Chương 10: Nữ ma pháp sư thần bí
(1)
Tiến độ phát triển lãnh địa Bá Tước Baumeister nhanh hơn rất nhiều so với kế hoạch mà kẻ hèn này lập lúc đầu.
Chủ yếu vẫn là vì ma pháp của chủ nhân-sama.
Mặc dù kẻ hèn này cũng từng làm mạo hiểm giả, nhưng tôi chưa bao giờ thấy một ma pháp sư nào sở hữu ma lực nhiều và linh hoạt như vậy cho đến nay.
Mặc dù Đạo Sư Armstrong có rất nhiều ma lực, nhưng đáng tiếc là ngài ấy quá thiên về chiến đấu.
Mặc dù Burkhart-sama linh hoạt, nhưng lượng ma lực của ngài ây vẫn kém xa so với chủ nhân-sama.
Ma pháp mà chủ nhân-sama biết sử dụng được cho là đa dạng giống Alfred-sama bị mất mạng một cách rất đáng tiếc. Không bao lâu nữa, ma lực của ngài ấy chắc chắn sẽ vượt qua Đạo Sư Armstrong... Ái chà, lạc đề rồi.
Mặc dù dinh thư của Baulburg vẫn trong đang giai đoạn xây dựng, nhưng quá trình xây dựng thành trấn xug quanh cũng tiến triển rất nhiều.
Thành phố được lên kế hoạch tiếp tục mở rộng, việc làm đất trong tường đất dùng để ngăn cản động vật hoang dã cũng đã kết thúc.
Kết hợp với dự án biến đổi tường đất thành tường đá, thành trấn và làng mạc xung quanh cũng bắt đầu phát triển theo trình tự.
Lãnh địa Bá Tước Baumeister vô cùng bao la. Chúng tôi vẫn phải xây dựng thành trấn lẫn làng mạc ở rất nhiều nơi, cho nên chúng tôi cần phải chỉnh sửa lại mạng lưới giao thông để có thể vận chuyển cây trồng một cách hiệu quả. Vì thế chúng tôi phải lấy Baulburg làm trung tâm và xây dựng mạng lưới đường sá phân bố như mạng nhện.
Ngoại trừ mở rộng đường sá ra, chúng tôi không chỉ lát lên đường, mà còn tạo rãnh thoát nước ở hai bên đường để đường không trở nên lầy lội khi thời tiết xấu.
Về bến tàu dành cho thuyền bay ma thuật cỡ vừa, cỡ nhỏ thì bên trong lãnh địa cũng lên kế hoạch xây dựng hơn 10 cái.
Cải tạo giếng nước và kênh dẫn nước cho nông nghiệp cũng là việc khẩn cấp trước mắt.
Sau khi vượt qua Khu Rừng Thần Bí, khu vực ven biển phía nam sẽ xây dựng bến tàu dành riêng cho tàu biển. Tuy nhiên, chúng tôi nhất định phải thực hiện công tác nạo vét trước nếu như muốn cho phép thuyền lớn cập bến.
Ngoài ra, chúng tôi còn thành lập ngành công nghiệp sản xuất muối quy mô lớn và cũng để cho di dân đến từ các quần đảo phía nam phát triển ngành sản xuất đường.
Phát triển mỏ cũng là một ngành quan trọng, chủ nhân-sama có thể biết được các khoáng chất chứa trong đá thông qua ma pháp.
Mặc dù hầu hết quý tộc hay đại thương nhân đều có kỹ thuật viên ngành khai thác mỏ của riêng mình, nhưng những người phía sau đó sẽ ồn ào yêu cầu đặc quyền và gia tăng phiền toái nếu như nhờ bọn họ. May mắn thay, chủ nhân-sama đã làm xong bản đồ trước đó.
Nghề kỹ thuật viên ngành khai thác mỏ này tương đương với công việc có thể kiếm lời lúc được cử đi thăm dò mỏ, cho nên rất ít người sẵn sàng bỏ qua.
Còn về nhân tài khai thác mỏ và tinh chế, chúng tôi chỉ cần tìm từ trong những người thất nghiệp và các mỏ bỏ hoang là được.
Suy cho cùng, có rất ít quý tộc hay đại thương nhân cùng nhau bảo vệ những nhân tài này.
* * *
(2)
"Trên đây là phác thảo của kế hoạch tiếp theo."
"Nói cách khác, hành trình kế tiếp của tôi vẫn được lên lịch rất đầy đủ..."
"Xin hãy yên tâm, chủ nhân-sama, kẻ hèn này vẫn để lại một số tiền thừa nhất định khi sắp xếp hành trình."
"Tiền thừa sao..."
Tôi xây dựng con đường nối liền với mỏ theo yêu cầu của Rodrich và ma lực cũng cạn kiệt khi khai thông con đường đến mỏ.
Bởi vì gần đây thường xuyên xảy ra chuyện này, cho nên tôi đã thông báo cho Elise ở Baulburg rằng mình không thể trở về hôm nay.
"Công việc vất vả, chuyện trong nhà không cần phải lo lắng."
Lời của Elise cũng chững chạc đến mức khiến cho người ta khó mà tưởng tượng nổi rằng cô ấy vừa mới trưởng thành đã giống như vợ của một võ tướng thời chiến quốc cổ đại.
Mặc dù đây vốn là hình mẫu của 'mẹ hiền vợ tốt' nhưng vẻ bề ngoài vẫn là thiếu nữ xinh đẹp.
