Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

14 42

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

32 115

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

74 942

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

189 3758

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

69 444

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

361 4157

Arc 1: Tantalus - Chương 28: Quân Kháng Chiến - 3

Chương 28: Quân Kháng Chiến - 3

Sau khi các thành viên quân kháng chiến rời đi nhận nhiệm vụ riêng, tôi và Azzy đứng ngẩn ngơ tại chỗ. Delta là kẻ duy nhất ở lại, hắn nắm chặt khẩu súng, giữ khoảng cách và nhìn chúng tôi chằm chằm. Hắn gồng cứng đôi bàn tay, lên tiếng:

“…Xin hãy đợi ở đây. Đội trưởng xong việc sẽ quay lại ngay thôi.”

“À, vâng.”

Được rồi. Tất cả đã phân tán. Tình thế không thể tốt hơn. Kanisen và Gamma đã đến phòng quản lý, còn Alpha và Beta thì đang tiến về phía những "địa ngục" mà tôi đã chuẩn bị sẵn cho họ.

Bây giờ, chỉ cần dọn dẹp nốt Delta là sẽ chẳng còn ai cản trở tôi nữa.

Nào, bắt đầu công việc thôi.

Tôi thay đổi sắc mặt, nặn ra một nụ cười ngớ ngẩn. Cố gắng tỏ ra vô hại nhất có thể, tôi tự nhiên bắt chuyện với Delta:

“Ái chà. Chân tôi bủn rủn hết cả rồi. Mới nói chuyện một lát thôi mà sức lực cứ như vừa đi tập thể dục về ấy, mệt lử cả người.”

“…Đội trưởng có uy áp rất mạnh, nên anh thấy kiệt sức cũng là chuyện bình thường thôi.”

“Các anh giỏi thật đấy. Đi theo một người như thế chắc không dễ dàng gì.”

“Cái đó chúng tôi phải chấp nhận thôi. Dù sao đội trưởng cũng dẫn dắt chúng tôi rất tốt. Nếu lần này đội trưởng không nhanh trí thì kế hoạch này đã chẳng thể thực hiện được.”

Để xem nào.

Hắn ta trả lời tôi khá thành thực, nhưng mọi sự cảnh giác đều đổ dồn vào Azzy. Cũng phải thôi. So với một kẻ trông yếu ớt và chẳng có trang bị gì như tôi, thì Azzy – kẻ dùng răng đớp cả đạn – rõ ràng đáng sợ hơn nhiều.

Nhưng chính cái tâm thế đó lại là điểm yếu lớn nhất.

“Này, giờ anh bỏ súng xuống được chưa? Azzy có làm hại người bao giờ đâu.”

“…Nhưng mà.”

“Nhưng nhị gì chứ. Anh thấy rồi đấy thôi. Con ả này có thể dùng răng chặn đạn đấy. Chĩa súng vào chẳng có ý nghĩa gì đâu.”

Tôi khẽ chỉ tay về phía Azzy. Azzy, người vừa nãy còn phấn khích vì có đông người ghé thăm, giờ lại đang ngồi im với vẻ mặt ủ rũ không hiểu vì sao.

Ai mà biết lý do chứ. Chắc lại là mấy cái lý do dớ dẩn của loài chó thôi.

Dù vậy, rõ ràng là cô nàng chẳng có chút sợ hãi nào với khẩu súng kia cả. Cũng đúng thôi, bắn ra thì đớp gọn, sợ cái nỗi gì. Chỉ hy vọng cô nàng không coi viên đạn là quả bóng rồi đòi chơi là may rồi.

“Tôi ở cùng Azzy vài ngày nên biết, cô ấy tuy mạnh nhưng không nguy hiểm đâu. Lúc đầu tôi cũng sợ phát khiếp toàn chạy trốn thôi, nhưng ở lâu rồi cũng quen. Nào, nhìn nhé.”

Tôi nhặt quả bóng da nằm dưới đất lên. Khi tôi giơ cao quả bóng và lắc qua lắc lại, cái đuôi của Azzy bắt đầu vẫy liên hồi trước cả khi cô nàng kịp phản ứng. Tiếp đó, Azzy quay đầu lại, nhìn tôi trân trân một lúc rồi bật dậy, ngẩng cao đầu chờ đợi.

Tôi ném mạnh quả bóng da đi và hét lớn:

“Nào! Ngậm về đây!”

“Gâu!”

Azzy lao đi theo quả bóng. Delta không kịp theo sát tình hình, hốt hoảng nâng họng súng lên chậm nửa nhịp:

“Anh vừa làm cái gì thế!”

