Góc nhìn thứ nhất toàn tri

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

562 4378

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

718 8149

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

593 4080

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

139 2866

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

610 2569

OFPV (2) - Chương 748: Câu chuyện của quá khứ, Hồi ức của kẻ hồi quy –11

Chương 748: Câu chuyện của quá khứ, Hồi ức của kẻ hồi quy –11

Sau khi Shay cứu nguy cho Thánh Hoàng Sảnh và trở thành vị anh hùng dũng sĩ, Đế quốc dường như lại bắt đầu thèm khát vị thế "Hộ vệ của Thánh Hoàng Sảnh" một lần nữa.

Chẳng biết từ bao giờ, tin đồn lan truyền rằng Shay và Nữ Hoàng Kiếm hành động theo mật lệnh của Đế quốc, và chính Đế quốc đã âm thầm giải quyết mối ân oán truyền kiếp giữa Địa Mẫu Thần và Thiên Thần. Dù Đế quốc chưa từng trực tiếp lên tiếng xác nhận, nhưng người dân thế gian đều tin là như vậy.

Tuy nhiên, sự thật là họ đã từng bị bỏ rơi thì không thể vãn hồi. Thánh Hoàng Sảnh giữ thái độ im lặng trước mọi lời mời gọi từ phía Đế quốc.

Giữa lúc cuộc giằng co tinh tế đó đang tiếp diễn, Đế quốc đột ngột công bố bằng chứng cho thấy Liên Bang Ma Đạo đã hỗ trợ Địa Hiền và các tín đồ Địa Mẫu Giáo. Thậm chí, những giáo đồ chạy trốn sau cái chết của Địa Hiền cũng đang ẩn náu tại Liên Bang Ma Đạo.

Đế quốc tuyên bố rằng Liên Bang Ma Đạo chính là kẻ chủ mưu đứng sau cuộc tấn công vào Thánh Hoàng Sảnh.

"Thật là ngạo mạn."

"?!"

Vào ngày tin tức đó truyền đến, Shay bất ngờ đón tiếp một vị khách không mời.

"Từng bại trận thê thảm dưới tay Ma Pháp Vương đến mức phải bò lê bò lết trên đất, vậy mà giờ đây lại dám lộ mặt ra sao? Hay là đã có đủ tự tin để đối đầu với Ma Pháp Vương rồi? Nếu không thì thật chẳng thể hiểu nổi."

"Ngươi là ai?"

"Hay là cái sự tự tin đó bắt nguồn từ ngươi?"

Gã pháp sư tóc đỏ bước tới, xung quanh quấn quýt những cơn cuồng phong. Mỗi bước đi của hắn đều tỏa ra một sức mạnh bá đạo, chỉ bằng áp lực đơn thuần cũng đủ để trấn áp Shay.

"Thiên Anh...!"

Shay, người đã quá quen thuộc với Thiên Anh, lập tức tỏa ra những luồng gió để chống trả. Tuy nhiên, khác với một Shay đang phải gồng mình chịu đựng, hắn trông vô cùng thong dong.

Kể từ khi có được Thiên Anh và Jizan, đây là lần đầu tiên Shay cảm thấy mình hoàn toàn yếu thế. Đó không phải là cuộc chiến của kỹ thuật hay khí công, mà là sự thất bại trong cuộc so tài về sức mạnh và áp lực thuần túy. Cô có thể thiếu kinh nghiệm về kỹ năng, nhưng chưa bao giờ cô bị áp đảo về khí lực hay sức mạnh như thế này!

Trong cơn căng thẳng, Shay đá mạnh vào món vũ khí mà mình vẫn chưa hoàn toàn thuần thục, rồi phóng thẳng về phía gã pháp sư.

"Jizan!"

Jizan — thanh kiếm mang sức nặng của một ngọn núi bị nén lại. Đó là thanh kiếm không có phản lực. Chỉ cần vung lên, nó sẽ nghiền nát mọi thứ trên đường đi. Shay tin rằng di vật của Ma Thần chắc chắn sẽ có tác dụng.

