Chương 184: Sợ cậu ngã xuống
“Giang Quyện.” Hắn khẽ gọi tên nàng, giọng trầm thấp hơn hẳn ngày thường.
“Ừm.”
Giang Quyện không ngẩng đầu lên, cứ thế tựa trán vào lồng ngực gã. Trông nàng lúc này chẳng khác nào một chú mèo nhỏ vừa trải qua một trận giông bão nay đã tìm được nơi trú ẩn an toàn; nàng thu lại móng vuốt, rũ bỏ lớp vỏ lạnh lùng, chỉ còn sót lại vài phần lười biếng và sự tin tưởng tuyệt đối.
“Sau này có chuyện gì khó khăn, đừng có cứ giữ khư khư trong lòng rồi tự mình gánh vác nữa, biết chưa?”
Nàng khẽ nhích cằm, chọn một tư thế tựa vào vai gã sao cho dễ chịu nhất, hương bạc hà vây quanh khiến nàng thấy thật nhẹ nhõm: “Trong mắt cậu, tôi rốt cuộc là hạng người gì?”
“Giang Hội trưởng của chúng ta ấy hả...” Cố Ngôn nói đến đây thì khựng lại một chút, kéo dài giọng điệu trêu chọc. “Văn có thể đứng nhất bảng vàng trường Gia Viễn, võ có thể cầm súng bắn Zombie trong game không trượt phát nào, lên được bục giảng phát biểu, lại còn mở được livestream kiếm tiền triệu.”
“Cậu có thể nói gì đó nghiêm túc hơn một chút không?” Nàng hứ một tiếng.
“Tính cách thì kiêu kỳ, khó chiều, lại còn hay thù dai như quỷ nữa.”
Cố Ngôn nói đến đây thì cúi xuống nhìn người đang gối đầu lên vai mình, hắn đưa bàn tay to lớn xoa nhẹ mái tóc mềm mại của nàng vài cái như đang dỗ dành trẻ con.
“Tôi không hỏi mấy cái tính xấu đó, ý tôi là... dự định cho tương lai ấy.”
Nàng chỉnh lại mái tóc hơi rối, vẻ mặt dường như không quá bận tâm: “Cũng không có gì khác biệt so với trước kia, vẫn học hành, thi cử và sống tiếp thôi.”
“Thế chuyện yêu đương thì tính sao? Giờ là con gái rồi, ông... à cậu tính yêu nam hay yêu nữ đây?”
Giang Quyện liếc nhìn Cố Ngôn một cái sắc lẹm: “Cậu nghĩ cũng toàn diện gớm nhỉ, tính làm ông mai hay gì?”
Cố Ngôn nhún vai, thản nhiên đáp dù trong lòng đang có chút gợn sóng: “Thì tò mò thôi, cậu không muốn nói thì thôi.”
“Cũng chẳng có gì không thể nói, tùy duyên thôi.”
“Không hổ là Giang Hội trưởng của chúng ta, cái khí chất Cao lãnh nữ thần đúng là bộc phát ngay lập tức.” Gã cười hì hì.
“Thôi được rồi, không có việc gì thì cậu về lớp đi, sắp hết giờ chào cờ rồi đấy.”
Cố Ngôn nhíu mày, dừng động tác xoa đầu nàng lại: “Thế cậu định làm gì? Lại định đuổi khách à?”
Giang Quyện mím môi, im lặng một lát mới do dự mở lời: “Tôi muốn ra ngoài trường mua ít đồ dùng cá nhân.”
“Mua đồ?”
Gã lùi lại vài bước, chỉ tay xuống mép giường: “Tớ ngồi đây được chứ?”
“Ngồi đi.”
“Tôi cần mua ít đồ dùng hàng ngày của con gái, với cả mấy bộ quần áo nữa. Giờ trong tủ toàn đồng phục nam, mặc ra ngoài... kỳ lắm.”
“Thẻ căn cước đã tự đổi thành nữ rồi, thế mấy bộ đồ nam kia của cậu không biến hóa gì theo à?”
