Hachinan tte, Sore wa nai Deshou!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

309 2400

Chỉ mình tôi nhìn thấy những nữ chính thua cuộc, và tình cảm của họ quá mức nặng nề

(Đang ra)

Chỉ mình tôi nhìn thấy những nữ chính thua cuộc, và tình cảm của họ quá mức nặng nề

Sakura

Tôi, Kasugai Kotaro, tương lai của tôi rồi sẽ đi về đâu đây.

39 30

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

296 2183

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

8 19

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

(Đang ra)

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

おにっく

※ Spoil đến Chapter 4 của Vol Hiệp Ước Eden.

53 619

Zettai ni Hatarakitakunai Dungeon Master ga Damin wo Musaboru made

(Đang ra)

Zettai ni Hatarakitakunai Dungeon Master ga Damin wo Musaboru made

Spanner Onikage

Keima có thể vượt qua tình huống "ngàn cân treo sợi tóc" này không và đạt được cuộc sống lười biếng không cần làm gì của anh ấy.

453 73484

Tập 06 - Chương 08: Có mẹ như thế nào thì ắt có con gái như thế ấy

Chương 08: Có mẹ như thế nào thì ắt có con gái như thế ấy

Chương 08: Có mẹ như thế nào thì ắt có con gái như thế ấy

"Phù ── Lâu lắm mới có ngày nghỉ không phải làm gì, thật là quá tuyệt vời."

Việc phát triển lãnh địa Bá Tước Baumeister tiến hành nhanh hơn kế hoạch của Roderich.

Mặc dù dinh thự lãnh chúa của Baulburg vẫn còn đang xây dựng, nhưng các tòa nhà trong thành phố đã tăng lên.

Mặc dù phần lớn đều là nhà cũ hoặc nhà có khuyết điểm nhỏ nhặt được vận chuyển bằng ma pháp 【 Di Dời 】, nhưng hiện tại cũng có rất nhiều nhà ở hoặc công trình kiến trúc được xây dựng từ đầu.

Việc sửa sang đường sá cũng rất thuận lợi, hôm nay là ngày nghỉ hiếm hoi không có công việc nào được sắp xếp.

Sau đó, tôi dự định ăn sáng xong thì nằm dài, ăn trưa xong thì rảnh rỗi, ăn tối xong thì nhàn rỗi ở nhà

Thật đúng là khoảng thời gian xa xỉ. Ngẫm lại thì ngày nghỉ khi tôi còn là nhân viên văn phòng, cũng gần như là loại cảm giác này...

Chẳng lẽ tôi hơi nghiện làm việc sao?

Không đúng, hở một tí là xuất hiện loại suy nghĩ này, là thói quen xấu của tôi.

Bây giờ tôi chỉ nên tận hưởng ngày nghỉ.

"Lâu lắm mới có ngày nghỉ xa xỉ như vậy."

"Wendelin-san, cho dù là nghỉ phép, anh cũng không thể lãng phí thời gian."

Đúng lúc này, Katharina cực kỳ nghiêm túc xuất hiện.

Cô ấy quá câu nệ lễ nghi quý tộc, cho rằng hễ rảnh rỗi là phải sống một cuộc sống phù hợp với thân phận quý tộc.

Mặc dù đây là quyền tự do cá nhân, nhưng tôi nghĩ không nên ép tôi phải phối hợp.

Nói thật, kiếp trước của tôi cũng có loại người này.

Cứ sắp xếp du lịch vào ngày nghỉ, sẽ vì sợ lãng phí thời gian mà nhét kín mít lịch trình.

Đây gọi là 'nghèo thành thói' rồi...

[Nghèo thành thói (做贫穷成性) là một thành ngữ, ý chỉ việc những người đã quen với cuộc sống nghèo khó, thiếu thốn, thường có những thói quen, suy nghĩ và hành vi gắn liền với hoàn cảnh đó, ngay cả khi họ có điều kiện kinh tế khá hơn. Những thói quen này có thể vô tình kìm hãm sự phát triển của họ, khiến họ khó có thể vươn lên và thay đổi cuộc sống. ]

Cũng là đi Hawaii, rõ ràng người châu Âu thì thanh thơi nằm bên hồ bơi, người Nhật lại nằng nặc đòi 'tôi muốn thêm tiền mua thêm các tour khác'.

"Nếu thỉnh thoảng không nhân lúc rảnh rỗi nghỉ ngơi thật tốt, thì đó không gọi là ngày nghỉ nữa rồi."

"Wendelin-san thực sự không thay đổi chút nào nhỉ."

"Katharina cũng thử nằm xuống đi."

Tôi khuyên Katharina nằm xuống chiếc ghế trống bên cạnh.

"Coi như là lời mời hiếm hoi của người chồng tương lai."

Hai chúng tôi cùng nằm nhìn bầu trời, trước mắt là bầu trời trong xanh không một gợn mây.

"Anh cảm thấy thảnh thơi nhìn bầu trời như thế này, là sự hưởng thụ xa xỉ nhất."

"Có lẽ đúng là như vậy thật."

Katharina lặng lẽ ngắm nhìn bầu trời.

Cho đến nay đã xảy ra không ít chuyện, cho nên có lẽ cô ấy đang hồi tưởng lại những chuyện kia.

"Nếu chỉ là buổi sáng, em sẽ ở lại với anh một lúc."

Sau đó, cho đến khi Ina gọi chúng tôi đi ăn sáng, cả hai đều cùng ngắm nhìn bầu trời.

Thỉnh thoảng trải qua khoảng thời gian như vậy cũng không tệ chút nào.

"Dù sao, ngày mai lại bắt đầu bận rộn rồi."

"Wendelin-san, xin đừng khiến em nhớ lại..."

Bởi vì sắp tới ác quỷ Roderich, đã sắp xếp cho chúng tôi rất nhiều dự án công trình.

◆◇◆◇◆

"Hả? Mẹ của Elise nói muốn đến đây xem sao?"

"Vâng, có được không? Wendelin-sama."

Khi chúng tôi vừa đến nhà ăn để ăn sáng, hầu gái Dominique lập tức bưng súp đến cho chúng tôi.

Xem ra hôm nay ăn món Tây.

Elise áy náy hỏi khi tôi đang uống súp.

"Hả? Người đó muốn đến sao?"

"Wend thật vất vả..."

"Thành thật xin lỗi, tôi cũng không giúp được ông."

Khi vừa nghe thấy lời của Elise, đám Erw bối rối đến mức làm rơi thìa súp.

"Em rất hứng thú với mẹ của Elise-sama."

"Không biết mẹ của tiểu thư Elise là người như thế nào nhỉ?"

Wilmal và Katharina không rõ tình hình, đều tỏ vẻ khó hiểu sau khi thấy hành động khác thường của đám Erw. Chỉ là con rể gặp mẹ vợ mà thôi, tại sao lại bối rối đến mức đó cơ chứ?