"Chẳng có chút năng lực hay sự thấu hiểu nào mà lại có thể thâm nhập sâu vào thế giới của kẻ thuận tay phải đến mức này. Dù có nát thì vẫn là Ma Thần nhỉ."

Thế nhưng, Jizan chỉ lướt qua cạnh hắn một cách mờ nhạt. Nó không trúng bất cứ thứ gì và rơi xuống đất một cách vô hại. Shay bàng hoàng. Gã Ma Đạo Sư thong thả bước tới gần Jizan, lẩm bẩm:

"Di vật của Ma Thần trong tay ngươi cũng chỉ giống như một cây gậy nặng nề mà thôi. Đúng là ngọc trai đeo cổ lợn."

"Đừng có chạm vào nó!"

"Ta cũng chẳng muốn nghe lời ngươi đâu, nhưng mà..."

Dù gã Ma Đạo Sư có chạm vào, Jizan vẫn bất động. Địa Mẫu Thần đã ban sức mạnh tương xứng với trọng lượng đó cho Shay. Nói cách khác, Shay là người được Địa Mẫu Thần chọn lựa. Một Ma Đạo Sư không được phép thì ngay cả việc làm nó nhúc nhích cũng không thể. Hắn đáp lại như thể đã đoán trước:

"Chậc. Hóa ra là vậy. Thật bực mình."

Shay vốn là một Khí công sư. Cô thường xuyên đối đầu với kiếm, thương và khí công, nhưng lại thiếu kinh nghiệm đối phó với sức mạnh dị biệt của Ma Đạo Sư. Hơn hết, Ma Đạo Cố Hữu của một Ma Đạo Sư là sức mạnh cưỡng chế tâm tưởng của bản thân thành quy luật của thế giới. Để chiến thắng, phải thấu hiểu, phân tích và tìm ra điểm yếu trong ma đạo đó. Với một người dựa vào cảm giác như Shay, điều này là quá khó khăn.

Có lẽ đối với Shay, gã Ma Đạo Sư này còn đáng sợ hơn cả Địa Hiền.

Nghe thấy tiếng động, Nữ Hoàng Kiếm lập tức lao đến. Bà nhận ra đối phương là một Ma Đạo Sư chỉ trong một ánh nhìn:

"Ma Đạo Sư của Phù Du Thành. Ngươi đến vì mối ân oán của các tín đồ Địa Mẫu Giáo sao?"

"Ân oán là chuyện của lũ dân ngu các ngươi. Chúng ta chỉ hỗ trợ Địa Hiền vài thứ để đổi lấy việc nghiên cứu Ma Thần mà thôi."

"...Nghĩa là ngươi đứng về phía Địa Mẫu Giáo. Suy luận của Đế quốc đã đúng."

"Suy luận? Cần gì lý do. Mối quan hệ cơm chẳng lành canh chẳng ngọt giữa chúng ta đâu phải chuyện ngày một ngày hai?"

Kể từ khi liên quân thất bại trước Ma Pháp Vương trong cuộc chiến Vệ Kim năm xưa, giữa Đế quốc và Liên Bang Ma Đạo luôn tồn tại một sự căng thẳng kỳ lạ. Sức mạnh của Liên Bang Ma Đạo là một loại vũ khí bất đối xứng. Với ma pháp độc nhất vô nhị, họ có thể gây ra những tổn thất nặng nề cho đối phương.

Dù xét về quốc lực, Đế quốc mạnh hơn hẳn, nhưng khả năng Đế quốc có thể chinh phục được Liên Bang Ma Đạo ở vùng đất phương Bắc là rất thấp. Nếu Ma Pháp Vương còn sống, khả năng đó bằng không. Thêm vào đó, những người tị nạn từ Đế quốc sang Liên Bang Ma Đạo có cùng tư tưởng và chủng tộc, khiến mối quan hệ này càng thêm phức tạp. Họ vừa là cái gai trong mắt, vừa là vết nhiệt trên lưỡi của nhau.

