Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2254

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Màn 6: Màn Ra Mắt Vương Đô Của Diva Chuyển Sinh - Chương 7:『Giác Ngộ』

Chương 7:『Giác Ngộ』

"Nào, đã làm quen xong rồi thì bàn về chuyện tương lai... à mà, trước đó ta còn chưa cảm tạ nhỉ."

Phụ thân nói thế... nhưng cảm tạ là sao? Con có làm gì đâu?

"Dardray-dono, cảm ơn ông đã nuôi nấng con gái ta nên người xuất sắc thế này."

"Cho phép tôi cũng được nói lời cảm ơn. Chắc chắn chị gái tôi cũng vô cùng biết ơn ông."

Hai người họ đứng dậy, cúi đầu cảm ơn cha.

"...Không, tôi mới là người phải cảm ơn. Katia đã cứu rỗi trái tim cằn cỗi vì chiến tranh của tôi. Nếu không có con bé, có lẽ tôi vẫn chỉ biết sống trong thế giới chém giết. Không chỉ tôi, mà cả đoàn kịch của chúng tôi cũng vậy. Thế nên... Katia là con gái quý báu của tất cả mọi người trong đoàn kịch chúng tôi."

"Cha..."

Uu... Nói thế thì con khóc vì hạnh phúc mất thôi...

"...Thật tốt khi ông là cha nuôi của Katia. Mong ông hãy tiếp tục làm một người cha tốt của con bé."

"...Vâng, tất nhiên rồi ạ."

"Vậy nên, ta nghĩ chỉ lời cảm ơn thôi là chưa đủ. Hình như trong cuộc đại chiến trước, Dardray-dono cũng lập được chiến công lớn phải không? Này Ardad?"

"Vâng, hồi đó nếu không có hắn và đám người trong đoàn kịch thì quân Adalet đã tràn vào rồi."

Hầu tước nãy giờ im lặng, nghe Phụ thân hỏi liền hùa theo. Hình như ngài ấy đang cười nhếch mép thì phải...

"Ừm. Nhưng lúc đó ông đã từ chối được phong tước vị đúng không?"

"...Tôi làm lính đánh thuê chỉ để kiếm cơm thôi, chứ không mong cầu vinh hoa phú quý từ việc chém giết."

"Nghe nói là vậy. Nhưng xét cả công lao lần này và chuyện quá khứ, ta rất muốn báo đáp... Xem nào, tước Tử tước chắc không ai phản đối đâu, ông thấy sao?"

"...Cảm ơn ngài đã quan tâm, nhưng tôi xin phép từ chối."

"Hahaha! Quả nhiên là ông sẽ nói thế! Đúng là người vô dục vô cầu."

"Thần đã bảo rồi mà? Hắn ta không hứng thú với địa vị danh vọng đâu."

"Ừ, đúng là một người đàn ông đáng nể. Nhưng nếu không làm gì thì ảnh hưởng đến uy tín quốc gia, mà ta cũng thấy áy náy. Có thể hơi phiền phức cho ông đấy. Thế nên... ừm, ban thưởng tiền bạc cũng được, nhưng thế thì chán quá nhỉ?"

Chán quá á... Mặt ngài ấy như đang tính bày trò nghịch ngợm gì ấy. Hầu tước cũng y chang.

"Thế nên, thay vì phong tước cho cá nhân Dardray-dono, ta phong tước cho Đoàn kịch Dardray thì sao?"

"Phong cho đoàn kịch...?"

Hả? Làm thế được à?

"Đúng. Không phải chưa có tiền lệ. Gọi là Pháp nhân Tước (Corporate Peerage). Coi bản thân tổ chức đó như một quý tộc. Khi hoạt động với tư cách thành viên tổ chức thì được đối đãi như quý tộc, nhưng cá nhân thì không có tước vị. Có nhiều lợi ích lắm đấy?"

"Dard này. Nhận cái này có lợi lớn cho hoạt động của các ngươi đấy. Nghĩa vụ quý tộc phiền phức thì ít mà quyền lợi thì nhiều."

Hư~m, Pháp nhân Tước à... Giờ mới biết có cái này đấy. Nghe qua cũng không tệ, cha tính sao đây?