"Wilmal-san không biết sao?"

"Tui không biết."

Đương nhiên, chúng tôi đã từng gặp cô ấy vài lần khi cả bọn còn ở vương đô.

Tên cô ấy là Nina • Meyer • von • Hohenheim, tôi nhớ năm nay cô ấy 37 tuổi.

Vẻ ngoài trông giống một Elise lớn tuổi hơn.

Vòng một của cô ấy cũng rất lớn, là một người rất xinh đẹp. Có lẽ loại người này ở Nhật Bản sẽ được gọi là 'phụ nữ trẻ đẹp'.

[phụ nữ trẻ đẹp/Bimeijo/Bishōjo (美魔女/びまじょ): không chỉ đơn thuần là vẻ đẹp bề ngoài mà còn ám chỉ một vẻ đẹp tươi trẻ, quyến rũ và có sức hút đặc biệt, thường là ở những phụ nữ ở độ tuổi trung niên hoặc trên 30. ]

"Elise, cô ấy chắc hẳn không phải chỉ là đến chơi đúng không?"

"Vâng, hình như là người đại diện cho cha..."

Nếu chỉ đơn thuần là đến chơi thì có thể từ chối, nhưng gia tộc Hohenheim lại là một thế lực lớn của giáo hội.

Xem ra cô ấy đến thay cho cha của Elise, để bí mật bàn bạc về việc xây dựng giáo hội trong lãnh địa Bá Tước Baumeister.

"Chắc không thể từ chối được đâu nhỉ?"

"Em nghĩ là vậy..."

Mặc dù đối phương không phải là người xấu, nhưng bất kể là tôi hay con gái ruột của cô ấy là Elise, đều không giỏi đối phó với người đó.

"Thưa chủ nhân, bởi vì là chuyện liên quan đến giáo hội, chi bằng gặp mặt vẫn tốt hơn?"

"Nói cũng đúng..."

Say khi bị Roderich thuyết phục bởi ý kiến hợp lý và quyết định gặp cô ấy, tôi lập tức nhận được liên lạc yêu cầu nhanh chóng đến đón.

Kỳ nghỉ hiếm hoi lại sắp đổ bể bởi vì công việc vận chuyển.

◆◇◆◇◆

Sau khi tôi dùng 【 Dịch Chuyển Tức Thời 】đến nhà Tử Tước Hohenheim, Sebastian lập tức ra đón tôi.

"Mặc dù bây giờ mới nói thì hơi quá muộn, nhưng xin chúc mừng ngài đã thăng lên làm Bá Tước."

Không hổ là Sebastian, ông ấy lập tức chúc mừng việc tôi thăng tước.

"À thì... Tôi đến đón Nina-sama."

"Vâng, Thiếu phu nhân chắc sắp chuẩn bị xong rồi."

Lý do tại sao gọi mẹ của Elise là Thiếu phu nhân, là bởi vì Hồng Y Hohenheim vẫn là người đứng đầu gia tộc. Vợ của ông ấy, tức là bà nội của Elise cũng là phu nhân của người đứng đầu hiện tại.

"Vậy thì, xin ngài đợi một lát..."

"Em trai Wendelin, đã lâu không gặp."

Xem ra Nina-sama, mẹ của Elise, vừa vặn chuẩn bị xong. Cô ấy lao ra từ trong nhà và cứ thế ôm chầm lấy tôi.

Cảm giác chạm vào bộ ngực không thua kém Elise, trực tiếp truyền đến cơ thể tôi.

"Em trai Wendelin, 『 Nina-sama 』nghe khách sáo quá đi. Cứ gọi thẳng ta là mẹ vợ là được."

[Mẹ vợ và 'Mẹ' trong tiếng Nhật phát âm giống nhau ]

"Đợi sau khi chính thức kết hôn với Elise, con sẽ gọi như vậy."

"Em trai Wendelin nghiêm túc hơn ta tưởng đấy. Nhưng điểm này cũng rất đáng yêu đó."

Sau đó, cô ấy vẫn luôn gọi tôi là 'Em trai Wendelin'.

Cô ấy là vợ của một nhân vật có thế lực trong giáo hội, đồng thời cũng xuất thân từ nhà Bá Tước, cho nên ở nơi công cộng đều biết tự kiềm chế, nhưng ở chốn riêng tư thì luôn là loại cảm giác này.

"Vậy thì, chúng ta nhanh chóng đến lãnh địa Bá Tước Baumeister thôi nhỉ?"

"Được thôi, ta muốn hẹn hò với em trai Wendelin."

Nina-sama khoác tay tôi.

Cảm giác chạm vào bộ ngực của cô ấy truyền đến bắp tay tôi.

Tôi vừa cảm thấy ngại ngừng, lại vừa cảm thấy như sắp chịu thu trước cám dỗ... Không đúng, vừa nghĩ đến cô ấy hoàn toàn không hề quyến rũ tôi, lại khiến tôi cảm thấy tự chán ghét bản thân.

Đây chính là lý do lớn nhất khiến tôi không giỏi đối phó với cô ấy.

"Cho dù không khoác tay, con vẫn có thể dùng 【 Dịch Chuyển Tức Thời 】..."

Bởi vì đây là ma pháp dùng cho người và hành lý trong một phạm vi nhất định, cho nên không cần phải khoác tay.

"Chúng ta lâu lắm không gặp, đây là tiếp xúc thân mật kiểu mẹ con mà."

Nina-sama vừa nói vừa vui vẻ khoác chặt tay tôi. Sebastian đứng ở một bên, đã quen biết cô ấy từ lâu. Ông ấy lộ vẻ mặt 'Xin ngài hãy chấp nhận đi' với tôi.

Nhưng Sebastian không đến giúp tôi, suy cho cùng thì ông ấy vẫn là người quan tâm đến bản thân nhất.

"Thiếu phu nhân, xin hỏi hôm nay ngài sẽ trở về lúc nào ạ?"

"Có thể sẽ muộn hơn một chút, không cần phải chuẩn bị bữa tối cho ta đâu."

"Vâng ạ."

Nói cách khác, Nina-sama định ở lại nhà tôi đến bữa tối.

Ngay khoảnh khắc đó, kỳ nghỉ của tôi chính thức tan biến.

Tôi không bỏ sót vẻ mặt áy náy mà Sebastian lại lộ ra với tôi trước khi bản thân sử dụng 【 Dịch Chuyển Tức Thời 】.

◆◇◆◇◆

"Mẹ! Tại sao người lại khoác tay Wendelin-sama?"

"Đây là tiếp xúc thân mật kiểu mẹ con mà, Elise có tính cách nghiêm túc giống như chồng ta vậy."

Sau khi dùng 【 Dịch Chuyển Tức Thời 】về đến nhà, Elise lập tức bắt đầu Nina-sama đang khoác tay tôi.

Đám Erw đã biến mất không thấy bóng dáng đâu.

