Haibara’s Teenage New Game+

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15111

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 10

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Tập 01 - Mở đầu - Những năm tháng thanh xuân đầy hối tiếc

Nếu phải gói gọn ba năm cao trung của mình trong một từ, thì đó chắc chắn là "xám xịt".

Tôi chưa bao giờ nguôi ngoai được những hối tiếc của tuổi trẻ. Có lẽ mọi chuyện đã khác đi nếu lúc đó tôi làm điều này thay vì điều kia, chọn A thay vì B. Cứ mải mê ngẫm về những ngã rẽ "giá như", tôi lại tự đắm chìm trong những ảo mộng viển vông.

Hồi cấp hai, tôi là một kẻ hướng nội chính hiệu: không câu lạc bộ, không bạn gái, và cũng chẳng có lấy một người bạn để trò chuyện. Tôi đã luôn luôn đơn độc. Nhìn những học sinh khác vui vẻ rôm rả trong lớp khiến tôi không khỏi ghen tị. Tôi thấy ganh tỵ với những gã trai đang tán tỉnh cô gái mà tôi thầm thương trộm nhớ sau giờ học.

Thế rồi lên cao trung, tôi hạ quyết tâm phải giành lấy một "tuổi trẻ bảy sắc cầu vồng" cho riêng mình, cứ như thể bản thân là nhân vật chính trong một tựa game dating sim nào đó. Tôi đã thử "ra mắt thời cao trung", nhưng rồi lại thất bại. Một cách thảm hại. So sánh mà nói, những ngày tháng cấp hai của tôi còn tốt hơn gấp triệu lần. Nếu như trước kia tôi chỉ là một kẻ cô độc, thì lên cao trung tôi lại bị cô lập một cách trắng trợn. Tất cả mọi người—phải, là tất cả mọi người—đều căm ghét tôi.

Tôi biết, tất cả là do tôi. Ban đầu, mọi thứ vốn đang rất ổn thỏa. Không, phải nói là trông có vẻ như mọi thứ đang rất ổn thỏa. Và chính vì thế mà tôi đã trở nên tự mãn. Cũng bởi cái sai lầm chết người đó mà mọi thứ đã tan thành mây khói.

"Này, Natsuki? Xin lỗi nhé, nhưng tao không thể bênh vực mày được nữa. Vả lại, mày làm tao ngứa mắt quá."

Tôi vẫn nhớ như in khoảnh khắc những lời nói đó vả thẳng vào mặt mình và mọi thứ bắt đầu tuột dốc không phanh. Tôi đúng là một thằng ngốc. Chỉ có vậy mà thôi.

Kể từ đó, tôi đã chuyên tâm sống một cuộc đời ngay thẳng. Dẫu vậy, tôi biết rằng việc lấy lại lòng tin đã mất còn khó hơn vạn lần so với việc xây dựng nó từ đầu với một người mới. Rốt cuộc, những giấc mơ màu hồng ngây thơ của tôi đã chết, và cuộc sống cao trung của tôi vẫn cứ một màu xám xịt buồn tẻ từ đầu đến cuối.

Tôi đã bị ám ảnh bởi những hối tiếc này kể từ đó, và có lẽ sẽ bị ám ảnh cho đến tận lúc xuống mồ.

Bây giờ là mùa đông năm thứ tư đại học của tôi. Đến bao giờ mày mới thôi dằn vặt về chuyện này đây? Tôi tự nhủ, giọng đầy mỉa mai. Tôi châm điếu thuốc trên môi rồi chậm rãi nhả khói. Chỉ một cái chớp mắt, tôi đã trở thành người lớn.

Tôi đã sống những năm tháng đại học trong sức nặng của những hối tiếc từ các sai lầm thời cao trung, chỉ cố gắng cho qua ngày một cách vô hại. Tôi đã quay trở lại làm một kẻ hướng nội, nhưng vì đã quá chán ngán với thất bại, tôi cũng kết giao với vài người bạn xã giao để thỉnh thoảng có thể đi uống cùng. Nếu có ai hỏi tôi "Cậu có đang vui không?", thú thật tôi chẳng biết phải đáp sao. Nhưng cuộc sống này cũng không tệ. Với tôi, thế là vừa đủ.

Luận văn tốt nghiệp của tôi đang tiến triển tốt, và tôi đã có đủ tín chỉ để ra trường. Tôi cũng đã nhận được lời mời làm việc từ một công ty cơ sở hạ tầng với tương lai ổn định. Cứ đà này, tôi sẽ tốt nghiệp đúng hạn, làm một công việc bình thường, và sống một cuộc đời bình thường. Tôi không ghét suy nghĩ về sự bình thường. Có thể sống một cuộc sống bình thường đã là một điều may mắn lắm rồi.

Nhưng những hối tiếc thời cao trung của tôi sẽ không bao giờ tan biến. Ba năm cao trung xám xịt—những ngày tháng quý giá ấy đã trôi qua từ rất lâu rồi. Người ta luôn nói, "Bạn có thể thay đổi bắt đầu từ bây giờ!" và tôi cũng đồng tình với câu nói đó. Tuy nhiên, ngay cả khi tôi có thay đổi ngay bây giờ, tôi cũng sẽ không bao giờ lấy lại được khoảng thời gian đã mất. Tất cả những gì tôi từng khao khát là một cuộc sống cao trung rực rỡ, một điều mà bây giờ tôi sẽ không bao giờ có thể trải nghiệm được nữa.

Nhưng cuộc sống vẫn tiếp diễn. Dù cho quá khứ có đè nặng tâm trí tôi đến đâu, thời gian vẫn sẽ tàn nhẫn trôi về phía trước. Mình không có lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục sống. Tôi cười cay đắng. Quá khứ không dày vò tôi đến mức muốn chết, nhưng chắc chắn nó khiến tôi trở nên đa sầu đa cảm.

Tuổi thiếu niên của nhiều người vốn chẳng hề suôn sẻ. Tôi cá rằng đó là một nỗi hối tiếc phổ biến thôi. Phải, mình chắc là vậy!

Và thế là, ngay tại đó, ngay lúc đó, tôi đã ước với Chúa, chỉ một điều ước nhỏ nhoi thôi.

Thưa Chúa, nếu Ngài có thể ban cho con một điều ước, xin hãy cho con một cơ hội để làm lại tuổi trẻ của mình.