Chương 299: Ý Nghĩa Của Việc Theo Đuổi
Khúc nhạc chay cuối cùng cất lên rồi nhẹ nhàng tan vào không trung. Dũng Khí không phải là một bài hát có kỹ thuật thanh nhạc quá khó hay đòi hỏi những nốt cao chót vót. Thế nhưng, để hát đúng cao độ, nhả chữ tròn vành rõ chữ, và đặc biệt là phải thả hồn, bỏ được một thứ cảm xúc chân thành, mãnh liệt vào trong từng câu hát thì không phải ai cũng làm được.
Giang Quyện đã làm được điều đó một cách hoàn hảo. Cộng thêm bản thân ca khúc này vốn dĩ đã vô cùng nổi tiếng, có độ phủ sóng rộng khắp các thế hệ, nên khả năng chạm đến trái tim người nghe là cực kỳ cao. Đây cũng chính là lý do thông minh mà nàng chọn bài hát này để dự thi.
Cả hội trường tĩnh lặng mất vài giây rồi lác đác vang lên những tiếng vỗ tay tán thưởng.
Ngồi ở vị trí trung tâm của dãy bàn ban giám khảo, thầy giáo phụ trách bộ môn âm nhạc gật gù đầy hài lòng. Thầy mỉm cười hiền từ, cầm micro lên đưa ra lời nhận xét chuyên môn vô cùng tích cực: "Rất tốt. Kỹ năng ca hát, lấy hơi và truyền tải cảm xúc của bạn học Giang thực sự rất đáng khen ngợi, hoàn toàn không hề thua kém gì cái thành tích học tập xuất sắc của em cả. Thầy cho điểm đạt, em được đi tiếp vào vòng trong."
"Dạ, em cảm ơn thầy." Giang Quyện mỉm cười nhã nhặn cúi đầu.
Tưởng chừng như mọi chuyện sẽ diễn ra suôn sẻ, thì đúng lúc này, từ phía góc ngoài cùng bên phải của dãy bàn giám khảo, một giọng nữ eo éo, mang theo vẻ trịch thượng giả tạo vang lên cắt ngang bầu không khí.
"Khoan đã thưa thầy. Em lại có suy nghĩ khác."
Tần Tiểu Tiểu cầm micro lên. Cô ta lật lật tờ giấy đánh giá một cách hời hợt, khóe môi nhếch lên một nụ cười soi mói, cất giọng bình phẩm: "Kỹ năng ca hát của bạn học Giang... đúng là nghe qua thì cũng không tồi. Thế nhưng, em cảm thấy giọng hát này quá mức bình phớt, thiếu đi sự bùng nổ cần thiết cho một sân khấu lớn. Hơn nữa, việc chọn một bài hát quá cũ, quá an toàn như thế này cho thấy thí sinh không có sự đột phá trong nghệ thuật. Với tư cách là Trưởng bộ phận Văn nghệ, em đánh giá phần thi này không đủ tiêu chuẩn lọt vào vòng bán kết. Em cho điểm loại."
...
Dưới hàng ghế khán giả, Cố Ngôn đang ngồi tựa lưng vào ghế nghe thấy lời nhận xét sặc mùi bắt bẻ đó, đôi lông mày rậm lập tức nhíu chặt lại thành một đường thẳng tắp.
Ánh mắt hắn tối sầm lại, lầm bầm chửi thề trong cuống họng: "Đm. Hát không tồi, khen người ta một câu rồi cuối cùng lại cho điểm loại? Cái con nhỏ giám khảo kia có phải là não bị úng nước, hay thần kinh bị bệnh nặng rồi không đấy? Tai điếc à?"