Chênh lệch như vậy cũng khiến cho người ta cảm thấy rất tuyệt vời rồi.
"Well, đừng để bụng bị lạnh."
Ina cho người ta cảm giác rất giống Elise và hơi giống như một onee-san.
Haiz, bản thân tôi cũng có vài chỗ lôi thôi và bị nói như vậy cũng đành chịu.
"Well, đừng ngoại tình."
Ế, Louise à, hiện trường thi công chỉ có mỗi đàn ông, xu hướng tình dục của anh cũng bình thường mà.
"Well-sama, hãy đi săn cùng với nhau sau khi trở về."
Cảm giác không tệ chút nào khi được Wilmal đáng yêu mời đi săn cùng.
"Mọi chuyện chính là như vậy, tôi muốn ngồi không ở công trình và đi săn với đám Erw. Suy cho cùng, tôi cũng là một mạo hiểm giả mà."
Mặc dù tôi không thể trở về nhà của sư phụ đã di dời đến Baulburg bởi vì ma lực cạn kiệt, nhưng điều này không hề tệ chút nào.
Ở giai đoạn này, sẽ có thương nhân du lịch hay người kinh doanh ẩm thực đến tuyến trước của dự án đường phố bày sạp và kiếm tiền từ những nhân công tham gia vào những công trình của chúng tôi, cho nên họ có thể uống một chút rượu.
Một trong những quán nổi tiếng nhất là quán đồ nướng do ông chủ tên Arnault điều hành và hôm nay tôi cũng đến uống một chén.
Mặc dù bạn phải đủ 20 tuổi ở Nhật Bản hiện đại mới có thể uống rượu, nhưng 15 tuổi ở đây đã được xem như là người trưởng thành.
Cho dù tôi uống rượu cũng không sao cả, tất cả người tham gia đều là đàn ông và thỉnh thoảng tham gia tiệc rượu chỉ có đàn ông cũng không tệ chút nào.
Ông chủ là người đàn ông vừa bước qua tuổi trung niên, mua nội tạng động vật từ đội an ninh chịu trách nhiệm xua đuổi lẫn đi săn động vật hoang dã với giá rất rẻ. Sau khi trải qua quá trình xử lý cẩn thận tỉ mỉ, thì chúng được xiên vào que nướng hoặc hầm.
Các nhân công không có thứ gì để giải trí ngoài việc ăn và ngủ. Chỉ có những nhân công liên quan đến dự án tích lũy không ít tiền và mệt mỏi đã sớm quen với việc đến đây uống một chén.
Bởi vì giá cả rẻ cho nên mọi người vừa uống rượu vừa nói chuyện phiếm.
"Hiện giờ tôi đã có 4 vị hôn thê... Giống hệt phụ thân mình..."
"Thật tuyệt vời..."
"Tôi thực sự muốn kết hôn quá đi..."
Đám Tristan nghe tôi nói với vẻ hâm mộ.
Trước khi đến đây, địa vị của rất nhiều người đều có điểm tế nhị, cho nên hầu hết bọn họ đều độc thân.
"Mặc dù bây giờ bận rộn đến mức không có thời gian, nhưng chúng tôi sẽ trở thành cận thần của nhà Bá Tước Baumeister. Vì vậy, chúng tôi nhất định phải kết hôn và có con sớm."
"Nói cũng đúng, chúng ta phải để cho con cháu thừa kế gia đình mới được."
"Cha truyền con nối à... Tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này trước đây."
Dưới sự khiển trách của Rodrich, đám Tristan cũng chú ý đến việc mình sớm muộn gì cũng phải lập gia đình.
"Ế? Tristan cũng thế sao?"
"Ừm, bởi vì tôi là con trai thứ tư do thiếp sinh ra..."
Dựa theo lời giải thích của Tristan, mạng lưới quan hệ cũng có giới hạn cho dù đó là bộ trưởng quốc phòng Edgar.
"Mặc dù tôi cảm thấy bất kể ra sao cũng tốt hơn quê nhà mình... À, đúng rồi."
Tôi giao những thứ mà người khác gửi tôi lúc có chuyện đến vương đô lần trước cho Rodrich.
"Ảnh đối tượng xin đính hôn hả..."
"Nếu như Rodrich không quyết định hôn ước trước, những người khác cũng rất khó quyết định."
"Chủ nhân-sama nói không sai."
Sự tích cực của Rodrich cho đến nay đã giúp cậu ta giành được sự kính trọng của các cận thần khác.
Bởi vì đám Tristan coi Rodrich như là thủ lĩnh cận thần, vì vậy họ hi vọng cậu ta có thể lập hôn ước trước.
"Mặc dù tôi có thể hiểu được, nhưng có rất nhiều..."
Chẳng trách Rodrich cũng kinh ngạc.
Mặc dù thế giới này có ảnh chụp, nhưng máy chụp ảnh được xem như là ma pháp cụ trị giá hàng triệu xu.
Cho dù bạn chỉ cần nhờ người có máy chụp ảnh giúp là không cần phải tốn quá nhiều tiền, nhưng chi phí cho một bức ảnh cũng tốn ít nhất là 1.000 xu.
Cho dù là như vậy, nhưng mọi người vẫn muốn ảnh đối tượng xin đính hôn và điều này chứng tỏ ai cũng rất cố gắng.
"Dù sao cậu cũng là ứng cử viên cho vị trí thủ lĩnh cận thần của lãnh địa rộng lớn. Vì vậy, có rất nhiều người muốn đăng ký nhỉ?"
