Haiyore! Nyaruko-san

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Đang ra)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

3 8

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

14 21

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

158 310

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

286 1074

Quyển 1 - Chương 10: Bí Mật Học Xá Mộng Tầm Ký《Ý Nghĩa Lãng Mạn》 (4)

Một tiếng nổ vang lên. Mahiro nén nước mắt mở bừng mắt, trước mặt cậu là một hố thiên thạch – giữa trung tâm công viên, một cái hố đường kính chừng năm mét toang hoác xuất hiện.

Tí tách tí tách tí tách. Thứ gì đó từ trên trời rơi xuống, ào ạt. Chúng thi nhau rớt xuống, vung vãi khắp nơi. Nhìn kỹ thì có vẻ là mảnh vỡ của một thứ gì đó. Mỗi mảnh vỡ lại có hình thù khác nhau, ví như mảnh gần chân cậu nhất, trông rõ hình một cái chân… Ngay lúc đó, Mahiro ngừng suy nghĩ.

“Này.”

Sau khi tiếng ù tai dứt hẳn, Mahiro gọi tên người ngoài hành tinh bên cạnh.

“Có chuyện gì sao?”

“Vừa nãy là cái gì?”

“Là ‘Lựu đạn Báng bổ’.”

“Cô không nghĩ chỉ cần thêm mấy cái tính từ như ‘Nan Dĩ Danh Trạng’ hay ‘Báng bổ’ thì nghe sẽ giống Thần thoại Cthulhu sao?”

“Nói gì thế Mahiro, lựu đạn là một vũ khí có lịch sử đấy nhé. Cậu thử nghĩ xem, hồi xưa vua Arthur ở Antioch, chẳng phải ngài đã dùng Thánh lựu đạn để tiêu diệt quái vật sao?”

“Cô là Monty Python à?” (Ghi chú: Nhóm hài kịch nổi tiếng, từng làm vở kịch nhại vua Arthur là Monty Python and the Holy Grail – Thánh cốc truyền kỳ).

Không chỉ mắt và tai, mà ngay cả đầu cậu cũng bắt đầu đau nhức.

Mahiro lại lần nữa nhìn quanh hiện trường. Vài chục giây trước, lũ quái vật còn kéo đến hăm dọa đông nghịt, giờ thì đến cái bóng cũng chẳng thấy. Không, phải nói là chỉ còn lại tàn tích thì đúng hơn. Tay, chân, thân thể, đầu bay tứ tán khắp cái công viên bé tí. Cái nào còn nguyên hình thì còn đỡ, chứ những bộ phận khác chắc đã bị nổ nát bươm. Không ngờ bản thân cậu và mấy thiết bị vui chơi giải trí lại không hề hấn gì.

Trước mắt là một cảnh tượng địa ngục thảm khốc không nỡ nhìn.

“Gây ra vụ nổ và địa chấn lớn thế này, nếu bị người khác phát hiện thì sao?”

“Tôi chẳng phải đã nói là có kết giới rồi sao?”

Tiện lợi thật đấy.

Lúc này, những vật thể từng là quái vật nằm la liệt khắp công viên đồng loạt bốc khói đen rồi từ từ biến mất. Mahiro chợt nhớ lại lời Nyarlathotep nói trên sân thượng trường học, đúng là một kiểu thiết lập không cần lo lắng hậu quả gì.

Tuy nhiên, hố thiên thạch vẫn còn đó.

“Này, cái này tính sao đây?”

“…Dùng công quỹ sửa chữa à?”

Cô ta hình như chẳng nghĩ đến hậu quả.

Mahiro thở dài thườn thượt.

Nếu mỗi lần giao chiến đều để lại tai họa như thế này thì khu vực này chắc sẽ sớm thành đường hoang tàn mất. Mahiro biết Nyarlathotep là vô địch, cũng biết nếu không có cô ta thì cậu chẳng thể chống lại lũ quái vật. Thế nhưng họ chỉ nghĩ đến những chuyện đó, hoàn toàn không cân nhắc đến ảnh hưởng đối với môi trường xung quanh.

Nói chung thì, Mahiro và những người xung quanh cậu hiện tại đều an toàn. Dù đây là sự thật, nhưng cũng chỉ là tạm thời mà thôi. Kể từ khi gặp Nyarlathotep đến hôm nay đã là ngày thứ ba, và Mahiro thì ngày nào cũng bị tấn công một lần.

Ngoài ra, có một điều tối quan trọng cần xác nhận. Phải, điều quan trọng nhất chỉ có một, đó là cái cuộc sống này phải kéo dài bao lâu nữa? Đến nước này thì lý do Mahiro bị tấn công cũng chẳng còn ý nghĩa gì.

“Nói thật, cái cảnh này còn kéo dài bao lâu nữa? Chống trả cũng phải có giới hạn chứ? Không thể để chúng ta chủ động tấn công căn cứ địch, diệt tận gốc lũ đó đi sao?”

