Hãy khóc trong đám tang của em

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

185 2349

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

535 18673

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

209 4111

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

85 1262

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

127 1032

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

72 192

Web novel - Chương 35: Cái giá của sự lòng tự tôn sai chỗ (1)

Những gì mà Izar muốn ở cô gái chăn cừu ấy chỉ là lặng im như con chuột chết rồi sau đó biến mất.

Anh hi vọng rằng cô sẽ không khuấy động tâm trí vẫn đã chai sờn của anh cho đến khi Hoàng đế nhường ngôi, và anh có thể phế truất cô khi thời gian phù hợp đến.

Nhưng đâu có nghĩa rằng cô sẽ bị nhốt ở trong căn phòng ẩm thấp này?

Nhìn người phụ nữ đang nằm trên chiếc giường ọp ẹp, anh tự hỏi bản thân mình.

Một chiếc mền cũ nát, thoang thoảng hương thơm của hoa hồng dại.

Mùi hương hoa hồng dại đã ám vào ấy, nó thật tệ.

Anh thực sự không hề biết rằng cô sẽ phải ở một nơi như thế này sao?

Người bác sĩ, đang tới lui qua lại trước mặt Izar, cẩn thận lên tiếng.

“Việc chữa trị đã hoàn tất, thưa Điện hạ.”

“…”

“Có thể sẽ bị sốt nhẹ, nhưng tôi sẽ chuẩn bị thuốc.”

“…Được rồi.”

Izar thô lỗ đuổi người bác sĩ đi trong khi nhìn vào người phụ nữ đang nằm không chút động đậy trên giường kia, người đã không hề tỉnh dậy dù đã hơn một ngày trôi qua.

“…”

Lặng nhìn cô, một ngọn lửa cuồng nộ nổi lên trong anh.

Chính xác thì cơn giận dữ này bắt nguồn từ đâu?

Là vì bản thân anh, đã ngu ngốc nhìn người phụ nữ kia bị đánh tới tả tơi?

Hay vì người phụ nữ đó, cái người đã đứng ở góc xa trong phòng, đôi mắt mở to, đang nói tất cả những gì cô muốn nói?

Nhưng có một điều chắc chắn.

Là mẹ kế của anh, Electra, đã dám chống đối mệnh lệnh của anh.

“…Tôi đã đặc biệt nói với bà rồi, Mẹ.”

Giọng của Izar lạnh buốt, và người phụ nữ ấy giật thót lùi vào trong bóng tối.

“Tôi sẽ giải quyết chuyện này một cách thích hợp. Nên tôi đã nói với bà mặc kệ người phụ nữ này.”

“Nhưng…”

“Tuân lệnh của tôi khó đến thế sao?”

“Izar, ta chỉ muốn dạy bảo con bé đó vài điều thôi!”

“Dạy bảo?”

Đôi mắt vàng kim của anh hóa băng khi nhìn Electra.

“Đánh què người ta là cách dạy dỗ của bà sao?”

“Izar…!”

Electra hét lên, khuôn mặt tái nhợt.

Đây là lần đầu tiên người con trai riêng của bà tức giận đến thế.

“Điều này thật nguy hiểm!”

Bà có cảm giác rằng nếu không giải thích thỏa đáng ngay bây giờ, quyền hạn của bà sẽ vụn vỡ ngay tức khắc.

“Ta chưa từng tính làm thế, Izar!”

“Vậy thứ tôi vừa chính mắt mình chứng kiến là gì? Bà đang cầm một cành cây đánh người đấy!”

“Cái, cái cành cây tầm xuân đó! Con nhỏ đó là người đã mang chúng tới. Một con ả hỗn xược…!”

Rầm!

Tiếng vỗ nhẹ của Izar vào tường vang lên nặng nề. Electra giật thót như thể vừa mới bị đánh.