Chương 759: Nhân Vương tìm kiếm một thước đo
Tôi dừng bước định tiến về phía trước. Đúng lúc đó, một trận động đất xảy ra làm rung chuyển cả đại địa. Những rung động như tiếng gào thét hấp hối vang vọng dưới chân.
Không phải tôi dừng lại vì sợ hãi mấy chuyện như động đất. Nếu đây là một trận động đất bình thường, tôi đã vừa trò chuyện vừa rảo bước nhanh hơn rồi. Với một người bình thường như tôi thì giờ đây cũng đã có được sự thong dong đến mức đó.
Nhưng trận động đất này rõ ràng là bất thường. Vì nó bất thường nên lại càng kỳ quái hơn. Một trận động đất mang tầm thảm họa quốc gia mà lại khác với thường lệ thì tuyệt đối không phải là điềm lành.
“…Vừa rồi.”
Không chỉ mình tôi cảm thấy vậy. Nữ Hoàng Kiếm cũng cảm nhận được sự rung động và khẽ giật mình. Trên khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy của bà hiện lên một cảm xúc. Thật bất ngờ khi sắc thái đầu tiên bà lộ ra lại là sự căng thẳng và sợ hãi. Có lẽ đó là bởi nhãn quan của Nữ Hoàng Kiếm là cao nhất.
“Cô cảm thấy chứ? Chấn động đang tụ lại một điểm.”
“Ý cậu là sao?”
“Khó hiểu đúng không? Tôi hiểu mà. Vì nó phi lý quá.”
Động đất vốn là những xung kích sinh ra từ đứt gãy lan truyền theo đại địa. Lẽ thường nó phải tỏa ra tứ phía từ tâm chấn. Thế nhưng, tất cả sức mạnh đang chảy dọc mặt đất lại đang lội ngược dòng về một điểm! Làm sao có thể chứ? Sức mạnh của Địa Mẫu Thần? Chỉ bấy nhiêu thì không đủ để giải thích. Sự nghịch hành của những làn sóng chảy dọc đại địa này, đây chính là…
“Ma thần Sóng nước và Ma thần Nghịch hành. Đã sử dụng được hai sức mạnh thuộc về Thiên thần rồi sao?”
Tốc độ thích nghi với sức mạnh nhanh đến mức không tưởng. Giống như một đứa trẻ vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ dài bỗng nhớ lại cách điều khiển cơ thể mình. Rốt cuộc Chị định dùng sức mạnh khổng lồ này để làm gì…
“À.”
Tôi đã thấy. Thấy sức mạnh đó được sử dụng như thế nào. Dù vẫn còn cách xa hàng cây số, tôi vẫn thấy thế giới đang bị bóp méo. Bão tố, động đất, sấm sét, nhiệt lượng. Tất cả sức mạnh tồn tại trên thế gian đang hội tụ lại.
Ma thần Sóng nước, vị Ma thần vốn chỉ biết nức nở, nay rút sức mạnh ra như những sợi tơ và dệt thành một búi. Những sức mạnh bắt nguồn từ các Ma thần khác nhau đều thông qua vật trung gian là “Chị” mà cộng hưởng lại.
Lý lẽ của thế gian bị nghiền nát. Nguyên lý và quy luật bị định nghĩa lại chỉ vì một người. Luật pháp loài người? Đạo đức? Những thứ đó chỉ là những gì được xây dựng bên trên thế giới đã thành hình. Đối với Chị, chúng chẳng có ý nghĩa gì cả. Một thực thể điều khiển lý lẽ theo ý muốn, cải biến thế giới theo ý mình. Nếu đây không phải là Thần thì là gì cơ chứ?
Một luồng sóng không gian thuần túy, không phải gió, bão hay sấm sét, cuộn trào mãnh liệt. Một sức mạnh giết chết một con người quá đỗi dễ dàng. Nhưng mạng sống của tôi không hề hấn gì. Bởi vì trong đầu Chị chỉ vẽ nên cái chết của Regulus.
Trước mặt Chị giờ đây chỉ còn trơ trọi một thanh kiếm. Mấy ngón tay đang nắm kiếm khẽ cử động, nhưng rồi cũng sớm hóa thành bụi tro bay tán loạn. Sư Tử Cung Chủ Regulus đã biến mất không để lại một dấu vết nào từng tồn tại trên thế gian. Thứ còn lại duy nhất chỉ là thanh kiếm từng được gọi là Ưu Tiên Kiếm.
