Giới tính nam, năng lực biến thân tuyệt sắc mỹ nữ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

224 820

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1469 21678

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

(Đang ra)

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Hibariyu

Sống chung dưới một mái nhà với một cô gái xinh đẹp, và một chàng trai đang ở tuổi mới lớn của thời trung học — một câu chuyện hài lãng mạn ngọt ngào đến tan chảy bắt đầu!

138 381

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

200 516

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

(Hoàn thành)

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

사제락

Tôi có thể hạnh phúc không?

167 199

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

241 1527

Full - Chương 31: Khu Cấm

Chương 31: Khu Cấm

“Sư phụ, món tôm hùm này hợp khẩu vị không ạ?”

“Còn rượu vang này thì sao?”

“Sư phụ, người thích món Trung hay món Tây?”

“Sư phụ, người có thường lướt mạng không?”

“Sư phụ, người có bạn trai chưa?”

Đường Thi bị hỏi đến phát bực, ngước mắt nhìn cậu thiếu niên tuấn tú trước mặt, lạnh giọng bảo:

“Cậu hỏi kỹ thế làm gì? Định cưa tôi rồi chơi trò yêu đương thầy trò à?”

Tống Từ: “…”

Nhìn đôi mắt lạnh lùng mà sắc sảo của Đường Thi, cậu cười gượng: “Tôi… tôi chỉ hỏi linh tinh thôi mà.”

Yêu đương thầy trò?

Mình có bạn trai rồi đó nhé!

Ấy vậy mà…

Tống Từ cứ nhìn chằm chằm khuôn mặt đẹp đến nghiêng nước nghiêng thành của Đường Thi, càng nhìn càng thấy đẹp. Đôi mắt đẹp, sống mũi đẹp, đôi môi đẹp, cả bàn tay đang cầm ly rượu cũng đẹp. Tóc đen mượt, xương quai xanh gợi cảm, cổ thon dài, vóc dáng đường cong hoàn hảo.

Cô như yêu ma bước ra từ bóng tối, đẹp đến nỗi khiến người ta vừa sợ hãi vừa mê mẩn. Vẻ đẹp của cô lạnh như băng giá, khiến người ta không dám đến gần, lại như ngọn lửa, chỉ một cái liếc mắt cũng đủ thiêu đốt người ta cháy sạch.

Những kẻ đem lòng si mê Đường Thi và chết dưới tay cô đếm không xuể. Trong số đó có quan chức cấp cao, tài phiệt khét tiếng, thiên tài tội phạm, kẻ sát nhân hàng loạt… đủ mọi hạng người quyền lực và nguy hiểm.

Người đàn ông thế nào mới xứng với một người như Đường Thi?

Ý nghĩ đó bất giác lóe lên trong đầu Tống Từ.

Cậu nhìn khuôn mặt lạnh lùng mà xinh đẹp của cô, trong lòng dâng lên một cảm giác muốn tìm hiểu cô. Chính cái ý nghĩ nguy hiểm và kỳ quái ấy làm cậu giật mình.

Tống Từ, cậu đang nghĩ gì thế?

Chẳng lẽ cậu là… nam nữ đều không tha?

Tống Từ lập tức tự tống cổ đám suy nghĩ lung tung ra khỏi đầu.

Đường Thi thì vừa nhấp rượu vừa nhìn vẻ mặt thay đổi liên tục của Tống Từ, thầm nghĩ: Tên này đang mưu tính gì vậy? Không định giở trò gì đó đấy chứ?

Chẳng mấy chốc đã sang đông, thời tiết ngày càng lạnh. Nhưng trái ngược với không khí se lạnh, tâm trạng Đường Lâm lại ngày một phơi phới. Cậu và Minh Hi cũng ngày càng dính nhau như sam.

Hễ có thời gian là hai người lại hẹn hò. Cuộc sống của Đường Lâm hiện tại chỉ xoay quanh ba việc: lên lớp, dạy Tống Từ và hẹn hò với Minh Hi. Một ngày sau lễ Halloween, cậu nhận được cuộc gọi từ Thư Tiểu Tiểu.

“Trưởng phòng Tần dẫn đội vào khu cấm rồi mất liên lạc á?”

Trong điện thoại, Thư Tiểu Tiểu nói:

“Đúng thế, đã mất tích hai ngày rồi. Cục trưởng Triệu của Cục Dị Năng nhờ tôi liên hệ với cậu, mong cậu vào khu cấm tìm người.”

Đường Lâm vốn dạo này không muốn nhận nhiệm vụ, nhưng vì còn nợ cục trưởng Triệu một ân tình nên đành gật đầu.

Vì thế, cậu chỉ còn cách nói với Minh Hi rằng mình đang bận ôn thi, tạm thời không thể hẹn hò.

Hơn hai trăm năm trước, loài người từng giành giật lãnh thổ với đủ loại sinh vật đột biến siêu cấp. Trải qua hơn một thế kỷ chiến tranh, hai bên cuối cùng cũng phân chia ranh giới.

Khu cấm chính là lãnh địa của các sinh vật biến dị tiến hóa vượt bậc. Bảy châu bốn bể, nơi nào có con người thì nơi đó cũng tồn tại đủ mọi khu cấm lớn nhỏ.

Trên bầu trời mênh mông phủ đầy rừng rậm, không gian bỗng vặn vẹo. Một chiếc phi thuyền lặng lẽ xuất hiện giữa không trung. Từng bóng người từ phi thuyền nhảy xuống, hạ cánh trên đỉnh núi.

