Quý Phong bật cười, những câu trả lời giữa Ôn Noãn và cậu, rất nhiều lúc đều là kiểu khẳng định một chữ như thế này.
[Vậy gặp ở nhà ăn nhé.]
[Được.]
"Anh Phong hẹn người à?"
"Ừm."
"Trai hay gái thế?"
"Gái."
"Quả nhiên là gái, là Mộc Vãn Thu à?"
"Không phải."
"Lẽ nào là Diệp Vũ Vi kia, cảm giác con nhỏ này không đơn giản đâu nha, anh Phong em sợ anh không trị nổi."
Đối mặt với Trương Siêu đang lảm nhảm không ngừng bên cạnh mình.
Quý Phong có hơi bất lực:
"Đều không phải, cậu chưa gặp đâu."
Trương Siêu vừa nghe, vẻ mặt vốn còn bình thường lập tức trở nên ngưỡng mộ: "Anh Phong anh lại có em gái mới rồi à? Anh cũng nhiều quá rồi đấy, xin anh đấy, đừng tán nữa, chừa cho anh em chút canh đi."
"Cái gì mà lại có em gái mới?"
"Anh xem Mộc Vãn Thu trước đó kìa, Diệp Vũ Vi buổi sáng kìa, đều là mấy em gái chủ động tìm anh. Anh với mấy thằng gà mờ tự xưng thánh tán gái kia hoàn toàn không cùng đẳng cấp, dừng tay đi anh Phong."
"Không, mấy người đó đều không phải."
"Đều không phải? Vậy người bây giờ thì phải rồi?"
Trương Siêu cười khẩy, cảm thấy với trình độ của Quý Phong, không thể nào vì một đóa hoa nhỏ mà từ bỏ cả rừng hoa được.
Kỹ thuật tán gái này, cao thấp gì cũng là hải vương.
(Note: 海王 - Hǎiwáng: vua biển, tiếng lóng chỉ người lăng nhăng, có nhiều mối quan hệ mập mờ)
Nhưng Quý Phong nghe xong lập tức dừng bước, rất nghiêm túc nhìn Trương Siêu.
"Người này thì phải."
"Hả?"
Phản ứng của Trương Siêu có hơi chậm, nghĩ một lúc mới nhận ra muộn màng:
"Mấy người kia không phải, người này thì phải? OK, hiểu rồi, anh, em ngộ ra rồi."
"Cậu ngộ ra cái búa, đi nhà ăn, đừng lãng phí thời gian."
Trên đường đi, Trương Siêu vẫn cứ lảm nhảm không ngừng, nhưng Quý Phong đã không thèm để ý đến cậu ta nữa.
Mãi cho đến cuối cùng Trương Siêu tự mình không nhịn được, chủ động mở miệng cầu cứu: "Anh Phong, anh Phong anh dạy em cách yêu đương đi, hôm nay chị học tỷ đột nhiên không thèm để ý đến em nữa. Em thật sự hết cách rồi anh Phong ạ."
Quý Phong sững sờ, sao vẫn là chị học tỷ?
Những lời cậu nói buổi sáng không phải là bảo cậu ta cắt đứt rồi sao?
Thôi được, một con liếm cẩu mà muốn liếm.
Căn bản không gì cản nổi!
"Cậu đúng là ngược thiên thật."
...
Cùng lúc đó ở ký túc xá nữ.
Ôn Noãn với tốc độ cực nhanh chải đầu, thay quần áo.
Đứng trước gương, nghĩ đến việc tiếp theo có thể sẽ gặp bạn cùng phòng của Quý Phong, Ôn Noãn cảm thấy mình nên thay một bộ quần áo xinh đẹp hơn một chút.
Mặc gì bây giờ?
Váy ngắn đến đầu gối? Đồ ôm eo? Hay là đồ công sở nữ có hơi lạnh lùng một chút? Đây đều là những bộ Quý Phong trước đây phối cho cô, cô cũng không hiểu lắm.
Do dự mấy giây, Ôn Noãn lắc lắc chuột máy tính, tìm kiếm [Con trai thích con gái mặc quần áo kiểu gì].
