Haibara’s Teenage New Game+

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15207

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 15

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 4

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 19

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 822

Tập 01 - Extra 3 Chạm mặt Uta-chan sau giờ học

Hôm nay tôi phải trực nhật, nên rốt cuộc đã ở lại muộn để hoàn thành mấy việc lặt vặt như lau bảng và điền sổ đầu bài. Vì lẽ đó, tôi rời trường muộn hơn thường lệ, nhưng hôm nay lại không có lịch làm thêm nên cũng chẳng thành vấn đề.

Lúc đang trên đường về, tôi bắt gặp Uta-chan đang ngồi trên bậc thềm trước nhà thể chất, cổ vắt ngang một chiếc khăn. Ngay khi thấy tôi đi ngang qua, cậu ấy liền xỏ vội đôi dép và lon ton chạy về phía tôi. Tôi chưa từng thấy cậu ấy trong bộ đồ bóng rổ bao giờ, quả là một cảm giác mới mẻ.

“Yaho! Cậu về hả?” cậu ấy vui vẻ hỏi.

“Ừm. Cậu đang nghỉ giải lao à?” tôi đáp.

“Vâng ạ. Huấn luyện viên bắt bọn tớ tập chạy ba người phối hợp đến bở hơi tai luôn. Tớ kiệt sức rồi…” Uta-chan nói với giọng điệu yếu ớt đến đáng báo động.

C-Chỉ mình mình thấy, hay là mắt cậu ấy trông vô hồn thế nhỉ…?

“Tớ thật nể huấn luyện viên của cậu đấy, Uta-chan, vì đã tìm ra cách vắt kiệt được nguồn năng lượng của cậu.”

“Tớ đâu phải lúc nào cũng là một quả cầu năng lượng đâu,” cậu ấy yếu ớt phàn nàn, tay dùng khăn quệt mồ hôi. “Nhất là trong lúc tập. Thể lực của tớ kém lắm, lúc nào cũng mệt bở hơi tai. Aaa, đuối quá đi mất!”

Tôi vốn chỉ toàn thấy Uta-chan trong trạng thái năng nổ như mặt trời ban trưa, nên đây đúng là một trải nghiệm lạ lẫm. Mà, có lẽ ai cũng sẽ trông hơi mất hết sinh khí sau khi bị vắt kiệt sức trong lúc tập luyện điên cuồng thôi.

“Natsu, cậu vào chơi thay cho tớ được không?”

“Tớ không nghĩ có ai bị lừa nếu tớ cố tình thay cậu đâu. Chênh lệch chiều cao lớn quá mà.”

“Ư, đúng thật. Bất công quá điiii!” Uta-chan rên rỉ, lườm tôi đầy trách móc chỉ vì tôi quá cao.

Cũng dễ hiểu thôi. Trong bóng rổ, chiều cao là vũ khí tối thượng. Một người nhỏ con như Uta-chan chắc chắn sẽ ghen tị.

“Chia cho tớ chút chiều cao đi!” cậu ấy nằng nặc.

“Tớ không nghĩ việc đó khả thi đâu,” tôi lạnh lùng đáp.

“Vậy thì chia cho tớ chút sức mạnh đi!”

“Tớ có dùng đến nó đâu, nên nếu được thì tớ cũng cho đấy.” Tôi nhún vai, cũng đành bó tay trước mấy rắc rối này của cậu.

Uta-chan phồng má hờn dỗi. “Tớ thì mệt lử, mà Miorin lại cứ tỉnh bơ! Công bằng ở đâu chứ?!”

“Thể lực của cậu ta vốn là vô hạn từ hồi còn bé tí rồi. Biệt danh ‘Tiểu bá vương’ đâu phải tự nhiên mà có,” tôi tán thành.

“Tiểu bá vương là gì thế?” Uta-chan nghiêng đầu bối rối.

Bây giờ cậu ấy cư xử khác quá rồi, có cố giải thích chắc cũng chẳng ai hiểu đâu, tôi thầm nghĩ.

Ngay khoảnh khắc tôi vừa nghĩ vậy, Miori đã vẫy tay với Uta-chan từ trong nhà thể chất.

“Này, Uta, tập lại rồi kìa!” cậu ấy hét lên.

“Okaay. Thế nhé, mai gặp lại nha, Natsu!” Uta-chan nói rồi chạy trở lại nhà thể chất.