Chương 341: Tiểu vương tử cùng hoa hồng
Một kẻ đi săn ưu tú và lão luyện chưa bao giờ là kẻ thích phô trương thanh thế bằng những tiếng gầm gừ ầm ĩ. Họ luôn biết cách ẩn mình trong bóng tối, kiên nhẫn quan sát, chờ đợi thời cơ chín muồi nhất để rồi tung ra một đòn quyết định, sắc lẹm và chuẩn xác nhằm hạ gục con mồi mà không để lại bất kỳ một kẽ hở nào cho chúng lật lọng. Giang Quyện chính là một kẻ đi săn như thế. Nàng thừa hiểu, đối với những kẻ luôn coi trọng lớp vỏ bọc bề ngoài, tôn sùng thể diện hư ảo như Viên Mạn Văn và Lâm Thanh Á, thì việc bị điểm mặt chỉ tên, lột trần bộ mặt thật một cách công khai, trực diện giữa đám đông hàng ngàn người còn mang sức sát thương kinh khủng, đáng sợ hơn bất kỳ lời đồn đại bí mật hay hình phạt đánh đập nào.
Ngay tại khu vực hàng ghế dành riêng cho lớp Quốc tế 1, hành động lên tặng hoa đầy lén lút và mờ ám của Tra Diệu lúc nãy đã không may lọt vào tầm ngắm, thu hút sự chú ý gắt gao của giáo viên chủ nhiệm. Dưới sức ép và những câu hỏi dồn dập, sắc bén của giáo viên, nam sinh nhút nhát đó cuối cùng cũng không thể chịu đựng nổi áp lực tâm lý mà khai ra toàn bộ sự thật. Nhưng có một điều mà không một ai trong hội trường này có thể ngờ tới, Tra Diệu hóa ra chỉ là một quân cờ thí mạng nhỏ bé, một kẻ tay sai bị giật dây trong bóng tối. Và kẻ đứng sau bức rèm thêu dệt nên toàn bộ vở kịch hoàn hảo này, kẻ đã nhẫn tâm sửa đổi danh sách bài hát, không ai khác chính là cô nàng Lớp phó học tập luôn miệng nói lời đạo lý – Viên Mạn Văn.
Khi cái tên Viên Mạn Văn được xướng lên từ micro của Giang Quyện, cả đại lễ đường dường như rơi vào một khoảng không chân không tĩnh lặng trong tích tắc, trước khi bùng nổ thành một trận cuồng phong thực sự. Tiếng xì xào, bàn tán bắt đầu lan rộng ra xung quanh như một vết dầu loang trên mặt nước, không thể nào kiểm soát nổi.
"Trời đất ơi, mọi người có nghe thấy gì không? Hóa ra Viên Mạn Văn mới thực sự là người đã lén lút sửa đơn đăng ký dự thi của Giang Quyện sao?"
"Mẹ kiếp, thế thì mấy cái tin đồn nhảm nhí, bôi nhọ Giang Hội trưởng trên diễn đàn trường lúc trước chắc chắn cũng là do cô ta ghen ăn tức ở mà giật dây bịa đặt ra rồi! Nhìn cái mặt lúc nào cũng ra vẻ thanh cao, đạo mạo thế kia mà tâm địa lại thâm độc, bẩn thỉu thật đấy!"
Những ánh mắt khinh bỉ, những lời chỉ trích sắc như dao cạo từ tứ phía đồng loạt đổ dồn về phía Viên Mạn Văn khiến cô ta sợ hãi đến mức khuôn mặt được trang điểm kỹ lưỡng cắt không còn một giọt máu. Cô ta ngồi run rẩy trên ghế, hai bàn tay bấu chặt vào gấu váy đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, không dám ngẩng đầu lên nhìn bất kỳ ai.
Ngay lúc cục diện đang vô cùng hỗn loạn, Hiệu trưởng Trác với khuôn mặt uy nghiêm, trầm mặc từ từ đứng dậy khỏi ghế giám khảo. Ông cầm lấy chiếc micro điều phối, trầm giọng ra lệnh, uy lực của người đứng đầu nhà trường lập tức dập tắt mọi tiếng ồn ào: "Trật tự! Tất cả các em học sinh giữ trật tự! Lát nữa sau khi chương trình kết thúc, Giang Quyện và Viên Mạn Văn hãy lập tức đến phòng Hiệu trưởng gặp tôi một chuyến để làm rõ mọi chuyện. À... cả em Cố Ngôn nữa, đi cùng luôn."
