Chương 111
"Đã không biết rõ thì đừng có tự tin đem tặng chứ, chuyện làm tình giờ tính sao đây, chết tiệt chết tiệt chết tiệt."
Thấy tôi đang ngồi thu mình trong góc phòng lầm bầm, chồng tôi vỗ nhẹ vào lưng tôi và nói.
"Vợ ơi đừng lo, chắc chắn sẽ có nơi giải được lời nguyền thôi mà."
"..........."
Gì cơ? Anh vừa nói cái gì?
Tôi quay đầu lại, lặng lẽ nhìn khuôn mặt đang an ủi mình với vẻ mặt chất phác đó.
"Ư-Ừm? Sao thế?"
"......... Trông anh có vẻ vui nhỉ?"
"Cái gì? À, không phải đâu!"
"Không phải cái nỗi gì!! Nếu anh mà cương cứng của quý cho ra hồn thì đã không có chuyện này rồi!!!"
Tôi bật dậy, vừa khóc vừa túm cổ áo chồng lắc mạnh.
"Ian! Từ hôm nay chúng ta sẽ đi du lịch để làm cho của quý của anh to ra! Biết chưa hả?!"
"Ế, ế...! "
"Ế cái nỗi gì mà ế!! Ư m...!! M-Mau chóng làm cho của quý to ra mới được... Roban!!!"
Khi tôi hét lớn tên hắn ta, dường như ký ức bị tôi quay như dế lúc nãy hiện về, hắn giật mình bật dậy.
"V-Vâng!"
"Nói cho ta biết nơi nào có thể làm tăng kích thước của quý đi."
"........ Ờ, ờ ờ."
"Ờ ờ cái gì?! Nói mau!!!!!"
"T-Tôi xin lỗi..... T-Tôi chưa từng tìm hiểu về nơi như thế..."
"Hả?! Ngươi chỉ cần của quý của mình to là thỏa mãn rồi à?! Vì những người của quý bé trên thế giới này mà ngươi không có lấy một mẩu thông tin nào sao?! Ngươi định đợi đến lúc thành thái giám rồi mới chịu suy nghĩ à?!?!"
Khi tôi méo mó mặt mày, bóp chặt lấy của quý của hắn như muốn nghiền nát, hắn hét lên với khuôn mặt hoàn toàn không còn giọt máu.
"Ch-Chờ đã...!"
"Chờ cái gì mà chờ! Nói mau nơi nào có thể làm tăng kích thước của quý đi!!!!"
Trước tiếng gào thét của tôi vang vọng khắp dinh thự, hắn đổ mồ hôi hột, gật đầu lia lịa.
"Tôi biết rồi!! Tôi biết rồi nên!! L-Làm ơn buông ra đi!! N-Nó sắp nổ rồi!!!"
"Ư oa aa!! Không...."
"........... Dạ?"
Một ý tưởng hay vừa nảy ra trong đầu tôi.
"Chuyện này là lỗi của ngươi đúng không?"
"..................... Vâng, vâng."
"Vậy thì cho ta mượn của quý của ngươi một chút đi."
"...........!!"
Giật mình trước lực bàn tay đang ngày càng mạnh thêm, hắn vội vàng hét lớn.
"Tôi sẽ tìm ra!! Một ngày, không, nửa ngày thôi!! Trước khi cô sinh con!! Tôi sẽ tìm ra!! Nên, làm ơn hãy bình tĩnh lại!!"
"Vợ ơi! Thôi đi, em đang làm gì thế."
"Cái đồ của quý bé kia im miệng đê!!!"
Em làm thế này là vì ai hả!!!
À, hay là vì cái âm hộ của mình nhỉ...?
Dù sao thì!!
Trước tiếng quát của tôi, chồng tôi sợ hãi cúi gầm mặt xuống với vẻ mặt buồn bã.
Cạch!!
"Con trai! Có chuyện gì...! .....?"
Ngay khoảnh khắc đó, dường như nghe thấy tiếng quát của tôi, cửa phòng làm việc mở ra, cô Rosario, Sui, các hầu gái và lính canh đều sững sờ trước cảnh tượng đập vào mắt mình.
Nhìn thấy tôi với khuôn mặt méo mó đang nắm chặt lấy của quý của Roban, và bên cạnh là Ian đang ủ rũ mất tinh thần, họ ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra, tôi thở dài một cách bất lực.