"Đúng như Tristan nghĩ."
Chắc hẳn có hơn 200 tấm ảnh đối tượng xin đính hôn mà tôi đưa cho Rodrich.
"Sao lại có nhiều như vậy..."
"Ta cảm thấy Rodrich không đến mức không có cách gì hiểu được..."
"Chủ nhân-sama, kẻ hèn này chỉ đang phàn nàn mà thôi."
Đây là chuyện rất đơn giản. Quý tộc là cận thần của vương quốc, chư hầu là cận thần của quý tộc, cho nên quý tộc thường được coi là lớn hơn. Nhưng nếu như là loại tước Hiệp Sĩ ở quê nhà tôi với cận thần quan trọng của nhà đại quý tộc, thì cái đó cho thấy thu nhập rõ ràng là thu nhập của người phía sau sẽ cao hơn. Chỉ cần có thể gả thứ nữ hay con gái thứ ba qua đó, nó sẽ biến thành một cuộc hôn nhân chính trị có lợi nhất.
"Chủ nhân-sama, ngài đã xem qua những tấm ảnh này rồi sao?"
"Wow... Nhỏ tuổi quá..."
Nếu như là cấp trên khoe khoang con gái mình thì cũng chẳng sao, nhưng thay vào đó là ảnh đối tượng xin đính hôn của cô gái rõ ràng chưa đến 10 tuổi khiến cho tôi cảm thấy hơi không thể chấp nhận được.
"Chú tôi..."
"Có vẻ như ông ta thực sự định khiến cho nhà Nam Tước Luckner phục sinh."
Hình như Tristan lấy được ít thông tin từ phụ thân.
Mặc dù tôi cảm thấy giải tán thẳng thì tốt hơn, nhưng đám quý tộc danh dự tài ba ở chính quyền trung ương có sự cố chấp bất thường về sự cân bằng quyền lực giữa các phe phái.
Hôn ước được sắp xếp để khiến cho đứa con của cháu gái bộ trưởng tài chính Luckner với Rodrich có thể trở thành người đứng đầu nhà Nam Tước sau khi trưởng thành.
"Nói cách khác, tôi không thể từ chối cô gái này."
"Dưới 15 tuổi hả... Mặc dù cái này không phải là hiếm..."
Đến ngay cả Rodrich biết 'đoán ý qua lời nói và sắc mặt' cũng không khỏi thở dài sau khi nhìn thấy ảnh đối tượng xin đính hôn của một cô bé 8 tuổi.
"Ngoại trừ cô gái kia, ít nhất còn phải chọn thêm một người nữa."
"Nói cũng đúng..."
Nếu như cháu gái của bộ trưởng tài chính Luckner sinh ra hai bé trai và lại để cho một con trai khác thừa kế nhà cận thần quan trọng của nhà Bá Tước Baumeister, thì điều đó chắc chắn sẽ khiến cho vài quý tộc phàn nàn rằng mối quan hệ giữa nhà Bá Tước Baumeister và đại quý tộc ở chính quyền trung ương trở nên quá sâu sắc.
Vì vậy, dường như cần phải để cho con được một bà xã khác sinh ra thừa kế nhà cận thần quan trọng để đạt được sự cân bằng.
"Thật ngu ngốc khi chỉ nghe..."
"Mặc dù người trong cuộc cũng đang suy nghĩ vô cùng nghiêm túc..."
Tôi, Rodrich và đám Tristan lại một lần nữa lĩnh hội được quý tộc thật sự rất vất vả.
"Haiz, nếu như trước đó không phát triển đến mức độ nhất định, mọi thứ chẳng có gì dễ bàn cả."
Bởi vì trên thực tế đúng là như vậy, cho nên chúng tôi quyết định cân nhắc chuyện này sau và cứ tiếp tục lấy việc phát triển làm ưu tiên hàng đầu.
Đây tuyệt đối không phải là đang chạy trốn hiện thực.
"Nếu như là chuyện này, Well kiểu gì cũng nhận được rất nhiều ảnh đối tượng xin đính hôn."
"Mặc dù thực sự là có rất nhiều, nhưng tui có kế sách bí mật."
Tôi vừa sử dụng ma pháp vừa tràn đầy tự tin trả lời Erw.
Vài ngày sau, tôi đang hỗ trợ xây dựng bến tàu gần chỗ thu thập hải sản với cùng với Wilmal ở phía nam Khu Rừng Thần Bí. Mặc dù tôi không rõ lắm, nhưng dường như nó đáp ứng tốt các điều kiện của một bến cảng và tôi đang nạo vét đáy biển bằng ma pháp để tàu thuyền cỡ lớn có thể trực tiếp cập cảng.
Chỉ cần dùng ma pháp "Chiết" loại bỏ phần muối từ trong cát, bùn đất và sỏi đào được là có thể sử dụng làm vật liệu của bến tàu.
Sau khi chiết phần muối là có thể khiến cho những vật liệu xây dựng này không dễ dàng bị ăn mòn hay hư hỏng theo năm tháng.
Erw làm vệ sĩ tôi trong khi tôi làm việc, nhưng cậu ta cũng đang tiếp nhận sự giáo dục về phong cách quân đội vương quốc vào những lúc khác. Bởi vì cậu ta sẽ phụ trách chỉ huy các vệ sĩ không ngừng tăng lên sau này.
"Erwin là một người có vị trí đặc biệt."