Sau khi thả quả bom tấn làm nổ tung cả hội trường, Giang Quyện giữ nguyên phong thái tao nhã, kiêu ngạo của một vị Nữ vương, ung dung cầm theo chiếc hộp phần thưởng Quán quân bước xuống khỏi bục vinh quang. Thế nhưng, ngay khi vừa mới vén bức màn nhung đỏ thẫm để bước vào khu vực cánh gà khuất bóng, nàng đã bắt gặp một thân ảnh mặc váy trắng đang đứng thập thò, bồn chồn chờ đợi mình từ bao giờ. Đó chính là Lâm Thanh Á.
Nhìn thấy bộ dạng chật vật, hoảng loạn của đối thủ, Giang Quyện khẽ dừng bước. Nàng hơi nghiêng đầu, đôi mắt xanh thẫm híp lại, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một đường cong trào phúng, buông lời trêu chọc đầy mỉa mai: "Sao thế này? Đứng chắn đường ở đây làm gì? Bạn học Lâm thân mến lại định diễn bài ca cũ, lên giọng nhắc nhở tớ đừng có mà gây rắc rối thêm nữa à?"
Bị đâm trúng tim đen, toàn thân Lâm Thanh Á khẽ run lên. Cô ta cố gắng hít một hơi thật sâu, nuốt sự nhục nhã vào trong, khóe miệng cứng đờ cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, vô cùng thảm hại. Đứng trước nguy cơ bị liên lụy và kỷ luật nặng nề, tình chị em nhựa giả tạo của cô ta lập tức tan thành mây khói. Lâm Thanh Á vội vàng tiến lên một bước, hốt hoảng lên tiếng thanh minh, bán đứng đồng đội không một chút do dự: "Không... không có, Giang Hội trưởng, cậu hiểu lầm rồi. Tớ đợi ở đây là để... thực sự xin lỗi cậu. Cái chuyện ăn cắp và đổi bài hát ngày hôm nay, tớ xin thề với trời đất, nó hoàn toàn là ý tưởng đê tiện của một mình Viên Mạn Văn. Là cô ta tự ý làm, tớ hoàn toàn không nhúng tay vào, tớ không làm gì cả!"
Thấy Giang Quyện vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, không hề biểu lộ chút cảm xúc nào, Lâm Thanh Á càng trở nên hoảng loạn hơn. Cô ta thậm chí còn vứt bỏ hết mọi sự kiêu ngạo, sĩ diện thường ngày, chắp hai tay lại, hạ mình cầu xin một cách thảm thiết: "Tớ biết tớ sai khi đã nghe theo lời cô ta. Tớ... tớ cũng có thể đích thân đi xin lỗi Cố Ngôn nữa, tớ hứa sẽ giải thích rõ ràng. Chỉ xin cậu một điều thôi, lát nữa khi vào phòng đối chất với Hiệu trưởng Trác, cậu... cậu có thể nương tay, đừng nhắc đến tên tớ trong vụ này được không? Tớ xin cậu đấy."
Giang Quyện khoanh tay trước ngực, lẳng lặng rũ mi nhìn xuống kẻ đang khúm núm cầu xin mình. Nàng đáp lại bằng một giọng điệu thản nhiên, vô cùng hờ hững, không rõ là đang vui hay đang buồn, cũng không đưa ra bất kỳ một lời hứa hẹn nào: "Thế à? Để xem tâm trạng của tớ thế nào đã."
Nàng bỏ lại một câu lấp lửng đầy uy lực rồi lướt qua người Lâm Thanh Á, trực tiếp đẩy cửa bước đi. Nàng chỉ đơn giản là dùng chính cái chiêu bài "lấy gậy ông đập lưng ông", dùng áp lực tâm lý khủng khiếp này để thử thách xem cái tình chị em thắm thiết, sống chết có nhau của bộ đôi trà xanh này rốt cuộc sâu đậm đến mức nào. Quả nhiên, chưa cần đánh mà bọn họ đã tự tàn sát lẫn nhau rồi.