Hít một hơi thật sâu, tôi buông tay khỏi của quý của hắn và thở dài thêm một lần nữa.
"Hà......."
"Phù, phù...."
Roban vội vàng lùi lại phía sau, vừa xoa xoa của quý vừa thở dốc, còn tôi thì cứ thế ngồi thụp xuống.
"V-Vợ ơi, anh sẽ cố gắng hơn mà..."
"Kích thước của quý đâu phải cứ cố gắng là được đâu.... Anh có thể đâm vào âm hộ em một cách tử tế không? Ngay cả việc làm cho nó đứng thẳng lên anh còn không làm được thì nói gì..."
"...... V-Vợ ơi, có mọi người ở đây mà..."
Thấy chồng nói nhỏ nhẹ như thể đang để ý đến ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, cơn uất ức dâng trào, tôi bật dậy hét lớn.
"Bộ tôi nói gì sai à?! Cái đồ của quý bé chỉ biết nhìn vợ mình bị người khác chịch mới cương lên được kia!! Mặc kệ anh đấy!!! Anh cứ đi mà sống hạnh phúc với cô nàng búp bê tình dục (Sexroid) kia đi!!!"
"Sao lại lôi tôi vào...."
Với vẻ mặt đầy hờn dỗi, tôi bước nhanh về phía cửa phòng làm việc, lườm nguýt Sui đang lầm bầm rồi khoác vai con bé lôi đi.
"Chúng ta cùng đi tâm sự chuyên sâu chút nào..."
Trước nụ cười lạnh lẽo của tôi, Sui rùng mình run rẩy, mồ hôi hột chảy ròng ròng.
"Hic!! Cứu em với....!!"
Tiếng kêu thảm thiết của con bé vang vọng khi bị lôi đi, những người trong phòng làm việc nhìn nhau với vẻ mặt đầy ngỡ ngàng.
* * *
"Hà......"
Đau đầu quá đi mất....
Ngay từ đầu, cái gọi là "tổng lượng tình yêu" nghe có lý chút nào không chứ?
Quản lý một cảm xúc vô hình như một loại tài nguyên! Thật là nực cười quá đi mà?!
"Chết tiệt, mình có thể yêu thương tất cả mọi người cùng một lúc mà..."
"Hự... hự...! C-Câu đó nghe tệ hại thật đấy..."
"Cái ghế thì không được trả lời."
Bạch!!
"Á hằng!♥♥"
Tôi phớt lờ cái "ghế" đang run rẩy đổ mồ hôi hột đáp lời sau khi bị tôi đánh mạnh vào mông, con bé rên rỉ "Hà♥ Hà♥ Thế này cũng thích quá....", tôi bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ.
Tôi muốn làm tình.
Tôi vẫn muốn giữ tình yêu dành cho chồng.
Nhưng nếu làm tình thì tình yêu dành cho chồng sẽ biến mất, còn nếu giữ tình yêu dành cho chồng thì không được làm tình và sẽ rơi vào trạng thái ức chế dục vọng.....
Ư m chết tiệt, sao mình lại rơi vào tình cảnh này chứ? Vừa mới sắp xếp xong xuôi tâm trí, đang định tận hưởng hạnh phúc hết mình mà...."
"Phù u u...."
Tôi vô thức vuốt ve cái bụng đã to như núi của mình.
Dường như hiểu được tâm trạng của mẹ, đứa trẻ trong tử cung bắt đầu cử động.
Cảm giác nhẹ lòng hơn, bất chợt tôi nghĩ về những đứa con mà mình đã mang nặng đẻ đau.
Lũ nhóc đó.... chắc vẫn sống tốt chứ?
Hồi tưởng về những đứa con trai một lát, tôi nhìn lên bầu trời đang dần tối sầm lại, thở dài một hơi thật dài rồi đứng dậy.
"Hộc... hộc... hộc... E-Em cũng là bà bầu mà......"
"Hà aa.... Chẳng biết nữa. Thôi.... chuyện gì đến sẽ đến...."
Phớt lờ lời lầm bầm của Sui, tôi vừa nhẹ nhàng vuốt ve bụng vừa bước đi.
"Á.....! Chờ em với....!"
Liếc mắt thấy Sui đang ôm cái bụng bầu vượt mặt lạch bạch chạy theo sau, tôi bước vào trong dinh thự.