Rodrich, người được đánh giá là "người đàn ông tài giỏi" ở nhà Bá Tước Baumeister nói với Erw:
"Bất kể là nhà quý tộc nào đi chăng nữa, nó đều được thế hệ đầu tiên của người đứng đầu lập lên. Làm sao mà những cận thần nổi tiếng lại trở thành cận thần quan trọng?"
"Bởi vì họ ưu tú sao?"
"Mặc dù đây cũng là một trong những nguyên nhân, nhưng điều quan trọng nhất vẫn là mối quan hệ cá nhân với người đứng đầu."
Bạn thân hay bạn thủa nhỏ thường trở thành cận thần sau này.
"Cho dù năng lực bình thường cũng không sao cả. Chỉ cần có thể mang đến sự ổn định tinh thần cho người đứng đầu ở địa vị dễ dàng bị cô lập là đủ rồi."
Dựa theo lời giải thích của Rodrich, nếu như cận thần lợi dụng sự thiên vị của người đứng đầu để trở nên lộng quyền, thì người đó có thể bị loại bỏ trong trường hợp xấu nhất, nhưng điều này thường được ngầm cho phép.
"Vì vậy có khả năng là bạn thân Erw của chủ nhân-sama đang ở vị trí vô cùng quan trọng trước khi ngài trở thành quý tộc. Chỉ là cậu ta cũng trẻ giống chủ nhân-sama mà thôi."
Tạm thời không bàn đến tương lai, Erw hiện giờ chỉ cần thỉnh thoảng tiếp nhận sự giáo dục và sau đó làm vệ sĩ của tôi hay phiêu lưu cùng với tôi là được rồi.
"Cái này thì tôi có thể hiểu, nhưng Rodrich-san..."
"Còn câu hỏi nào khác không?"
"Chủ đề bạn bè là điều cấm kỵ đối với Well..."
"Wow ──! Dù sao tui chẳng có bạn bè nào khác ngoài Erw cả ──!"
Lời chỉ trích của Rodrich thật sự quá đáng và chạm đến vết thương lòng của tôi.
Hồi ở trường dự bị, rất nhiều người chỉ muốn lợi dụng ma pháp của tôi và ngay khi tôi chuẩn bị kết bạn nhiều hơn thì đột nhiên trở thành quý tộc rồi quyết định du học ở vương đô.
Quý tộc thật sự rất vất vả khi muốn kết bạn với những người có thể thực sự hiểu nhau.
"Thế nên Erwin..."
"Tui từng bị lừa trước kia rồi... Haiz, mặc dù cái này có thể giúp kiếm nhiều bạn hơn..."
Erw nói không sai, Rodrich không chỉ có mạng lưới quan hệ rộng mà cậu ta cũng có rất nhiều bạn bè ngoài quý tộc.
Kết quả là Erw không đi săn và chuyên tâm làm vệ sĩ của tôi ngày hôm nay.
"Vẫn không có chuyện gì để làm."
"Well-sama, điểm tâm này."
"Wilmal, phần của tôi đâu?"
"Tạm thời cũng có."
"Tạm thời cũng có à... Tôi không sao cả."
Hôm nay Wilmal hành động chung với tôi, cô ấy thái mỏng trái cây thu thập được mấy ngày trước rồi đặt vào đĩa và mang đến.
"Hiện giờ tôi hơi bận, lát nữa ăn."
Tôi đang dùng ma pháp di chuyển thứ giống như phần đầu của xẻng khổng lồ và đào bùn đất dưới đáy biển.
Bởi vì nó cần tập trung tinh thần, cho nên tôi không thể ăn trái cây ngay.
"Well-sama, đến đây, a ──"
Kết quả là Wilmal dùng nĩa đâm một miếng trái cây và đưa đến miệng tôi.
Sau khi ăn vào, vị ngọt của trái cây lan tỏa trong miệng.
"Well-sama, nó ngon không?"
"Để lạnh ăn rất ngon. Cám ơn cô, Wilmal."
"Em đã sử dụng ma pháp cụ của Well-sama để làm lạnh nó trước đó."
Trong đống di sản của sự phụ có tủ lạnh, cho nên tôi thường dùng nó để bảo quản lạnh đồ uống và trái cây.
Hình như Wilmal đã thái mỏng trái cây trước khi để lạnh.
"Dường như Well cũng không sao cả dù không có bạn bè..."
"Không, bạn bè nhất định phải có!"
Chỉ những người có không ít bạn bè mới có thể nói ra lời thoại như vậy. Erw không hiểu được sự vất vả khổ cực của người cô đơn, cho nên nó mới khiến cho người ta khốn khổ.
"Well-sama, nhóm Elise-sama nói rằng hãy đợi đến bữa trưa."
"Mùi thơm quá."
Đám Elise cũng nấu bữa trưa hôm nay bằng một cái nồi to ở đây.
"Bên kia dùng sốt miso, bên này dùng sốt nước tương. Elise, nguyên liệu đủ chưa?"
Ina chịu trách nhiệm chú ý sức lửa của hai nồi to và hỏi Elise đang cắt cá.
"Bởi vì chúng ta không thể cho quá nhiều trong một lần, cho nên ngần đó là đủ rồi. Chỗ cá và sò còn lại hãy đem đi nướng đi, Louise-san."
"Tôi sẽ báo cho cô sau khi than củi đủ nóng. Mặc dù cái này chỉ là vấn đề cảm giác, nhưng tôi luôn cảm thấy nướng bằng than củi vẫn ngon hơn so với nướng bằng bếp lò."