Giang Quyện thong thả bước dọc theo hành lang, đưa tay đẩy cửa bước vào phòng nghỉ dành riêng cho Hội học sinh. Vừa mở cửa ra, đập vào mắt nàng là hình ảnh Cố Ngôn đang vô cùng nhàn nhã, ung dung vắt chéo đôi chân dài ngoẵng trên chiếc ghế sofa êm ái, ngón tay thoăn thoắt bấm màn hình chơi game trên điện thoại như thể thế giới ngoài kia chẳng có chuyện gì kinh thiên động địa vừa xảy ra.
Nàng đóng cửa lại, đi tới ngồi xuống chiếc ghế đối diện, đặt hộp quà lên bàn rồi nhướng mày mỉm cười, trêu chọc hắn: "Anh đúng là to gan thật đấy. Sắp bị đích thân Hiệu trưởng mời lên phòng uống trà để xử lý kỷ luật vì tội yêu đương sớm rồi mà anh vẫn còn tâm trạng bình chân như vại, ngồi lướt điện thoại chơi game được nhỉ."
Cố Ngôn nghe tiếng bạn gái, lập tức vứt luôn cái điện thoại sang một bên, hoàn toàn bỏ mặc đồng đội trong game đang gào thét. Hắn rướn người về phía trước, hai khuỷu tay chống lên đầu gối, chớp chớp đôi mắt đen láy mang theo vẻ cợt nhả, lưu manh quen thuộc đùa lại: "Em lo cái gì chứ. Hiệu trưởng Trác của chúng ta bình thường nói chuyện hài hước, vui tính lắm. Đối với anh mà nói, đi lên phòng Hiệu trưởng quen thuộc đến mức anh cứ ngỡ như đang bước về nhà của chính mình vậy, đi nhiều thành quen, thích cực kỳ luôn ấy chứ."
Giang Quyện bất lực bật cười thành tiếng. Cái đoạn đối thoại này, nghe qua là biết đích thị là đoạn hội thoại kinh điển, điển hình nhất giữa một tên bạn trai mang mác "học tra" lưu manh, mặt dày vô sỉ và một cô bạn gái "học thần" gương mẫu, nghiêm túc rồi. Nàng lắc đầu, không thèm đôi co với cái lý sự cùn của hắn nữa. Bàn tay thon dài, trắng trẻo của nàng nhẹ nhàng kéo ruy băng, mở chiếc hộp quà Quán quân mà ban nãy Cố nữ sĩ đã trao tặng ra.
Lớp nhung đen mềm mại bên trong chiếc hộp hiện ra, nâng niu một chiếc bút máy hàng hiệu phiên bản giới hạn vô cùng tinh xảo, thân bút lấp lánh ánh kim loại sang trọng. Cố Ngôn chỉ cần liếc mắt qua một cái là lập tức nhận ra ngay nguồn gốc của nó. Hắn bĩu môi, nhàn nhạt lên tiếng: "Nhìn cái nhãn hiệu xa xỉ và kiểu dáng cổ điển này thì chắc chắn 100% là do mẹ anh đích thân đi chọn rồi. Lúc trước anh nhớ mang máng là dì Cố nhà anh cũng từng bỏ ra cả đống tiền để tặng cho chú Tô một chiếc y hệt như thế này nhân dịp kỷ niệm ngày cưới đấy. Mẹ anh đúng là thiên vị em ra mặt luôn."
Giang Quyện cầm chiếc bút máy lạnh buốt trên tay, đầu ngón tay khẽ miết nhẹ lên những đường vân tinh xảo được khắc dọc theo thân bút. Đôi mắt nàng bỗng trở nên vô cùng dịu dàng, xa xăm như đang chìm vào một miền ký ức xa xôi nào đó. Nàng khẽ nỉ non, giọng nói êm ái như một làn gió thoảng qua: "Anh biết không, em thực sự rất thích câu chuyện ẩn chứa đằng sau hình ảnh của cây bút này. Hồi còn nhỏ xíu, em từng vòi vĩnh đòi đọc cuốn sách đó, nhưng... lại chẳng có một ai đủ kiên nhẫn để ngồi xuống đọc cho em nghe cả. Thế là em đành phải tự mình học chữ, tự mình đánh vần từng trang sách một trong căn phòng vắng lặng."