Trịnh Hải đang ngồi vắt chân bên cạnh, do bản thân cũng đang nhậm chức chân chạy vặt tại Hội học sinh nên nắm bắt được không ít tin tức nội bộ, bát quái thâm cung bí sử của trường. Nghe Cố Ngôn hậm hực, cậu ta liền sáp lại gần, hạ giọng giải thích nguồn cơn sự việc:
"Cố ca bớt giận. Cái này gọi là ghen ăn tức ở muôn đời nát đấy. Cái cô nàng giám khảo Tần Tiểu Tiểu này cũng là người thuộc biên chế tầng lớp quản lý của Hội học sinh, đang giữ chức Trưởng bộ phận Văn nghệ, nghe đâu còn là một dân chuyên học nhảy múa ballet từ nhỏ nên tính tình kiêu ngạo lắm."
"Thì liên quan đách gì đến việc cố tình dìm hàng, chấm trượt người của tớ?" Cố Ngôn gắt gỏng.
Trịnh Hải dùng tay che miệng, thì thầm tung dưa: "Từ từ nghe tớ nói hết đã. Chuyện là... cô nàng Tần Tiểu Tiểu này hình như trước đây có tình ý nảy nở với cái tên Yến Trúc. Cô ta từng bám đuôi, mặt dày theo đuổi cái tên đó một thời gian dài nhưng cuối cùng lại bị người ta phũ phàng từ chối thẳng thừng."
"Khoan. Yến Trúc là thằng quái nào?" Cố Ngôn cau mày, trong đầu hoàn toàn không có dữ liệu về cái tên này.
"Đờ mờ! Ông là người cõi trên à?" Trương Ninh ngồi bên cạnh xen vào, trố mắt giải thích: "Thì là cái gã nam sinh nổi tiếng với cái danh hiệu vạn năm đứng thứ hai của khối lớp quốc tế ấy! À mà quên... đợt thi khảo sát tháng vừa rồi, gã ta vừa mới lật đổ được kỷ lục, vọt lên soán ngôi đứng vị trí thứ nhất toàn khối rồi đấy."
Trương Ninh gãi đầu, thắc mắc hỏi tiếp Trịnh Hải: "Nhưng mà chuyện tình cảm nhăng nhít của nhỏ đó với tên Yến Trúc thì... có liên quan quái gì đến Giang tỷ của chúng ta mà cô ta lại đi kiếm chuyện đâm thọc ở đây?"
Trịnh Hải nhún vai một cái đầy vẻ cam chịu trước sự rắc rối của con gái, chép miệng đúc kết: "Lý do từ chối tình cảm của tên mọt sách Yến Trúc đó rất đơn giản và cay nghiệt. Hắn công khai nói thẳng vào mặt Tần Tiểu Tiểu rằng, hiện tại hắn chỉ muốn lấy việc học làm trọng tâm. Và... nếu sau này có yêu đương, thì đối tượng bạn gái tương lai mà hắn nhắm tới... cũng chỉ có thể là người con gái đủ xuất sắc, đủ trình độ để có thể danh chính ngôn thuận đứng cạnh hắn về mặt thành tích điểm số trên bảng xếp hạng mà thôi."
"Ý là ám chỉ Giang Hội trưởng đó! Vì toàn trường này chỉ có Giang Hội trưởng là hay tranh giành vị trí top 1, top 2 với hắn." Trịnh Hải chốt lại. "Thôi, dù sao cũng chỉ là tin đồn trà dư tửu hậu, anh em mình nghe hóng hớt cho vui tai thôi. Chuyện cụ thể sâu xa bên trong thế nào, thù hằn ra sao thì chỉ có mấy người trong cuộc mới rõ."
Nghe xong một tràng phân tích logic tình địch đầy máu chó đó, Cố Ngôn mím chặt môi. Hắn lẳng lặng nhìn về phía cô gái đang đứng cô độc hứng chịu búa rìu trên sân khấu. Bầu không khí xung quanh nam sinh bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ.
Một lát sau, Cố Ngôn mới chậm rãi quay đầu lại nhìn ba thằng bạn. Ánh mắt hắn vô cùng nghiêm túc, nhưng câu hỏi thốt ra khỏi miệng lại đi chệch hoàn toàn khỏi quỹ đạo tư duy học bá, đánh thẳng vào lòng tự tôn của một nam thần:
"Tớ hỏi thật nhé... Cái gã mọt sách tên Yến Trúc đó... hắn ta có đẹp trai bằng anh đây không?"
