Giáo Thảo Hắn Không Thể Nào Là Nữ MC

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I became the heroine’s terminally ill older sister

(Hoàn thành)

I became the heroine’s terminally ill older sister

Khi tỉnh dậy sau khi chết, tôi phát hiện mình đã xuyên vào cuốn tiểu thuyết mình từng đọc — và lại còn là người chị gái bệnh nặng, kẻ đã ngược đãi nữ chính khi cô ấy còn nhỏ.

162 3675

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

173 3659

Giới Tu Tiên Chỉ Còn Lại Yêu Nữ Thôi Sao

(Đang ra)

Giới Tu Tiên Chỉ Còn Lại Yêu Nữ Thôi Sao

Nguyệt Hạ Thiên Tảo

Chỉ vì những nghiệt duyên mà hắn từng gieo rắc, giới tu tiên nay đã chẳng còn bóng dáng tiên tử nào nữa, chỉ toàn là yêu nữ mà thôi.

38 599

Tôi có phải Giun Đất đâu, Tôi là Rồng Đất cơ mà!?

(Đang ra)

Tôi có phải Giun Đất đâu, Tôi là Rồng Đất cơ mà!?

Izumi

Nếu các ngươi dám nói ta là giun đất, thì ta sẽ xé toạc cái lưỡi khốn khiếp của các ngươi

50 861

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Hoàn thành)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

441 7288

Chương 42: Phía sau một trận đòn

Chương 42: Phía sau một trận đòn

"Ái chà, chẳng phải là ba ruột của con đây sao? Ba đúng là ba thân yêu của con thật đấy, ba còn chưa dùng hết lực mà mông con đã xanh tím hết rồi đây này." Trương Ninh vừa quay đầu thấy ba mình vào phòng là bắt đầu than vãn ngay. Cậu không ngần ngại lột luôn cái quần đùi xuống, kéo cả lớp đồ lót bên trong lộ ra một mảng bầm đen trên mông.

"Thôi đi ông tướng, bao nhiêu tuổi rồi mà còn không biết giữ kẽ, mau mặc vào đi." Ba của Trương Ninh ngoài 40 tuổi, làm nghề kinh doanh xuất nhập khẩu. Ông có vóc dáng trung bình, hơi có bụng bia, tướng mạo toát lên vẻ ôn hòa và khoan hậu.

"Con cũng đâu phải không thấy mẹ con lúc đó tức giận đến mức nào. Nếu không phải ba tranh phần 'xử' con trước, thì cứ đợi đến ngày mai vào bệnh viện mà làm bạn với Trác Dương đi nhé."

Mối quan hệ giữa cha con Trương Ninh vốn rất tốt. Ba cậu thích câu cá, Trương Ninh lại mê bóng rổ và trò chơi điện tử; dù sở thích khác biệt nhưng hai người luôn có chuyện để nói. Có thể thấy, phương châm giáo dục của mỗi gia đình là hoàn toàn khác nhau.

"Thế thì tốt quá, một tuần lễ bị cấm túc tớ cũng đang thấy chán đây." Trương Ninh cười đùa tí tửng.

"Ba cũng biết tính cách mẹ của Thang Nguyên như thế nào rồi đấy. Cố Ngôn làm sao có thể nói sự thật ngay tại phòng hiệu trưởng được? Nếu chuyện lọt đến tai bà ấy, không biết bao nhiêu ngày nữa Thang Nguyên mới dám vác mặt đến trường đi học."

"Con nói cũng có lý. Ừm, không hổ là con trai của ba, điểm xuất phát của con là tốt, nhưng mà phương thức thực hiện thì sai rồi." Ba Trương vỗ vỗ vai con trai mình.

"Loại chuyện này, dù thế nào cũng không nên dùng đến bạo lực. Con đánh thắng hay đánh thua thì cũng chẳng giải quyết được tận gốc vấn đề. Con không biết đâu, lúc nghe tin con đánh nhau đến mức có người phải vào bệnh viện, mẹ con ngồi trên xe mà khóc suốt đấy."

"Con biết mà... nhưng lúc đó tình thế cấp bách, tên đã trên dây không thể không bắn. Chỉ là... con thấy rất có lỗi với mẹ." Trương Ninh dụi đầu vào gối, giọng nói trầm xuống đầy vẻ hối lỗi.

"Được rồi, thằng nhóc thối này. Hai ngày nay đừng có mà vác mặt ra ngoài, ở nhà yên tĩnh mà đọc sách đi, đợi mẹ con bớt giận rồi tính tiếp." Ba Trương mỉm cười đứng dậy rời khỏi giường.

"Con biết rồi, biết rồi mà."

Nghe tiếng cửa phòng đóng lại, Trương Ninh mới ngẩng đầu lên, hốc mắt hơi đỏ, lầm bầm trong miệng: "Lớn tưng đây rồi mà còn khóc, con có làm sao đâu cơ chứ..."

Ba của Trương Ninh đi xuống lầu, thấy vợ mình đang đứng đợi cách đó không xa liền mỉm cười tiến tới.

"Hai cha con ông nói chuyện xong rồi à?" Mẹ Trương liếc nhìn chồng hỏi.

"Ừ. Lần này Trương Ninh làm tuy không đúng, nhưng cũng có lý do của nó. Con mình thế nào bà cũng biết rồi đấy, nó chẳng có ý đồ xấu gì đâu."

"Chỉ có hai cha con ông là người một nhà, tôi đây là người ngoài chắc? Trương Ninh là do tôi mang nặng đẻ đau mười tháng trời, tôi lại không xót nó chắc? Bao nhiêu việc tốt ông tranh làm hết rồi, để tôi phải đóng vai ác, làm cái kẻ đáng ghét trong mắt nó." Mẹ Trương nói đến đây thì giọng nghẹn lại, đôi mắt đỏ hoe như mắt thỏ.

Ba Trương vội vàng tiến tới ôm lấy bà, nhẹ nhàng vỗ về sau lưng, giọng điệu dịu dàng: "Tôi biết, tôi đều biết hết mà."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!