Khóe môi nàng cong lên một nụ cười nhẹ, ánh mắt trong trẻo nhìn thẳng vào hắn, nàng cất giọng chậm rãi trích dẫn lại một câu nói tiếng Anh vô cùng nổi tiếng, kinh điển trong cuốn tiểu thuyết "Hoàng tử bé" mà nàng hằng yêu thích: "The flower didn't want him to see her crying. She was a very proud flower." (Bông hoa ấy không muốn chàng thấy mình đang khóc. Đó là một bông hoa đầy kiêu hãnh).
Nàng nói xong, liền đóng nắp hộp bút lại. Bàn tay nhỏ bé của nàng vươn ra, vô cùng dứt khoát đưa chiếc hộp nhung sang cho Cố Ngôn. Nàng nhìn hắn, trong mắt dạt dào một tình yêu mãnh liệt không thèm che giấu: "Món quà này, em tặng cho anh."
Cố Ngôn ngớ người ra, chưa kịp hiểu ẩn ý của nàng. Hắn chỉ thấy nàng nghiêng đầu, nở một nụ cười rạng rỡ và lém lỉnh vô cùng, ngọt ngào ra lệnh: "Giống như cái việc mỗi lần lột vỏ ăn cam, anh sẽ vô thức mà nhớ đến em... Thì từ nay về sau, mỗi khi anh dùng cây bút này để ký tên, dù là ở bất cứ nơi đâu, bất cứ lúc nào, anh cũng đều bắt buộc phải nhớ đến em. Rõ chưa?"
Tim Cố Ngôn như bị ai đó đánh mạnh một nhịp. Sự ngọt ngào bủa vây khiến cái đuôi sói giấu phía sau của hắn lập tức vẫy tít. Hắn không chần chừ mà đưa tay nhận lấy chiếc hộp, ngón tay hư hỏng cố tình sờ nhẹ lên mu bàn tay nàng. Khóe môi hắn nhếch lên, bắt đầu giở trò mặc cả vô sỉ: "Bắt anh nhớ nhung vất vả như thế, anh lỗ to rồi. Nếu em thực sự muốn anh nhớ kỹ đến mức khắc cốt ghi tâm... thế thì em phải chủ động hôn anh một cái thật sâu, anh mới có đủ năng lượng để nhớ được."
Giang Quyện không hề bị sự lưu manh của hắn làm cho bối rối. Nàng ưu nhã thu tay về, lườm hắn một cái cháy máy, khóe môi cong lên đáp trả một cách cực kỳ sắc sảo: "Muốn hôn em à? Thế thì anh phải kiên nhẫn chờ đến khi nào em uống cạn một ngụm mực đen thui trong cây bút đó rồi em mới hôn anh được."
Sự lém lỉnh, thông minh và sắc bén của Giang Hội trưởng luôn khiến hắn phải ngậm ngùi chịu thua nhưng lại say đắm không lối thoát. Nhìn gương mặt góc cạnh, đôi mắt đen thẳm lúc nào cũng tràn ngập sự sủng nịnh và dung túng vô bờ bến của Cố Ngôn, Giang Quyện thầm nghĩ trong lòng. Cuối cùng, sau bao nhiêu năm tháng cô độc, bông hoa hồng đầy gai góc và kiêu hãnh này... cũng đã may mắn tìm thấy được "Tiểu vương tử" của riêng mình rồi.
Đã đến lúc phải đối mặt với thực tại.
Trên đoạn đường đi bộ từ hội trường hướng về phía tòa nhà hành chính, chiếc điện thoại trong túi quần Cố Ngôn liên tục rung lên bần bật như bị động kinh vì những tin nhắn, cuộc gọi hỏi thăm cháy máy của đám anh em bạn bè sau cái màn công khai chấn động lúc nãy. Cảm thấy quá phiền phức và phá hỏng bầu không khí lãng mạn, hắn nhíu mày, vô cùng dứt khoát rút điện thoại ra, gạt nút tắt luôn kết nối mạng cho rảnh nợ.