Hỏi một hầu gái nhỏ tuổi có vẻ hơi sợ hãi sau khi nghe thấy vụ náo loạn hôm nay về nơi mọi người đang tập trung, tôi lập tức bước chân về phía đó.
Vừa bước vào trong, không gian bỗng chốc trở nên yên tĩnh.
Không thích sự im lặng đó, tôi khẽ nhíu mày, cô Rosario đang ôm cái bụng to như núi khó nhọc đứng dậy, tiến lại gần tôi như muốn dỗ dành một đứa trẻ và xoa đầu tôi.
"Cô Grace, tôi xin lỗi nhé. Thằng con tôi nó lại không tìm hiểu kỹ mà đã...."
Cảm nhận tâm trí mình dịu lại trước sự chạm nhẹ của cô Rosario, tôi thở dài nói.
"Thôi... không sao đâu ạ. Anh Roban cũng là vì muốn tốt cho tôi thôi mà."
"À, mời cô ngồi đây. Sắp đến ngày sinh rồi chắc cô mệt lắm đúng không?"
"Ừm... vâng, cảm ơn cô."
Theo sự dẫn dắt của cô ấy, tôi ngồi xuống ghế, hành động nắm tay dịu dàng của cô Rosario khiến tôi nhớ đến mẹ mình ở quê nhà.
Mẹ.... chắc vẫn khỏe chứ nhỉ~
Nghĩ đến hình ảnh cha mẹ đang mỉm cười hạnh phúc hiện lên trong đầu, tôi khẽ cười rồi nói với cô Rosario.
"Cảm ơn cô đã quan tâm."
"Có gì đâu mà. Hì hì hì, giờ chúng ta đều không còn là thân một mình nữa rồi, phải chăm sóc lẫn nhau chứ."
"Ư m, và cũng xin lỗi vì tôi đã lỡ lời... nói những lời nặng nề với anh Roban...."
Trước lời nói của tôi, Sui - người vừa vào phòng đã ngồi phịch xuống ghế với dáng vẻ mệt mỏi rã rời - buông một câu như tạt nước lạnh.
"Phải xin lỗi chứ. Suýt chút nữa là chị đã bứt đứt luôn của quý của con trai người ta rồi còn gì."
".......... Xì."
Chẳng thể cãi lại được....
"Hô hô hô không sao đâu. Thằng bé đó cũng biết rõ lỗi của mình rồi mà. Đừng lo, sớm muộn gì cô cũng sẽ nhận được tin tốt thôi."
"Ư m.... Cảm ơn sự quan tâm của cô."
"Hì hì, à mà nhắc mới nhớ, đây là lần đầu tiên cô mang thai đúng không?"
"Vâng, vâng ạ...."
"Thôi thì tôi đã có kinh nghiệm một lần rồi nên cô không cần phải lo lắng đâu. Ngay khoảnh khắc mặt trăng treo đúng giữa bầu trời, cơn đau bụng sẽ bắt đầu nên hãy nhớ kỹ điều đó nhé. À! Cả cô Sui nữa."
Tôi và Sui gật đầu trước lời nói của cô Rosario, cô ấy mỉm cười hạnh phúc rồi cùng chúng tôi trò chuyện phiếm trong thời gian còn lại cho đến khi một hầu gái bước vào.
"Thưa phu nhân Rosario? Đã đến giờ rồi ạ."
"À cảm ơn cô. Nào các quý cô hì hì hì, chúng ta mau đi xem mặt các con thôi chứ nhỉ?"
Thấy dáng vẻ háo hức đứng dậy của cô Rosario như thể đã mong đợi đứa trẻ này từ lâu lắm rồi thật đáng yêu, tôi khẽ cười, cảm nhận sự chuyển động của đứa bé trong bụng rồi đứng dậy.
Ánh sáng mờ ảo chiếu rọi hành lang.
Đi theo sau hầu gái đang cầm chiếc đèn ma thạch sáng rực dẫn đường, tôi cảm thấy hơi thở mình bắt đầu dồn dập hơn một chút.
Ư m nhắc mới nhớ... trước đây mình sinh con mà chẳng tốn mấy công sức nhỉ....
Tên pháp sư Goblin niệm chú "úm ba la xì bùa" một cái là đứa bé chui ra luôn.... Cảm giác cũng khá là thích thú nữa... Ừ m.... chẳng biết tên đó còn sống không...
