Gió Mùa Ấm Áp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15101

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 3

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 2

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 32

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Đoạn 1 - Chương 54 : Ngày Trước Khi Báo Danh

Làm tạp vụ? Trong lòng Mộc Vãn Thu rất khó chịu, bố cô nói với cô, Quý Phong là một thanh niên rất biết ăn nói.

Khôn khéo, quyết đoán, tiến lùi có chừng mực.

Nhưng bây giờ cậu ta có vẻ không muốn để ý đến mình cho lắm?

Khiến cho Mộc Vãn Thu có hơi mất tự tin.

Giữa cô và Quý Phong có chút gượng gạo, Mộc Vãn Thu đành phải chuyển chủ đề: "Tôi có thể vào trong xem được không?"

"Mời cô cứ tự nhiên."

Sau khi Quý Phong ra hiệu, Mộc Vãn Thu bắt đầu đi dạo trong phòng làm việc.

Cô nhìn thấy những tài khoản "chị gái tâm giao" của các thành viên trong phòng làm việc, vẻ mặt có hơi kinh ngạc.

"Vậy những bài súp gà tâm hồn đó là do các anh đăng à?"

"Đúng vậy."

"Thôi được."

Sau đó cô lại thấy các thành viên đăng đơn hàng, trò chuyện, một loạt quy trình công việc.

Nhìn chung không có vấn đề gì.

Đi một vòng, Mộc Vãn Thu đan hai tay trước người: "Quý Phong, tôi nghe nói cậu cũng học ở Đại học Ma Đô? Sinh viên năm nhất à?"

Quý Phong biết hẳn là Mộc Khuê đã nói cho cô ấy, chuyện này cũng chẳng có gì phải giấu, liền thừa nhận.

"Ừm, đúng vậy."

"Vậy thì trùng hợp quá, chúng ta là bạn học, tôi học khoa Quản trị Kinh doanh, còn cậu?"

"Khoa học máy tính."

"Bên cậu là tự mình khởi nghiệp à?"

"Cũng có thể nói là vậy."

"Năm nhất còn chưa khai giảng cậu đã bắt đầu khởi nghiệp rồi, hơn nữa còn có chút thành tựu, thật lợi hại..."

Quý Phong cười cười.

"Làm cho vui thôi, không thể so với nhà cô được."

Đây không phải Quý Phong tự hạ thấp mình, xét theo tình hình hiện tại, thật sự không thể so sánh.

Nhà ở khu thương mại cũ này thật sự không rẻ, mấy vạn một mét vuông là có, riêng Mộc Vãn Thu đã có 2 tầng đứng tên mình...

Đây đều là tài sản cứng rành rành.

Nghe Quý Phong nói vậy, Mộc Vãn Thu xua hai tay:

"Vậy thì khác chứ, phần lớn những thứ này đều là ông nội tôi mua, bố tôi cũng mua một ít, không liên quan gì đến tôi. Những thứ này của cậu đều là do cậu tự mình làm nên, lợi hại hơn tôi nhiều."

"Có một phần là do may mắn."

Hai người bắt đầu nói chuyện, câu được câu chăng.

Phần lớn thời gian đều là Mộc Vãn Thu nói, Quý Phong lịch sự đáp lại.

Cảm giác xa cách mờ ảo khiến Mộc Vãn Thu có chút khó chịu.

"Bạn học Quý Phong trưa nay có rảnh không? Tôi mời cậu xuống lầu ăn cơm nhé?"

Nhìn ánh mắt mong đợi của Mộc Vãn Thu, Quý Phong vẫn bình lặng như mặt hồ không gợn sóng, chỉ tay về phía đám ngốc phía sau.

"Tôi phải dẫn theo anh em đi cùng."

Mộc Vãn Thu không hề tức giận vì Quý Phong nói vậy.

Ngược lại còn vui vẻ cười lên: "Vậy thì tốt quá, mọi người cùng đi thôi."

...

Đến trưa, có Mộc Vãn Thu mời khách, các thành viên trong phòng làm việc đương nhiên không ăn cơm hộp.

Cả đám cùng nhau đến một quán xào nhỏ ở tầng 2 ngồi xuống.

