba người Kiều Nguyệt gần đây ngày nào cũng cầu nguyện một lần, hi vọng Học phủ Hoa Hạ có thể chịu đựng được sự tàn phá của Trần Thư sau khi hắn trở về.
"Xong rồi!"
Trần Thư cột chặt cái túi phân đựng vật liệu hung thú, đặt lên lưng Tật Phong Tước. Bên cạnh đó đã xếp sẵn bảy tám cái túi phân khác. Hiển nhiên, sau nửa tháng, thu hoạch của họ là không hề nhỏ!
"Hiện tại sơ sơ cũng được khoảng năm mươi triệu tệ rồi!"
Trần Thư sờ cằm, lẩm bẩm tính toán:
"Ma Nhãn Quạ Đen và Chữa Trị Thanh Trùng của học tỷ Kiều Nguyệt đóng góp rất lớn, có thể nhận hai triệu; học tỷ Ninh tác dụng cũng không nhỏ, nhận hai triệu; học tỷ Lục thì lấy một triệu đi..."
"..."
Bốn cô nàng há hốc mồm nhìn Trần Thư. Lục Chỉ Ngưng cuối cùng nhịn không được, ấm ức hỏi:
"Tại sao tôi chỉ có một triệu, còn tiểu Kiều với Thanh Di lại được hai triệu?!"
"Hử?!"
Ba người Phương Tư khóe miệng giật giật, quay sang nhìn Lục Chỉ Ngưng. Trọng điểm là cái đó sao hả trời?!
"Cậu đừng có mà tính tổng cộng nữa!"
Cứ để Trần Thư tính tiếp, khéo bốn người họ chỉ nhận được mỗi tiền công vất vả thôi mất.
Phương Tư vỗ vai Trần Thư, nói: "Cậu là tội phạm, không phải sói già phố Wall! Đừng có mà tính toán chi li thế."
"Thì cũng do cuộc sống bức bách thôi, thỉnh thoảng em cũng phải kiêm chức một tí..."
"? ?"
Mọi người lắc đầu, càng cảnh giác nhìn chừng chừng đống bảo vật trên lưng Tật Phong Tước hơn.
"Hôm nay nghỉ ngơi một chút!"
Phương Tư tuyên bố, cả đám reo hò, mong chờ nhìn về phía Trần Thư. Phải thừa nhận là tay nghề nấu nướng của Tội phạm Nam Giang không tồi chút nào.
Trần Thư lắc đầu, xách một cái túi phân chứa đầy khối băng và thịt hung thú ra.
"Husky, bắc nồi!"
Husky hú lên một tiếng, cuối cùng cũng được đặt cái nồi đen trên lưng xuống. Dù không mệt nhưng nó luôn thấy cái cảm giác cõng nồi trên lưng nó cứ sai sai thế nào ấy.
Một người một chó chuẩn bị bữa tối, Phương Tư và những người khác thì nhặt củi khô, dọn dẹp một hốc cây lớn cạnh đó. Đội ngũ phối hợp nhịp nhàng, khiến không gian dị giới nguy hiểm bỗng chốc trở nên ấm cúng lạ thường.
Đúng lúc này, Ma Nhãn Quạ Đen đột ngột kêu lên huyên náo. Kiều Nguyệt sững người, sau đó thần sắc chấn động nói:
"Chị họ Phương Tư, có Ngự Thú Sư đang tới!"
Mọi người lập tức trở nên cảnh giác vô cùng. Dị không gian là nơi không có pháp luật, cho dù thiên tài của Học phủ Hoa Hạ có chết ở đây cũng chẳng ai điều tra được.
Phương Tư bình tĩnh hỏi: "Hướng nào? Bao lâu nữa?"
"Phía Bắc, tốc độ rất nhanh... đang gia tốc... Họ tới ngay đây rồi!" Kiều Nguyệt biến sắc nhìn về phía trước.
Một đạo hắc ảnh xuất hiện, chỉ mất hai phút đã lao đến trước mắt họ.
Lì!
Một con chim màu đen bay tầm thấp tới, trên lưng có sáu người đang đứng, ánh mắt dò xét nhìn về phía nhóm Trần Thư.
"Cấp Bạch Ngân?" Phương Tư nhíu mày, nhận ra đẳng cấp của con chim đen kia.
"Hử?" Người đàn ông trung niên đứng đầu nhóm đó nhìn xuống năm người, không ngừng đánh giá đám khế ước linh.
"Tiềm lực bình xét cấp bậc cao như vậy sao?" Hắn sờ cằm, ánh mắt thâm trầm khó đoán. "Chẳng lẽ là thiên tài của Học phủ Hoa Hạ?"
Phương Tư lập tức đứng dậy, hai con rồng bên cạnh gầm gừ khe khẽ, ánh mắt khóa chặt đối phương.
"Phiền các hạ mau rời đi! Nếu không tự gánh lấy hậu quả!"
Giọng chị lạnh lùng. Lòng người hiểm ác, nước sông không phạm nước giếng là lựa chọn tốt nhất lúc này.
"Nếu chúng tôi không đi thì sao?"
Gã đàn ông cấp Bạch Ngân thản nhiên hỏi ngược lại, không ngờ đối phương lại cứng rắn đến thế.
Không khí nháy mắt trở nên giằng co, như thể trận chiến có thể nổ ra bất cứ giây nào. Trời đã về chiều, dị không gian tĩnh mịch đến đáng sợ.