Vừa suy nghĩ vẩn vơ vừa đi theo, chẳng mấy chốc chúng tôi đã đến đích.
Được dẫn vào bên trong cánh cửa đá, chúng tôi đi qua người hầu gái đang cung kính cúi đầu chào.
Một vòng tròn ma pháp khổng lồ, một cái hố tròn nằm ở chính giữa, và một cái lỗ lớn khoét trên trần nhà đang để ánh trăng xuyên thẳng xuống dưới.
Trước bầu không khí bao quanh bởi ánh trăng đẹp đến mức huyền ảo, tôi cùng Sui ngơ ngác nhìn quanh.
Cô Rosario dù đã đến đây một lần nhưng vẫn không giấu nổi sự ngạc nhiên, chậm rãi ngắm nhìn phong cảnh xung quanh.
"Nơi này lúc nào cũng đẹp như vậy."
"Đúng thế ạ. Nhưng có lý do gì mà phải sinh con vào đêm trăng tròn, lại còn phải đúng lúc khớp với cái lỗ đó không ạ?"
"Vâng, vì Ngài ấy mong muốn những đứa con của mình được sinh ra một cách khỏe mạnh mà. Thế nên Ngài đã chọn thời điểm này, khi ma lực của ánh trăng đang tràn đầy nhất."
Tôi gật đầu trước lời giải thích kèm theo nụ cười rạng rỡ của cô Rosario.
Cô ấy tiến lại gần trung tâm vòng tròn nơi ánh trăng đang chiếu rọi và ra hiệu cho tôi và Sui.
Tiến lại gần cô ấy, cô Rosario từ từ cởi bỏ quần áo rồi cứ thế ngâm nửa thân dưới vào cái ao nằm ở giữa vòng tròn.
Bắt chước cô ấy, tôi và Sui cũng cởi đồ rồi bước vào ao.
Vừa chạm chân xuống, cái ao vốn đang phản chiếu ánh trăng bỗng tỏa sáng và dập dềnh như thủy ngân.
Cảm nhận sự ấm áp và mềm mại như kem dưỡng lan tỏa khắp nửa thân dưới, tôi dùng tay vớt một ít dịch thể đó lên, nó chảy dài theo tay tôi như kim loại lỏng.
"Kỳ diệu, thật đấy."
"Hì hì hì đúng không? Đây là Kim loại của Mặt trăng mà Thần linh đã ban phước cho thành phố này đấy."
"Kim loại của Mặt trăng... Cảm giác âm hộ cứ ngứa ngáy thế nào ấy ạ...."
Khi Sui đỏ mặt nói như vậy, cô Rosario mỉm cười hạnh phúc và bảo.
"Có vẻ như sắp đến lúc sinh rồi đấy. Cô Grace chắc cũng sẽ sớm thấy ngứa ngáy thôi."
"Á... vâng ạ... Tôi cũng thấy hơi ngứa ngáy rồi."
Ngay khi cô Rosario vừa dứt lời, âm hộ tôi bắt đầu cảm thấy ngứa ngáy.
Á á♥ Cái này.... có vẻ hơi thích đấy?
Cảm giác ngứa ngáy ở âm hộ sớm chuyển thành một luồng khoái cảm rùng mình.
"Ưm...♥"
Tôi vô thức thốt ra tiếng rên rỉ.
A, hạt le đang bị kích thích...♥ Ư m♥ Hà ư m...♥♥
Nhiệt độ của dịch thể vốn ấm áp lúc đầu bắt đầu từ từ tăng lên.
"Á♥ Hà aa♥ Ư m♥ Ưm♥"
"Ư m♥ Hư ư m♥ Aang♥ Hà aa♥"
Tiếng rên rỉ ngọt ngào như tan chảy của hai người họ vang vọng, rót thẳng vào tai tôi như thể đang thì thầm trực tiếp.
Tai tôi giật giật, rồi sớm thở dốc dâm đãng trước cảm giác của dịch thể đã nóng lên đến mức vừa đủ sướng.
Ngay khoảnh khắc đó, bụng tôi quặn lên.
"Hà...♥ Hà...♥"
Tôi nhận ra bằng trực giác.
Đứa bé đang muốn ra ngoài.
"Ư ư ư ư m!!♥♥"
Tôi vô thức dang rộng hai chân rồi rặn mạnh, khoái cảm ở âm hộ càng lúc càng tăng cao.