Chị đang nghĩ gì sau khi đã tiêu diệt Regulus? Liệu Chị có cầu nguyện cho linh hồn hắn? Hay Chị sẽ cảm thấy tiếc nuối cho kẻ đã liên tiếp va phải những bức tường quá đỗi nghiệt ngã? Chắc chắn là không rồi. Đối với Chị, Regulus cũng chỉ là một trong số hàng ức người. Chị chẳng thèm liếc mắt nhìn đống tro bụi đang bay ấy mà chạm mắt với tôi. Rồi Chị nở nụ cười rạng rỡ.
“Em trai!”
Chị kéo cả thế giới lại và đặt tôi đứng trước mặt Chị. Gì thế này, vừa rồi là sao? Mặt đất dưới chân tôi di chuyển với tốc độ cao. Giống như đứng trên một băng chuyền, tôi đứng trước mặt Chị mà không kịp phản kháng gì. Chị trông có vẻ rất vui. Chắc không phải vì đã giết Regulus, mà có lẽ vì được thấy tôi.
“Em tìm đến chị rồi. Quả nhiên là định trở thành thước đo của chị sao?”
“Không đời nà— Á á á á!”
Chưa kịp dứt lời, một tia sét đã giáng xuống. Chị che miệng nhìn cơ thể tôi đang bị điện thiêu đốt.
“Xin lỗi! Vì chị đang bật sấm sét, để chị tắt ngay đây!”
Chị gạt chiếc rìu sang ngang. Một tiếng tách vang lên, sợi dây vô hình nối liền bầu trời và đại địa bị cắt đứt. Ngay sau đó, những sợi lông dựng đứng dần xẹp xuống, tĩnh điện cảm nhận được trên da cũng tan biến vào hư không.
“Đừng có điều khiển thứ hung hiểm này như bật tắt bóng đèn thế chứ…”
“Chị thấy nhiều đứa mặc sắt trên người quá. Vì bọn chúng nên chị mới bật sấm sét một lát.”
“Để giết họ à?”
“Để dọn dẹp vì chúng vướng mắt quá.”
Nghĩa là Chị không có ý định giết người. Sấm sét trút xuống, hàng vạn người chết, nhưng đó chỉ là kết quả. Chị chỉ cảm thấy vướng mắt khi thấy đám người cầm vũ khí lao vào đông đúc mà thôi.
Xung quanh vẫn còn những người sống sót. Những binh sĩ Đế quốc vứt bỏ vũ khí, giáp trụ và nằm phục xuống đất bằng thân mình trần trụi đã bảo toàn được mạng sống. Dù không biết liệu có nên tiếp tục gọi những kẻ đã vứt bỏ ý chí chiến đấu cùng vũ khí đó là binh sĩ Đế quốc nữa hay không.
“Nếu em cũng vứt sắt đi thì đã không bị đánh trúng rồi.”
“Em vẫn chịu đựng được mà. Chưa đến mức phải vứt bỏ quân bài của mình. Mà này Chị, Chị đang làm gì ở đây vậy?”
“Chị đang tìm thước đo.”
“Thứ đó không có ở đây đâu. Quay về đi.”
Tôi kiên quyết nói.
“Thứ Chị đang tìm chỉ là ảo ảnh thôi. Không có cái thước đo nào phán xét hành vi của con người cả. Đó chỉ là những lý do người ta đặt ra để sinh tồn, để tỏ ra mình biết về những thứ mình chẳng hiểu rõ mà thôi.”
Thước đo mà Chị đang tìm chính là khái niệm mà tôi đã vô số lần phủ nhận từ trước đến nay. Dù tôi có soi xét trái tim bao nhiêu, có đo lường chân tâm thế nào, cũng chẳng thấy cái thước đo nào cả. Thế gian không có thiên đường hay địa ngục, cũng chẳng có thần thánh hay ác quỷ. Đó là sự thật hiển nhiên.
“Không đâu, em trai. Thước đo có tồn tại. Nhìn xem.”