Bởi vì bọn họ biết Nina-sama luôn quấn lấy con rể (tương lai) không buông như thế, còn Elise thì nhất định sẽ nhắc nhở cô ấy, cho nên bọn họ đã sớm bỏ chạy rồi.

Mặc dù nếu đổi thành tôi thì có lẽ tôi cũng làm như vậy, nhưng bản thân vẫn cảm thấy bọn họ hơi vô tình.

Sau khi nghe đám Erw giải thích, Wilmal và Katharina dường như cũng quyết định tự đi tránh nạn.

Ai nấy đều không thấy bóng dáng đâu cả.

"Mẹ à, xin người hãy suy xét đến ánh mắt và đánh giá của thế gian!"

"Có sao đâu, dù sao cũng đang ở trong nhà mà."

Nina-sama chỉ hành xử như vậy trong không gian riêng tư như ở trong nhà.

Do đó, Elise cũng không nói lại được cô ấy.

"Trước tiên hãy hoàn thành công việc đã."

Nina-sama buông tay tôi ra và sau đó lập tức đi tìm Roderich.

"Nina-sama, xin lỗi vì không thể đích thân ra đón người."

"Mọi người đều biết Roderich-dono rất bận rộn mà. Chồng ta nhờ ta đến đây cũng không mong mọi người quá đa lễ, cho nên đừng bận tâm. Tình hình cụ thể đều đã được ghi rõ trong bức thư này. Không có vấn đề gì quá lớn, mạng lưới giáo hội dự kiến xây dựng trong lãnh địa Bá Tước Baumeister sẽ được tiến hành theo đúng kế hoạch."

Nina-sama đột nhiên thay đổi giọng điệu và nói chuyện trực tiếp với Roderich.

"Tòa giáo hội ở đây sẽ trở thành chi nhánh chỉ huy quản lý toàn bộ tòa giáo hội và nơi thờ phụng trong lãnh địa Bá Tước Baumeister. Cho dù phải tốn thêm thời gian, cũng xin hãy xây dựng thật tỉ mỉ và cẩn thận."

Tòa đại giáo hội nằm ở trung tâm Baulburg, gần dinh thự lãnh chúa, đang được xây dựng. Nơi đó sau này sẽ phụ trách quản lý tất cả các tòa giáo hội và nơi thờ phụng trong lãnh địa Bá Tước Baumeister.

Bất kể như thế nào đi chăng nữa, nơi này cũng không thể sử dụng những tài sản xấu đã nhờ Rinnenheim-san giúp đỡ thu mua.

Nơi này không thể dùng tòa giáo hội phá sản, mà phải nhờ thợ thủ công chuyên nghiệp xây dựng.

Bất kể là vật dụng bên trong hay kính màu ghép lắp trên trần nhà, đều phải ủy thác cho công xưởng chuyên môn làm, cho nên việc xây dựng giáo hội cần tiêu tốn chi phí và thời gian khổng lồ.

"Trong lãnh địa Bá Tước Baumeister, chỉ cần xây dựng thị trấn hoặc thôn làng mới, số lượng tòa giáo hội sẽ tăng lên. Mặc dù đây là chuyện tốt, nhưng chính vì như vậy, ta mới hi vọng việc xây dựng tòa giáo hội này có thể trở nên hoàn mỹ hơn nữa."

Nina-sama đến thị sát,với thái độ uy nghiêm dạy dỗ chỉ bảo những người thợ đã quen biết từ trước và chuyên phụ trách xây dựng giáo hội.

"Mặc dù ta biết công việc rất vất vả, nhưng xin mọi người hãy cố gắng lên. Ta có mang quà an ủi đến cho mọi người."

Sau đó, cô ấy thể hiện một mặt nữ tính, phát đồ ăn nhẹ và đồ uống cho những người thợ kia.

Có lẽ chính là vì những cân nhắc tỉ mỉ này, cho nên Nina-sama mới được phái đến đây.

Bất kể như thế nào, điều này hoàn toàn khác 'một trời một vực' với thái độ thường ngày của cô ấy.

Rốt cuộc, đâu mới là bản tính thật của cô ấy vậy?

Đây cũng là một trong những nguyên nhân tôi không giỏi đối phó với Nina-sama.

"Em trai Wendelin, mẹ vợ của cậu mới vừa rồi ngầu lắm đúng không?"

Tuy nhiên, cô ấy lại trở về dáng vẻ thường ngày sau khi về đến nhà.

Cô ấy vịn lấy cánh tay tôi và áp sát bộ ngực quá đỗi vĩ đại kia vào tôi.

"Mẹ à!"

"Bởi vì hiện tại là ở trong nhà và công việc cũng đã kết thúc rồi."

Mặc dù Elise vẫn trách mắng mẹ giống như mọi khi, nhưng Nina-sama cũng không làm chuyện gì kỳ lạ cả.

Nếu quý tộc lúc nào cũng phải thể hiện giống như một quý tộc, tinh thần nhất định sẽ có vấn đề.

Bọn họ chỉ có thể tự do thể hiện bản thân ở nơi mà người ngoài không thấy. Nói cách khác, là ở trong nhà.

"Elise cứ đói là dễ nổi giận, chúng ta đi ăn trưa thôi."

Bây giờ đúng giữa trưa, cho nên chúng tôi ăn trưa tại nhà.

"Dominique, đám Erw đâu rồi?"

"Bọn họ nói hôm nay có việc, cho nên họ sẽ không về ăn trưa."

Đám Erw sợ rằng trong tình huống xấu nhất, bản thân cũng có thể bị vạ lây, cho nên họ đã bỏ chạy hết rồi.

Sau khi nghe đám Erw giải thích, Wilmal và Katharina cũng không trở về nữa. Vì vậy, bữa trưa chỉ có mỗi ba người chúng tôi ăn.

"Em trai Wendelin, nào, aaa── "

"Cái đó... Nina-sama?"

"Gọi ta là mẹ vợ. Bữa trưa hôm nay trông ngon quá."

Làm người con rể được đối phương ưng ý, cũng khá vất vả.

Chẳng biết tại sao, Nina-sama luôn muốn đút cơm cho tôi ăn.

"Mẹ à..."

Dĩ nhiên, Elise cũng sắp bùng nổ rồi.

"Hả── Thế này cũng giận sao? Chẳng lẽ Elise không có chút kinh nghiệm nào ở phương diện này sao? Mẹ cũng hay đút cho chồng mình ăn đấy."

Biết được thông tin không muốn biết.

Không ngờ bố của Elise lại có thể để vợ làm loại chuyện này... Ông ấy rõ ràng là một nhân vật lớn của giáo hội...

"Nếu Elise không cố gắng thêm chút nữa, có lẽ con sẽ thua Ina, Louise, Wilmal và Katharina đấy."

Âm sắc của Nina-sama đột nhiên trở lại kiểu nghiêm túc.

