Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2259

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 71

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

Màn 4: Chuyến Du Hành Cải Cách Thế Gian Của Diva Chuyển Sinh - Chương 10: 『Xâm Nhập』

Chương 10: 『Xâm Nhập』

Hai ngày sau cuộc họp chiến lược, kế hoạch xâm nhập chính thức bắt đầu.

Tôi, Tiểu thư Luciela và Caitlin đang được một vệ binh nội gián dẫn giải đến dinh thự Lãnh chúa.

Chúng tôi không bị trói, chỉ đi bộ bình thường. Nghe nói ngoài những người bị bắt ép, cũng có những người cam chịu số phận nên việc đi đứng thế này không gây nghi ngờ gì.

Tất nhiên, màu tóc đã được thay đổi bằng ma dược. Caitlin không bị lộ mặt nên vẫn giữ nguyên.

Ngoài ra, chúng tôi dùng tên giả trong lúc làm nhiệm vụ. Tôi là 『Tia』, Tiểu thư là 『Ciera』, Caitlin là 『Kate』. Chỉ là biến tấu từ tên thật một chút, để lỡ có bị gọi bất ngờ cũng dễ phản ứng.

Chúng tôi đã đến trước cổng dinh thự Lãnh chúa ở ngoại ô thành phố.

Quy mô thành phố thì không bằng Brezentum, nhưng dinh thự Lãnh chúa này có vẻ rộng hơn nhà Hầu tước Brezen nhiều, chỉ nhìn cái cổng thôi cũng thấy choáng ngợp. Theo lời Tiểu thư, tuy là dinh thự Bá tước nhưng cũng thuộc hàng lớn, dù vẫn trong phạm vi thường thức.

...Hầu tước Brezen nên tiêu xài hoang phí hơn chút mới phải.

(...Đến lúc rồi. Không biết sẽ ra sao đây...)

(Trước mắt là xem bị đưa đi đâu... Nếu được đưa ngay đến chỗ những người bị bắt trước đó thì tốt.)

(Mà, vào rồi mới biết được. Quan trọng là đừng để bị tách ra.)

"Vất vả rồi, đây là nhóm phụ nữ mới. Nhờ ông tiếp nhận."

Người vệ binh dẫn giải chúng tôi nói với lính gác cổng. Lính gác vào trong một lúc, sau đó một người đàn ông trung niên, có vẻ là quản gia, đi ra mời chúng tôi vào.

"Chào mừng các cô đến đây, nói câu này trong hoàn cảnh này hơi kỳ cục nhỉ... Nhưng không cần sợ hãi quá đâu. Nào, lối này."

Người này có vẻ thương hại chúng tôi, cố gắng trấn an để chúng tôi không sợ hãi. Có vẻ ông ấy cũng không đồng tình với tình trạng hiện tại.

Vừa đi qua sân trước, tôi vừa thử bắt chuyện. Phải thu thập thông tin chút ít.

"Ano... ông là? A, cháu tên là Tia ạ."

"À, xin lỗi vì chưa giới thiệu. Tôi là Scott, phục vụ dinh thự này từ đời Lãnh chúa trước nữa (ông nội Yorbalt). ...Đến nước này mà cô vẫn bình tĩnh thế, gan dạ thật đấy."

"Dạ? A, ano, tại cháu cũng xác định tinh thần rồi... Nhưng mà, không biết những người bị đưa đến trước đó ra sao rồi, cháu vẫn lo lắm ạ."

(...Tia-san, diễn xuất tự nhiên lắm, Nice!)

"Xem nào... Những cô gái đến trước các cô vẫn đang sống khỏe mạnh. ...Ít nhất là về mặt sức khỏe."

...Cách nói chuyện đầy ẩn ý nhỉ. Mà, toàn phụ nữ trẻ bị bắt đến đây, bị đối xử thế nào thì cũng đoán được phần nào.

Dù có cứu được an toàn về thể xác... thì có lẽ họ cũng cần được chữa trị về tinh thần.

Mà khoan, chúng tôi cũng có nguy cơ bị như thế, phải nhanh chóng thu thập thông tin rồi gọi đội đột kích vào ngay mới được.

"Tôi sẽ đưa các cô đến chỗ những cô gái đến trước. Về cơ bản các cô sẽ ở đó, nhưng trong phạm vi dinh thự thì cũng có sự tự do nhất định."

Hê... không phải bị giam cầm nghiêm ngặt à. Nhìn quanh sân trước, lính gác thì nhiều đấy, nhưng không có cảm giác canh phòng cẩn mật lắm...

"Ano, không có ai định bỏ trốn sao ạ?"

"...Cũng không phải là không có... Nhưng nếu muốn bình an vô sự, tôi khuyên các cô đừng nghĩ đến chuyện đó."

Chưa nghe tin ai trốn thoát được, chắc là bị bắt lại hết rồi... Có vẻ việc giám sát chặt chẽ hơn vẻ ngoài.

Và những người bị bắt lại đó đã bị đối xử ra sao...

"Chúng tôi... rồi sẽ ra sao ạ?"

