Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2235

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Giao Màn - GIAO MÀN 6: LETICIA

GIAO MÀN 6: LETICIA

Tên tôi là Leticia Maurice, một cô gái 15 tuổi.

Nói đột ngột thì, tôi có ký ức kiếp trước. Cái gọi là "Người chuyển sinh" đấy. Hơn nữa, là chuyển sinh dị giới (Isekai Tensei).

Nói gì thế, đầu óc có vấn đề hả? Biết là sẽ bị nói thế, nhưng sự thật là vậy, biết sao được.

Tôi nhận ra mình chuyển sinh vào năm 5 tuổi... Mà, chuyện đó để lúc khác kể.

Tóm lại, tôi chuyển sinh đến thế giới này, trải qua nhiều chuyện... và giờ đang nỗ lực hết mình vì ước mơ.

Khai thông đường sắt ở thế giới này. Đó là ước mơ hiện tại của tôi.

Cái ước mơ tưởng chừng viển vông đó, dần dần có thêm người ủng hộ... và giờ chỉ còn một bước nữa là thành hiện thực. Kỹ thuật cơ bản đã hoàn thiện, được công nhận là dự án quốc gia... giờ chỉ còn việc thi công tuyến đường đầu tiên Ispalna - Vương đô và điều chỉnh chi tiết để đưa vào vận hành.

Chính vào lúc đó, tôi gặp cô ấy.

Một thiếu nữ xinh đẹp như nữ thần với mái tóc màu sắc kỳ ảo và đôi mắt màu tím (violet). Nghe Cha kể thì cô ấy là con gái Hoàng tộc mất tích 15 năm trước... tức là Công chúa nước này. Nhưng có một chuyện còn chấn động hơn thế.

Nghĩ bụng đối phương là Hoàng tộc thì phải thể hiện chút đỉnh, nên tôi dẫn cô ấy đến nhà chứa đầu máy để khoe thành quả tâm huyết của mình - Đầu máy ma đạo lực. Nhưng...

"Cái này... chẳng lẽ là, 『Đầu máy hơi nước』?"

Nhìn thấy đầu máy ma đạo lực, cô ấy ngỡ ngàng thốt lên, nhưng trong câu nói đó lẫn vào một từ không thể tồn tại ở đây.

『Đầu máy hơi nước』 ư!? Không, chắc tôi nghe nhầm...? Trong quá trình phát triển tàu hỏa, tôi cũng từng cân nhắc động cơ hơi nước nhưng đã bỏ cuộc. Theo tôi biết thì thế giới này chưa có động cơ hơi nước...

Đang nghĩ thế thì cô ấy nói rõ ràng, không thể nhầm lẫn được.

『Leticia-san, cái này là đầu máy hơi nước sao?』 (Tiếng Nhật)

!! Không nghe nhầm!

Đó là thứ ngôn ngữ tôi nghĩ sẽ không bao giờ được nghe lại từ khi biết mình chuyển sinh... Tiếng Nhật. Tức là, cô ấy cũng giống tôi...

『!! ...Không, đúng là đầu máy, nhưng không chạy bằng hơi nước đâu. Chúng tôi gọi là Ma đạo lực Cơ quan xa.』 (Tiếng Nhật)

Tôi suýt đứng hình, nhưng cố gắng trả lời. Thứ tiếng Nhật tưởng như vĩnh viễn không dùng đến nữa, lại tuôn ra trôi chảy đến bất ngờ.

Nghe tôi nói thế, cô ấy cũng tin chắc tôi là người chuyển sinh.

Muốn nói chuyện với cô ấy nhiều hơn nữa...!

Nhưng lúc đó có người khác nên không tiện nói sâu, tôi bèn lén hẹn gặp riêng sau đó.

Ban đầu là ngạc nhiên tột độ, chỉ muốn nói chuyện cho ra lẽ... Nhưng khi chỉ còn hai người, xác nhận rõ ràng cả hai đều là người chuyển sinh từ Nhật Bản... cảm xúc không thể kìm nén trào dâng mãnh liệt. Bị cảm xúc đó thôi thúc, tôi lỡ ôm chầm lấy cô ấy mà khóc.

Uu... Xấu hổ chết mất...