Xem mấy bài đăng hot nhất, về cơ bản đều nhắc đến: [Con trai hy vọng con gái lúc đông người mặc kín đáo một chút, lúc ở riêng thì mặc gợi cảm một chút.]
Đông người, kín đáo.
Ôn Noãn có chút giác ngộ, cuối cùng chỉ mặc bộ đồ thể thao mà Quý Phong nhờ người mua ban ngày, buộc tóc đuôi ngựa hơi cao một chút.
Đơn giản ra khỏi cửa.
Lúc đi, Vương Nam còn không quên hét lên: "Lát về mua giúp tớ một suất mì xào nhé."
"Được."
Ký túc xá nữ vốn dĩ gần nhà ăn hơn ký túc xá nam một chút.
Lúc Ôn Noãn đến, Quý Phong vẫn chưa tới.
Bản thân cô vốn dĩ đã rất xinh đẹp, tuy ăn mặc rất thoải mái, nhưng khí chất tự kỷ lạnh lùng cao ngạo kia căn bản không thể che giấu.
Vẫn khiến cô thu hút không ít ánh mắt của mọi người.
Ôn Noãn cúi đầu, đi về phía ít người, né tránh ánh mắt của một số bạn học.
Giơ điện thoại lên xem thử, không đợi được tin nhắn của Quý Phong.
Ôn Noãn không muốn thúc giục Quý Phong, cô sợ nếu mình ngày nào cũng gửi cho Quý Phong mấy tin nhắn vô dụng này, Quý Phong sẽ thấy cô phiền phức.
Cho nên cô gái tự kỷ dù không quen đứng ở nơi đông người thế này, cô cũng không muốn rời đi.
Cách nhà ăn không xa.
Từ Minh và Chu Dịch Hàm đang ngẩn người.
"Anh Minh, em nhìn thấy tiên nữ rồi."
"Anh nhìn thấy trước."
"Đại học Ma Đô mỹ nữ nhiều thật đấy, cảm giác người này còn xinh hơn cả Mộc Vãn Thu."
"Đúng là hơi quá đáng thật."
Lúc hai người đang thì thầm, Quý Phong và Trương Siêu đã đi tới.
"Nhìn gì thế?" Trương Siêu vỗ vai hai người.
"Đang ngắm mỹ nữ."
"Nào, để tôi xem đẹp đến mức nào."
Trương Siêu nhìn theo hướng Từ Minh và Chu Dịch Hàm chỉ, thấy được Ôn Noãn, lập tức không nhịn được mà kinh ngạc thốt lên: "Vãi!"
Lúc cậu ta kinh hô, Ôn Noãn lại nhìn về phía bọn họ.
"Anh Minh mau nhìn kìa, mỹ nữ đang nhìn em."
"Xàm, rõ ràng là đang nhìn anh."
"Vãi, mỹ nữ đi về phía tôi kìa."
Trong ánh mắt có phần kinh ngạc của ba người bạn cùng phòng Quý Phong, Ôn Noãn đi đến đối diện mấy người.
Còn chưa đợi ba người "nghĩa tử" mở lời, Quý Phong đã đưa tay ra giới thiệu: "Giới thiệu với các cậu, đây là Ôn Noãn, ba người họ là bạn cùng phòng của tôi, Từ Minh, Chu Dịch Hàm, Trương Siêu."
(Note: 义子 - yìzǐ: con nuôi, ở đây chỉ mấy người bạn cùng phòng hay gọi nhau là bố con.)
"Chào các bạn."
Ôn Noãn khẽ gật đầu với ba người, vẫn là dáng vẻ lạnh lùng cao ngạo đó, căn bản không nhìn ra vui buồn.
Trương Siêu, Từ Minh và Chu Dịch Hàm cũng nhìn nhau, đặc biệt là Từ Minh.
Cậu ta đã không nhìn Ôn Noãn nữa, ngược lại cứ nhìn chằm chằm Quý Phong, trên mặt thiếu điều viết bốn chữ "Trời xanh bất công".
"Không có yêu cầu gì đặc biệt chứ? Không có thì tôi đi gọi đồ linh tinh nhé."
"Ừm, ăn tạm gì đó đi."
"Được."