Tuy nhiên, con người vẫn chưa vứt bỏ thước đo.
Sấm sét đã dứt. Những người sống sót lần lượt gượng dậy. Đó là những người đã tự bảo vệ mình bằng khí công, những người được bảo hộ bởi ma pháp phòng ngự của ma pháp sư, hay những người nhanh trí đào hang chui xuống đất.
Quân đội Đế quốc đã tan rã nhưng chưa bị tiêu diệt hoàn toàn. Nhờ sự đối phó của một vài chỉ huy tài năng, vẫn còn những nhóm giữ được hệ thống. Tư lệnh Nam quân cũng là một chỉ huy tài năng, và không may là ông ta vẫn còn sống.
‘Không thể thắng. Nhưng cũng không thể rút lui thế này. Nếu cứ thế rút lui, ả ta sẽ tiến thẳng đến Đế quốc. Một thực thể có thể tiêu diệt cả quân đoàn chỉ bằng một cái phất tay. Nhất định phải chặn đứng việc ả tiến vào kinh đô.’
Tư lệnh Nam quân nghĩ về việc mình phải làm. Và ông trực cảm thấy rằng việc đó chỉ có mình ông mới làm được. Bởi vì ông là chỉ huy tối cao, và ông vẫn còn sống. Những võ sĩ và ma pháp sư thực lực xuất chúng bám sát bảo vệ. Đây chính là lúc họ sống sót để được trọng dụng đến cuối cùng. Đã định thì phải làm.
Thời gian quyết định rất ngắn ngủi. Tư lệnh Nam quân bước ra trước mặt Nhân Vương với thân mình trần trụi.
“Nhân Vương. Ta đã biết rõ sức mạnh của người. Chúng ta bại rồi.”
Đã bại thì cứ thế mà cụp đuôi chạy đi cho rảnh nợ. Đằng này lại cứ muốn ra mặt làm cái gì đó vô ích. Ông ta không hề biết rằng sự vùng vẫy đó chỉ càng kích động Chị thêm.
“Tuy nhiên, từ giờ Đế quốc sẽ không đối đầu trực diện với người nữa. Chúng ta sẽ lập các đội du kích tấn công và quấy rối lãnh thổ của người để làm chậm bước chân người.”
Thật là một việc vô nghĩa. Chị sẽ chẳng thèm quan tâm ngay cả khi lãnh thổ của mình bị tấn công. Nếu Chị có quan tâm? Vậy thì Chị sẽ di chuyển với tốc độ nhanh hơn nhiều so với các đội du kích của Đế quốc để tiêu diệt họ. Không, có lẽ Chị chẳng cần di chuyển. Chị có thể quét sạch họ ngay tại chỗ đang ngồi.
Vẫn chưa vứt bỏ được thường thức sao. Hoặc là không chịu vứt bỏ. Tư lệnh Nam quân gieo rắc những lời nói hư không mà chẳng ai thèm bận tâm một cách đáng thương.
“Nếu người có thần dân, ta yêu cầu một cuộc đàm phán!”
‘Dù thế này cũng phải kéo dài thời gian. Việc làm chậm bước tiến của ả ngay lúc này là việc ta phải làm. Chuyện sau đó chỉ còn biết trông chờ vào Thái Nghi Công và Thượng Quốc Công thôi!’
Bất chấp nỗ lực bi tráng đó, Chị chỉ để những lời của Tư lệnh Nam quân lọt qua tai.
“Nhìn xem, em trai. Ai cũng có thước đo của riêng mình. Dù yếu đuối và mong manh, họ vẫn cố dùng thước đo của mình để phủ nhận chị.”
“Vì họ ngu ngốc thôi.”
“Nếu tất cả đều ngu ngốc thì đó cũng là một đặc điểm nhỉ. Là thứ mà chị nên có. Nhưng chị lại không có thứ đó.”
Lương tâm và đạo đức, thường thức và công lý. Liệu có thể nói rằng con người không có những thứ đó không? Nếu thực sự không có, tại sao hàng ức người lại vận hành theo chúng? Giống như chim xây tổ và thỏ đào hang, nếu con người lập ra thước đo, chẳng lẽ đó cũng không phải là một đặc điểm sao?
“Nếu em chịu trở thành thước đo của chị thì mọi chuyện đã đơn giản rồi. Em vẫn không có ý định đó sao?”