Gã Ma Đạo Sư chỉ ra sự thật đó như thể chuyện của ai khác:

"Đế quốc chỉ đích danh Liên Bang Ma Đạo là kẻ chủ mưu không phải vì chúng ta thực sự là kẻ chủ mưu. Mà là vì 'bây giờ', họ tin chắc 100% rằng có thể thắng được chúng ta nên mới chỉ mặt gọi tên."

Sắc mặt Nữ Hoàng Kiếm khẽ biến đổi. Đó là một sự thay đổi cực kỳ nhỏ mà chỉ Shay, người luôn ở bên bà, mới nhận ra.

"Ta đến đây xem liệu lý do của họ có phải là các ngươi hay không... Nhưng thật thất vọng. Ngươi thậm chí còn không chạm nổi vào ta thì làm sao lọt được vào mắt xanh của Ma Pháp Vương."

"Nếu ngươi còn định tấn công đệ tử của ta, ta sẽ sẵn lòng lọt vào mắt ngươi, Hung Ma."

"Ta chưa hề tấn công. Nếu một Ma Đạo Sư thực sự muốn tấn công, mọi chuyện sẽ không kết thúc nhạt nhẽo thế này. Nó sẽ kết thúc trước khi ngươi kịp phản ứng."

Có lẽ đó là một lời cảnh báo cho những gì sắp xảy ra. Gã Ma Đạo Sư nhún vai rồi quay người đi.

"Cất giữ Ma Thần cho kỹ vào. Lũ dân ngu có chết bao nhiêu ta cũng chẳng quan tâm, nhưng nếu Ma Thần lại bị vứt xó ở đâu đó thì thu hồi lại phiền phức lắm."

Dứt lời, hắn bay vút lên không trung và biến mất trong nháy mắt.

Chuyến viếng thăm bất ngờ của gã Ma Đạo Sư để lại cho Shay một cú sốc tinh thần khá lớn. Một sức mạnh dị biệt hoàn toàn khác với võ học hay khí công. Thế gian không chỉ có khí công, mà còn có những sức mạnh có thể viết lại quy luật thế giới như Ma Thần hay Ma Đạo Cố Hữu.

Tầm nhìn của Shay dường như được mở rộng. Dù bị áp đảo, cô lại cảm thấy tâm hồn nhẹ nhõm một cách kỳ lạ. Nữ Hoàng Kiếm liếc nhìn Shay rồi lẩm bẩm:

"Shay. Con đã đạt đến cảnh giới nhất định, giờ không cần ta dạy bảo nữa. Hãy tự mình đi tích lũy kinh nghiệm đi."

"Dạ? Sư phụ, tại sao ạ?"

"Đã đến lúc rồi. Ta phải đi giải quyết mối ân oán mà ta đã trì hoãn vì việc nhận đệ tử."

Nữ Hoàng Kiếm nói rồi định rời đi ngay lập tức mà không chuẩn bị gì cả. Shay hốt hoảng gọi bà lại:

"Con cũng sẽ giúp sư phụ!"

Nữ Hoàng Kiếm hỏi lại với giọng điệu kiên quyết:

"Con có biết hắn là ai không?"

"Con không biết. Nhưng nếu là kẻ thù của sư phụ, hẳn hắn phải là kẻ ác. Vậy thì con sẵn lòng..."

"Hoàn toàn không."

"Dạ?"

"Con định nói rằng mình sẽ giết một người mà con thậm chí không biết là ai, cũng chẳng hề oán hận sao?"

Tại sao bà lại giận dữ như vậy? Shay hơi rụt rè:

"Nếu là kẻ thù của sư phụ thì con..."

"Con định ép sư phụ mình phải phá vỡ giới luật sao?"

Trong giọng nói trầm thấp của Nữ Hoàng Kiếm ẩn chứa một sự phẫn nộ âm ỉ.

"Ta sẽ không ép buộc kẻ không liên quan phải giết chóc. Đệ tử của ta cũng vậy. Nếu con là đệ tử của ta, đừng can thiệp vào ân oán của ta."

"Con có liên quan mà! Con là đệ tử của sư phụ!"

"Vậy thì hãy cứ là đệ tử của ta đi."

