Giả Làm Bạn Gái Của Anh Em Tốt, Không Ngờ Lại Bị Chị Gái Hắn Nhắm Trúng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Web Novel - Chương 85: Tranh chấp!

Chương 85: Tranh chấp!

"Cái gì?!"

Nghe thấy lời này, Trình Uyển Thanh kinh ngạc đến mức há hốc mồm.

Trên mặt cô viết đầy vẻ không thể tin nổi, giọng nói cũng bất giác cao lên vài phần.

"Thiên Tuyết, cậu, ý cậu là... người đàn ông đó... anh ta, anh ta không chấp nhận cậu?!"

Bạch Thiên Tuyết nhàn nhạt liếc cô một cái, trong đôi mắt vẫn bình tĩnh không gợn sóng, như thể đang nói về chuyện vặt vãnh chẳng liên quan gì đến mình, nhưng trong giọng điệu lại ẩn chứa một loại tự tin nhàn nhạt.

"Đó chỉ là tạm thời mà thôi."

Lần này Trình Uyển Thanh thực sự nghẹn lời, trố mắt nhìn bạn mình, nửa ngày không thốt nên lời.

Bạch Thiên Tuyết là ai cơ chứ?

Là người nắm quyền thực sự của tập đoàn Bạch Thị.

Năng lực, nhan sắc, gia thế, vóc dáng, tài sản... cái nào mà chẳng là đỉnh của chóp (đỉnh tiêm)?

Cô thực sự không thể tưởng tượng nổi, rốt cuộc là người đàn ông thế nào mà lại có thể từ chối một người phụ nữ hoàn hảo như Bạch Thiên Tuyết?

Chuyện này quả thực quá sức tưởng tượng!

"Được rồi, không nói chuyện này nữa."

Bạch Thiên Tuyết chủ động kết thúc chủ đề này, giọng điệu khôi phục vẻ thanh lãnh thường ngày.

"Nói về cậu đi, lần này quyết định về nước phát triển, cụ thể có quy hoạch và dự định gì không?"

Trình Uyển Thanh cũng dần hoàn hồn sau cú sốc cực lớn.

Thấy thái độ Bạch Thiên Tuyết rõ ràng, không muốn nói nhiều về người trong lòng bí ẩn kia, cô cũng rất biết điều không dây dưa thêm nữa.

Thế là cô thu lại vẻ kinh ngạc trên mặt, bắt đầu nghiêm túc bàn bạc với Bạch Thiên Tuyết về quy hoạch sự nghiệp diễn xuất của mình sau khi về nước.

Ví dụ như dự định phát hành album tiếng Trung mới, cân nhắc nhận quay một số bộ phim điện ảnh, truyền hình chất lượng cao vân vân.

Bạch Thiên Tuyết lẳng lặng lắng nghe, thỉnh thoảng đưa ra một vài lời khuyên ở góc độ thương mại.

Tầm mắt cô cũng theo thói quen, thi thoảng lại quét về phía sảnh triển lãm ồn ào ở tầng một, quan sát động tĩnh bên dưới.

Tuy nhiên, ngay sau đó, ánh mắt cô đột ngột định lại ở một chỗ, bước chân cũng theo đó dừng lại.

Cô bước tới gần cửa kính thêm hai bước, hơi nhíu mày, nhìn kỹ về một khu vực cụ thể bên dưới.

Trong mắt xẹt qua một tia ngạc nhiên và nghi hoặc rõ rệt.

Nó... sao lại ở đây?

Trình Uyển Thanh chú ý thấy Bạch Thiên Tuyết nhìn xuống lầu, trên mặt lộ ra vẻ ngạc nhiên hiếm thấy, không khỏi cũng tò mò ghé lại gần.

"Thiên Tuyết, cậu nhìn cái gì thế? Bên dưới có gì đặc biệt à?"

Vừa nói, cô cũng tò mò nhìn theo hướng nhìn của Bạch Thiên Tuyết.

Khi nhìn rõ bóng dáng nhỏ bé mặc bộ đồ cosplay đáng yêu dưới lầu, trong mắt cô cũng hiện lên vẻ bất ngờ và kinh ngạc.

"Nặc Hàm? Sao con bé lại ở đó một mình?"

Bạch Thiên Tuyết nghe vậy, nghiêng đầu nhìn Trình Uyển Thanh một cái.

Cô không quen biết Nặc Hàm nào cả, ánh mắt cô khóa chặt vào một bóng dáng nhỏ bé khác — Nhan Niệm An.

"Nhóc con này sao không ở cùng người trong CLB của Tiểu Nhã? Một mình nguy hiểm lắm."

Trình Uyển Thanh nhìn Quý Nặc Hàm và một bé gái lạ mặt khác dường như đang tranh cãi với ai đó dưới lầu, trong giọng nói mang theo sự lo lắng.

"Thiên Tuyết, đi, chúng ta cùng xuống xem sao." Trình Uyển Thanh đề nghị.

Bạch Thiên Tuyết gật đầu, trong đôi mắt thanh lãnh lướt qua một tia quan tâm khó nhận ra.

Nhan Niệm An ở đây, vậy Nhan Tiểu Nhiễm...

Có phải cậu ấy cũng đang ở triển lãm này không?

Ý nghĩ này khiến tim cô khẽ động.