Louise đang nhóm lửa và cũng bắt đầu chuẩn bị vỉ để nướng hải sản.
Buổi trưa hôm nay phải dùng một cái nồi to để làm món nẩu kiểu ngư dân và đồng thời chia cho các nhân công.
"Thức ăn được cung cấp tại hiện trường thật tuyệt vời."
"Đúng thế. Hơn nữa, nó còn do các phu nhân nấu nữa."
Cái này cũng được các nhân công đón nhận rất tích cực.
Mặc dù chúng tôi không thể làm như vậy mỗi ngày, nhưng Rodrich cho rằng thỉnh thoảng làm như vậy có thể giúp cải thiện tinh thần của những nhân công. Tôi cảm giác Rodrich thích hợp làm quý tộc hơn cả tôi.
"Chủ nhân-sama, tình hình thế nào rồi?"
"Rất suôn sẻ. Công việc nạo vét đã hoàn thành theo đúng kế hoạch đặt ra và đánh bắt được rất nhiều hải sản."
Hải san cung cấp cho các nhân công là thứ được đào lên cùng với bùn cát khi nạo vét đáy biển.
Bởi vì đây là cơ hội hiếm có, cho nên những thứ có thể ăn phải được sử dụng một cách hiệu quả.
"Phát triển vận tải biển của lãnh địa Bá Tước Baumeister vẫn hơi khó khăn."
"Bởi vì chúng ta không có lãnh địa hoàn hảo 100%, cho nên cái này cũng đành chịu."
Nơi duy nhất có thể cho phép tàu thuyền cập bến ở vùng đất chưa mở mang là khu vực phía nam sau khi đi qua Khu Rừng Thần Bí.
Phía tây với phía đông đều là vách đá cheo leo, vùng biển lân cận cũng có vòng xoáy hay dòng nước chảy xiết khiến cho tàu thuyền không thể đến gần.
Nếu như không có những khuyết điểm này, các quý tộc như Công Tước Bleichroder đã sớm phái thuyền lên bờ vùng đất chưa mở mang và thiết lập một vài cứ điểm ở đây rồi.
Ngay cả khi thuyền lên bờ từ phía nam, nếu như không đi qua Khu Rừng Thần Bí thì không thể đến trung bộ hoặc bắc bộ của vùng đất chưa mở mang, cho nên chúng tôi cũng lên kế hoạch xây dựng bến tàu dành cho thuyền bay ma thuật.
Mặc dù ngoài mặt trông không thuận lợi lắm, miền nam cũng có quần đảo phía nam phát triển rất nhiều mía hoang và có lẽ càng về phía nam càng có nhiều ở các đảo hay lục địa.
Cứ tiếp tục tiến về phía nam, có lẽ lãnh địa Bá Tước Baumeister có thể mở rộng thêm nữa.
Vì vậy Rodrich đang làm việc chăm chỉ để vạch ra kế hoạch phát triển.
"Tôi lại trở nên bận rộn trong thời gian sắp tới đây."
"Chủ nhân-sama, không phải ngày mai ngài nghỉ ngơi sao?"
Có vẻ như Rodrich không hẳn là ác quỷ.
Bởi vì cậu ta sẽ cho tôi nghỉ ngơi vào ngày mai, cho nên tôi định đến Khu Rừng Thần Bí đi săn cùng với Burkhart-san và mọi người.
"Kẻ hèn này lên kế hoạch xây dựng những ngôi làng xung quanh Khu Rừng Thần Bí để các mạo hiểm giả có thể sinh sống, vì vậy tôi biết ơn lãnh chúa-sama rất nhiều nếu như ngài có thể thuận tiện đến Công Hội Mạo Hiểm Giả nghe giải thích một chút."
"Rodrich, cậu quả nhiên là một ác quỷ..."
Mặc dù cậu ta là cận thần vẫn yêu cầu chủ nhân làm việc kể cả ngày nghỉ, nhưng tôi vẫn không có cách nào bỏ được thói quen của nhân viên văn phòng cho đến nay, cho nên tôi không thể từ chối. Tôi thực sự ghen tị với những người có thể thẳng thừng từ chối vào thời điểm này. Nói một cách cụ thể, chính là kiểu người giống Đạo Sư vậy.
"Wendelin-sama, lẩu và hải sản nướng đều rất ngon."
"Ngài khá thích ăn cá biển nhỉ. Đây, tôi sẽ múc một bát lẩu cho ngài."
"Well, em có tôm nướng nè."
Món tráng miệng là bánh ngọt do Elise-sama làm."
Bữa trưa tao nhã với đám Elise đi cùng, khiến tôi quên những việc phải làm vào ngày nghỉ ngay lập tức.
Sau đó, tôi tiếp tục công việc nạo vét và xây dựng đê biển vào buổi chiều.
Có lẽ tính cách của tôi còn đơn giản hơn tôi nghĩ.
*
(3)
"Nhóc Erw, cậu đang xem cái gì thế?"
"Ảnh đối tượng xin đính hôn."
"Đúng như những gì lãnh chúa-sama đã nói, quả nhiên là nhóc cũng nhận được."
Bởi vì ngày hôm sau được nghỉ phép, cho nên mọi người quyết định cùng nhau đến Khu Rừng Thần Bí đi săn.
Tôi đi đón Burkhart-san trước và phát hiện Erw đang xem sơ qua đống ảnh đối tượng xin đính hôn mà tôi đưa cho cậu ta ngày hôm qua giống như đang suy nghĩ điều gì đó sau khi trở về nhà.