Chị nói như đang hờn dỗi, nhưng điều đó thì tôi không thể thuận theo. Tôi lắc đầu.
“Không. Không được.”
“Chị thật sự không hiểu tại sao em lại khăng khăng từ chối như vậy.”
“Em cũng không muốn trở thành thước đo của ai cả. Thậm chí em còn nghĩ rằng thước đo không tồn tại. Vậy thì làm sao em làm thước đo được.”
Chị tuyệt đối không hề ngu ngốc. Chị luôn nở nụ cười vô tư lự, nhưng có lẽ Chị thông minh hơn bất cứ ai trên thế gian này. Lý do Chị đi tìm thước đo là vì Chị hiểu rõ hơn ai hết rằng thứ đó không hề tồn tại.
“Nói dối. Chắc chắn em có thước đo.”
Nhưng vấn đề là, tôi có cái thước đo của Chị. Ít nhất là vấn đề nằm ở chỗ Chị tin là như vậy. Mặc dù chính tôi là kẻ luôn đi phủ nhận nó.
“Tại sao em lại không muốn chia sẻ thứ đó cho chị?”
“Vì em ghét thước đo lắm.”
“Nhân Vương!”
Tiếng hét lớn của ai đó vang lên. Tôi, Chị và cả Tư lệnh Nam quân đang bị bỏ rơi đều nghe thấy giọng nói đó. Đằng xa, một tiểu đoàn vũ trang đang bắt giữ những người dân thường không tía sắt làm con tin. Đó là những người đi theo Chị. Những người đi theo từng kỳ vọng vào chiến thắng của Chị nay bị nỗi sợ lấn át trước chiến thắng quá đỗi áp đảo và phi thực tế, họ ngẩn ngơ để rồi bị quân đội Đế quốc tập kích bắt làm con tin.
Đội trưởng đặc vụ thở hổn hển. ‘Không thể đối đầu trực diện. Tư lệnh Nam quân chắc chắn sẽ đổi sang chiến thuật du kích. Vậy thì, mình sẽ đánh vào điểm yếu của kẻ thù trước để bắt con tin! Tuy là tự ý hành động nhưng đây chính là đáp án đúng!’
Thay đổi phán đoán và thực hiện chiến dịch trấn áp hoàn hảo trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó. Quả không hổ danh là quân đội Đế quốc. Nếu đối thủ không phải là Chị, họ đã chiến thắng từ lâu rồi. ‘Nếu cần, dù phải giết sạch bọn chúng! Ta cũng sẽ chặn đứng Nhân Vương!’
Hàng vạn người đã chết. Với những kẻ đang tuyệt vọng đó, việc tấn công và hành quyết những người dân thường không kháng cự chẳng là gì cả. Đội đặc vụ là những kẻ chuyên trách những chiến dịch như vậy. Vì Đế quốc, họ có thể mỉm cười đốt trụi một hai ngôi làng.
“Mạng sống của lũ này nằm trong tay chúng ta. Hãy thu hồi sức mạnh và bước vào đàm phán! Nếu không, ta sẽ lấy thần dân của người ra làm gương!”
Nhưng họ không hề biết. Trong số những người đi theo Chị, có lẫn một thực thể quá đỗi nguy hiểm để có thể bắt làm con tin.
“Chớ có thử thách Người, hỡi những kẻ phản nghịch ngạo mạn.”
Những dây thường xuân mọc lên quấn chặt lấy quân đội Đế quốc. Chúng sinh sôi nhanh chóng, quấn quanh chân và thân mình, cuộn lại như những con rắn rồi siết nát với một sức mạnh khủng khiếp. Hàng trăm binh sĩ Đế quốc chết ngay tại chỗ, máu đỏ phun ra từ ngũ quan. Những dây thường xuân đơm hoa trên nấm mồ của họ với những trái đỏ màu máu.
Một cô bé tóc xanh lục nhỏ nhắn, trên đầu có gạc hươu, lẩm bẩm:
“Dù tất cả bọn chúng có chết sạch, cũng chẳng để lại một tì vết nào cho Người. Nhưng việc các ngươi tin vào điều đó đã là một sự bất kính rồi.”