Ba tên bạn: "......" Hết cứu!
Trên bục đài sáng đèn.
Khi nghe được cái kết quả đánh trượt, phủ nhận toàn bộ nỗ lực của mình một cách không mấy thuận lợi và đầy mùi tư thù cá nhân kia, Giang Quyện không hề bộc lộ ra lấy một chút xíu biểu cảm thất vọng hay tức giận nào trên mặt.
Khóe môi đỏ mọng của nàng vẫn duy trì một nụ cười lễ phép, chuẩn mực đến từng milimet. Nàng thong dong gật đầu, nhẹ nhàng cất giọng: "Dạ vâng. Rất cảm ơn những lời góp ý quý báu của bạn học Tần."
Tần Tiểu Tiểu ngồi trên ghế giám khảo, chuẩn bị sẵn tư thế đón nhận một trận cãi vã, phản bác nảy lửa từ Nữ vương. Nhưng khi nghe thấy lời cảm ơn bình thản, không mang theo chút sóng gió nào của Giang Quyện, cô ta lập tức cảm thấy lồng ngực mình nghẹn ứ, giống hệt như dồn hết sức lực tung ra một cú đấm ngàn cân nhưng lại xui xẻo đánh phịch vào một đống bông gòn mềm nhũn. Hoàn toàn vô dụng, hoàn toàn bất lực.
Cô ta há miệng, định cắn răng nói thêm vài câu châm chọc nữa để chọc tức đối phương, nhưng cổ họng lại khô khốc, chẳng biết phải nói gì tiếp theo cho hợp lý. Đối diện với một Giang Hội trưởng quá mức thong dong, tự tại và cao ngạo đứng đó, Tần Tiểu Tiểu chợt nhận ra... tự bản thân cô ta đã bị rối loạn trận thế.
Nhìn vào cái gương mặt xinh đẹp tuyệt trần nhưng lại xa cách, lạnh nhạt và không thèm để ai vào mắt kia của Giang Quyện, tâm trí Tần Tiểu Tiểu bỗng chốc bị kéo tuột, quay trở lại cái ngày đi tỏ tình đầy tủi nhục đó.
Đó là một buổi chiều tháng Năm, ánh mặt trời gay gắt rọi xuống sân trường, tỏa ra những luồng sóng nhiệt cuồn cuộn nóng rát. Thế nhưng, khi cô ta lấy hết dũng khí tỏ tình, cõi lòng cô ta lại như bị ai đó đẩy ngã xuống một hầm băng, vừa tê dại vừa lạnh lẽo thấu xương khi nghe câu trả lời.
Xin lỗi cô. Tôi đã có mục tiêu của riêng mình rồi. Nam sinh đeo kính gọng vàng, mang dáng vẻ tri thức đó chỉ để lại một câu trả lời ngắn gọn, tuyệt tình rồi dứt khoát quay người sải bước rời đi. Tần Tiểu Tiểu khóc lóc nhìn theo bóng lưng gã... và cô ta vĩnh viễn không quên được cái khoảnh khắc gã ta dừng bước, quay người lại, nhưng ánh mắt si mê của gã lại không nhìn cô ta, mà chỉ đau đáu hướng về phía cửa phòng tự học... nơi có bóng dáng thanh mảnh của Giang Quyện đang đứng đó.
Sự ghen ghét trỗi dậy làm mờ mắt Tần Tiểu Tiểu. Cô ta nắm chặt cây bút chấm điểm.