"Cảm ơn ngài đã suy nghĩ chu đáo. Nhưng chuyện này tôi không thể tự quyết định một mình được, tôi muốn bàn bạc với mọi người trong đoàn kịch. ...Hầu tước đại nhân, lát nữa ngài giải thích chi tiết cho tôi được không?"

"Được thôi. Bệ hạ, tạm thời thế đã nhé?"

"Ừ, mong các vị hãy cân nhắc tích cực."

Vậy là chuyện ban thưởng cho cha tạm thời gác lại.

"Nào, giờ thì nói chuyện tương lai của Katia."

"Tương lai của con..."

"Ừ. Trước hết ta muốn hỏi con... Con có giác ngộ để gánh vác trách nhiệm của một Hoàng tộc hay không?"

Trách nhiệm Hoàng tộc. Nếu tôi xưng là Công chúa Vương quốc Ispal, thì đó là điều không thể tránh khỏi.

"Không cần nghĩ phức tạp quá đâu. Nếu chưa sẵn sàng thì cứ từ từ suy nghĩ. Nếu không có ý định đó thì cứ giấu thân phận và sống như trước giờ cũng được. Quan trọng là bản thân con muốn thế nào."

Hả? Thoải mái thế cơ à? ...Nhưng lòng tôi đã quyết rồi.

"Thưa Phụ thân... Con đã gặp gỡ rất nhiều người khi sống ở nhân gian. Thời bình không có chiến tranh lớn... thực sự có rất nhiều người, mang trong mình rất nhiều ước mơ. Con muốn bảo vệ sự bình yên của những người đó... Con tuyệt đối không tha thứ cho những kẻ đe dọa điều đó. Trên đường đến Vương đô, suy nghĩ ấy càng mạnh mẽ hơn. ...Nếu là vì mục đích đó, con xin nguyện gánh vác trách nhiệm Hoàng tộc của mình."

"...Vậy sao, tinh thần tốt lắm. Vậy thì..."

Tôi ngắt lời Phụ thân đang định nói tiếp.

"...Nhưng mà. Con cũng không muốn từ bỏ ước mơ của chính mình. Con muốn tiếp tục đứng trên sân khấu với tư cách là Ca sĩ (Diva) của đoàn kịch Dardray, cùng mọi người mang lại niềm vui cho khán giả. Con muốn hoàn thành trách nhiệm Hoàng tộc song song với việc đó. Bạn thân Leti đã nói với con. Không cần phải từ bỏ ước mơ. Nếu có điều muốn làm thì cứ thử thách. Nên con đã quyết định, việc cần làm sẽ làm, việc muốn làm sẽ không bỏ. ...Như thế có tham lam quá không ạ?"

Nghe tôi nói xong, Phụ thân nhắm mắt, im lặng một lúc. ...Sắp bị mắng chăng? Đang nghĩ thế thì vai ông ấy run lên...

"Ph, phuphuphu... Phuhahaha!!"

Rồi ông cười phá lên. Hơi sợ nha...

"Không! Thú vị, thú vị lắm! Con gái ta mà gan dạ gớm! Nhỉ, Kasha?"

"Vâng, đúng thật. Không chỉ xinh đẹp mà tâm hồn cũng mạnh mẽ, chính trực... Chúng ta phải cảm ơn Dardray-san và mọi người trong đoàn kịch lần nữa rồi."

"Chuẩn luôn. Mong là vụ phong tước sẽ được cân nhắc tích cực. ...Việc muốn làm không bỏ. Trách nhiệm cũng gánh vác. Chà chà, đã giác ngộ đến mức đó rồi thì còn gì bằng. Chí khí tốt lắm!"

May quá... Có vẻ Phụ thân và Mẫu thân đều ưng câu trả lời của tôi.

"Thấy sao, Kasha? Ta thấy con bé có tố chất đấy."