Bàn ở đây đều là bàn 4 người, họ tổng cộng chia làm 3 bàn.

Quý Phong, Đậu Đinh, Mộc Vãn Thu ba người ngồi chung một bàn.

Mộc Vãn Thu, người quen thuộc nơi này nhất, đã gọi rất nhiều món.

Đương nhiên, cả ba bàn đều giống nhau, cô không ngốc đến mức đặc biệt đối xử riêng với Quý Phong.

Món ăn được dọn lên, Mộc Vãn Thu luôn cảm thấy gã cao to đối diện nhìn mình có hơi hung dữ.

Mãi cho đến khi bị Quý Phong lườm một cái mới thu lại.

Đậu Đinh bị Quý Phong lườm một cái, trong lòng tủi thân ghê gớm, nhưng khi thấy quảng cáo bia bên cạnh, mắt cậu ta đột nhiên sáng lên.

"Anh Phong, mệt mấy ngày rồi, trưa nay uống chút bia không?"

Quý Phong vốn định từ chối, nhưng nghĩ lại, cũng không có lý do gì phải từ chối.

Hôm nay vốn dĩ là ngày cậu cho mình nghỉ phép, uống chút rượu thư giãn cũng không sao.

"Được, vậy cậu gọi đi."

Thấy Quý Phong đồng ý, khóe miệng Đậu Đinh nhếch lên, lại nhìn sang Mộc Vãn Thu đối diện.

"Người đẹp này, cô có uống rượu không?"

Bị một gã lực lưỡng thô kệch hỏi mình có uống rượu không, Mộc Vãn Thu theo phản xạ có hơi sợ, nhưng cô nhìn sang Quý Phong đối diện, cắn răng một cái.

"Được, nhưng tôi không uống được nhiều."

"Không sao, chỉ uống chút cho vui thôi, không ép, phải không anh Phong."

"Ừm."

Thấy Quý Phong đáp lời, miệng Đậu Đinh sắp cười toe toét đến nơi rồi, quả nhiên là có khác biệt.

Đối với chuyện con gái uống rượu, Quý Phong chỉ quan tâm đến một mình Ôn Noãn, Ôn Noãn mà uống rượu Quý Phong chắc chắn sẽ ngăn cản.

Những cô gái khác đều là người qua đường.

Ví dụ như bây giờ, anh Phong để Mộc Vãn Thu uống rượu, vẻ mặt thản nhiên hoàn toàn không thay đổi.

He he, vị trí của chị dâu là không thể lay chuyển.

Sau một hồi thăm dò, Đậu Đinh đột nhiên có cảm giác "thông minh như mình".

Quý Phong thật sự không nghĩ đến phương diện này, suy nghĩ của cậu cũng rất đơn giản, cô uống rượu hay không thì liên quan gì đến tôi? Vừa hay lại đúng với mưu kế nhỏ của Đậu Đinh.

Món xào được dọn lên, Quý Phong và Đậu Đinh cũng không khách sáo, ăn lấy ăn để, thỉnh thoảng làm một ngụm bia.

Họ làm việc rất bận, phần lớn thời gian ăn cơm đều rất nhanh.

So với hai người, Mộc Vãn Thu từ tốn hơn nhiều, cô ăn không chậm, nhưng rất kỹ, thỉnh thoảng nhấp một ngụm bia.

Trước đây cô chưa từng uống rượu, cảm thấy không ngon lắm, không bằng nước ngọt.

Cồn ngấm rất nhanh, chẳng mấy chốc, hai má Mộc Vãn Thu đã ửng hồng.

Sau mấy phút ăn như hổ đói, động tác của mấy người bắt đầu chậm lại, câu chuyện cũng dần cởi mở hơn.

"Những người này đều là bạn học của cậu à?"

"Cũng không hẳn." Quý Phong khẽ lắc đầu.

"Bọn tôi đều là đàn em của anh Phong, anh Phong dẫn bọn tôi đi lăn lộn, bọn tôi liền theo anh ấy ra ngoài."

Nghe Đậu Đinh nói vậy, Mộc Vãn Thu có hơi kinh ngạc.