Lúc này, vị giám khảo thứ ba — nam sinh lớp 12 vốn là Quán quân khóa trước — cảm thấy không khí có mùi thuốc súng nên bắt đầu đổ mồ hôi hột. Anh ta nghiến răng, đứng kẹt ở giữa không dám đắc tội với thầy giáo, cũng chẳng dám chọc giận phe phái của Hội học sinh, đành đóng vai người hòa giải:
"À ừm... Hai vị giám khảo chuyên môn mỗi người lại có một ý kiến, một góc nhìn đánh giá khác biệt nhau. Em đứng ở giữa, quả thực cũng cảm thấy vô cùng khó lòng mà đưa ra một lựa chọn thiên vị cho bên nào. Vậy nên, chi bằng chúng ta cứ tạm thời gác lại, xếp phần thi của bạn học Giang Quyện vào danh sách chờ xét nhé. Đợi cuối buổi thi chúng ta sẽ hội ý chấm lại sau."
Vừa nghe thấy phán quyết đẩy vào danh sách vớt đó, dưới khán đài lập tức rộ lên một trận xôn xao, ồn ào như ong vỡ tổ. Hiển nhiên, kết quả bất công này nằm ngoài sức tưởng tượng và quá đỗi bất ngờ đối với khán giả.
"Cái gì vậy trời? Một người khen nức nở cho điểm đạt, một người lại chê bai đánh rớt, rồi người thứ ba lại sợ hãi bỏ quyền quyết định? Thi hát cấp trường thôi mà mấy người làm như có kịch bản hắc ám vậy!"
"Xùy! Hội trưởng thì sao? Hát cũng thường thôi mà, ngang ngửa trình độ đi hát karaoke của tôi chứ mấy, bị loại là đúng rồi."
"Mày điếc à? Giọng chị ấy hay thế mà chê!"
Trong phút chốc, toàn bộ khung cảnh rộng lớn của phòng học bậc thang trở nên vô cùng hỗn loạn. Tiếng nam tiếng nữ, tiếng bênh vực lẫn tiếng châm biếm đan xen vào nhau ồn ào đến mức khiến lòng người phiền muộn. Thầy giáo âm nhạc nhíu mày khó chịu, liếc nhìn cô gái đang cầm micro đứng cạnh Tần Tiểu Tiểu, đang đau đầu suy tính xem nên dùng lời lẽ chuyên môn gì để thuyết phục đối phương hạ bớt sự khắt khe xuống.
Nhưng, không cần đến thầy giáo phải ra tay bảo vệ.
Đúng lúc hội trường đang ồn ào nhất, trên đài cao bỗng truyền đến một giọng nói thanh lãnh. Giọng nói được truyền qua micro, âm lượng khuếch đại không quá lớn, cũng chẳng hề gắt gỏng, nhưng lại giống như một dòng suối nguồn mùa thu trong trẻo, mang theo một luồng hàn khí dập tắt mọi âm thanh, thấm đẫm vào lòng từng người đang có mặt.
"Mời tất cả mọi người giữ yên lặng."
Chỉ bằng một câu mệnh lệnh ngắn gọn, Giang Quyện đã sử dụng triệt để cái uy quyền của một người nắm quyền điều hành cao nhất. Nàng tỏa ra một luồng áp lực, một khí trường cường đại từ trong ánh mắt, biểu cảm trên mặt tuyệt nhiên không hề biến đổi hay nao núng.
Đôi mắt xanh thẳm, sắc lạnh như những tảng băng trôi ở Nam Cực của nàng chậm rãi lướt qua khuôn mặt đang cứng đờ của Tần Tiểu Tiểu, rồi từ từ chuyển dời, dừng lại ghim chặt trên người vị giám khảo nam khối 12 đang ra vẻ ba phải kia. Áp lực từ ánh mắt của Nữ vương đáng sợ đến mức khiến nam sinh đó phải chột dạ né tránh ánh nhìn, tay run rẩy không dám đối diện với nàng.
Nàng khẽ hất cằm, dõng dạc lên tiếng, biến sân khấu thành sân nhà của mình: "Nghệ thuật là phạm trù chủ quan. Việc các vị giám khảo có ý kiến đánh giá khác biệt nhau là chuyện hết sức bình thường, tôi chấp nhận. Nhưng... cuộc thi hôm nay thời gian có hạn, vẫn còn rất nhiều người xếp hàng, chúng ta bắt buộc phải tiếp tục chạy chương trình, tuyệt đối không thể chỉ vì chút vấn đề chưa thống nhất của cá nhân tôi mà làm mất đi thời gian quý báu của các bạn tuyển thủ khác ở phía sau được."