“Gâu!”

Thế nhưng, trái với nỗi lo của Delta, Azzy đã ngậm quả bóng và lập tức quay lại chỗ tôi. Cô nàng thả quả bóng xuống chân tôi rồi ngước nhìn với vẻ mặt đầy tự hào. Tôi đưa tay xuống xoa đầu Azzy. Cô nàng lim dim mắt, tận hưởng cái vuốt ve của tôi.

Cảnh tượng này thực sự không giống một thứ gì đó cần phải cảnh giác. Ngay cả một kẻ có vẻ quy tắc và tỉ mỉ như Delta cũng phải thốt lên kinh ngạc:

“…Thế này cũng được sao?”

Họng súng đã hạ xuống. Sự căng thẳng đã vơi bớt phần nào.

Tôi vừa nhiệt tình xoa đầu Azzy vừa cố gắng tỏ ra vô hại hết mức có thể.

“Thật ra tôi cũng chẳng biết nữa. Chỉ là, tự nhiên mọi chuyện nó cứ thành ra như thế này thôi.”

“Dù là thú nhân tộc chó thì vẫn là con người mà…. Dù có là bản năng đi chăng nữa thì hành động như vậy cũng thật là.”

“Nhưng đâu phải tôi dùng sức mạnh để ép buộc cô ấy đâu? Ngược lại tôi mới là người đang phục vụ đây này. Ném bóng, nhặt về thì lại ném tiếp. Người thấy vui vẻ nhất ở đây chính là Azzy mà.”

“Cũng đúng là như vậy.”

“Tôi nghĩ mối quan hệ giữa tôi và Azzy chắc cũng giống như anh với đội trưởng của anh thôi. Tuy về sức mạnh thì một trời một vực, nhưng bất kể sức mạnh thế nào, chúng ta đơn giản là đã quen với sự hiện diện của nhau.”

“Hừm.”

Delta dường như đã nhận ra rằng việc cảnh giác với Azzy lúc này thật ngớ ngẩn. Hình ảnh cô nàng rên rỉ hạnh phúc dưới bàn tay tôi chẳng tỏa ra chút nguy hiểm nào cả.

Tôi tiếp tục vuốt ve Azzy, tạo nên một khung cảnh bình yên giả tạo.

“Khi mới bị bắt vào đây, tôi đã rất sợ hãi, nhưng giờ nghĩ lại, tôi thấy ở đây cũng may mắn chán. Ngoại trừ việc thỉnh thoảng có thể bị mấy tay học viên giết chết thì nơi này bình yên lắm.”

“Bình yên sao. Đó không phải là từ ngữ phù hợp với Tantalus cho lắm.”

“Thì thực tế tôi cảm thấy vậy mà. Có lẽ vì những kẻ muốn vượt ngục đều đã đi hết rồi.”

Tôi ngừng lại một chút, khẽ lẩm bẩm với đôi mắt đượm buồn:

“Nếu nơi này là địa ngục như lời đồn, thì dù nhà nước quân phiệt có tàn ác thế nào cũng chẳng gửi một tên tội phạm vặt như tôi vào đây đâu.”

Tôi nhấn mạnh từ "tội phạm vặt". Đó là một lời khẳng định mình vô năng, đồng thời khéo léo thể hiện rằng mình là một người cực kỳ biết điều.

Cắn câu đi. Cắn câu đi nào.

Đúng như dự đoán, Delta lộ rõ vẻ tò mò:

“Anh bị bắt vì tội danh gì vậy?”

Dính bẫy rồi.

Dẫn dụ được câu hỏi mình mong muốn, tôi cố tình nhìn vào hư không và lầm bầm:

“Vốn dĩ tôi là một ảo thuật gia. Công việc của tôi là mang lại niềm vui cho mọi người ở các khu phố ổ chuột bằng ảo thuật. Thu nhập chẳng đáng là bao, nhưng mỗi khi nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của mọi người, tôi lại cảm thấy mãn nguyện. Thế nhưng.”

Tôi giả vờ trầm ngâm, ngắt quãng một nhịp rồi mới nói tiếp:

“Ờ, khoảng một tuần trước thì phải. Đột nhiên lũ quân nhân ập đến và bắt bớ mọi người một cách vô tội vạ. Tôi khi đó đang cùng mấy người bạn chơi bài thì bị kiểm tra….”

“Là lúc đó sao. Anh cũng bị bắt oan vào đây à.”