Gọi cơm xong, thấy Quý Phong không tiếp tục giới thiệu, ba người bạn cùng phòng cũng không tiện hỏi thẳng chuyện liên quan đến Ôn Noãn.
Định bụng sau khi về ký túc xá sẽ "bắt giữ tại trận" thủ phạm chính là Quý Phong.
Bị ba người thỉnh thoảng liếc nhìn, Ôn Noãn cũng không tiện nhìn chằm chằm Quý Phong nữa.
Bản thân cô cũng không thích nói chuyện, cứ thế lặng lẽ cúi đầu ăn cơm.
Bữa cơm này ăn rất ngượng ngùng, nhưng Ôn Noãn vẫn vui là chính, bởi vì lại có thể cùng Quý Phong ăn cơm ở nhà ăn, giống như hồi cấp ba vậy.
Chỉ tiếc là có người khác, đông người là cô lại không tiện ăn nhiều.
Dễ bị ăn không no.
Nhưng không sao, Quý Phong đã giới thiệu mình với các bạn cùng phòng của cậu ấy.
Đây là một khởi đầu tốt.
Ăn cơm xong, Quý Phong chào Ôn Noãn một tiếng, liền bị ba người bạn cùng phòng bá cổ lôi đi, cũng không thể đưa Ôn Noãn về được.
Ôn Noãn nắm chặt tay mình, tâm trạng vui vẻ mua một suất mì xào cho Vương Nam, quay về ký túc xá.
...
Quý Phong về đến ký túc xá liền bị ba người "bắt giữ tại trận".
"Mau, khai thật mau, cậu và Ôn Noãn là quan hệ gì?"
"Anh Phong lúc nãy nói rồi, Ôn Noãn không giống người khác, Mộc Vãn Thu còn không được, chắc chắn là bạn gái rồi!" Trương Siêu bồi thêm một dao.
Quý Phong nằm sấp trên giường thà chết không khai:
"Các cậu cứ nhớ cô ấy không giống người khác là xong rồi, bây giờ vẫn chưa thành đôi, thành đôi rồi sẽ phát kẹo cho các cậu."
(Note: 发糖 - fā táng: phát kẹo, ý chỉ thể hiện tình cảm ngọt ngào, công khai mối quan hệ.)
"Ồ! Không giống người khác, ồ! Phát kẹo."
Ba người đồng thanh, vẻ mặt cũng người sau còn "bố nuôi" hơn người trước.
Quý Phong giãy ra khỏi ba người, dựa vào tường, tâm tư cũng đi theo suy nghĩ khác lạ: "Ôn Noãn đương nhiên là không giống người khác, trời mưa cô ấy không biết che ô, cho nên tôi phải chăm sóc cô ấy..."
Quý Phong nói xong liền tủm tỉm cười.
Nụ cười này trong mắt ba người kia không khác gì nụ cười dâm đãng.
"Anh Phong anh cười dâm quá."
"Cút."
Sau khi xác nhận đi xác nhận lại Quý Phong thật sự không có ý gì với Mộc Vãn Thu, ngọn lửa hừng hực trong lòng Từ Minh lại một lần nữa bùng cháy.
"Nếu cậu đã không thích Mộc Vãn Thu, vậy tôi theo đuổi nhé."
Quý Phong cười cười, vẫn là dáng vẻ thản nhiên như mây gió đó: "Cậu theo đuổi hay không, thật sự không cần nói với tôi, tôi không là gì của cô ấy cả, không có quyền can thiệp hay chi phối. Đương nhiên, cô ấy cũng có nhân cách và suy nghĩ độc lập của riêng mình, Từ Minh, tôi hy vọng cậu có thể hiểu ý của tôi."
Từ Minh nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Quý Phong, cũng gật gật đầu theo.
Mỗi người tự đi vệ sinh cá nhân, Quý Phong đã nằm xuống giường mở điện thoại lên.
Trên WeChat lại xuất hiện một tin nhắn mới.
[Bình An là Phúc đã thêm bạn làm bạn bè]
[Tin nhắn đính kèm: Mẹ nhớ con.]
Quý Phong nhìn tin nhắn sững sờ một lúc, lập tức đồng ý kết bạn.
[Con cũng nhớ mẹ rồi, mẹ.]
