Chương 46
Dưới sự dẫn dắt của Akitsu-san, chúng tôi đi dọc qua sảnh triển lãm. Cứ có cảm giác cổ đang đi hơi nhanh thì phải.
“Trông cô ấy xinh thật đó ha…’’
Shiraho thì thầm vào tai tôi.
Tôi gật đầu đồng ý xong em liền véo phát vào tay tôi.
“Đáng ra anh nên đáp lại là ‘Shiraho còn xinh hơn nhiều’ chứ!’’
Vô lý vậy em.
Sau một hồi, Akitsu-san dừng lại trước một cái cửa rồi gõ nhẹ lên đó.
“Cứ vào đi!’’
Ngay sau đó là một giọng nam kêu lên từ trong phòng, rồi Akitsu-san mở cửa ra.
“Em dẫn khách đến rồi đây!’’
Người đàn ông liền vội vàng tiến tới chỗ bọn tôi.
“Xin thứ lỗi, tôi đã không nhận ra là hai vị đã tới đây được một lúc rồi.’’
Anh ta bổ một tay mình lên đầu Akitsu-san.
“Vừa nãy em còn bảo là vẫn còn thời gian trước buổi gặp cơ mà, sao chỉ ngay lúc nãy em liền chạy đi kiểm tra sảnh luôn vậy…’’
“À ừm…’’
Nói rồi anh ta liền đứng thẳng người và cúi chào tụi tôi một cách lịch sự, sau đó còn đưa ra một tấm danh thiếp nữa.
“Tôi là Shikami. Cảm ơn hai người hôm nay đã không ngại đường xa mà cất công tới đây.’’
Sau một hồi chào hỏi, chúng tôi bắt đầu cuộc họp.
Để ý kĩ thì căn phòng này cũng được trang bị những chiếc ghế đẩu hồi nay có ở ngoài kia.
“Dù sao thì hai vị cũng đã tới đây rồi, vậy chúng tôi xin phép được giới thiệu sản phẩm của quý công ty!’’
Với một tiếng fwump nhẹ, Akitsu-san cũng ngồi xuống với bọn tôi. Cách ngồi của cô ấy khiến tôi thấy giống Shiraho ghê.
“Vậy chúng ta bắt đầu từ ý tưởng cho cuốn tạp chí…’’
Shiraho chuyển qua chế độ công việc rồi nói.
---
Cuộc gặp tiến triển rất thuận lợi và trước cả khi bọn tôi nhận ra, một khoảng thời gian đã trôi đi.
“Cảm ơn vì hôm nay.’’
Khác với lúc bọn tôi mới tới, tôi cảm thấy khá thoải mái trước lời cảm ơn của họ. Đây mới là cách mà mỗi cuộc họp nên có này. Tôi cũng muốn mấy người ở công ty được nghe thấy nó ghê.
Shiraho và Akitsu-san thì trông có vẻ khá thoải mái mà trò chuyện với nhau, trong khi tôi và Shikami-san thì sắp xếp nốt công việc – mọi thứ diễn ra xuân xẻ đến bất ngờ.
Khi bọn tôi rời hội trường triển lãm, Shikami-san và tôi còn bắt tay với nhau một cái nữa. Tôi hiểu mà anh bạn… cái cảm giác này.
“Senpai, có vẻ anh kết thân nhanh với Shikami-san nhỉ?’’
Đôi giày lười của em kêu lên lộp cộp trên đường.
“Chỉ là… anh cảm thấy mình có một mối liên kết gì đó với cậu ta thôi.’’
Chúng tôi có lẽ sẽ gặp lại nhau trong tương lai. Thật đáng để mong chờ mà.
“Thế senpai, tối nay anh muốn ăn gì đây?’’
“Em biết rõ câu trả lời rồi thây. Ramen. Anh khao được chưa.’’
“Yay! Em cũng không biết nhiều quán quanh đây lắm, nên là…’’
Rồi, rồi, tôi đoán là mình phải đi kiếm một quán nào đó thôi.
Vừa đúng lúc tôi tính cho tay vô túi móc điện thoại ra, em liền cản nó lại.
“Vì bọn mình cũng đã tới đây rồi thì sao không dạo quanh đây khám phá chút đi anh nhỉ!’’
Nói rồi em liền bước đi trước tôi nửa bước.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
có vẻ chúng ta có 2 hoàn cảnh ở đây <(“) Gặp ở lễ cưới à :)