Khi tôi bỏ lửng câu nói, Delta đã tự mình hiểu sai vấn đề. Hắn cũng rơi vào trầm tư giống như tôi.

‘Dùng người vô tội làm lao công tạp dịch. Quả nhiên, nhà nước quân phiệt là sai trái. Nó cần phải sụp đổ. Thế nhưng, liệu chúng ta – những kẻ cuối cùng sẽ đẩy những người vô tội này vào chỗ chết vì mục tiêu đó – có đúng đắn hay không?’

Mọi chuyện đang đi đúng hướng. Tôi gãi đầu một cách ngại ngùng và bồi thêm:

“A ha ha. C-cũng không hẳn là hoàn toàn oan ức đâu ạ. Tôi cũng có dùng chút ảo thuật trong lúc chơi bài mà. Ha ha.”

“…Ra là vậy.”

‘Thì ra là một gã cờ bạc.’

Vẻ mặt hắn hơi xấu đi một chút. Có vẻ hắn thuộc tuýp người nghiêm túc nên định kiến về cờ bạc khá nặng nề.

Đến lúc thêm vào một chút vị hối lỗi rồi. Những cảm xúc được thêm thắt hợp lý trên một nền tảng bối cảnh vững chắc sẽ khiến tôi trở thành một con người có chiều sâu.

“Tôi đã quá kiêu ngạo vì chút tài lẻ của mình. Lẽ ra tôi nên nhớ rằng ảo thuật chỉ có giá trị khi nó là ảo thuật mà thôi.”

Vừa nói, tôi vừa khéo léo lấy ra một lá bài. Delta nhận ra sự hiện diện của lá bài trắng muốt và đôi mắt hắn ánh lên vẻ ngạc nhiên.

“Anh lấy thứ đó ở đâu vậy?”

“Chắc vì bản chất là ảo thuật gia, nên nếu trong tay không giấu một lá bài tôi thấy bất an lắm. Thế nên tôi đã cố công kiếm bằng được một lá.”

Xoạt. Lá bài nhảy múa dưới những ngón tay tôi. Tay trái, tay phải, lòng bàn tay, mu bàn tay. Lá bài di chuyển qua lại như một con bọ đang bò trên tay, rồi...

Ngay khi tôi mở rộng hai bàn tay, lá bài biến mất ngay tức khắc như thể chưa từng tồn tại.

Thực tế thì tôi thấy rõ lá bài đang dính chặt vào mu bàn tay mình, nhưng thôi, trong mắt Delta nó biến mất là được rồi.

Delta thực sự cảm thấy thú vị:

“Không thể nào, anh đâu có mặc áo dài tay để giấu bài, làm sao mà nó biến mất được….”

“Ha ha. Phải làm được thế này thì mới gọi là ảo thuật gia chứ.”

Tôi lật lòng bàn tay lại, dùng ngón cái khéo léo đẩy lá bài từ mu bàn tay vào lòng bàn tay. Trong khi cho Delta xem mu bàn tay, tôi giấu lá bài trong lòng bàn tay. Khi đưa lòng bàn tay ra và trả lá bài về vị trí cũ, trong mắt Delta, lá bài dường như đã hoàn toàn tan biến.

“Ồ ồ.”

Đã thu hút đủ sự tò mò. Tôi giơ ngón trỏ tay trái lên, từ từ rút lá bài đang nằm trên mu bàn tay phải ra cho hắn xem và mỉm cười. Delta vô thức vỗ tay tán thưởng.

Một phản ứng tốt. Tôi gãi đầu mỉm cười như thể đang ngượng ngùng trước ánh nhìn đó:

“Nhưng nghĩ lại thì lúc chơi bài nó chẳng có tác dụng gì mấy. Dù kỹ thuật của tôi có thần sầu đến đâu thì cũng chẳng ngăn được sự nghi ngờ của con người.”

“Thật là không thể nhận ra được. Nếu là tôi, tôi cũng chẳng bao giờ nghi ngờ nổi.”

“Mất vài đồng bạc là sự nghi ngờ sẽ nảy sinh ngay thôi. Chỉ cần thua vài chục đồng là họ sẽ chộp lấy cổ tay tôi ngay. Ánh mắt họ khi đó chỉ toàn là sự giận dữ và hoài nghi. Khi ấy mắt tôi đã mờ đi, tôi đã đánh mất bản chất của ảo thuật là mang lại niềm vui cho mọi người.”