Nhưng nhờ bộc lộ cảm xúc thật lòng đó mà tôi và Katia nhanh chóng trở nên thân thiết.

Cứ tưởng mình đã vượt qua rồi, nhưng hóa ra không dễ quên đến thế. Bấy lâu nay được gia đình yêu thương, tìm thấy lẽ sống ở thế giới này... nỗi nhớ về thế giới kiếp trước chỉ đang ngủ yên, nay bị đánh thức... Và niềm vui sướng tột cùng khi biết có một người chuyển sinh khác giống mình.

Sau đó, chúng tôi nói rất nhiều chuyện. Cô ấy rất cởi mở, dễ nói chuyện, lại hợp tính nên thân nhau ngay. Dù hoàn cảnh chuyển sinh khác nhau, nhưng việc cả hai kiếp trước đều là nam giới có lẽ cũng là yếu tố khiến chúng tôi hợp nhau. Tôi được cô ấy cho lời khuyên về chuyện đó, nhưng bản thân tôi cũng khá "giác ngộ" rồi, tới đâu hay tới đó.

Về phần Katia, cô ấy đang đau đầu vì kẹt giữa thân phận Hoàng tộc và Ca sĩ đoàn kịch, nên tôi cũng đưa ra lời khuyên. Thấy cô ấy vừa biết mình là Hoàng tộc đã nghĩ ngay đến trách nhiệm, tôi thấy cô ấy nghiêm túc thật đấy~.

Cuối cùng, mải nói chuyện đến khuya, nhưng câu nói cuối cùng của cô ấy lại vẽ ra việc mới cho tôi, làm tôi phải vội vã rời phòng.

Phải lên kế hoạch Ekiben (Cơm hộp ga tàu) trước ngày khai trương...! Đầu tiên là bàn thực đơn với Bếp trưởng... rồi chọn nhà cung cấp. Tính toán một hồi, ngẩng lên thì trời đã sáng... Lần trước thức trắng bị Lidie mắng rồi, nên tôi tranh thủ chợp mắt một chút.

Katia sắp đi Vương đô, chia tay hôm nay thì vẫn gặp lại được. Nhưng thấy quyến luyến và cũng tò mò, tôi quyết định đi cùng cô ấy một ngày.

Việc chuẩn bị tàu thì nhắn Lidie lo liệu. Giờ không cần tôi chỉ đạo chi tiết mọi thứ cũng vận hành trơn tru rồi, không lo gì cả.

Ở sân tập, tôi được chứng kiến một phần thực lực của họ. Ca sĩ xinh đẹp, mạo hiểm giả cao thủ, anh hùng cứu cả thành phố... lại còn là Công chúa. Đúng là hiện thân của Cheat chuyển sinh. Đang nghĩ thế thì bị cô ấy phản pháo là tôi cũng Cheat không kém.

Sau đó đi cùng họ đến Tổng hành dinh mượn Thánh kiếm của Dizar-sama. Nghe lại mới thấy chuyện kinh khủng thật, kẻ địch của họ mạnh đến mức nào chứ.

Tại đền thờ, tôi cũng tham gia thử thách. Muốn giúp cô ấy một chút nên tự nhiên xung phong, không biết có ích gì không? Tôi cũng khá tự tin vào ma pháp của mình, nhưng nghĩ lại thì không có tôi chắc họ vẫn qua ngon ơ...

Sức mạnh Thần Ấn của Katia và Kite-san quá khủng khiếp, có thể cận chiến với cả Rồng. Meetia-chan thì kiếm hay phép đều giỏi, nghe bảo mọi người trong đoàn kịch cũng toàn cao thủ... Kết luận là: Tôi không có cửa làm mạo hiểm giả đâu~.

Và rồi, đến giờ xuất phát.

Nghĩ đến việc phải tạm biệt một thời gian cũng thấy buồn, nhưng sẽ sớm gặp lại thôi.

Tôi rủ Katia vào Học viện, nếu được cùng trải nghiệm đời học sinh thì vui biết mấy. Mong cô ấy suy nghĩ nghiêm túc về chuyện đó.

Mang theo niềm hy vọng về tương lai đó, chuyến tàu của tôi... không, chuyến tàu của chúng tôi bắt đầu lăn bánh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!