Giang Quyện đi bên cạnh thấy vậy, không nhịn được mà lên tiếng trêu chọc: "Chà, bạn học Cố nhà chúng ta hôm nay bận rộn quá nhỉ, người hâm mộ nhắn tin nhiều đến mức sập cả mạng cơ đấy."
"Bận rộn gì chứ, trong mắt anh bây giờ chỉ có bận rộn ngắm nhìn em thôi." Hắn nắm chặt lấy tay nàng, thản nhiên đáp lời.
Khi bước chân đến trước cửa phòng Hiệu trưởng, Cố Ngôn mới luyến tiếc buông tay nàng ra. Hắn đẩy cửa bước vào. Bầu không khí bên trong căn phòng rộng lớn lúc này vô cùng áp lực và căng thẳng, ngột ngạt đến mức khó thở. Ngồi chễm chệ trên chiếc ghế bành ở giữa là Hiệu trưởng Trác với khuôn mặt nghiêm nghị. Xung quanh là thầy giám thị Uông Hạo nổi tiếng hắc ám, các giáo viên chủ nhiệm lớp, Cố nữ sĩ đang tao nhã nhấp trà, và ngồi co ro ở một góc ghế sofa chính là Viên Mạn Văn.
Ngay khi vừa bước chân qua ngưỡng cửa, cảm nhận được hàng loạt những ánh mắt sắc lẹm, dò xét như tia X đang phóng thẳng về phía Giang Quyện, Cố Ngôn hoàn toàn vô thức mà sải bước dài tiến lên một bước. Tấm lưng rộng lớn, vững chãi của hắn tự động chắn ngang phía trước mặt nàng, tạo thành một bức tường bảo vệ kiên cố, che chắn cho cô gái nhỏ khỏi mọi áp lực. Hắn cúi đầu, vô cùng lễ phép và ngoan ngoãn lên tiếng chào: "Dạ, em chào Hiệu trưởng, chào các thầy cô ạ."
Hiệu trưởng Trác gõ gõ ngón tay lên mặt bàn kính, hắng giọng gật đầu: "Đến rồi à. Bạn học Cố cứ ngồi xuống ghế sofa chờ trước đi, cái chuyện yêu đương vi phạm nội quy của em... lát nữa chúng ta sẽ xử lý sau. Bây giờ giải quyết việc chính trước."
Cố Ngôn vâng lời, bước đến ngồi xuống chiếc ghế trống. Hắn vô tình liếc mắt sang phía đối diện, liền bắt gặp ngay cảnh tượng mẹ ruột của mình - dì Cố - đang dùng quyển sổ tay che nửa khuôn mặt, bí mật nháy mắt và giơ một ngón tay cái lên không trung để nồng nhiệt tán thưởng, khen ngợi cái hành động đứng ra che chở, bảo vệ bạn gái vô cùng nam tính của cậu con trai cưng. Nhìn người mẹ "chất chơi" của mình, Cố Ngôn khóe miệng giật giật, chỉ biết cạn lời quay mặt đi chỗ khác.
Giang Quyện vẫn đứng thẳng tắp giữa phòng. Nàng chậm rãi dời ánh mắt sắc bén của mình sang nhìn Viên Mạn Văn. Cô nàng Lớp phó học tập kiêu ngạo ngày nào giờ đây đang cúi gầm mặt xuống đất, đôi môi mím chặt đến trắng bệch, hai vai run rẩy. Cô ta đang cố tình trưng ra cái bộ dạng thảm thương, yếu đuối như thể bản thân mình mới là kẻ bị hại, là người phải chịu đựng muôn vàn uất ức nhất trên thế gian này vậy.
Giang Quyện khẽ cười lạnh trong lòng. Nàng hít một hơi, vừa cất giọng dõng dạc định mở lời báo cáo: "Thưa Hiệu trưởng, thưa các thầy cô..."
Thế nhưng, nàng chưa kịp nói hết câu thì từ phía bên kia, một giọng nói chói tai, mang theo tiếng nức nở giả tạo đã vang lên cắt ngang lời nàng. Cuộc chiến thực sự không khoan nhượng nhằm lột trần sự thật, đã chính thức bắt đầu ngay từ giây phút bọn họ bước chân qua cánh cửa ấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