Hai người không nói thêm lời nào, lập tức xoay người đi về phía cầu thang.

Cùng lúc đó, tại tầng một Trung tâm Triển lãm, gần khu vực bán đồ ăn vặt.

Nhan Niệm An ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên, trong đôi mắt to tròn đẫm lệ tủi thân.

Nhìn người phụ nữ trẻ tuổi mặc bộ đồ cosplay lộng lẫy, sắc mặt không tốt trước mặt, cô bé mếu máo biện giải:

"Chị ơi, rõ ràng là chị tự đâm vào em mà, em vẫn luôn đứng ở đây có động đậy đâu..."

"Đúng đấy! Chị cũng quá vô lý rồi!"

Quý Nặc Hàm đứng bên cạnh Nhan Niệm An cũng tức giận trừng mắt nhìn người phụ nữ kia, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì giận.

Người phụ nữ này tên là Sở Hà, là thành viên của một CLB cosplay khác được ban tổ chức mời đến.

Lúc này cô ta đang cau mày, vẻ mặt đầy ghét bỏ nhìn vệt bánh kem dính nhớp nháp to đùng trên váy cosplay của mình. Ánh mắt không thiện cảm nhìn chằm chằm hai đứa nhỏ.

"Đừng có nói với tôi mấy lời vô dụng này!"

Sở Hà mất kiên nhẫn phẩy tay, giọng điệu gay gắt.

"Biết bộ đồ cosplay này của tôi đắt thế nào không?"

"Đây là hàng đặt làm riêng (custom) đấy! Bây giờ bị làm bẩn thế này, còn mặc kiểu gì nữa?"

"Nhanh lên, gọi phụ huynh các người đến đây đền tiền!"

Hôm nay tâm trạng cô ta vốn dĩ đã không tốt.

Nội bộ CLB có chút mâu thuẫn, giờ lại gặp phải chuyện xui xẻo này.

Lửa giận càng bốc lên ngùn ngụt, làm gì còn chút tính khí tốt nào.

"Chị... chị nói bậy! Chị quá vô lý!"

Hai đứa nhỏ bị thái độ đổi trắng thay đen của cô ta làm cho tức đến đỏ cả mặt, nước mắt lưng tròng sắp rơi xuống.

Đúng lúc này, Lâm Phương vừa nghe xong một cuộc điện thoại vội vã chạy về.

Nhìn thấy cảnh tượng đối đầu trước mắt, trong lòng cô "thịch" một cái, lập tức rảo bước nhanh tới.

Cô ngồi xổm xuống nhìn hai đứa nhỏ mắt đỏ hoe trước, sau đó ngẩng đầu nhìn Sở Hà, cố gắng giữ lịch sự hỏi:

"Xin hỏi... đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Sở Hà liếc xéo Lâm Phương một cái, giọng điệu kiêu ngạo: "Cô là phụ huynh của chúng nó?"

Thấy Lâm Phương gật đầu, cô ta lập tức hừ lạnh một tiếng, chỉ vào vết bẩn chướng mắt trên quần áo mình, hùng hổ dọa người nói:

"Cô nhìn đi! Đứa trẻ này làm bẩn bộ quần áo đắt tiền của tôi thế này đây! Cô nói xem, đền bù thế nào đây!"

Lâm Phương nhìn theo hướng tay cô ta chỉ, chỉ thấy vệt kem màu hồng dính ngay trên phần vải trắng tinh của bộ đồ cosplay, trông cực kỳ chói mắt.

Cô cũng nhận ra bộ đồ này, là một trong những trang phục kinh điển của Điêu Thuyền trong game "Vương Giả Vinh Diệu".

Nhìn chất liệu và đường may này, đúng là hàng đặt may riêng, giá cả e là không rẻ, ít nhất cũng phải vài nghìn tệ.

"Chị Phương, không phải như thế đâu ạ!"

Nhan Niệm An vội vàng kéo cánh tay Lâm Phương, gấp gáp nhỏ giọng mách, trong đôi mắt to tràn đầy nước mắt tủi thân.

"Là chị ấy đâm vào em trước! Em đứng ở đây ăn bánh kem, căn bản không hề cử động!"

Quý Nặc Hàm cũng vội vàng bênh vực, tức giận nói: "Chị Phương, chị đừng tin lời chị ta! Rõ ràng là chị ta đi đường không nhìn, không cẩn thận đâm vào Niệm An, mới làm bánh kem dính vào người mình đấy!"

Sở Hà nghe vậy, phát ra tiếng cười lạnh khinh thường.

"Hơ hơ, tí tuổi đầu đã học được thói nói dối trốn tránh trách nhiệm rồi!"

"Tôi lười đôi co với các người, mau đền tiền đi! Nếu không chuyện hôm nay chưa xong đâu!"

Lâm Phương nhìn hai bên, mỗi bên một ý, nhất thời cũng có chút khó xử, không biết nên tin ai.

Một bên là hai đứa trẻ trông tội nghiệp oan ức, một bên là người lớn lời lẽ đanh thép, khí thế hung hăng.

Đúng lúc này, một giọng nói lạnh băng từ sau lưng Sở Hà vang lên, trong nháy mắt phá vỡ cục diện bế tắc.

"Nói đi, bao nhiêu tiền? Chúng tôi đền cho cô!"

...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!