Tôi cất lá bài đi và nhún vai:

“Tôi đã bị bắt vì đánh mất cái tâm ban đầu như vậy đấy. Còn Delta, tại sao anh lại tham gia quân kháng chiến?”

“Tôi…”

Câu hỏi của tôi đã đâm trúng vào kẽ hở tâm lý của hắn ta. Delta không chút nghi ngờ, chìm đắm vào ký ức:

“Tên thật của tôi là Elsie. Từ nhỏ tôi đã học hành rất khá. Theo ý nguyện của cha mẹ, tôi đã vào trường quân sự trung cấp, nhưng ở đó tôi luôn tự hỏi bản thân mình. Liệu những việc tôi đang làm có đúng đắn không, chính sách của nhà nước quân phiệt có chính xác không. Thế nhưng nhà nước quân phiệt không cho phép những loại thảo luận như vậy. Tôi cảm thấy việc không được thảo luận đúng sai nhân danh trật tự là không ổn, nên…”

“Nên anh đã tham gia quân kháng chiến?”

“Đúng vậy. Ít nhất là ở quân kháng chiến, tôi có thể bày tỏ ý kiến về con đường mà đất nước nên đi. Tôi cũng đã tìm thấy nhiều đồng chí cùng chí hướng. Chỉ là….”

‘Liệu cuộc kháng chiến đánh đổi bằng mạng sống của những người dân thường có đúng đắn không, điều đó tôi vẫn chưa biết rõ.’

Kẻ mang tên Elsie, mật danh Delta, là một kẻ suy nghĩ khá nhiều. Tôi chờ cho hắn bình tâm lại rồi mới nói:

“Đó là công việc có thể mất mạng đấy.”

“Tôi không sợ chết. Tôi chỉ lo lắng không biết con đường mình đang đi có đúng đắn hay không thôi.”

“Chắc chắn là hướng đi đúng đắn rồi. Chẳng phải anh đã trăn trở rất nhiều sao?”

“Không phải cứ trăn trở là sẽ luôn đúng.”

“Nhưng ít nhất nó còn có khả năng đúng cao hơn là không làm gì cả. Con người không ai hoàn hảo, chẳng phải thà theo đuổi một khả năng còn hơn sao?”

“…Cảm ơn anh vì những lời này.”

“Tôi cũng chỉ biết nói mồm thôi mà. Một gã ảo thuật đường phố ngoài đôi tay khéo léo thì chỉ có cái miệng để khoe mẽ thôi.”

Sau khi vỗ về Delta, tôi mỉm cười hiền từ rồi lại lấy lá bài ra.

“Thôi nào. Mấy chuyện khó khăn đó gác lại đi. Để tôi cho anh xem cái này hay lắm. Bình thường tôi không bao giờ tiết lộ đâu, nhưng coi như có duyên, tôi sẽ đặc biệt công khai cho anh thấy.”

Thoát khỏi dòng hồi tưởng, Delta nhìn lá bài của tôi với ánh mắt đầy mong đợi. Thu hút được sự chú ý của hắn, tôi nở nụ cười của một ảo thuật gia và lật qua lật lại lá bài trên tay.

“Cái này liên quan đến mánh khóe về đạo cụ ảo thuật, nên vốn dĩ tuyệt đối không được tiết lộ.”

“Vì đó là cần câu cơm của anh sao?”

“Ha ha. Cũng một phần là vậy. Nhưng quan trọng là ngay khi tiết lộ, trong đầu mọi người sẽ nảy sinh sự nghi ngờ thay vì cảm thấy huyền bí. Họ sẽ coi ảo thuật là thứ cần bóc tách, mổ xẻ thay vì để thưởng thức. Khi đó, ảo thuật sẽ không còn là ảo thuật nữa mà trở thành trò bịp bợm. Ánh mắt đó sẽ không còn sự kính trọng hay niềm vui, mà chỉ còn là cuộc đấu trí căng thẳng giữa khán giả và ảo thuật gia.”

Tôi tập trung ma lực vào đầu ngón tay. Ma lực thông qua đầu ngón tay thấm vào lá bài. Mặt sau của lá bài có khắc những hoa văn kỳ quái. Theo những đường nét đó, một luồng sáng mờ ảo lóe lên.

“Thế nhưng người biết bí mật thì tất yếu sẽ tìm nơi để giãi bày. Mà nơi này lại là vực thẳm Vô Tận nữa chứ. Coi như có duyên, tôi chỉ nói cho mình anh biết thôi đấy.”