Giang Quyện lắc đầu: “Tôi kiểm tra rồi, quần áo vẫn giữ nguyên kích cỡ nam sinh. Chắc hệ thống chỉ sửa đổi nhận thức và giấy tờ thôi.”
Cố Ngôn gật gù: “Cũng không cần phiền phức thế đâu, cậu tìm thử mấy tấm ảnh cũ xem, xem trong ảnh quá khứ mình là nam hay nữ là rõ ngay quy luật 'kính lọc' mà.”
Nàng suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Cậu ngồi chờ chút, để tôi đi tìm rương kỷ niệm.”
Khoảng năm phút sau, Giang Quyện bê một chiếc rương nhựa đựng đồ từ trong góc tủ ra. Nàng cúi người đặt chiếc rương xuống sàn rồi phủi phủi tay. Cố Ngôn đang ngồi trên giường nghịch điện thoại, thấy nàng ra liền đứng dậy đi đến cạnh chiếc rương: “Đây là cái gì thế?”
“Đồ từ hồi cấp hai.”
Giang Quyện nói đoạn liền ngồi xổm xuống để mở nắp rương. Theo động tác gập người của nàng, chiếc sơ mi trắng nam vốn quá khổ so với khung xương thiếu nữ liền bị kéo căng ra.
Cố Ngôn cúi đầu nhìn xuống định phụ một tay, nhưng trước khi kịp nhìn vào trong rương, ánh mắt gã đã bị một mảnh da thịt trắng ngần như tuyết ở phần cổ áo rộng lỏng lẻo làm cho đứng hình mất 3 giây. Gã lập tức quay mặt đi, tim đập như đánh trống trận.
Cố Ngôn: “......”
Gã há hốc mồm, cảm thấy vô cùng lúng túng. Vốn định tảng lờ đi cho xong, nhưng nghĩ lại thì Giang Quyện bây giờ đã là một cô gái thực sự rồi, lại còn là một cô gái vừa mới nhậm chức chưa có kinh nghiệm phòng bị, gã nhất định phải nhắc nhở. Cố Ngôn hạ quyết tâm, mặt dày mà lên tiếng:
“Cái đó... Giang Quyện này, sau này nhớ chú ý một chút. Lúc ngồi xổm hay cúi xuống thì... nhớ kéo lại cổ áo cho kín vào, hoặc là dùng tay che lại.”
Gương mặt trắng sứ của nàng thoáng chốc đỏ bừng lên như ráng chiều, sự kiêu ngạo thường ngày bay sạch, hiện rõ sự lúng túng đến mức muốn độn thổ. Nàng vội vàng vơ lấy vạt áo che kín trước ngực, giọng lí nhí:
“Tìm... tìm thấy rồi.”
“Hửm?”
Cố Ngôn thấy vậy thì mới dám dời tầm mắt trở lại. Gã đưa tay nhận lấy bức ảnh tập thể hàng chục người từ tay nàng. Cố Ngôn chỉ cần lướt mắt qua một cái đã nhận ra Giang Quyện ngay lập tức đơn giản vì giữa đám đông, nàng quá nổi bật.
Trong ảnh là một cô bé Giang Quyện lớp 9 trông vẫn còn đôi chút non nớt, nàng mặc bộ đồng phục váy xếp ly của nữ sinh trường Gia Viễn, tóc buộc đuôi ngựa cao, khóe môi mang theo nụ cười nhạt đầy vẻ xa cách đặc trưng. Đôi mắt xanh thẳm tựa như hồ nước đóng băng, toát ra vẻ lãnh đạm của một "con nhà người ta".
Cố Ngôn gật gù, đưa ra lời bình luận xanh rờn: “Hóa ra cậu được bầu là Hoa khôi hai nhiệm kỳ liên tiếp của Gia Viễn đúng là có bằng chứng xác thực cả rồi. Kính lọc này... bá đạo thật đấy.”
Giang Quyện: “......” Khen hay đấy, lần sau cấm cậu khen kiểu đó nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