"Tất cả đống này đều do lãnh chúa lựa chọn sao?"
"... Burkhart-san."
"Có chuyện gì vậy?"
"Chỉ nhìn thôi là cũng không thể biết được dáng người có đẹp hay không."
Tôi và Burkhart-san đồng thời thưởng cho đầu Erw một đòn Karate Chop.
"Đau quá... Nhưng không cần phải vội như vậy. Dẫu sao tôi vẫn còn trẻ mà."
"Loại lý do này vô tác dụng thôi."
Giống hệt lý do của Rodrich, không ngờ là có rất nhiều quý tộc muốn gả con gái của mình cho Erw.
"Mặc dù cái này tui cũng biết chứ, nhưng Burkhart-san và Well không muốn chơi nhiều hơn sao?"
Haiz, nói không có hứng thú là nói dối, nhưng tôi không thể làm như vậy được.
Nếu như những đứa con riêng gây ra ầm ĩ, tôi cảm giác đám Elise sẽ rất tức giận.
Hơn nữa, Erw thực sự nên chú ý đến xung quanh hơn lúc phát biểu như vậy.
"Ế? Cái gì? Mấy người đang thảo luận về chuyện chơi đùa với phụ nữ sao?"
"Erw, ông đừng xúi giục Well thứ không hay ho đó chứ."
"Là vệ sĩ của Well-sama, tôi phải ngăn chặn hành động tồi tệ này."
"Erw-san, Wendelin-sama phải gánh vác rất nhiều trọng trách trên cương vị của mình. Tạm thời miễn bàn vợ lẽ, thân phận của cậu ta không cho phép mối quan hệ trai gái bừa bãi."
Ina chĩa mũi trường thương vào ngay Erw, Louise bắt đầu xắn tay áo lên, Wilmal giơ chiếc rìu khổng lồ lên cao quá đầu và đến ngay cả Elise cũng cầm lên quyền trượng thường không sử dụng lên. Sắc mặt Erw tái nhợt và đổ mồ hôi lạnh khi bị nhiều phụ nữ bao vây xung quanh.
"Ai bảo ông cứ nói lời thừa thãi. Ông phải suy nghĩ cho kỹ về điều đó trong mấy ngày này."
"Cho đến gần đây, tôi chỉ là con trai thứ năm của nhà tước Hiệp Sĩ nghèo khó thôi mà..."
Tôi phớt lờ Erw đang chán nản và mang theo mọi người bay đến văn phòng chi nhánh Công Hội Mạo Hiểm Giả ở lãnh địa Bá Tước Baumeister gần Khu Rừng Thần Bí bằng "Dịch Chuyển Tức Thời".
"Mặc dù người rất nhiều, nhưng không có việc gì cả..."
Mặc dù nơi này tụ tập rất nhiều mạo hiểm giả sau khi bọn họ biết Khu Rừng Thần Bí là một nơi có thể kiếm tiền, nhưng gần đó không có chi nhánh Công Hội Mạo Hiểm Giả nào cả.
Mặc dù đây là chi nhánh Công Hội Mạo Hiểm Giả, nhưng nó chỉ là một ngôi nhà tạm bợ mà thôi. Bởi vì cơ sở dừng chân không đủ, cho nên rất nhiều mạo hiểm giả phải ngủ ngoài trời.
"Đây không phải là Bá Tước Baumeister-sama sao?"
Hội trưởng của công hội ra nghênh đón ngay khi chúng tôi vừa vào ngôi nhà của chi nhánh. Trong nhà hầu như không có gì cả, chỉ có vài bộ bàn ghế tồi tàn và những nhân viên trẻ tuổi đang đón tiếp các mạo hiểm giả.
"Có vẻ như chuyện này cũng cần phải xử lý gấp nhỉ?"
"Bởi vì nó ưu tiên cho người độc thân và mạo hiểm giả đang làm nhiệm vụ, cho nên sau một thời gian sẽ ổn. Hơn nữa, chúng tôi cũng có phòng nghỉ qua đêm."
"Tôi sẽ truyền đạt chuyện này với Rodrich. Ngoài ra, cũng cần nơi có thể xử lý ma vật..."
Hình như con mồi thu mua từ mạo hiểm giả được chứa ở trong túi ma thuật trước đó và sau đó đưa đến trụ sở chính hay chi nhánh ở Breitburg.
Nếu như con mồi có thể xử lý ở đây trước, thì hiệu suất vận chuyển có thể cải thiện và đồng thời cung cấp cơ hội làm việc cho những người nhập cư không phải là mạo hiểm giả.
"Tuy nhiên, nó sẽ rất nguy hiểm nếu như chế tạo không đủ vững chắc."
"Rốt cuộc vẫn phải ưu tiên xây dựng làng xóm à..."
Xác bỏ đi và máu chảy ra lúc xử lý ma vật sẽ thu hút sói lẫn gấu, cho nên nó vô cùng nguy hiểm. Nếu như muốn chế tạo trang bị có thể đối phó với những vấn đề này, bạn thực sự sẽ mất rất nhiều thời gian.
"Rodrich-san chắc chắn sẽ nghĩ ra một kế hoạch tuyệt vời."
Mặc dù Ina nói không sai, nhưng phần lớn kế hoạch cũng do tôi thực hiện... Bây giờ vẫn nên quên chuyện này trước đã.