Tôi trượt lá bài đang kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa xuống cổ tay trái. Đồng thời, tôi xòe lòng bàn tay ra để che khuất tầm mắt hắn trong tích tắc.

Ngay sau đó, tôi lật ngược cổ tay trái và tay phải cùng một lúc – và cho hắn thấy "thứ" vốn dĩ là lá bài.

Lá bài rõ ràng là con 1 Rô khi nãy, tại vị trí đáng lẽ nó phải ở đó – giờ lại là một chiếc xiên (cọc) nhọn hoắt tỏa ra ánh sáng đỏ đen.

“Tada!”

“Ồ ồ!”

Tôi huơ huơ chiếc cọc vừa tạo ra. Mỗi lần huơ là một tiếng gió rít vang lên. Tôi cho hắn thấy đây là một chiếc cọc có hình khối rõ ràng, không phải là che mắt hay ảo giác.

Tôi làm động tác như thể đang cởi mũ chào. Delta thán phục vỗ tay bộp bộp.

“Cái đó, lẽ nào là thuật giả kim?”

“Anh tinh mắt đấy. Tôi định từ từ mới nói mà.”

“Không, đó là một kỹ thuật giả kim cực kỳ nhanh chóng và kín đáo. Nếu không nhìn gần thế này, tôi cũng không thể nhận ra.”

“Nó không phải thuật giả kim thông thường đâu. Lá bài này là vật phẩm được giả kim dựa trên hình mẫu của túi nén trang phục đấy. Thế nên là như thế này. Chỉ cần thông qua điểm tiếp xúc sinh học rồi đưa ma lực vào.”

Tôi lại áp chiếc que vào cổ tay trái – nơi có thụ thể sinh học – và xoa nhẹ. Ngay lập tức, chiếc xiên biến mất như thể chưa từng tồn tại. Khi tôi giơ lòng bàn tay lên một lần nữa, ở đó lại là lá bài 1 Rô như cũ.

Tiếng thán phục vang lên không ngớt. Tôi tự hào nói:

“Nó có thể là bài, cũng có thể là một chiếc gậy. Bình thường tôi hay gắn thêm một bông hoa sắt vào đầu gậy rồi đưa ra, nhưng dù tôi có là ảo thuật gia đi chăng nữa thì ở cái vực thẳm này cũng không đào đâu ra khan giả cả.”

Delta nhìn chằm chằm vào lá bài của tôi với ánh mắt đầy hiếu kỳ. Trong đôi mắt bị mê hoặc bởi trò ảo thuật bài ấy, không còn sót lại một chút cảnh giác nào.

Hắn lẩm bẩm:

“Tiếc thật. Nếu được xem ở thế giới bên ngoài thì tốt biết mấy.”

“Ha ha. Nếu ở bên ngoài thì tôi đã chẳng tiết lộ bí mật cho anh rồi. Á! Chết rồi. Lá bài biến mất rồi? Nó đi đâu mất rồi nhỉ? Ơ, khoan đã. Delta, cái gì trên đầu anh thế kia?”

Dĩ nhiên, đây cũng chỉ là một phần của trò ảo thuật.

Nếu đã trải qua một chuỗi sự kiện như vậy, dĩ nhiên ai cũng sẽ nghĩ như thế. Do đó, Delta thậm chí không cảm thấy cần phải cảnh giác. Tôi thản nhiên vươn tay ra. Delta vẫn đứng yên khi tôi tiến lại gần.

‘Lại là trò ảo thuật gì nữa đây?’

Nhìn vẻ mặt đầy mong đợi của hắn, tôi nở một nụ cười rạng rỡ.

Tôi biến lá bài thành chiếc cọc nhọn.

Và đâm thẳng nó vào thái dương của hắn ta.

Đầu hắn bị đẩy lệch sang một bên. Trên khuôn mặt vốn đầy vẻ hứng thú hiện lên sự ngỡ ngàng. Rồi với cái đầu đã bắt đầu tê liệt, hắn mất một nhịp mới nhận ra điều gì vừa xảy ra.

Rằng có một chiếc xiên sắc nhọn đang cắm xuyên qua thái dương mình. Bộ não bị tổn thương điên cuồng phát ra tín hiệu cảnh báo.

Tôi dang rộng hai tay về phía hắn và hét lớn:

“Tada! Ảo thuật hô biến đấy!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Daemon: cũng bắt đầu hay hay
Lame: bảo mà :)))
chap trước Kanisen đánh giá main đang cởi chần, ko biết đến đoạn này đã mặc áo vào chưa :))