Nhưng giọng điệu vẫn không thay đổi, cho nên nó lại khiến cho người ta cảm thấy đáng sợ.

"Cho dù là vợ cả, nếu không đáng yêu thì cũng vô dụng thôi."

Lời khuyên chân thành của Nina-sama, khiến cho Elise kinh ngạc mở to mắt. Bị người mẹ vốn bị cho là không đứng đắn, lại nghiêm khắc chỉ ra khuyết điểm của mình khiến cho Elise tạm thời không kịp phản ứng.

Quả nhiên người này không chỉ đơn thuần là ngây thơ.

Sự đáng sợ của một phụ nữ quý tộc bẩm sinh, khiến cho tôi sợ đến mức lạnh cả sống lưng.

"Ừm... Wendelin-sama, 『 Nào, aaa ──』."

"Ngon lắm, Elise."

"Đàn ông và phụ nữ khi còn trẻ, cứ phải khiến những người xung quanh cảm thấy hơi ngượng ngừng mới là đúng điệu. Để ta làm mẫu cho con xem, 『 Aaa ──』."

Hai người liên tục đút tôi ăn, cho đến khi tôi no căng đến mức tạm thời không thể nhúc nhích được nữa mới thôi.

◆◇◆◇◆

Đến tận hoàng hôn, đám Ina cuối cùng cũng về nhà trước bữa tối. Nina-sama cũng dùng giọng điệu như thường ngày để chào hỏi bọn họ.

"Ôi chao, chào các cháu, em gái Ina, em gái Louise, em trai Erw, cả em gái Wilmal và em gái Katharina nữa."

"Mẹ của Elise-sama, trông rất giống Elise-sama."

"Ôi chao, cám ơn cháu. Điều này có nghĩa là ta vẫn còn rất trẻ trung lắm sao?"

Mặc dù tôi không biết 'trẻ trung' ở điểm nào, nhưng Nina-sama vẫn vui vẻ cám ơn Wilmal.

"Rất hân hạnh..."

"Em gái Katharina cũng rất vất vả nhỉ."

Mặc dù cô ấy thằng thắn gọi thẳng là 'em gái Katharina' , nhưng người sau cũng không hề tỏ vẻ bất mãn.

Katharina bị khí chất mà Nina-sama tỏa ra áp đảo, hoàn toàn không còn sức lực nào để phản ứng.

Cho dù vẻ ngoài ngây thơ, cô ấy vẫn là con gái của một gia đình đại quý tộc.

Kinh nghiệm tích lũy hoàn toàn khác với Elise.

"Em trai Wendelin rất được yêu thích nhỉ."

Bữa tối cũng kết thúc bình yên, Nina-sama trở về nhà Tử Tước Hohenheim sau khi ăn xong món tráng miệng.

Mặc dù tôi vẫn là người đưa cô ấy về, nhưng ngay cả khi Nina-sama khoác tay tôi thì cũng không có ai dám phàn nàn.

Ngay cả Elise dường như cũng từ bỏ.

"Mọi người, mặc dù con bé là một cô gái hơi quá nghiêm túc, nhưng mong mấy đứa hãy chiếu cố Elise nhiều hơn."

Elise cũng không ghét Nina-sama, đối phương chắc hẳn cũng thế.

Nina-sama chỉ đang lo lắng cho Elise theo cách của mình, cho nên cô ấy mới làm những chuyện đó... Mặc dù rất có thể bản thân cô ấy cũng đang tận hưởng.

◆◇◆◇◆

"Bá Tước Baumeister-sama, hôm nay thực sự rất cám ơn ngài."

Khi vừa đến nhà Tử Tước Hohenheim, Sebastian lập tức đi tới cám ơn.

Không hổ là hình mẫu quản gia, xem ra ông ấy hiểu rõ tính cách của Nina-sama hơn ai hết.

"Em trai Wendelin, hôm nay cám ơn cậu nhá."

Mặc dù Nina-sama tiếp lời Sebastian để cám ơn, nhưng cô ấy thực sự là một đối tượng không thể coi thường.

"Ta thấy cho dù cháu có 'tiến tới' với Elise trước lễ cưới cũng không sao cả, nhưng cái này phải giữ bí mật đấy nhé."

Nina-sama khẽ nói bên tai tôi, tôi thực sự không giỏi đối phó với người này.

◆◇◆◇◆

"Mẹ của Elise thật lợi hại."

"Không hổ là người xuất thân từ gia tộc Bá Tước Viscount. Mẹ của em rất bình thường."

"Gia tộc Bá Tước Viscount có chuyện gì sao?"

"Cha nuôi nói gia tộc đó đã sinh ra rất nhiều chiến lực gia."

Ngày hôm sau, sau chuyến ghé thăm của mẹ Elise, Ina và Wilmal tán gẫu trong lúc ăn sáng.

Có vẻ như sáng hôm qua cô ấy đã nhân cơ hội thông qua Bộ trưởng Quốc phòng Edgar để thu thập thông tin về mẹ của Elise khi bỏ trốn.

"Wend, em cũng có một việc liên quan đến mẹ cần nhờ anh. Roderich-san cũng đã nói với em rồi."

"Roderich?"

Các loại võ thuật như Thương Thuật và Ma Đấu Lưu là những thứ không thể thiếu đối với cận thần và vệ binh. Điều mà Roderich lo lắng là làm thế nào để thiết lập một thể chế đào tạo ở mặt này trong lãnh địa Bá Tước Baumeister

Gia tộc Công Tước Bleichroder có những gia tộc cận thần chuyên trách.

Chẳng hạn như gia tộc Hirenbrant của nhà Ina hay gia tộc Oufelbeik của nhà Louise.

Ngoài ra còn có kiếm thuật, cung thuật và thuật cưỡi ngựa, v.v. Các nhà đại quý tộc đều sở hữu những gia tộc cận thần chuyên trách trong những lĩnh vực này.

Các tiểu quý tộc hoàn toàn không đủ khả năng để thành lập những gia tộc cận thần chuyên nghiệp như vậy. Hơn nữa, không ít người bởi vì khoảng cách địa lý xa xôi mà không thể đến võ đường học tập. Những người này chủ yếu đều trực tiếp tiếp thu sự chỉ dẫn từ cha mẹ hoặc cận thần.

Các quý tộc danh dự sẽ trực tiếp đến những võ đường quen biết để tiếp nhận sự chỉ dẫn bởi vì bản thân sinh sống ở khu vực thành thị. Người giàu có thậm chí còn tự thuê gia sư riêng dến dạy kèm tại nhà.

Cho dù không thể bao quát tất cả lĩnh vực, nhưng những nhà quý tộc danh dự thuộc quân đội có quy mô lớn hơn ít nhất cũng sẽ nuôi một cận thần chuyên trách việc chỉ dẫn.

Gia tộc Bá Tước Armstrong, dường như có một gia tộc cận thần chuyên dạy Bổng Thuật.