Dường như muốn kích thích thêm cái âm hộ đang nóng bừng và phập phồng, cảm giác ngứa ngáy càng trở nên dữ dội hơn.
Dịch thể bám dính lấy hạt le, không ngừng ngọ nguậy kích thích, còn dịch thể bám ở môi lớn, môi bé và cửa mình thì rung lên bần bật.
Cảm giác như có một chiếc máy massage áp trực tiếp vào âm hộ, tôi nảy mông lên bần bật, thở dốc dữ dội với khuôn mặt đắm chìm trong khoái lạc.
"Hà♥ Hà♥ Hà♥ Ư m♥ Á á!♥"
Vừa thốt ra những tiếng rên rỉ bằng giọng nói ướt át ngọt ngào, tôi vừa dồn hết sức vào bụng dưới, đứa bé cũng quẫy đạp như muốn chui ra ngoài.
Không biết đã rặn bao nhiêu lần, mỗi khi tôi rặn, một luồng khoái cảm nhớp nháp chạy dọc sống lưng khiến não bộ tôi như tan chảy ngay lập tức.
Lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, tôi lại một lần nữa rặn mạnh vào âm hộ.
"Hự ư m...!!!♥"
Khoái cảm mãnh liệt ập đến ngay khi tôi rặn, tôi nghiến răng, đôi chân run rẩy trước sự sung sướng nhớp nháp nơi âm hộ.
Đầu óc mụ mị. Mỗi khi rặn, khoái cảm rùng mình khiến lưng tôi muốn nhấc bổng lên, bộ não đã tan chảy không còn hoạt động bình thường được nữa.
"Phù hà♥ Phù♥ Phù u u u♥ Hự ư m!!"
Lại một lần nữa rặn mạnh, âm hộ tôi mở rộng hết cỡ và bắt đầu tống đứa bé ra ngoài.
Tôi nghĩ rằng không có cái của quý khổng lồ nào có thể làm âm hộ mình nở rộng đến mức này, cảm giác về sự to lớn nơi âm hộ khiến mắt tôi hoa lên, tinh thần bắt đầu mê muội.
Ư oa aa.... Bình thường, chẳng phải bình thường là phải đau lắm sao?? Thế giới này, việc sinh con đều sướng thế này sao???
Khoái cảm đến mức mông tôi tự động thắt lại, dường như khuôn mặt tôi sắp giãn ra một cách dâm đãng, tôi nghiến chặt răng với khuôn mặt đẫm mồ hôi.
Nhịn nào, nhịn nào, nhịn đi màaaa...! Lần nữa..! Lần nữa đi màaaa!!"
"Hự ư m m m m m m!!!"
Lại một lần nữa dồn hết sức bình sinh, đầu đứa bé chui tọt ra khỏi âm hộ.
Ngay lập tức, người hầu gái đã đứng bên cạnh từ lúc nào cẩn thận đỡ lấy đứa bé.
"Á♥ Á á♥ Hà á♥ Hự...♥♥ Hà♥ Hà♥"
Thêm một chút, một chút nữa thôi...!!
"Hự ư m...!!!!!"
Lần cuối cùng dồn hết sức vào bụng dưới, đứa bé vừa cọ xát cơ thể vào những nếp nhăn âm đạo vừa chui ra ngoài.
"Hư ư m m m m m m!!!!!♥♥♥♥"
Lên!! Lên rồi!!!! Lên đỉnh mất rồi!!!!!
Và rồi một luồng khoái lạc như tia sét đánh ngang đầu, khoái cảm mãnh liệt lan tỏa khắp cơ thể khiến tôi nảy hông lên bần bật một cách khó coi và đạt đến cực đỉnh.
Theo phản xạ, tôi cắn chặt lấy cánh tay, hông giật nảy lên không biết bao nhiêu lần, phun ra đống nước tình, tôi thốt ra những tiếng rên hì hì hì với khuôn mặt hoàn toàn tan chảy.
"Oa oa~ Oa oa!!"
Mồ hôi đầm đìa, tôi thở dốc trong trạng thái kiệt sức hoàn toàn.
Và với đôi mắt mất tiêu cự, tôi thẫn thờ nhìn đứa trẻ đang khóc vang dội rồi lịm đi vì ngất xỉu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