"Well-sama, hôm nay hãy tập trung vào việc đi săn."
"Đúng vậy, mục tiêu của chúng ta ngày hôm nay là đi săn."
Dưới sự thúc giục của Wilmal và Louise, chúng tôi rời khỏi văn phòng chi nhánh công hội và cuối cùng cũng bắt đầu đi săn ở Khu Rừng Thần Bí sau đó.
"Nơi này có thể thu thập được rất nhiều thứ thú vị."
Bởi vì tôi luôn ưu tiên công việc xây dựng công trình bằng gỗ cho đến nay và đã lâu rồi chưa đến Khu Rừng Thần Bí. Ngoài ma vật với trái cây quý hiếm ra, thì bạn có thể thu thập được rất nhiều thứ vừa ngon vừa giá trị ở nơi này.
"Hermann-niisan rất hạnh phúc khi giao lợi ích của việc đi săn và thu thập cho anh ấy trước kia."
Mặc dù lúc đó là khi Khu Rừng Thần Bí này thuộc về lãnh địa Hiệp Sĩ Baumeister, nhưng Hermann-niisan cũng từng nói lời cám ơn tôi về điều này và nói rằng ảnh tạm thời không cần phải lo lắng đến vấn đề tiền vốn phát triển lúc này.
"Chắc chắn các mạo hiểm giả đến đây đều muốn làm giàu nhanh chóng."
Chỉ cần mang nguyên liệu từ ma vật đến đấu giá ở vương đô là có thể bán được với giá cao và trái cây cũng có thể bán các cửa hàng thực phẩm lẫn cửa hàng bánh ngọt mà khách hàng chủ yếu là người có tiền. Cho dù giá cả đắt đỏ, nhưng dường như những thứ đó vẫn bán rất chạy.
"Nhưng có vài thứ không biết nên sử dụng ra sao. May mà Well đã nghĩ ra cách giải quyết."
Cái này ám chỉ quả của cây ca cao, nếu như không biết phương pháp chế biến thì nó thực sự chỉ là quả và hạt bình thường.
"Mặc dù ca cao nóng và sô-cô-la rất đắt, nhưng chúng rất ngon..."
Tôi đã tìm một số thợ chuyên làm bánh ngọt và bắt đầu làm sau khi dạy phương pháp làm cho Alterio-san. Tuy nhiên, ca cao nóng là một trong những nguyên liệu của sô-cô-la ─ Sữa bò vốn là sản phẩm cao cấp, cho nên thành phẩm vô cùng đắt đỏ.
Mặc dù bản thân biết cách làm đại khái, nhưng người không chuyên môn như tôi chắc hẳn không làm được thứ gì ngon cả. Dựa trên ý tưởng như vậy, tôi quyết định giao tất cả mọi thứ cho thợ làm bánh ngọt chuyên nghiệp và họ đã làm ra được sản phẩm tuyệt vời sau nhiều thất bại.
Nhờ đó, tôi có thể nhận miễn phí được ca cao nóng và sô-cô-la được chào giá đắt đỏ ở vương đô từ Alterio-san. Điều này đặc biệt khiến cho các thành viên nữ rất vui vẻ.
"Bởi vì Ina thực sự rất thích sô-cô-la mà. Mặc dù em cũng thỉnh thoảng ăn quá nhiều."
"Ca cao nóng uống rất ngon."
Cho dù ở thế giới nào, dường như phụ nữ đều thích đồ ngọt.
Ngay cả khi mang theo lương thực, thành viên nữ của tổ đội chúng tôi cũng bắt đầu mang theo ca cao nóng và sô-cô-la.
Để duy trì chất lượng, những thứ này được bảo quản nghiêm ngặt trong túi ma thuật.
"Well, bọn em sẽ đi hái quả ca cao."
"Bởi vì nhu cầu rất cao, cho nên chủ ý này không tệ chút nào. Cứ áp dụng ý tưởng của Louise đi."
"Ừm, làm như vậy là chính xác. Suy cho cùng, mạo hiểm giả chỉ muốn kiếm tiền một cách hiệu quả."
Trong khi chúng tôi đang nói chuyện với nhân viên của công hội, hình như Burkhart-san đã đi xem qua bảng thông báo. Bởi vì hàng có sẵn không đủ, cho nên Alterio-san dường như đã dưa ra ủy thác thua mua tất cả hạt ca cao với giá cao.
"Trong quá trình thu thập cũng rất an toàn nếu như thành viên là những người này."
Đương nhiên là bạn vẫn bị ma vật tập kích lúc thu thập, nhưng người phải có cách đối phó với tình huống này mới có thể được gọi là mạo hiểm giả.
Nếu như bản thân không thể đánh bại ngược lại ma vật tập kích mình là nguồn lợi nhuận, thì bạn không thể trở thành mạo hiểm giả xuất sắc.
"Ngày trước có Burkhart-san, hôm nay có cả Well ở đây nữa. Điều này khiến cho mọi người cảm thấy rất đáng tin cậy."
Trong tổ đội có ma pháp sư với thực lực mạnh mẽ hay không, điều đó sẽ sinh ra ảnh hưởng vô cùng lớn đối với hiệu quả săn bắn của mạo hiểm giả.
Về mặt an toàn thì khỏi cần phải nói.
"Thế đám Erw là tổ đội đứng đầu ở đây hả?"
"Tạm thời là như vậy. Nhưng chủ yếu là nhờ phúc của Burkhart-san."