Nghe những lời đầy tính đại cục đó, mọi người ở dưới gật gù thán phục.
Giang Quyện đột nhiên xoay người, bước một bước tiến lại gần chỗ Tần Tiểu Tiểu. Nàng hơi cúi đầu xuống nhìn cô ả, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong hoàn mỹ nhưng lại vô cùng nguy hiểm. Vẻ thanh lãnh, cấm dục thường ngày bỗng chốc tan biến sạch sẽ, nhường chỗ cho sự kiêu sa, lộng lẫy giống hệt như một con khổng tước vương giả đang xòe bung bộ lông đuôi rực rỡ nhất của mình ra để thị uy. Vừa ngạo mạn, vừa tự tin, lại mang đầy tính chất tấn công trực diện.
Giang Quyện cất giọng, ném ra một lời thách thức khiến cả hội trường phải nín thở:
"Hay là chúng ta giải quyết thế này đi. Bạn học Tần, tôi thấy bạn dường như có yêu cầu thanh nhạc rất cao. Vậy sau khi toàn bộ buổi thi sơ tuyển này kết thúc... chúng ta sẽ cùng nhau ở lại. Tôi và bạn, hai chúng ta sẽ lần lượt bước lên sân khấu này, trực tiếp hát lại bài hát Dũng Khí này một lần nữa, hát chay solo ngay trước mặt toàn bộ các giám khảo và khán giả ở đây để phân định cao thấp. Ai hát hay hơn, người đó thắng. Bạn thấy sao?"
Đùng! Nghe lời thách đấu vỗ mặt đó, Tần Tiểu Tiểu lập tức cứng họng, mắt mở to kinh hãi. Mặt cô ta biến sắc từ đỏ sang trắng bệch.
Cô ta là một người chuyên về học múa ballet linh hoạt, tay chân dẻo dai thì có thừa, nhưng còn về cái khoản ca hát... thì kỹ năng của cô ta căn bản cũng chỉ nhạt nhòa dừng lại ở cái mức người bình thường hát karaoke cho vui mà thôi! Nếu như cô ta thật sự đồng ý nhận lời thách đấu hát chay một chọi một với một người có giọng hát thiên phú như Giang Quyện... thì không cần thi, cái kết quả thảm bại, nhục nhã ê chề đã được định sẵn rõ rành rành ra đó rồi!
Nhưng trong cái tình cảnh hàng trăm con mắt đang đổ dồn vào chờ đợi này, Giang Quyện căn bản là đang dồn cô ta vào chân tường, hoàn toàn không hề cho cô ta có bất kỳ một cơ hội hay lựa chọn thứ hai nào để thoái thác. Lời nói của Nữ vương phát ra, bề ngoài thì nghe có vẻ như là đang hỏi ý kiến, nhưng thực chất... đó là một mệnh lệnh, là một sự thông báo phán quyết tử hình danh dự.
Tần Tiểu Tiểu nuốt nước bọt, hai bàn tay giấu dưới gầm bàn run rẩy bấu chặt vào nhau. Bị dồn đến bước đường cùng, không thể làm mất mặt mũi của một Trưởng bộ phận, cô ta đành cắn răng, nhắm mắt nhắm mũi thốt ra một từ vô cùng yếu ớt:
"...Được. Tôi chấp nhận."
Dưới khán đài.
Nghe thấy lời thách đấu sặc mùi thuốc súng và cái kết nghẹn họng của vị giám khảo hắc ám, Trương Ninh kích động đến mức suýt chút nữa thì nhảy cẫng lên. Cậu ta vỗ tay bôm bốp vào đùi Trịnh Hải, hưng phấn reo nhỏ: "Trời đất ơi! Mọi người thấy không? Giang tỷ của chúng ta hôm nay thi triển uy quyền cũng quá là ngầu, quá là bá đạo đi! Có ý kiến thắc mắc về giọng hát của bổn cung đúng không? Bổn cung trực tiếp lôi cổ ra solo đối kháng sống chết trên sân khấu luôn! Dập tắt mọi lời xì xào!"