Vì Chị quá mạnh nên thế, chứ sức mạnh Ma thần đâu chỉ mình Chị mới biết dùng. Nevida cũng là một Ma thần. Một thực thể có thể đơn thân đối đầu với cả một quốc gia. Tuy trông có vẻ nhỏ đi một chút nhưng mối đe dọa thì không kém cạnh Chị. Nevida cúi đầu trước mặt Chị và nói:
“Thưa Người, vì thần không nén nổi cơn giận nên đã tự ý hành quyết bọn chúng. Xin Người đừng tha thứ cho hành động vượt quyền này của thần.”
“Không đâu. Làm tốt lắm, Nevida. Chị thấy hình như bọn chúng định áp cái thước đo nào đó lên chị.”
Hệ thống của Đế quốc rất chặt chẽ và hiệu quả. Họ đặt con người vào từng vị trí, ban cấp địa vị và vận hành một tổ chức khổng lồ. Một hệ thống được tạo ra qua vô số lần thử sai suốt hơn ngàn năm. Nếu đối thủ không phải là “Chị”, họ đã không thua thảm hại đến thế. Tuy nhiên, vì thường thức đó quá vững chắc nên họ muốn áp dụng nó lên cả người khác. Họ muốn dùng cái khuôn của mình để đo lường đối thủ.
Đó không chỉ là đặc điểm của riêng Đế quốc. Mọi nền văn minh, mọi quốc gia đều làm điều tương tự. Nhưng vì Đế quốc là mạnh nhất, nên cái khuôn của họ mới nổi bật nhất. Vì vậy, Chị đã đến Đế quốc. Để đoạt lấy cái khuôn đó.
“Ai cũng có cái thước đo như thế và muốn áp nó lên chị. Vậy chị không được phép có sao?”
“Đúng. Không được có. Đặc biệt là Chị thì tuyệt đối không.”
“Tại sao?”
“Đó là vì Chị quá mạnh. Cái thước đo mà Chị sở hữu sẽ trở thành một thước đo công bằng, đồng đẳng và tuyệt đối cho tất cả mọi người.”
“Điều đó xấu sao?”
“Xấu chứ. Em ghét thước đo, và em sống bằng niềm vui phá nát những cái thước đo, vậy nên nếu có một cái thước đo như thế thì em sẽ ghét biết bao nhiêu.”
Chị lẩm bẩm với vẻ mặt đầy thắc mắc thuần khiết:
“Nhưng tại sao em lại có thước đo nhỉ?”
Sau khi đội đặc vụ bị quét sạch, Tư lệnh Nam quân, kẻ đã nghe thấy cuộc đối thoại giữa tôi và Chị, giờ đây mới chấp nhận thực tại. Ông ta hiểu rằng Chị là thứ không thể thấu hiểu bằng thường thức của mình. Đó là một tai họa di động. Vì là Nhân Vương nên cách Chị đối đãi với con người là khác biệt. Thường thức của ông, Đế quốc mà ông gìn giữ, tất cả sẽ sụp đổ trong nháy mắt.
“…Ta không biết người định tìm kiếm thứ gì, nhưng người sẽ không nhận được bất cứ điều gì từ Đế quốc đâu.”
Tư lệnh Nam quân run rẩy rút kiếm ra. Những binh sĩ bảo vệ bên cạnh ông ta chỉ còn khoảng hơn trăm người. Quá ít ỏi để đối đầu với Chị. So với lúc dẫn theo ba vạn quân tinh nhuệ ban đầu thì thật là thảm hại khôn cùng.
“Tất cả, cầm vũ khí lên!”
Nhưng cả Tư lệnh Nam quân và đội quân tinh nhuệ ông ta mang theo đều là binh sĩ Đế quốc. Họ là những kẻ đã chiến đấu chống lại đủ mọi cuộc khủng hoảng để bảo vệ Đế quốc. Không một ai bỏ chạy dù đây là một cuộc chiến chắc chắn sẽ chết.
“Binh sĩ Đế quốc không bao giờ thất bại. Đế quốc sẽ ghi nhớ cái chết của chúng ta. Dù có chết và bay lên trời, chúng ta cũng sẽ mỉm cười yên giấc khi nhìn về tương lai của Đế quốc.”