[Bổng thuật/Bōjutsu (棒术): là một môn võ thuật cổ truyền Nhật Bản, tập trung vào việc sử dụng gậy dài (bō) để chiến đấu. Thuật ngữ "bō" (棒) trong tiếng Nhật có nghĩa là "gậy", và "jutsu" (術) có nghĩa là "kỹ thuật" hoặc "nghệ thuật", do đó, bōjutsu có thể được hiểu là "nghệ thuật sử dụng gậy". ]

"Nhà Bá Tước Baumeister không chỉ không thua kém nhà Công Tước Bleichroder, mà có lẽ quy mô của lãnh địa trong tương lai sẽ còn vượt qua bọn họ, cho nên chúng ta nhất định phải sắp đặt những gia tộc cận thần chuyên trách cho những sư phụ này."

"Louise, điều này có nghĩa là..."

"Ngoài Kiếm Thuật, Thương Thuật và Ma Đấu Lưu, sau này sẽ bùng nổ một cuộc tranh giành khốc liệt."

Thương Thuật thuộc về Ina và con cái của cô ấy, Ma Đấu Lưu thuộc về Louise và con cái của cô ấy. Còn Kiếm Thuật đã xác định sẽ chiêu mộ nhân tài từ trường phái của Warren-san, sư phụ của Erw.

Warren-san đã rất tỉ mỉ trong việc chỉ dẫn Erw và Erw cũng vô cùng ngương mỗ Warren-san.

Tuy nhiên, việc này lại là một vấn đề khác so với việc người thuộc trường phái của Warren-san dựa vào quan hệ để trở thành sư phụ Kiếm Thuật.

Con người không thể chỉ sống bằng lời nói suông.

"Người được chọn làm sư phụ Bổng Thuật, chắc hẳn sẽ tìm được thông qua mối quan hệ của gia tộc Bá Tước Armstrong nhỉ?"

"Dù sao, Bổng Thuật cũng là một loại võ nghệ khá hiếm gặp. Nói không chừng, Phủ Thuật của Wilmal còn phổ biến hơn."

[Phủ Thuật (斧术): kỹ thuật dùng rìu ]

"Thế nên Bổng Thuật sẽ do gia tộc Bá Tước Armstrong đề cử, Phủ Thuật sẽ do cha nuôi đề cử."

Wilmal lập tức bổ sung thêm.

Tôi hoàn toàn không am hiểu võ nghệ, cũng không có con mắt tinh tường để tìm kiếm sư phụ. Mặc dù tôi sẽ không thỏa hiệp trong lĩnh vực ma pháp, nhưng nếu Roderich không nói cái gì đặc biệt, vậy thì chuyện võ nghệ cứ giao cho mấy vị phía trên ở vương đô xử lý chắc hẳn là ổn thôi.

"Võ đường Ma Đấu Lưu và Thương Thuật vẫn còn đang trong quá trình xây dựng, đúng không?"

"Ừm, đúng vậy."

Võ đường được xây dựng tại Baulburg, sẽ trở thành tổng bộ của các sân tập chi nhánh vốn được thiết lập ở khắp các nơi trong lãnh địa Bá Tước Baumeister.

Nơi đây dường như cũng không thể sử dụng nhà cũ.

Tuy nhiên, các sân tập chi nhánh cũng không cần xây quá đẹp đẽ. Nếu được đặt ở nông thôn, chỉ cần tốt hơn một chút so với những căn nhà nhỏ là đủ rồi.

Phần này cũng sẽ nhờ Rinnenheim-san giúp đỡ trong việc tìm kiếm nhà cũ. Bởi vì đây không phải là công việc quá cấp bách, cho nên có lẽ sau này nó sẽ được xử lý với quá trình xây dựng thị trấn.

"Còn phải suy xét đến nhân sự và phạm vi hoạt động của tổng bộ võ đường, cũng như các ứng cử viên phụ trách cho các sân tập chi nhánh."

Nói cách khác, đây cũng là nguồn gốc của đặc quyền. Bởi vì không thể tùy tiện tăng thêm số lượng võ đường, cho nên mọi người chắc hẳn sẽ tìm cách để được tuyển dụng.

"Vì lý do này, mẹ của em và Ina đều muốn gặp Wend."

"Mẹ của các em sao?"

Nói như vậy, tôi dường như vẫn chưa gặp các cô ấy. Bởi vì không lâu sau đó tôi đã đến vương đô du học, cho nên bản thân đã bỏ lỡ cơ hội gặp mặt bọn họ.

"Trong những lúc như thế này, không phải nên để cha các em đến sao?"

Bởi vì cha của các cô ấy là người đứng đầu gia tộc sư phụ của Công Tước Bleichroder.

"Cha là người đứng đầu, cho nên cái này lại càng không được."

Lần này đến lượt Ina giải đáp thắc mắc của tôi.

"Hở? Là vậy sao?"

"Nếu cận thần của nhà Công Tước Bleichroder chạy đến nhờ vả Wend, Công Tước Bleichroder sẽ không hài lòng đâu."

Cận thần lại chạy đến cúi đầu trước các đại quý tộc khác, cám ơn đối phương đã ưu tiên trọng dụng học trò và người nhà của mình.

Nhìn từ góc độ của Công Tước Bleichroder, đây thực sự không phải là chuyện hay ho gì cả.

Tuy nhiên, Công Tước Bleichroder cũng thấu hiểu tình hình này, cho nên ngài ấy mới cho phép vợ của người đứng đầu đến chào hỏi và cám ơn tôi, tiện thể để họ thăm con gái.

"Thật là phiền phức."

"Wend, còn một chuyện rắc rối nữa."

"Kể nghe xem nào."

"Những người anh hiện đang làm người đại diện cho em và Louise ở Baulburg, cũng giống như chúng ta và đều là con cái của vợ bé."

Những người được phái đến lãnh địa Bá Tước Baumeister, đều là anh em cùng cha khác mẹ.

"Bởi vì vị hôn thê của Wend là bọn em, cho nên họ mới phái những người con cùng một mẹ với bọn em đến đây."

Điều này có nghĩa là những người con của vợ cả sẽ chỉ chuyên tâm điều hành quản lý gia tộc sư phụ Thương Thuật của nhà Công Tước Bleichroder.

"Bề ngoài là như vậy. Tuy nhiên, những anh em cùng cha khác mẹ có thứ hạng thấp hơn khác, thực ra cũng rất muốn đến đây."

Bọn họ chắc hẳn muốn loại bỏ những người anh em do vợ bé sinh ra, để bản thân tự đến điều hành tổng bộ võ đường của nhà Bá Tước Baumeister.

"Nếu làm như vậy chắc chắn sẽ gây ra hỗn loạn, vì vậy cha chỉ có thể lấy thân phận cha vợ đến chào hỏi. Đây cũng là lý do cha phái mẹ em đến."