Burkhart-san vốn là mạo hiểm giả siêu hạng nhất. Ngài ấy không chỉ có ma pháp, mà kinh nghiệm cũng rất phong phú, cho nên ngài ấy chỉ cần ở đây là có thể gia tăng hiệu quả săn bắn lên rất nhiều.
"Tôi vẫn còn chưa đủ trưởng thành như một mạo hiểm giả, cho nên đừng quá mong đợi ở tôi."
"Ái chà, có vẻ như Anh Hùng Giết Rồng-san khiêm tốn đến không ngờ."
"Ai vậy?"
Bởi vì cuộc đối thoại đột nhiên bị người khác cắt ngang, giọng điệu của tôi vô thức trở nên hơi gắt gỏng.
Không đúng. Thực ra thì tôi đang nguyền rủa sự bất cẩn của mình khi để cho đối phương lại gần đến như vậy.
Tôi nhìn về phía phát ra âm thanh và phát hiện một phụ nữ trẻ tuổi đang đứng ở đó.
"Tôi tên là Katharina Linda von Waigel. Tôi chỉ muốn chào hỏi mọi người mà thôi."
"Burkhart-san?"
"Lại có thể kiểm soát ma lực đến mức này... Mặc dù chỉ cần dùng ma pháp một chút là bị phát hiện ngay..."
Hình như Burkhart-san cũng không nhận ra cô ấy đang đến gần. Ngài ấy cũng hơi hối hận giống tôi.
"Bởi vì trước đó đã đi săn, cho nên tôi khiến cho ma lực tạm thời ở tình trạng ngủ. Burkhart-sama, tôi cũng ngưỡng mộ ngài từ lâu."
"Vậy thì thật vinh hạnh quá."
Quả nhiên cô ấy là một ma pháp sư và bản lãnh cũng khá cao siêu.
Cô ấy khoảng 18 tuổi, mái tóc xoăn dài ngang lưng xõa xuống, trông giống như nhân vật đại tiểu thư xuất hiện trong bộ shoujo manga trước kia và trên đầu còn đội băng đô đính khá nhiều đá quý màu xanh nhạt.
"Mặc dù nó trông giống đá quý, nhưng đó là tinh thể ma thuật..."
Đó chính là trang bị được chuẩn bị để phòng ngừa tình huống ma lực cạn kiệt.
Trên ngón tay cô ấy cũng đeo một chiếc nhẫn đính tinh thể ma thuật.
Thoạt nhìn là váy phương tây da màu đỏ đặt làm riêng. Phần dây và đệm váy đều làm bằng vải trắng.
Mặc dù nhìn thoáng qua sẽ khiến mọi người nghĩ rằng bộ trang phục này không phù hợp với mạo hiểm giả, nhưng dựa theo phân tích của tôi thì nó hẳn là trang bị loại tốt nhất với khả năng phòng ngự vật lý lẫn ma pháp vô cùng xuất sắc bởi vì chất liệu là từ da và lông máu rồng.
Dĩ nhiên, giá trị chắc hẳn cũng cao đến mức gây sốc, nhưng điều này chứng tỏ cô ấy là ma pháp sư hạng nhất kiếm được nhiều tiền như vậy.
Hơn nữa, đôi ủng màu nâu sẫm cũng được làm từ da rồng và pháp trượng trên tay dài khoảng 2 mét.

Mặc dù cô ấy ăn mặc rất khoa trương, nhưng thực lực của cổ là 'hàng thật đúng giá'. Tôi phải cảnh giác một chút mới được.
Vậy thì, rốt cuộc có chuyện gì mà người lợi hại như vậy tìm tôi chứ?
" (Wendelin-sama, áo choàng của tiểu thư kia... ) "
Thông tin mà Elise chỉ ra khiến cho suy nghĩ của tôi có kết luận.
Rõ ràng là tên nghe giống quý tộc, nhưng chẳng biết tại sao mà cổ mặc áo choàng.
Quý tộc bình thường không thể mặc áo choàng và xuất hiện ở nơi này.
Bởi vì chỉ có người đứng đầu nhà Bá Tước trở lên hoặc hoàng gia, cấp bậc tướng quân của quân đội vương quốc trở lên, quan chức nội các mới được phép mặc áo choàng trong những dịp trang trọng và chính thức. Lúc trở thành Bá Tước, tôi cũng nhận được một áo choàng, nhưng bởi vì thân phận hiện giờ là mạo hiểm giả, cho nên tôi không mặc lên người.
" (Wendelin-sama, tiểu thư này... ) "
" (Thì ra là như vậy... ) "
Trước khi Elise nói xong, tôi đã phát hiện ra.
Rõ ràng là không nhận được sự cho phép chính thức, nhưng mặc áo choàn. Không phải là người thích nổi tiếng lẫn không biết 'đoán ý qua lời nói và sắc mặt' hay quý tộc sa sút muốn nổi tiếng.
Bởi vì quý tộc thật sự vốn không bao giờ mặc áo choàng trong trường hợp không được công nhận.
"Ái chà, có phải là tôi khiến cho mọi người hơi cảnh giác với mình hay không?"
Phớt lờ chúng tôi đang suy nghĩ, nữ ma pháp sư với bộ ngực đầy đặn nói với chúng tôi.
Quý tộc sa sút không hề có ấn tượng tốt đối với quý tộc đột nhiên vọt lên. Tôi thầm thở dài trong lòng khi cảm giác mình sắp vướng vào rắc rối.