Câu nói đó mang theo hàm ý nếu cô không nghe lời, bà sẽ trục xuất cô khỏi môn phái. Dù không muốn rời xa sư phụ, nhưng Shay càng không muốn bị khai trừ. Ngay cả khi hồi quy sang kiếp sau, sự thật rằng mình bị khai trừ sẽ mãi là một vết thương trong lòng cô.

Nhìn Shay đang mím chặt môi, Nữ Hoàng Kiếm khẽ mỉm cười dịu dàng:

"Shay, cảm ơn con vì đã trở thành đệ tử của ta."

Và thế là Nữ Hoàng Kiếm rời đi. Trong kiếp đó, Shay không bao giờ được gặp lại sư phụ mình nữa. Bởi vì không lâu sau, 'Kiêu Ngạo' đã giáng xuống.

'Kiêu Ngạo' chính là dấu chấm hết của thế gian. Chỉ một dấu chấm thôi mà cả thế giới đã sụp đổ. Văn minh giống như một tòa tháp xây trên nền móng vững chắc, nhưng khi chính nền móng đó vỡ vụn, nó sụp đổ như một lâu đài cát. Đất đai nứt vỡ, nham thạch phun trào, động đất, sóng thần, hỏa hoạn và giá rét. Những mảng lục địa bị xé toạc bay lơ lửng che lấp bầu trời, thế gian chìm vào bóng tối.

Nhờ Đế quốc và Thánh Hoàng Sảnh liều chết ngăn cản 'Kiêu Ngạo', thế giới không bị hủy diệt hoàn toàn ngay lập tức, nhưng mọi thứ đã vượt quá tầm kiểm soát. Đại tội nhân đã làm rơi ngôi sao xuống thế gian chính là kẻ đứng đầu Liên Bang Ma Đạo — Ma Pháp Vương.

Đế quốc tuyên bố Ma Pháp Vương là kẻ thù chung và xuất quân chinh phạt Liên Bang Ma Đạo. Những người mất đi nhà cửa vì 'Kiêu Ngạo' đã gia nhập, tạo thành một đạo quân triệu người mang theo lòng thù hận sục sôi giày xéo đất đai phương Bắc.

Cho đến khi Ma Pháp Vương xuất hiện. Ngay cả Kiếm Thánh cũng bại trận. Những khí công sư lừng danh của Đế quốc cũng không thể chạm tới hắn. Nếu Mười Hai Cung Hoàng Đạo không đốt cháy mạng sống để dồn ép Ma Pháp Vương, có lẽ liên quân đã bị tiêu diệt hoàn toàn.

Để đổi lấy một vết thương nhẹ trên người Ma Pháp Vương, liên quân đã chịu thiệt hại gần như tan rã. Khi Kiếm Thánh đã chết, không còn ai có thể ngăn cản hắn. Thiệt hại do 'Kiêu Ngạo' gây ra quá lớn khiến nhân loại không kịp hồi phục sức lực, và cái giá của thất bại là sự sụp đổ của an ninh và quốc phòng. Đế quốc và các nước chư hầu chia năm xẻ bảy, quân phản loạn và tà giáo mọc lên như nấm.

Lòng thù hận không nơi giải tỏa quẩn quanh thế giới, ngập tràn sự uất hận. Ánh nắng bị tro bụi che lấp mờ đục. Thế gian bại trận trước Ma Pháp Vương chỉ còn lại bóng tối vô tận.

Và khi mọi thứ đã đi đến nước này, hắn lại xuất hiện. Vua của Tội Lỗi.

Vua của Tội Lỗi đã làm rơi Phù Du Thành và giết chết Ma Pháp Vương. Khi tin tức đó truyền đi, người dân thế gian đã reo hò. Họ tin rằng đó là kẻ hành pháp thiên phạt đến để trừng phạt Ma Pháp Vương, là vị vua sẽ dẫn dắt nhân loại đến con đường sáng.

Và Vua của Tội Lỗi không thừa nhận, cũng chẳng phủ nhận. Chẳng còn ai để lắng nghe điều đó cả. Vì hắn phải phán xét tội lỗi của loài người.

Nhân loại yếu ớt cứ thế lụi tàn và diệt vong.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!