"Lý do bên em cũng tương tự, Wend đã hiểu rõ chưa?"

"Anh hiểu mẹ của hai em đến đây vì nhiều lý do rắc rối."

◆◇◆◇◆

Trong bối cảnh như vậy, bởi vì Roderich xuất sắc đã sắp xếp lịch trình, cho nên tôi dẫn Ina và Louise đến Breitburg để đón mẹ của hai người họ.

"Mẹ."

"Mẹ ơi, ở đây này, ở đây."

"Ngài chính là Bá Tước Baumeister-sama phải không. Tôi là Esther • Susanne • Hirenbrant, mẹ của Ina. Con gái đã được ngài chiếu cố rồi."

"Lần đầu gặp mặt, Bá Tước Baumeister-sama. Tôi là Irene • Yorande • Aorelia • Oufelbeik, mẹ của Louise. Louise đã được ngài chiếu cố rồi."

Mặc dù đây là lần đầu tiên tôi gặp mẹ của hai cô ấy, nhưng hai cặp mẹ con này thực sự rất giống nhau.

Mẹ của Ina tỏa ra khí chất giống hệt Ina.

Tóc cũng màu đỏ, nhưng điểm khác biệt duy nhất là độ dài chỉ đến vai.

Sau này Ina lớn lên, chắc cũng sẽ trông như vậy.

Hơn nữa...

"Hân hạnh, tôi là Bá Tước Baumeister."

Ánh mắt của người này thật sắc bén.

Nếu để cô ấy mặc kimono cầm katana, cho dù nói cô ấy là người thay thế thủ lĩnh xông vào trận địa địch, cũng sẽ không khiến người ta cảm thấy kỳ lạ.

Trong lúc tôi tự giới thiệu bản thân, mồ hôi lạnh không ngừng tuôn ra sau lưng.

"Cám ơn ngài đã chiếu cố con gái tôi nhiều như vậy. Nếu Ina có chỗ nào cần cải thiện, mong ngài có thể đến tìm tôi trao đổi."

Tuy nhiên, cô ấy trông vô cùng bình thường.

Mặc dù nói vậy không hay ho lắm, nhưng so với mẹ của mình thì Louise trông bình thường hơi mấy chục lần.

"Không, Ina cũng rất chiếu cố tôi."

"Tôi rất vui khi được nghe ngài nói như vậy."

"Esther-chan, cô lo lắng quá rồi. Đâu không phải là con gái nhà tôi, con bé Ina chắc chắn sẽ ổn thôi."

"Irene, không phải chúng ta đã nói khi có người khác ở đây, thì không thể gọi tôi như vậy sao?"

"À ha ha, có sao đâu. Chúng ta là bạn thuở nhỏ mà."

Mẹ của Louise... Thực sự là người làm mẹ sao?

Trông cô ấy chỉ có tóc dài hơn Louise một chút, tuổi tác lớn hơn một chút, thay vì nói là mẹ, trông cô ấy giống chị gái hơn.

"Hả? Mẹ sao? Không phải là chị gái sao?"

"Bá Tước Baumeister-sama thật biết nói lời khách sáo. Tôi rõ ràng đã gần 40 tuổi rồi."

Không, đây không phải là lời khách sáo, trên đời này làm gì có người phụ nữ gần 40 tuổi nào như vậy. Nói đây là dùng một loại ma pháp đặc biệt nào đó để trì hoãn lão hóa, nghe còn có sức thuyết phục hơn.

Bất kể nói quá thế nào, trông cô ấy cũng chỉ khoảng hai mươi mấy tuổi mà thôi.

"Bởi vì đã chào hỏi xong rồi, chi bằng chúng ta đến lãnh địa Bá Tước Baumeister luôn nhỉ?"

"Nói cũng đúng."

Dưới sự thúc giục của Esther-san, người tuy có vẻ ngoài đáng sợ nhưng lời nói và hành động hoàn toàn hợp lẽ thường, chúng tôi dùng 【 Dịch Chuyển Tức Thời 】đến Baulburg.

"Thật là lợi hại ── Ma pháp thật tiện lợi. Lần tới hi vọng ngài có thể đưa chúng tôi đến vương đô chơi."

"Nếu như có thời gian... Đau quá!"

So với mẹ của Elise, mẹ của Louise càng giống như một người phụ nữ quyến rũ chết người.

Nina-sama tỏa ra sự quyến rũ gợi cảm dễ hiểu, còn cô Irene thì sở hữu vẻ đáng yêu có thể vô thức bước vào lòng người khác.

Sau khi hứa hẹn có thời gian rảnh sẽ đưa bọn họ đến vương đô chơi, Louise nhéo một cái vào mông tôi.

" (Wend, anh không được để mẹ dắt mũi.) "

Tôi lấy lại tinh thần, đi đến hiện trường xây dựng võ đường.

Sau khi thăm qua võ đường đang thi công, chào hỏi các đứa con đang hướng dẫn Thương Thuật và Ma Đấu Lưu ở ngoài trời, hai người mẹ vừa ngồi uống trà vừa trò chuyện với nhau ở sân trong của nhà chúng tôi.

"Hai vị là bạn thuở nhỏ sao?"

"Đúng vậy, luôn là Esther-chan lớn tuổi hơn dẫn dắt ta.

" " "..." " "

Đây hẳn không phải là lời nói dối.

Dù sao, chỉ cần nhìn mối quan hệ của Ina và Louise, là có thể suy đoán ra mối quan hệ của hai người mẹ.

Louise với tính cách tích cực, sẽ hành động trước khi suy nghĩ và Ina là người chịu trách nhiệm kiềm chế cô ấy.

Esther-san và Irene-san trước đây cũng có mối quan hệ tương tự... Không đúng, bây giờ chắc cũng như vậy.

Tuy nhiên, ngay cả mối quan hệ bạn bè cũng tương tự như vậy, hai cặp mẹ con này thật đúng là không tầm thường.

"Trước đây hai người cũng là Nhà Mạo Hiểm sao?"

"Không, bởi vì chúng tôi đều là con gái của gia đình chư hầu cấp thấp..."

Theo lời giải thích của Esther-san, họ đều là sau khi được gả vào nhà sư phụ làm vợ bé, mới tranh thủ lúc rảnh rỗi học Thương Thuật và Ma Đấu Lưu.

"Các con gái đều có tài năng võ thuật hơn chúng tôi, chúng tôi cũng không đủ giỏi để làm Nhà Mạo Hiểm."

Mặc dù vẻ ngoài trông rất mạnh mẽ, nhưng thực lực Thương Thuật của Esther-san dường như kém xa Ina.

"Tôi cũng chẳng ra sao cả."

Kỹ thuật Ma Đấu Lưu của Irene-san, dường như cũng kém xa con gái Louise.

"Nếu bản thân có loại thực lực đó, tôi chắc hẳn cũng sẽ đi làm Nhà Mạo Hiểm, mà không cần phải vội lấy chồng. Thật ghen tị với Louise mà."