Tư lệnh Nam quân đã kháng cự bằng cái thước đo của riêng mình cho đến phút cuối cùng. Ông ta không thèm cưỡi ngựa mà đi bộ lao về phía Chị.
“Nếu muốn thấy thước đo, ta sẽ cho người thấy! Hoàng đế bệ hạ vạn tuế!”
“Hoàng đế bệ hạ vạn tuế!”
Trăm binh sĩ Đế quốc cũng lao lên theo Tư lệnh Nam quân. Ý đồ muốn cho ai đó thấy rõ ràng lớn hơn ý đồ muốn chiến thắng. Rốt cuộc họ muốn cho ai thấy chứ? Đế quốc? Chị? Hay là, Thần?
“Đừng sợ cái chết! Chúng ta sẽ đứng bên cạnh Thiên thần! Cầu xin sự gia hộ của Thần!”
[Cầu xin sự gia hộ của Thần.]
Lời của Tư lệnh Nam quân vang lên hai lần. Giọng nói lồng bên dưới là tiếng của một cô gái thanh tao và dịu dàng. Cùng lúc giọng nói dứt hẳn, phong cảnh liền biến đổi.
Một khu vườn tuyệt đẹp hiện ra như một ảo ảnh giữa bình nguyên nơi vừa diễn ra chiến sự. Một bí cảnh trắng muốt nơi dòng nước chảy ra từ thánh tượng tưới mát đại địa một cách ân sủng, cỏ hoa và dây leo mọc lên hài hòa. Cứ như ai đó vừa vẽ một bức tranh lên mảnh đất trống vậy.
Giữa phong cảnh hiện ra bất thình lình đó, một cô gái đang nằm ngủ trên ghế bỗng mở mắt. Mái tóc đen như gỗ mun xõa dài chạm đất. Làn da trắng ngần như chứa đựng thánh quang. Đôi mắt trong suốt nhìn thấu vạn vật, và nụ cười nhân từ chứa đựng sự thánh thiện.
Thánh nữ Bầu trời, Mayel. Kẻ đã trở thành Như vậy.
Vị tiên tri từng ngủ say ở nơi sâu thẳm nhất của Thánh Hoàng Sảnh đã tiên đoán khoảnh khắc này ngay cả khi đang nhắm mắt. Và cùng lúc đó, Thánh nữ của Bầu trời đã xuất hiện tại đây.
“…Thánh nữ?”
Chỉ cần nhìn thấy là sự thánh thiện đã truyền đến. Nếu đó không phải Thánh nữ thì là gì cơ chứ?
Sạt. Đôi bàn chân trần nhỏ nhắn trắng trẻo giẫm lên đại địa. Không một hạt bụi hay đất cát nào dính vào. Dường như những thứ uế tạp của thế gian không thể làm vẩn đục cô.
“Thánh nữ đã đến rồi…”
“Có lẽ chúng ta…”
“Sống rồi!”
Hy vọng, đức tin, lòng tin, sự khẩn thiết. Nhận lấy tất cả sự sùng bái và ngưỡng mộ đó, Thánh nữ của Bầu trời đứng trên mảnh đất này với nụ cười dịu dàng, trong trẻo, tràn đầy niềm vui như một người đã đạt được tâm nguyện bấy lâu.
[Hỡi Nhân Vương, người cuối cùng cũng đã đi tìm thước đo. Thứ mà Vua mong muốn, chúng tôi đang có nó đây.]
Hỏng bét rồi. Nhưng đó là điều tất yếu. Thước đo mà Chị tìm kiếm chính là đạo đức và thường thức cơ bản nhất mà mọi con người chia sẻ từ ngàn xưa. Mà Thánh Hoàng Sảnh lại chính là tập đoàn duy nhất luôn gìn giữ điều đó.
[Chúng tôi đã chuẩn bị sẵn ngai vàng cho người tại nền văn minh vĩ đại nhất, nơi cao quý nhất.]
Ở đó có cái thước đo mà Chị đang tìm kiếm. Thánh nữ của Bầu trời cho Chị thấy thứ cô đã chuẩn bị chỉ vì khoảnh khắc này.
[Hãy nắm lấy thước đo và tái sinh thành vị Nhân Vương, của văn minh, và của thần tính.]
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
