Gimai Nara Honkini Nattemo iiyone?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

731 9031

Trọng sinh: Trở lại 10 năm trước

(Hoàn thành)

Trọng sinh: Trở lại 10 năm trước

Mật Tráp Cơ

Vài năm sau, Từ Hành, · Bá chủ game mobile · Nhà đầu tư thiên thần của Mihoyo · Người sáng lập Weixun · Đại lão mới nổi trong bóng tối của giới Internet · , cúi đầu nhìn vào tay trái và tay phải của m

430 6935

Sợ Đau Nên Tôi Sẽ Né Hết Sạch

(Đang ra)

Sợ Đau Nên Tôi Sẽ Né Hết Sạch

冰镇橘zi

(Nam chính ở đời thực, nhân vật nữ trong game. Xu hướng nữ tính hóa dần dần ở thế giới thực)

94 2953

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

145 1639

Sẽ Ra Sao Nếu Cái Chết Là Một Sự Lựa Chọn?

(Hoàn thành)

Sẽ Ra Sao Nếu Cái Chết Là Một Sự Lựa Chọn?

CGP Grey, Nick Bostrom

"Ngụ Ngôn Về Bạo Chúa Rồng" không chỉ là một câu chuyện phiêu lưu bi tráng, mà là một ẩn dụ triết học sâu sắc về cuộc chiến vĩnh cửu của con người chống lại sự lão hóa và cái chết – một lời nhắc nhở r

14 343

Em là sự hối tiếc của anh

(Đang ra)

Em là sự hối tiếc của anh

Shimesaba

Đây là câu chuyện tình yêu, và cũng là cuộc đối thoại giữa một chàng trai và một cô gái... những người đang mang trong mình nỗi hối tiếc.

59 1523

Interlude I

Dịch: Rin so cute

~

Phải làm sao đây… Mình thật sự đã lỡ tay rồi…

Với hai tay giấu ra sau lưng, Yuuri Utsurugi khép cửa lại, khẽ thở dài như thể vừa làm điều gì tội lỗi.

Tim cô đập loạn nhịp. Mồ hôi lạnh túa ra sau lưng. Cô thở hổn hển—fuu, fuu—và trong thâm tâm, cô biết rõ mình vừa làm chuyện không nên làm.

Và đúng là như vậy. Trong tay còn lại của cô, là một bộ đồ ngủ.

Không phải của cô.

Mà của anh trai cô.

Cô đã nhìn thấy chúng bị ném vào máy giặt sau khi cậu tắm xong. Và chẳng hiểu vì sao, đến lúc nhận ra thì chúng đã nằm gọn trong phòng cô rồi.

Không sao đâu. Mình sẽ trả lại ngay thôi mà! Chỉ là muốn nhìn thử một chút thôi, thật đấy!

Tự viện cớ cho bản thân, cô từ tốn mở bộ đồ ngủ đã bị cô “mượn tạm”. Nó lớn hơn cô tưởng nhiều.

Đây là… đồ ngủ của onii-chan…

Biết rõ là không nên, nhưng cô vẫn áp sát mặt vào lớp vải ấy.

Nó có mùi của onii-chan…

 Chỉ cần như thế thôi. Cô không thể kiềm lòng được nữa, vùi mặt sâu vào lớp vải mềm mại ấy.

Nó mềm... và dịu dàng như một cái ôm.

Mùi hương ấy khiến cô nhớ đến tấm lưng của anh—tấm lưng đã cõng cô về nhà khi cô bật khóc chỉ vì mái tóc bị trêu là xấu hồi còn bé.

Nếu có ai trong nhà thấy cảnh này, chắc cô sẽ xấu hổ tới mức độn thổ tại chỗ. Nhưng... làm sao cô có thể cưỡng lại cám dỗ ngọt ngào đến thế chứ?

Tiếp theo, cô lén lút xỏ tay vào hai ống tay áo.

Wow… rộng thật đấy…

Cô chưa bao giờ nghĩ sự chênh lệch chiều cao giữa hai anh em lại lớn đến vậy. Dù sao thì, đồ ngủ vốn đã được may rộng rãi. Bàn tay cô hoàn toàn biến mất trong lớp tay áo dài thượt.

Hehe… áo rộng quá chừng…

Cô xoay vòng trong phòng, khẽ nhún nhảy tại chỗ—rồi bỗng khựng lại.

Mình đang làm cái quái gì thế này!?

Ngay cả chính cô cũng phải thừa nhận—đây đúng là đang đi quá giới hạn.

Hoàn hồn trở lại, cô nhanh chóng gấp bộ đồ ngủ lại. Vừa định đặt lại chỗ cũ và quay ra mở cửa—

“Mahito. Mọi người tắm xong hết rồi, con bắt đầu giặt đồ đi nhé?”

“Vâng ạ.”

Yuuri giật mình khi nghe thấy giọng mẹ và Mahito vang lên từ ngoài phòng.

Có vẻ họ định chạy máy giặt ngay tối nay.

Nếu bây giờ mình mang trả lại thì sẽ bị phát hiện mất!

Giá như lúc nãy cô chịu khó bỏ chúng vào giỏ đồ giặt, thì có lẽ chẳng ai để ý. Nhưng giờ đây, chính anh trai cô lại là người phụ trách máy giặt. Nếu đem trả lúc này thì chẳng khác nào lao đầu vào nguy hiểm.

Huống hồ, chẳng có lý do gì hợp lý để cô lang thang trong đêm hôm khuya khoắt... lại còn ôm theo bộ đồ ngủ của anh trai trong tay.

Yuuri vội nhét bộ đồ ngủ vào ngăn tủ, rồi chui tọt lên giường như thể đang chạy trốn khỏi hiện thực.

Mai vậy… Mai mình sẽ trả lại… rồi mọi chuyện sẽ ổn cả thôi…!

Đêm đó, cô chẳng thể nào chợp mắt—tim cứ đập thình thịch liên hồi vì cảm giác tội lỗi, vì việc mình vừa làm, vì cái sự thật rằng… bộ đồ ngủ của anh trai vẫn đang nằm lặng lẽ trong ngăn kéo tủ của cô.

Và trước khi cô kịp mang chúng trả lại… cô đã đánh mất kí ức của chính mình về anh.