"Tôi cũng đã trải qua không ít vất vả."

Trên thực tế, từ khi bị vị đạo sư để mắt đến, cuộc đời bình yên đã là điều không thể rồi.

"Mặc dù chúng tôi cũng sẽ hỗ trợ vận hành võ đường, nhưng không thể công khai lộ diện. Hơn nữa, hiện tại chỉ với thư giới thiệu của chồng, vẫn chưa đủ để đảm nhiệm vị trí sư phụ của sân tập chi nhánh."

"Irene-san, ý của người là sao?"

"À, mặc dù đây coi như là chuyện xấu trong nhà..."

Ngay cả gia tộc cận thần kiểu sư phụ vốn trông yếu ớt trong mắt người ngoài, cũng có tình trạng đấu tranh phe phái tương tự.

"Theo chỉ thị của Công Tước Bleichroder-sama, chỉ có những đứa con do vợ bé sinh ra như chúng ta, mới có thể thành lập gia tộc cận thần kiểu sư phụ của nhà Bá Tước Baumeister. Điều này là để Ina và Louise có thể thu hút sự chú ý của Bá Tước Baumeister-sama nhiều hơn nữa."

"Ra là vậy..."

"Nhưng chỉ dựa vào những thành viên hiện có, chắc không đủ để lấp đầy các vị trí sư phụ trống tại sân tập chi nhánh phải không?"

Tạm thời chưa nói đến hiện tại, nhưng tương lai chắc chắn sẽ không đủ. Suy cho cùng, có lẽ số lượng sân tập chi nhánh ở đây trong tương lai sẽ còn nhiều hơn cả lãnh địa Công Tước Bleichroder.

"Hơn nữa, còn phải tìm người đảm nhiệm vị trí giảng viên cho học viện Nhà Mạo Hiểm dự bị nữa?"

Bởi vì có Khu Rừng Quỷ này là một bãi săn mạnh, không thể không thành lập học viện Nhà Mạo Hiểm dự bị được.

Và những đạo sư hướng dẫn Thương Thuật và Ma Đấu Lưu cho đám học sinh, chắc chắn sẽ cũng tìm những người có liên quan đến Ina và Louise.

"Sư phụ vẫn có thể tìm từ trong số các môn sinh..."

Bất kể thực lực, cho dù cùng là môn sinh, vẫn sẽ tự nhiên chia thành những người được con cái của vợ cả ưu ái và những người còn lại có quan hệ tốt hơn với Esther, Irene và con cái của bọn họ.

"Rồi từ đó phát sinh đấu tranh phe phái sao?"

"Vẫn chưa nghiêm trọng đến mức đó. Nhưng bởi vì sân tập chi nhánh ở lãnh địa Công Tước Bleichroder đã không thể tăng thêm được nữa..."

Cho đến nay, các vị trí sư phụ khuyết thiếu luôn được phân chia cho con cái của vợ cả và những môn sinh có quan hệ thân thiết với họ. Điều này cực kỳ bất lợi cho các môn sinh khác.

"Ít nhất cũng phải làm đến vị trí người phụ trách sân tập chi nhánh, mới có thể kiếm sống bằng nghề này..."

Phần lớn những môn sinh ưu tú không thể trở thành sư phụ, đều phải dựa vào tiền làm thêm khi thỉnh thoảng làm giảng viên tạm thời và các nghề phụ khác để kiếm sống.

"Nghề phụ chủ yếu nhất là làm Nhà Mạo Hiểm. Suy cho cùng, nó cũng có thể coi như là huấn luyện thực chiến."

Nhưng bất kể có nâng cao thực lực đến mấy đi chăng nũa, chỉ cần không được người đứng đầu hoặc con cái của vợ cả để mắt đến, thì bản thân cũng không thể trở thành sư phụ.

Bởi vì lý do tài chính mà không thể tùy tiện tăng thêm chỉ tiêu sư phụ, tình hình tự nhiên sẽ trở nên như vậy.

Kiếp trước của tôi cũng có những người rõ ràng không đặc biệt xuất sắc, nhưng họ vẫn làm nên sự nghiệp bởi vì được cấp trên để mắt đến, cho nên tôi cũng có thể hiểu được tình trạng này.

"Những người có thể đảm nhiệm vị trí sư phụ sân tập chi nhánh ở lãnh địa Bá Tước Baumeister, đều là những người có quan hệ thân thiết hơn với chúng tôi. Cứ như vậy..."

Tôi không cần nghe đến cuối, cũng có thể hiểu được.

Những người từng không được trọng dụng trước đây, sẽ làm nên sự nghiệp ở lãnh địa Bá Tước Baumeister. Trong khi một số người dù có quan hệ thân thiết với con cái của vợ cả, vẫn chưa trở thành sư phụ.

Bọn họ không thể vui vẻ chấp nhận tình trạng hiện tại ở đây.

"Trong số những người đó, có lẽ sẽ có vài kẻ định nhân cơ hội hỗn loạn này mà đến ứng tuyển. Bởi vì một số người trước đây từng nhận được giấy khen hoặc chứng chỉ năng lực từ chồng tôi, cho nên ngài phải nhờ Roderich-dono không được chỉ vì đối phương có những thứ đó, mà cứ thể bổ nhiệm họ được."

Biết thế đã không nghe.

Thế giớ này thực sự khó sống ở bất cứ đâu.

Cảm giác lúc nào cũng khó kiếm được một vị trí.

"Ngày mai ngài có thể dẫn chúng tôi đến xem sân tập chi nhánh đã mở được không?"

"Được."

◆◇◆◇◆

Thế là hôm sau chúng tôi dùng 【 Dịch Chuyển Tức Thời 】bay đến chi nhánh Công Hội Nhà Mạo Hiểm.

Thực ra, ngay bên cạnh đó cũng đã mở một sân tập chi nhánh.

Ngoài việc cho phép đội cảnh vệ đóng quân tại đây để duy trì an ninh luyện tập, mặc dù có chút cảm giác 'nước đến chân mới nhảy' , nhưng cũng có rất nhiều Nhà Mạo Hiểm gia nhập để tăng cường thực lực.

"Những võ đường mà Bá Tước Baumeister-sama chuẩn bị, thực sự đều rất phù hợp."

Sân tập chi nhánh này là một căn nhà cũ được Rinnenheim-san giúp chuẩn bị.

"Ôi chao, là mẹ của Ina-sama và Louise-sama sao? Tôi thường xuyên nhận được sự chăm sóc từ quý cô nhà vị."

Tạm thời không nói đến Esther-san, ngay cả khi Irene-san trẻ trung một cách bất thường, Rinnenheim-san vẫn không hề nao núng chút nào.

Ông ấy chào hỏi bọn họ một cách bình thường.

