Thật ra việc bắt đầu viết 《Liếm Cẩu》 là do tôi bốc đồng mà thôi. Hôm đó lướt Douyin (TikTok Trung Quốc), tình cờ thấy vài đoạn clip, rồi tôi liền viết luôn.
Không có dàn ý, không có thiết lập gì cả chỉ vì một cơn hứng, viết liền sáu nghìn chữ rồi đăng lên luôn.
Nguyên nhân sâu xa hơn là sách cũ của tôi flop rồi, phụ lòng hy vọng của không ít người, nên trốn tránh hiện thực, qua đô thị tự xả stress một chút.
Tôi thật ra là tác giả chuyên viết thể loại đánh đấm chém giết, là tác giả nam, cũng không viết truyện cho nữ đọc (nữ tần)
【ID:夜影恋姬 (Dạ Ảnh Luyến Cơ)】Chính là tác giả của 《Quang Minh》 và 《Vòng Tròn Tận Thế》đó.
Nhưng thành tích giai đoạn đầu của cuốn này thực sự khiến tôi choáng váng viết hơn 60.000 chữ rồi mà chỉ có 70 lượt theo dõi.
Thử viết truyện đô thị một lần, mà “ngỏm” luôn. Kết quả tệ đến mức nào ư? Ngay cả cuốn tệ nhất đầu tiên của tôi cũng có số liệu ban đầu tốt hơn cuốn này.
Khi ấy tôi thật sự hoang mang, thậm chí nghi ngờ liệu mình có biết viết sách hay không. May mà biên tập viên khuyên tôi hãy kiên trì nên mọi thứ mới dần dần tốt lên.
…
Tên ban đầu của cuốn này là 《Ôn Noãn của Quý Phong》 (温暖的季风). Nghe rất văn vẻ, đúng không? Rồi sao? Rồi bị cắt thẳng tay.
Những cái tên “trong sáng, nhẹ nhàng” như vậy, trong môi trường web novel hiện tại không sống nổi. Thế nên, chỉ cần nhìn tên bây giờ thôi, ai hiểu thì sẽ hiểu tôi không cần nói thêm.
Tôi không phải tác giả chuyên viết truyện đô thị, chưa từng viết một truyện đô thị nào, cũng chưa từng nghiên cứu sâu về thể loại này, thậm chí đọc truyện đô thị tôi cũng đọc rất ít.
Nói thẳng ra, cuốn này chỉ là một tác phẩm dùng tài khoản phụ để luyện tay nghề.
Mục đích của nó là để luyện viết một nữ chính không phải chỉ là “bình hoa di động”.
Trước đây tôi gần như không viết truyện đơn nữ chính và nhân vật nữ trong truyện của tôi thường không có nhiều đất diễn. Cuốn này là một bài luyện tập dành riêng cho điều đó.
Tính cách nam chính hơi đơn giản cũng là do tôi cố tình làm vậy. Trước kia tôi thích viết mấy đoạn trêu chọc hài hước nhưng lần này tôi không muốn thế nữa.
Tôi thật sự không rành nhịp điệu của truyện đô thị nên không biết cách tạo “cao trào”, nhiều chỗ viết chưa tốt, mong mọi người lượng thứ.
…
Tôi đã xem qua phần bình luận. Những lời khen của mọi người thật sự khiến tôi cảm thấy vừa ngại vừa bất ngờ.
Các anh em không cần dạy tôi cách viết truyện, không cần chỉ tôi công thức hay nhịp truyện. Có thể tôi biết, cũng có thể tôi không biết nhưng với cuốn này tôi sẽ không viết theo bất kỳ công thức nào cả.
Đây là một câu chuyện tương đối thuần khiết, chỉ là được thể hiện bằng kỹ thuật của truyện mạng để miêu tả ra.
Còn chuyện kiếm tiền ư? Mọi người đừng lo, tôi thực sự chưa từng nghĩ đến.
Nếu mục tiêu của tôi là tiền, thì tôi đã quay lại viết thể loại cũ từ lâu rồi, chứ đâu dại gì chạy đến viết một truyện tình cảm đô thị mà mình chưa từng thử bao giờ.
Yên tâm đi “luyện tay nghề” không có nghĩa là “viết bừa”. Chính vì muốn nâng cao bản thân, tôi mới chọn cách luyện tập như thế này.
…
Cuối cùng —
Phần miễn phí của truyện này đã vượt hơn 170.000 chữ, tiếp theo sẽ là giai đoạn trả phí.
Sau khi lên kệ, độ dài mỗi chương sẽ tăng từ 2.000 chữ lên 3.000 chữ, mỗi ngày 2 chương, cập nhật lúc 6 giờ chiều.
Về việc đăng thêm chương nếu có ai donate lên cấp “minh chủ”, tôi sẽ đăng thêm một chương. Nếu không thì vẫn giữ nguyên nhịp độ.
(Note: 盟主 - Minh Chủ: Cấp bậc donate cao nhất trên một số nền tảng truyện TQ)
Tôi không phải người viết được quá nhiều mỗi ngày, mà nếu đã hứa mà không làm được, tôi sẽ rất có lỗi với độc giả.
Vì vậy, mong mọi người hãy ủng hộ, đăng ký đọc chính thức. Sự ủng hộ của các bạn chính là động lực giúp tôi tiến lên phía trước.
Nếu tin tưởng tôi, hãy theo dõi câu chuyện này đến cùng phần sau sẽ càng hấp dẫn hơn.
Cảm ơn mọi người.Cảm ơn vì các bạn đã yêu thích Ôn Noãn ❤️
(Hết chương)