"Vâng. Qua các báo cáo thiếp đã kỳ vọng rồi... nhưng gặp trực tiếp thế này thì thiếp tin chắc. Lớn lên giữa dân chúng nên hiểu lòng dân, đồng thời lại có tầm nhìn vĩ mô mong cầu an ninh cho dân. Hơn nữa... muốn cầu mong hạnh phúc lâu dài cho dân thì bản thân cũng phải mưu cầu hạnh phúc. Thiếp cũng nghĩ con bé có tố chất xứng đáng làm Vua của Ispal."

"V, Vua!? ...Khoan, cái đó, con chỉ nghĩ đến trách nhiệm của một thành viên Hoàng tộc thôi, chứ làm Vua thì... con chưa giác ngộ đến mức đó đâu..."

Câu chuyện đi xa quá mức tưởng tượng làm tôi bối rối, trả lời lắp bắp. Không, tôi không nghĩ mình làm Vua được đâu...

"Hahaha! Thì tất nhiên rồi. Ngược lại, nếu bây giờ con đã giác ngộ đến mức đó thì ta mới là người ngạc nhiên đấy."

"Chỉ là một khả năng trong tương lai thôi con. Chỉ có chí hướng, tố chất và năng lực thôi thì chưa làm Vua được. Từ giờ con phải học hỏi nhiều, giao lưu nhiều, chứng minh thực lực, tích lũy thành tích, giành được sự tin tưởng... và khi được người dân công nhận thì mới có tư cách làm Vua. Đất nước không phải thứ vận hành chỉ bằng sức mạnh của một người."

"...Vâng, con hiểu rồi ạ. Con chưa biết tương lai mình muốn thế nào, hay mình có thể trở thành người như thế không, nhưng hiện tại con sẽ cố gắng hết sức làm những gì có thể."

"Được, thế là tốt. Mà năng lực bảo vệ dân thì ta thấy con có thừa rồi đấy. Sức mạnh của [Tuyệt Xướng] đó đúng là xứng tầm đế vương."

Ra vậy, Hầu tước đã báo cáo rồi. Chiến quả đó thì giấu cũng chả được.

"Con không ngần ngại dùng nó để bảo vệ mọi người... nhưng con không muốn chủ động dùng nó trong chiến tranh đâu."

"Đúng. Đó là sức mạnh nên dùng để bảo vệ dân. Tuyệt đối không được dùng để xâm lược. Nhưng sẽ có kẻ nghĩ đến chuyện đó. Đừng bao giờ để bị mê hoặc nhé."

"Vâng, con sẽ khắc cốt ghi tâm."

Sức mạnh của [Tuyệt Xướng] cộng hưởng với gia hộ của chị Rilia tạo ra hiệu quả khủng khiếp. Tất nhiên tôi không định dùng vào việc xấu, nhưng đúng như Phụ thân nói, phải giữ mình trước những lời đường mật.

"...Nhắc mới nhớ, nếu nói về việc kế vị, chẳng phải hai người còn có Klana sao ạ..."

Là em gái cùng cha khác mẹ của tôi. Hình như năm nay 5 tuổi... còn nhỏ nhưng xét về thứ tự thì hợp lý hơn đứa lớn lên ở ngoài như tôi chứ.

"Klana là em gái con, không cần gọi 'sama' đâu."

"Klana tất nhiên cũng có quyền kế vị... nhưng dì muốn đưa con, con gái của chị gái - người vốn dĩ phải kế vị ngai vàng, lên vị trí thứ nhất. ...Dì không có tố chất làm Vua, dì chỉ là người thay thế cho chị ấy thôi..."

"Kasha, đừng nói thế. Đúng là cuộc hôn nhân của chúng ta có toan tính chính trị. Nhưng mặc kệ người ngoài nghĩ gì, ta chưa bao giờ coi nàng là người thay thế, ta yêu nàng với tư cách một người đàn ông."

"Julius..."

Kyaa~! Phụ thân ngầu quá đi~! Thế này thì đổ đứ đừ là phải. Mẫu thân cũng đỏ mặt rưng rưng nước mắt, dễ thương chịu không nổi. Tình cảm mặn nồng ghê, ghen tị quá đi.

Nhưng mà, tôi là người kế vị thứ nhất ư... Chuyện này to tát hơn tôi tưởng nhiều... Như đã nói, tôi vẫn chưa có đủ giác ngộ đâu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!