"Bá Tước Baumeister-sama. Mặc dù cực kỳ hiếm gặp, nhưng bên ngoài vẫn có những phụ nữ luôn giữ được vẻ ngoài trẻ trung như Irene-sama. Trông tôi thế thôi, chứ thực ra tôi cũng quen biết khá rộng đó."

Nếu là phu nhân quý tộc, có lẽ thỉnh thoảng sẽ có người như vậy. Đó chính là cái gọi là người phụ nữ quyến rũ chết người.

[người phụ nữ quyến rũ chết người/femme fatale (魔性之女): thường chỉ một người phụ nữ hấp dẫn chết người, gợi cảm nhưng nguy hiểm, khiến đàn ông (hoặc người khác) dễ sa ngã, mê muội. Tương đương với từ 'hồng nhan họa thủy' ]

"Ra là vậy. Nhân tiện, sân tập chi nhánh này trước đây có lai lịch gì thế?"

"Đây cũng là sự thịnh suy vinh tàn tất yếu trong cuộc sống của con người."

Mặc dù có một số người sẽ xây dựng võ đường xa hoa để chiêu mộ thêm môn sinh, nhưng nếu không chiêu mộ được những môn sinh chủ chốt, ngược lại còn rơi vào cảnh không xoay sở được vốn bởi vì tốn quá nhiều tiền khi xây dựng võ đường, cuối cùng chỉ có thể tuyên bố phá sản và bán tháo giá rẻ.

"So với võ đường đẹp đẽ, điều quan trọng hơn vẫn là thực lực của quán chủ nhỉ?"

"Cái này thì chưa chắc."

Mặc dù gia tộc cận thần kiểu sư phụ có bổng lộc để nhận, nhưng các võ đường ở vương đô hoặc vùng đất trực thuộc sẽ bị ảnh hưởng bởi danh tiếng và thực lực của quán chủ.

Bởi vì không có bổng lộc để nhận, cho nên điểm mấu chốt nằm ở việc võ đường có thể kiếm được bao nhiêu chi phí hàng tháng từ khách hàng thông thường.

Tuy nhiên, bất kể quán chủ có thực lực ra sao, nếu võ đường quá tồi tàn, các môn sinh thông thường vẫn sẽ do dự.

Vì vậy, trong phương diện chuẩn bị võ đường cũng cần có năng lực kinh doanh ở một mức độ nhất định.

Ngay cả khi võ đường rất đẹp, nếu thực lực của quán chủ quá tầm thường, cũng sẽ phá sản bởi vì không thu được môn sinh.

Nói tóm lại, điểm mấu chốt vẫn nằm ở sự cân bằng.

"Vì vậy mới cần tổ chức đại hội võ thuật."

Chỉ cần đạt được thứ hạng cao trong đại hội đó, là có thể tạo ra hiệu quả quảng bá giúp chiêu mộ môn sinh.

"Những người thuộc gia tộc cận thần kiểu sư phụ nếu chỉ có bổng lộc, thực ra cũng sẽ thua lỗ."

Chức vụ như vậy rõ ràng chưa được coi là trọng thần, nhưng bản thân lại phải kinh doanh võ đường.

Nếu không chiêu mộ môn sinh thông thường, cuộc sống sẽ trở nên vô cùng túng quẫn. Không chỉ như vậy, thậm chí còn có thể bị nợ nần đem bám.

"Mọi chuyện là như vầy, cho nên gia tộc Hirenbrant và gia tộc Oufelbeik đều rất cố gắng."

Esther-san nói như vậy, kết hợp với vẻ ngoài, lại mang đến cảm giác càng chân thực hơn.

"Vậy nên, cho dù ngài có 'ra tay' với Louise cũng không sao cả."

"Không, dù sao thì cái này cũng không hay ho lắm..."

Tôi lập tức nhớ đến chuyện của Elise. Suy cho cùng, giáo hội thực sự rất đáng sợ...

Nhưng chẳng biết tại sao, Nina-sama dường như cũng từng nói lời tương tự...

"So với giáo lý của giáo hội, đôi khi vẫn ưu tiên tình hình của quý tộc hơn."

"Tôi tuyệt đối sẽ không hủy bỏ hôn ước đâu..."

Sau Nina-sama, đến cả Esther-san và Irene-san cũng nói những lời tương tự, khiến lưng tôi toát mồ hôi lạnh.

◆◇◆◇◆

"Ừm ── Vất vả cho anh rồi."

"Erw, rõ ràng là ông đã bỏ chạy mà."

"Wilmal và Katharina cũng vậy thôi."

Sau khi Esther-san và Irene-san về, tôi và đám Erw cuối cùng cũng xuất hiện, tụ tập lại nói chuyện.

"Mẹ ư..."

"Mình hình như rất ít khi nghe thấy Erw nhắc đến chuyện của mẹ cậu ấy."

"Bà ấy đã qua đời khi minh còn nhở. Còn về mẹ kế hiện tại thì đừng nhắc đến nữa..."

Mối quan hệ giữa Erw và mẹ kế dường như không được tốt cho lắm.

Đây là tình huống thường thấy ngay cả trong phim truyền hình.

"Ra vậy."

"Bà ấy là một người dịu dàng."

Mặc dù vẻ ngoài thoạt nhìn như thế, nhưng Erw trước đây cũng đã chịu đựng không ít hay thậm chí còn nhiều đau khổ hơn cả tôi.

"Mẹ của Wilmal thì sao?"

"Ừm ── Đều rất bình thường."

Bất kể là mẹ ruột hay mẹ nuôi, cả hai đều rất bình thường. Wilmal trả lời Erw như thế.

"Haiz, chẳng phải bình thường là tốt nhất sao?"

"Có lẽ đúng là như vậy."

Mặc dù nếu mẹ có cá tính mạnh mẽ, có lẽ nó sẽ thú vị hơn, nhưng đối với người thực sự phải đối mặt với họ, nó sẽ vất vả hơn nhiều.

"Cha mẹ của Katharina cũng đã qua đời rồi phải không?"

"Ừm, nhưng mình vẫn còn nhớ về họ. Cả hai đều là những người tràn đầy niềm kiêu hãnh và uy nghiêm của quý tộc."

Mặc dù không biết có thật là như vậy hay không, nhưng bởi vì Katharina đã tự mình nói như thế, chắc hẳn là đúng rồi.

Sau khi thử tưởng tượng mẹ của cô ấy là người như thế nào, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh của một người phụ nữ trông rất giống cô ấy, mặc trang phục lộng lẫy và nói chuyện với cư dân bằng thái độ bề trên.

Tôi nhìn sang những bạn đồng hành khác. Ngoài Katharina ra, mọi người dường như đều đang suy nghĩ cùng một điều.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Katharina với vẻ mặt khó tả.

"Mọi người sao thế?"

Và rồi Katharina dường như không rõ tại sao mọi người lại nhìn mình như vậy.

◆◇◆◇◆

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!