Trịnh Hải cũng bĩu môi, ánh mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ tột độ hướng về phía cô gái đang cầm micro trên sân khấu: "Thế nên tôi mới nói mà... Cố Ngôn, tôi thực sự không tài nào dùng não để có thể tưởng tượng ra được cái cảnh tượng lúc Giang Hội trưởng rũ bỏ sự ngạo mạn này, lùi bước làm nũng, nịnh nọt trước mặt ông thì trông nó sẽ thần kỳ và đáng sợ đến mức nào đâu. Cậu ấy... mẹ kiếp, cậu ấy đúng chuẩn là một chiến binh hình lục giác (thuật ngữ game chỉ người hoàn hảo, không có điểm yếu) không thể đụng vào mà!"
Triệu Trác Dương đẩy gọng kính, cười khẩy một tiếng, vỗ vai Cố Ngôn đang ngồi im lặng, lên tiếng trêu chọc tạo áp lực: "Haha. Vậy là Nữ vương đã biểu diễn xong và dọn dẹp sạch sẽ chiến trường rồi. Giờ thì... gánh nặng tỏa sáng và áp lực ghi điểm... xin được phép chuyển giao hoàn toàn sang cho tuyển thủ Cố Ngôn của chúng ta rồi nhé. Ông liệu mà hát cho cẩn thận."
Cố Ngôn không thèm đáp lại đám bạn. Hai tay hắn đan vào nhau đặt trên đầu gối. Ánh mắt đen thẳm, sâu hút của hắn cứ thế tĩnh lặng nhìn chằm chằm vào bóng dáng kiêu kỳ của cô gái đang đứng trên đài cao chiếu sáng, hoàn toàn không nói lấy một lời nào.
Trong trái tim của gã thiếu niên 17 tuổi lúc này, một trận sóng cuộn trào mãnh liệt.
Hắn nhìn nàng tỏa sáng, đánh bại kẻ thù bằng chính năng lực của mình. Nàng quá đỗi hoàn hảo, quá đỗi rực rỡ, giống hệt như một trận mưa sao băng lộng lẫy, huy hoàng nhất xẹt ngang qua và thắp sáng toàn bộ cái khoảng thời gian thanh xuân niên thiếu đầy tăm tối, ngỗ ngược của hắn.
Và cũng chính từ khoảnh khắc nàng kiêu hãnh cất tiếng hát đó trở về sau, cái khái niệm theo đuổi trong từ điển của Cố Ngôn mới thực sự được đánh thức, được giao phó một ý nghĩa chân chính. Hắn nhận ra rằng: Cô gái của hắn quá mạnh mẽ, nàng tự lập đến mức nàng hoàn toàn không phải là một nữ nhân yếu đuối cần người khác giải cứu. Nàng không cần Siêu nhân đến cứu mạng.
Nhưng... bất chấp điều đó, sâu thẳm trong huyết quản bạo lực của mình, Cố Ngôn lại trỗi dậy một khát khao điên cuồng: Hắn muốn, và hắn bắt buộc phải rèn luyện bản thân trở nên mạnh mẽ hơn nữa, xuất sắc hơn nữa, để có thể hiên ngang trở thành một Siêu nhân độc quyền, thuộc về riêng một mình nàng mà thôi.
...
Kết thúc phần thi sặc mùi đe dọa, Giang Quyện cúi đầu chào ban giám khảo rồi thong thả từ trên bậc thang gỗ đi xuống.