“Những lời cậu tùy tiện nói ra cũng cực đoan quá đấy. Tuy nhiên, hiện tại chúng ta quả thực đang tạm thời bị đối phương kiềm chế.”

“À phải rồi, nhớ là cô từng nói có đồng đội đang nằm vùng trong tổ chức tội phạm mà. Tức là cô đã biết căn cứ của chúng ở đâu rồi chứ gì?”

“Cậu còn nhớ à… Nhưng rất tiếc, đồng đội tôi thâm nhập là căn cứ của tổ chức tội phạm bên ngoài Trái Đất, hiện tại vẫn chưa tìm ra cứ điểm hoạt động của chúng trên Trái Đất.”

“Thế thì làm sao được, rốt cuộc chỉ có thể bị đối phương kiềm chế thôi à?”

“Tôi vừa nãy chẳng phải đã nói ‘tạm thời’ sao?”

Nyarlathotep nhếch mép. Nụ cười ấy gian xảo đến mức khiến Mahiro chỉ muốn theo bản năng mà đánh gục cô ta xuống đất rồi dùng đầu gối đá vào tủy sống.

“Cái đó là sao?”

“Ý là từ trước đến giờ đều đang câu giờ. Kẻ câu giờ không phải đối phương, mà là chúng ta.”

“Đừng có dùng mấy cái kiểu nói nước đôi úp mở để kéo sang tập sau như thế, tóm tắt trong ba dòng thôi.”

“Sắp sửa có một buổi đấu giá hàng cấm.

Chúng ta sẽ đột nhập vào đó.

Bắt gọn đám tội phạm một mẻ.

Đại đoàn viên mãn~”

Cô ta dùng tận bốn dòng.

“Đấu giá?”

“Đúng vậy. Vật phẩm đấu giá có thể là người bản địa như Mahiro, ma túy, hoặc là những tựa game mỹ nữ 18+ đã bị chính quyền tịch thu.”

Về món cuối cùng, Nyarlathotep đã tự mua trước rồi, xem ra bắt giữ cô ta thì tốt hơn.

“Khoan đã, nghe cô nói kiểu này, hình như cô đã biết chuyện này ngay từ đầu rồi đúng không?”

“Đúng vậy, tôi biết mà, với lại tôi đã nói rồi mà? Cậu không nhớ sao? Tôi đã nói là trên Trái Đất hình như sắp diễn ra một phi vụ giao dịch quy mô lớn.”

Nghe cô ta nói vậy thì đúng là hình như ngay từ ban đầu đã từng nghe qua.

“Phi vụ giao dịch cô nói là buổi đấu giá này sao?”

“Exactly. Tiện thể bổ sung, tôi cũng đã nắm rõ thời gian và địa điểm tổ chức đấu giá rồi. Chậc chậc, cái tổ chức này dễ bị lộ tin tức thật đấy.”

“Biết nhiều thế thì tại sao không đi tiêu diệt chúng trước đi? Đâu cần phải đợi chúng tự mò đến chứ!”

“Ôi chao, dù có muốn đi thì bên đó hiện tại vẫn còn chìm dưới đáy…”

“Hả…?”

Chìm dưới đáy? Mahiro không hiểu cô ta đang nói gì.

“Chúng ta tạm thời bị đối phương kiềm chế – đúng vậy, quả thực là như thế, phải nói là bên chúng ta cũng không thể hành động thêm được nữa, nên tất nhiên chỉ có thể bị đối phương kiềm chế. Nhưng như vậy là đủ rồi, chỉ cần bảo vệ Mahiro cho đến khi buổi đấu giá bắt đầu, hiệp một xem như tôi thắng.”

“Ý gì vậy?”

Cái tên Nhuyễn Động Chi Hỗn Độn này đang nói cái quái gì vậy?

Khi Mahiro định nói tiếp thì bỗng nhiên một cảm giác xuyên qua xương sống – tựa như hơi lạnh lại tựa như sợ hãi, một cảm giác khó tả, khiến lông tơ dựng ngược.

Dù cảm giác dị thường, Mahiro lại chẳng thể hiểu rốt cuộc là chỗ nào không ổn, một cảm giác không thể nắm bắt.

Kẽo kẹt.

Bên cạnh vang lên tiếng cót két nào đó.

“Đúng giờ rồi.”

Giọng nói không biết phát ra từ đâu.

“Tiếp theo, chúng ta – phải nói là tôi, sắp sửa chuyển từ phòng thủ sang tấn công.”

Có lẽ, đó là âm thanh phát ra từ chính thế giới này.

“Giờ Trái Đất, ngày xx tháng x năm 200x, vào thời điểm các vì sao đến đúng vị trí của chúng –”

Nếu phải ví von, thì giống như vô số bánh răng ăn khớp tạo nên cả thế giới cùng lúc ngừng quay.

“– R’lyeh sắp nổi lên.”