Dẫn họ đi lăn lộn? Xa quê thế này... người nhà không cản sao? "Bạn học Quý Phong thật lợi hại, có nhiều người đồng hành cùng chí hướng như vậy."

"Đó là đương nhiên rồi, anh Phong ở trường Trung học số 1 thành phố bọn tôi, là bá chủ sân trường đấy."

Quý Phong: ...

"Không biết nói chuyện thì đừng nói nữa, kẻo lát nữa lưỡi bị chuột rút."

"Ồ."

Nhìn Đậu Đinh cao 1 mét 9 mấy mà ở trước mặt Quý Phong lại khúm núm như vậy, Mộc Vãn Thu trong lòng càng thêm tò mò về người bạn học lạnh lùng này.

Ăn cơm xong, Quý Phong gật đầu với Mộc Vãn Thu.

"Bọn tôi ăn xong rồi, hôm nay tốn kém quá, lần sau mời cô."

"Không sao không sao, các cậu thuê một năm, sau này còn nhiều ngày ở cùng nhau mà."

Mộc Vãn Thu cười rất ngọt ngào, đúng vậy, họ là chủ nhà và khách thuê, lại là bạn học cùng trường.

Vậy thì sau này ngày tháng ở cùng nhau đương nhiên sẽ rất dài.

"Các cậu định quay về làm việc à?"

"Ừm."

"Vậy tôi cũng về đây, tôi ở tầng 5."

Quý Phong và Mộc Vãn Thu nhìn nhau mấy giây, cuối cùng vẫn chủ động mở lời: "Tôi tiễn cô nhé."

"Được." Khóe miệng Mộc Vãn Thu nhếch lên.

Lên đến tầng 5, Quý Phong vẫn giữ thái độ như trước, không tiếp xúc, không bắt chuyện.

Mãi không thấy Quý Phong bắt chuyện với mình, Mộc Vãn Thu cắn môi, sau khi mở cửa phòng đột nhiên hỏi: "Bạn học Quý Phong ngày mai có rảnh không?"

"Không."

"Vậy ngày kia thì sao?"

"Dạo này đều bận."

"Vậy thôi, nhưng có thể kết bạn QQ được không, WeChat bình thường tôi toàn dùng để nói chuyện với bố và mọi người."

"Được."

[Áng Mây Chiều Mùa Thu đã thêm bạn làm bạn bè]

Rầm! Cửa phòng đóng lại, trong bóng tối, Mộc Vãn Thu có chút bực bội.

Dựa vào tường tủi thân bĩu môi, không biết là đang hờn dỗi trong lòng, hay là có chút tình cảm mơ hồ nào khác.

Trước đây cô chưa bao giờ chủ động như vậy, mà Quý Phong lại như một khúc gỗ.

"Hừ, đường còn dài."

...

Những ngày tiếp theo, Quý Phong gần như ngày nào cũng "tình cờ" gặp Mộc Vãn Thu.

"Bạn học Quý Phong, trùng hợp quá?"

"Quý Phong, đi ăn cơm chung không?"

"Quý Phong, rác trên lầu nặng quá, có thể giúp tôi khiêng xuống được không..."

Có lúc thấy cô đang dọn dẹp các căn hộ đã trả ở tầng 4-5, có lúc thấy cô đang nói chuyện với các khách thuê văn phòng ở tầng 3.

Có lúc cũng thấy cô đứng ở thùng rác tranh cãi với nhân viên vệ sinh của ban quản lý.

Khu thương mại cũ rồi, ban quản lý luôn xảy ra một vài vấn đề.

Cô luôn vô tình hay cố ý gặp Quý Phong, thỉnh thoảng chào hỏi Quý Phong, buổi tối thỉnh thoảng cũng trò chuyện với Quý Phong.

Cô thường xuyên ăn cơm cùng Quý Phong... và cả đám anh em.

Hai bên thay phiên nhau mời, dần dần trở nên thân thiết.

Thậm chí Quý Phong đi thi bằng lái xe, cũng có thể "tình cờ" gặp Mộc Vãn Thu.

"Trùng hợp vậy?"

Cuộc gặp gỡ với cô chủ nhà trẻ tuổi này đã kéo dài hơn một tháng.

Và ngày mai, chính là ngày cuối cùng để báo danh nhập học.