Là hơn chục người đàn ông, phụ nữ ăn mặc gọn gàng, dẫn đầu là một cô gái trông tầm hai mươi lăm tuổi, tóc đen như mực, mắt đỏ rực rỡ, dung mạo tuyệt sắc.

Đường Lâm đứng trên cao, phóng tầm mắt ra xa.

Trên cao, mây đen cuồn cuộn, sấm sét liên hồi. Núi non trập trùng, cây cối cao chót vót, có cây cao đến cả nghìn mét. Trong rừng nguyên sinh vọng ra tiếng gầm gào quái dị của sinh vật đột biến. Một đàn chim lạ bay vụt qua đầu, cuốn theo cơn gió tanh nồng.

Một nhân viên buộc tóc đuôi ngựa phía sau Đường Lâm lập tức bịt mũi lại.

“Trưởng phòng Tần mất tích ngay ở phía trước.” Một thanh niên vạm vỡ bên trái Đường Lâm lên tiếng.

“Vậy qua đó xem.”

Đường Lâm loáng một cái đã biến mất khỏi chỗ đứng, xuất hiện trên một thân cây cách đó cả trăm mét. Những người khác thầm kinh hãi vì tốc độ quá khủng khiếp, lập tức đuổi theo.

Bọn họ vút qua rừng nguyên sinh, xung quanh toàn là mây mù độc, cây cổ thụ che khuất tầm nhìn.

Sau khoảng ba mươi phút xâm nhập, thiết bị liên lạc mất toàn bộ tín hiệu. Càng đi sâu, họ càng bị sinh vật đột biến tấn công liên tục. Tuy tất cả đều bị Đường Lâm chém gọn, nhưng mọi người vẫn không khỏi căng thẳng.

Mã Hiểu Yến cảnh giác nhìn quanh. Đây không phải lần đầu cô vào khu cấm, nhưng là lần đầu tiến sâu vào trung tâm, lại còn là Khu Cấm số 9 – nơi nguy hiểm nhất thế giới. Ngay cả cao thủ như Trưởng phòng Tần cũng mất tích, chẳng lẽ họ cũng sẽ đi theo vết xe đổ?

Ánh mắt cô liếc về phía trước, vừa đúng lúc thấy Đường Thi chém nát một con sâu đột biến cấp 8 vừa nhô khỏi mặt đất bằng một nhát. Cảnh tượng đó khiến cô vững tâm hơn phần nào.

Vì thiết bị liên lạc dễ bị nhiễu, nên nhóm họ có đem theo năng lực giả hệ tinh thần. Từ lúc xuống phi thuyền, người đó vẫn luôn tỏa tinh thần lực ra thăm dò.

“Có phát hiện gì không?” Mã Hiểu Yến hỏi đồng nghiệp.

Dị năng giả cấp A của Cục Dị Năng, Lý Dũng, lắc đầu. “Tạm thời chưa có gì.”

Ngay lúc ấy, họ thấy Đường Thi đột ngột dừng lại.

“Cô Đường, có chuyện gì sao?” Mã Hiểu Yến lên tiếng.

Đường Lâm nhìn chỗ sương mù đặc quánh phía trước, nói:

“Phía trước là Tuyệt Vực.”

“Trưởng phòng Tần vào cả Tuyệt Vực rồi á?” Mã Hiểu Yến trừng mắt.

Chỉ vừa nghe đến hai chữ “Tuyệt Vực”, sắc mặt ai nấy đã biến hẳn, lộ rõ vẻ sợ hãi.

Ngoài sinh vật đột biến, khu cấm còn có những khu vực từ trường kỳ lạ gọi là “Tuyệt Vực”. Trong đó, dị năng bị áp chế nghiêm trọng, sinh vật thì mạnh hơn và nguy hiểm hơn nhiều.

Nhưng thứ đáng sợ nhất trong Tuyệt Vực… là “Cánh Cửa”.

Chưa ai biết “Cửa” hình thành thế nào. Chỉ biết, hễ nó xuất hiện, sẽ có thảm họa ập đến. Dù là dị năng giả cấp siêu S cũng khó toàn mạng.

Hai mươi năm trước, ba siêu cấp dị năng giả tiến vào Tuyệt Vực của Khu Cấm số 9, gặp “Cửa”, kết quả chỉ một người sống sót… nhưng đã phát điên.

“Các người ở lại đây, tôi vào một mình.” Đường Lâm nói.

“Cô Đường, cô định vào đó một mình á?” Mã Hiểu Yến sững sờ.

Đường Lâm thản nhiên: “Mấy người vừa chậm chạp vừa vô dụng.”

Mã Hiểu Yến: “…”

Mọi người: “…”

Đây là bị chê vô dụng đúng không?

Đường Lâm hoàn toàn không có ý bàn bạc, loáng một cái đã biến mất.

Khả năng di chuyển không gian của Đường Lâm bình thường có thể đạt tối đa năm nghìn cây số, nhưng trong Tuyệt Vực chỉ còn tầm năm trăm mét. Dị năng nào bị áp chế nhiều hay ít còn tùy, nhưng tinh thần lực của cậu vốn có thể khuếch tán đến 20km, giờ chỉ còn 10km.

Cậu lập tức tỏa tinh thần lực ra tối đa, đồng thời điều khiển một bầy côn trùng khổng lồ đi tìm người.