Tiểu thư thì thầm với vẻ mặt lo âu, run rẩy sợ hãi. Diễn sâu thật đấy. Hay là lần tới tham gia diễn kịch luôn đi?

"Các cô cứ nghỉ ngơi thoải mái trong dinh thự này là được. Chỉ là, khi nào lọt vào mắt xanh của Lãnh chúa đại diện... thì phần sau không cần nói chắc các cô cũng hiểu. Dù là bất hạnh đối với các cô... nhưng tôi cũng không thể làm gì hơn..."

Vâng vâng. Không muốn hiểu nhưng vẫn phải hiểu thôi, thiệt tình...

Nhưng có vẻ ông ấy thực sự bất mãn với tình trạng này. Sự bất lực và thương cảm hiện rõ trong từng lời nói.

Nghĩ lại... Theo lời Yorbalt, chắc chắn McGallen đã bị 『Linh hồn Dị giới』 chiếm xác. Khi nhập vào con người, nó sẽ khuếch đại phần bóng tối... dục vọng và chấp niệm của người đó.

Tức là, dục vọng và chấp niệm bị khuếch đại đó... chính là lý do hắn thu thập phụ nữ.

Vừa đi vừa nói chuyện, chúng tôi đã đến trước sảnh chính.

Từ cổng vào đến đây cũng phải hơn 100 mét. Đã xem bản đồ rồi nhưng thực tế vẫn thấy rộng kinh khủng...

Cánh cửa đôi nặng nề mở ra, không gian sảnh đón khách rộng lớn hiện ra trước mắt. Bên trong im ắng, không thấy bóng dáng người hầu nào khác.

"Nào, lối này."

Chúng tôi đi theo hướng ông ấy chỉ, về phía cánh cửa bên phải phía trong sảnh. Theo bản đồ đã xem trước, có vẻ chúng tôi đang được dẫn đến Khu nhà khách.

Tạm thời yên tâm là không bị tống vào ngục.

Sau cánh cửa là một hành lang dài.

Bên phải là tường, bên trái là lan can cao ngang hông với những cột trụ xếp đều đặn. Hành lang này nhìn ra sân trong (giếng trời), có thể đi xuống đó qua những khoảng trống giữa lan can.

Ở sân trong có một cái chòi nghỉ (Gazebo), tôi thấy vài phụ nữ đang tụ tập ở đó. Từ xa không thấy rõ biểu cảm, nhưng không khí có vẻ yên bình, không thấy vẻ bi thảm.

"Ano... những người ở kia là...?"

"Phải, cũng giống các cô, là những cô gái bị đưa đến vì không nộp được thuế. Như tôi đã nói, trong dinh thự này các cô có một sự tự do nhất định. Cuộc sống không thiếu thốn gì, nên họ cũng quen dần và hòa nhập rồi."

Ưm~, đãi ngộ tốt ngoài dự kiến nhỉ...

Tất nhiên, bắt người ta trái ý muốn rồi chà đạp nhân phẩm phụ nữ, thì dù cho ăn sung mặc sướng cũng không thể tha thứ được.

Đi vòng qua sân trong một lúc, chúng tôi đến trước cửa Khu nhà khách.

Tuy nhỏ hơn sảnh chính nhưng vẫn rất to và đẹp. Cũng phải, đây là nơi Lãnh chúa cao cấp tiếp đãi khách khứa mà.

"Phòng của các cô ở tầng 3. Xin lỗi nhưng Khu nhà khách này cũng chật rồi, nên ba người sẽ ở chung một phòng."

Không, thế càng tốt. Tôi đang lo bị tách ra đây.

Chúng tôi lên tầng 3 và được dẫn đến trước cửa phòng.

"Đây. Các cô có thể ra vào tự do, nhưng đừng đi lung tung vào ban đêm. Cần gì thì cứ bảo người hầu trực ở tầng 1. Bữa ăn sẽ được mang đến tận phòng."

...Đãi ngộ như khách VIP thật luôn. Mang tiếng xâm nhập mà dễ dàng đến phát chán.

"Vậy, tôi xin phép."

Hướng dẫn xong, ông Scott rời đi.

Được rồi, vào phòng thôi.

"Huê~, phòng xịn ghê~. Ba người ở vẫn rộng chán."

"Thật đấy. Đãi ngộ tốt nhỉ."

"Hai người này. Đừng quên mục đích đấy nhé."

"Tất nhiên là không quên rồi. Nhưng đãi ngộ tốt ngoài dự kiến thế này cũng làm người ta hụt hẫng thật."

"Đúng vậy. Mọi người đều bình an... không biết nói thế có đúng không, nhưng ít nhất không bị hành hạ dã man như tưởng tượng cũng là điều an ủi. Tất nhiên, nỗi nhục nhã họ phải chịu đựng thì phải trả lại gấp trăm lần, phải giết (làm thịt) hắn mới được."

Oa... đứng trước kẻ thù, cơn giận lại bùng lên rồi kìa... Hơi đáng sợ đấy...

Tóm lại, đã xâm nhập thành công, liên lạc với đội bên ngoài thôi.