Nàng khẽ liếc mắt một cái về phía dãy ghế giữa. Thấy xung quanh nam sinh đã có đám bạn bè ồn ào của hắn ngồi vây kín mít như kiến, nàng nghĩ ngợi một giây rồi quyết định không bước tới đó để tránh gây thêm sự chú ý. Nàng chuyển hướng, xách váy đi thẳng về phía góc khán đài tìm cô bạn Dương Hàm.
Cuộc thi vẫn được tiếp tục vận hành. Thầy giáo âm nhạc hắng giọng, đọc tiếp danh sách: "Xin mời thí sinh tiếp theo. Số 22... Tuyển thủ mang số báo danh 22 đâu? Mời em bước ra chuẩn bị lên sân khấu."
Dưới khán đài, ngón tay cái thon dài của Cố Ngôn đang đặt hờ trên tấm thẻ nhựa cứng. Hắn khẽ dùng lực xoay nhẹ tấm thẻ một vòng điệu nghệ trên tay, rồi lật ngửa mặt trước của nó lên: Con số 22 được in đen đậm, rõ mười mươi hiện diện chễm chệ ngay giữa mặt thẻ chính diện.
Nam sinh khẽ nhếch mép, nở một nụ cười cực kỳ ngạo mạn. Hắn dùng hai ngón tay kẹp chặt lấy tấm thẻ báo danh, rồi với một dáng vẻ lười biếng, tản mạn thường thấy, hắn thong thả giơ cao một tay lên không trung, dõng dạc hô lớn:
"Số 22... Có mặt."
Tầm mắt của hàng trăm học sinh trong hội trường lại một lần nữa đồng loạt dời đi, đổ dồn sự chú ý về phía nam sinh có vẻ ngoài ngỗ ngược, hoang dã và đầy sức hút đang đứng dậy kia.
Đang đi bộ về phía góc phòng, Giang Quyện nghe thấy giọng nói quen thuộc liền khựng lại. Nàng quay đầu nhìn. Thực sự thì lúc nãy ngồi cạnh nhau, nàng vì mải ghen tuông vụ Lâm Thanh Á nên hoàn toàn không hề hỏi xem số báo danh dự thi cụ thể của hắn là số mấy. Lúc này thấy hắn đứng lên ngay sau mình, nàng cũng cảm thấy có chút kinh ngạc vì sự trùng hợp của định mệnh.
Nàng lẳng lặng đứng đó, nhìn hắn chống một tay lên lưng ghế để đứng dậy, vươn vai một cái rồi thong dong, từng bước một sải những bước chân dài tự tin, tiến lên phía bục đài.
Trong không gian lối đi chật hẹp, hai con người xuất sắc nhất khối lướt qua nhau.
Ngay khoảnh khắc bả vai hai người giao nhau ở giữa lối đi chính của hội trường. Một cơn gió từ chiếc quạt thông gió thổi tới, mang theo bầu không khí phảng phất mùi hương bạc hà thanh mát, nam tính vô cùng quen thuộc... ùa vào, ngập tràn trong cánh mũi của Giang Quyện. Nó mang theo một cảm giác sảng khoái, dịu nhẹ làm dịu đi cái nóng bức của trưa hè. Nàng khẽ nhắm mắt. Nàng không thể nào nhầm lẫn, cũng không thể quen thuộc hơn được nữa... cái mùi hương này, chính là mùi cơ thể đặc trưng của hắn.
Theo những bước chân vững chãi rời đi về phía trước của Cố Ngôn, cái mùi hương bạc hà quen thuộc ấy dần dần tan biến đi trong không khí ngột ngạt của hội trường. Thế nhưng, vào cái giây phút lướt qua sát rạt vai nàng, bên tai nàng vẫn còn vương lại, vang vọng một câu nói trầm khàn, mang theo sự chiếm hữu và lời thề tỏa sáng mãnh liệt của gã thiếu niên:
"Giang Quyện... Cậu cứ đứng đó mà chờ tớ đấy."
Trong đám đông, tiếng bàn tán lại bắt đầu rộ lên cuồng nhiệt:
"Trời ơi! Nam thần nổi loạn Cố ca tới rồi kìa!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