Xoèn xoẹt! Xoèn xoẹt!
Trần Thư vẫn bình thản dùng dao mổ lợn xẻ thịt hung thú, tiếng dao cắt thịt lúc này nghe thật chói tai.
"Hử?"
Gã đàn ông nhìn về phía Trần Thư, hành động của đối phương giống như một sự khiêu khích trắng trợn!
"Nhìn tôi làm gì?"
Trần Thư nhe răng cười, thần sắc hờ hững nhưng trong mắt lại lóe lên tia sáng hung tàn khiến người ta lạnh sống lưng.
"Không hổ là thiên tài Học phủ Hoa Hạ! Tại hạ khâm phục! Chúng ta đi!"
Người đàn ông nhíu mày, điều khiển con chim đen trực tiếp quay đầu rời đi. Phương Tư vẫn lặng lẽ nhìn theo. Tuy đội chị không có cấp Bạch Ngân, nhưng chị có một lọ Dược tề Bạo Tẩu. Chỉ cần cho Xích Viêm Long uống, thực lực sẽ tăng vọt gấp mười lần, thậm chí mạnh hơn cả cấp Bạch Ngân bình thường.
Lúc đó chị sẽ cầm chân khế ước linh của gã kia, còn Trần Thư và những người khác sẽ giải quyết năm Ngự Thú Sư cấp Hắc Thiết còn lại, cuối cùng tạo thế bao vây thì Ngự Thú Sư cấp Bạch Ngân cũng phải bỏ mạng tại chỗ. Nhưng cái giá phải trả quá lớn, khế ước linh có thể trọng thương hoặc tử vong, đó là điều họ không muốn.
Kiều Nguyệt hỏi: "Chị họ Phương Tư, chúng ta có dời đi chỗ khác không?"
"Không cần!" Phương Tư lắc đầu: "Nếu không họ lại tưởng mình sợ."
Trần Thư thì thầm tiếc rẻ, vốn dĩ hắn định trực tiếp cướp sạch đám kia luôn rồi...
Trong lúc họ đang bàn bạc, trên lưng con chim đen phía xa:
"Đoàn trưởng, đám nhóc đó quá kiêu ngạo, cho chúng một bài học cũng tốt mà." Một thành viên bất mãn nói. Theo thực lực đôi bên, đáng lẽ đám nhóc đó phải biết điều mà nhường chỗ mới đúng. Nhưng cả Phương Tư lẫn hành động mài dao của Trần Thư đều chẳng có chút tôn trọng tiền bối nào.
Người đàn ông trầm giọng: "Chúng có át chủ bài đấy, nếu không đã chẳng bình tĩnh vậy. Hơn nữa, ánh mắt của thằng nhóc mổ thịt kia có gì đó không đúng..."
Hắn thở dài: "Tôi từng gặp một tội phạm quốc tế, ánh mắt của hắn y hệt thằng nhóc đó."
Đám người rùng mình, nhớ lại vẻ mặt Trần Thư lúc nãy mà vẫn còn thấy sợ.
"Tôi nghi ngờ nếu mình ở lại thêm chút nữa, thằng nhóc đó sẽ ra tay trước luôn đấy..." Gã đoàn trưởng cảm thán, cảm giác như thời thế thay đổi rồi, vừa rồi bọn họ mới là lũ cừu non vậy.
...
"Tiếc thật."
Năm người ngồi quanh nồi lẩu thịt hung thú thơm nức mũi. Phương Tư hỏi: "Tiếc gì cơ?"
"Nếu đám đó không có Ngự Thú Sư cấp Bạch Ngân thì tốt." Trần Thư thở dài: "Vốn định thu chút phí bảo hộ."
"..." Mọi người cạn lời, hóa ra là cậu tiếc cái đó.
"Mọi người có thấy không, em cảm giác gần đây nhiệt độ hơi cao." Ninh Thanh Di đột nhiên nói: "Hơn nữa sương mù xung quanh cũng nhạt đi một chút."
"Tôi cũng nhận ra rồi." Phương Tư gật đầu suy tư.
Kiều Nguyệt hỏi: "Có khi nào báo hiệu điều gì không?"
"Đó là hiện tượng nóng lên toàn cầu đấy!" Trần Thư nhún vai chẳng mấy quan tâm, biến cố càng lớn thì tài phú càng nhiều chứ sao!
Cả nhóm không nghĩ nhiều nữa, đánh chén một bữa no nê rồi chuẩn bị nghỉ ngơi.
Về lại hốc cây, Trần Thư thay bộ đồ bệnh nhân tâm thần ra, đem quần áo cũ đi giặt qua loa.
"Tiểu Hỏa Long, giúp anh sấy khô tí nào."
Trần Thư treo quần áo lên người Xích Viêm Long, chỉ loáng sau nước đã bốc hơi sạch. Tuy Husky cũng có hệ Hỏa nhưng hắn tuyệt đối không tin tưởng nó. Giao cho Husky thì quần áo chưa khô mà hắn đã thành người khô mất rồi.
"Trần Thư học đệ, cái bộ đồ bệnh tâm thần này thực sự thoải mái thế sao?"
Kiều Nguyệt lại gần Trần Thư, thì thầm hỏi, đôi mắt sáng rực lộ rõ vẻ hơi... tâm đắc.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
