Chương 25: Phát hiện lớn của An Oánh Oánh
Bạch Dật Phi vẻ mặt đầy kinh ngạc, thông qua kính chiếu hậu nhìn Nhan Tiểu Nhiễm: "Đang yên đang lành, sao ông tự nhiên lại hỏi về chị tôi?"
Chủ đề này nhảy cóc cũng hơi nhanh quá rồi đấy.
Nhan Tiểu Nhiễm mím môi, ngón tay vô thức xoắn lấy vạt áo, trong lòng đang đấu tranh xem có nên thú nhận về mấy lần gặp gỡ chẳng mấy vui vẻ với Bạch Thiên Tuyết hay không.
Còn về mấy hành động mang tính chất trêu ghẹo của Bạch Thiên Tuyết, đương nhiên là đánh chết cũng không thể nói ra.
Do dự mãi, cậu quyết định chọn lọc vài chuyện có thể nói để kể, biết đâu Bạch Dật Phi có thể giúp cậu phân tích ra chút manh mối.
"Thì là, sau chuyện lần trước, ngay hôm sau tôi đã gặp chị ông ở công ty rồi."
Nhan Tiểu Nhiễm dừng lại một chút, giọng điệu mang theo vài phần buồn bực, "Cô ấy lúc đó nhận ra tôi ngay lập tức."
Bạch Dật Phi nghe xong, trên mặt càng thêm kinh ngạc: "Rồi sao nữa? Bả nói gì? Không làm khó ông chứ?"
Nhan Tiểu Nhiễm do dự giây lát, sắp xếp từ ngữ: "Lúc đó An tổng cũng có mặt, An tổng muốn đào tôi sang chỗ cô ấy. Nhưng mà... chị ông không đồng ý."
Cậu nhớ lại giọng điệu không cho phép nghi ngờ của Bạch Thiên Tuyết, trong lòng không khỏi dấy lên chút oán khí nho nhỏ, không nhịn được trừng mắt nhìn Bạch Dật Phi một cái.
"Cô ấy còn bảo, đã dám lừa cô ấy thì phải chuẩn bị tinh thần gánh chịu hậu quả, sau này bắt buộc phải ở lại công ty làm việc thật tốt cho cô ấy... Đều tại ông cả, cứ nằng nặc bắt tôi giả làm..."
Nói được một nửa, Nhan Tiểu Nhiễm phanh gấp, mới ý thức được con gái Niệm An vẫn đang nghe bên cạnh, vội vàng nuốt lời định nói trở về.
Bạch Dật Phi gãi đầu xấu hổ, cười khan hai tiếng, không dám nhận cái nồi này.
Trong lòng lại càng nghi hoặc hơn, truy hỏi: "Chị tôi... bả nói thế thật á?"
Nghe sao chẳng giống phong cách của chị hắn chút nào vậy?
Nhan Tiểu Nhiễm dùng sức gật đầu, rầu rĩ "Ừ" một tiếng.
Lần này Bạch Dật Phi thực sự chấn động, lông mày nhíu chặt thành một cục.
Chị hắn thân phận thế nào?
Đường đường là người chèo lái con thuyền Bạch thị, công việc qua tay mỗi ngày đều tính bằng đơn vị hàng trăm triệu.
Sao lại đặc biệt đi làm khó một nhân viên nhỏ bé dưới đáy như Nhan Tiểu Nhiễm?
Chuyện này hoàn toàn không hợp lẽ thường!
"Còn nữa," Nhan Tiểu Nhiễm như mở được van xả lũ, tiếp tục ném ra chuyện khiến hắn khó hiểu hơn, "Hôm qua công ty tôi liên hoan, lại gặp chị ông ở nhà hàng. Sau đó... cô ấy còn nhất quyết đòi đưa tôi về nhà."
Điểm này khiến cậu không thể hiểu nổi nhất, lần đầu tiên còn có thể miễn cưỡng giải thích là sự răn đe của tổng tài khi bị mạo phạm uy nghiêm, vậy lần thứ hai thì tính là gì?
Bạch Dật Phi lần này thực sự ngồi không yên, quay ngoắt đầu lại nhìn Nhan Tiểu Nhiễm, vẻ mặt không thể tin nổi, giọng nói cũng cao vút lên.
"Ông nói cái gì? Chị tôi? Bả đưa ông về nhà?! Ông chắc chắn là không nhận nhầm người chứ?!"
Không phải hắn không tin Nhan Tiểu Nhiễm, mà thực sự là hắn quá hiểu bà chị nhà mình rồi!
Bạch Thiên Tuyết lúc riêng tư xưa nay lạnh lùng xa cách, đừng nói là đưa nhân viên về nhà, có khi tiện đường cho hắn đi nhờ xe bả còn chả thèm ấy chứ.
Tin tức này đối với hắn mà nói, quả thực không thể tưởng tượng nổi!
"Tôi lừa ông làm gì!" Nhan Tiểu Nhiễm thấy phản ứng này của hắn, bực mình nói, "Lúc đó Niệm An cũng ở trên xe mà."
"Vâng ạ!" Nhan Niệm An lập tức giơ bàn tay nhỏ lên, khuôn mặt nhỏ nghiêm túc làm chứng, "Chú Bạch ơi, con có thể làm chứng cho bố!"
Cô bé cũng nghe hiểu rồi, hóa ra chị gái xinh đẹp hôm qua chính là chị gái của chú Bạch.
"Cái này..." Bạch Dật Phi nhất thời nghẹn lời, há miệng, nhưng không biết nên nói cái gì.
Chuyện này hoàn toàn lật đổ nhận thức của hắn về chị gái mình.
Nhan Tiểu Nhiễm thấy không nhận được phân tích giá trị nào, ngược lại khiến sự việc càng trở nên khó lường, không khỏi thở dài, trên mặt viết đầy thất vọng và một tia phiền não khó nhận ra.
Bạch Dật Phi thấy cậu như vậy, trong lòng cũng có chút áy náy.
Hắn do dự một chút, cắn răng, như thể hạ quyết tâm gì đó: "Tiểu Nhiễm, thế này đi, đợi tôi về nhà, tìm cơ hội bóng gió thăm dò khẩu phong của chị tôi xem sao, xem có moi được tin tức gì không."
"Được rồi... vậy làm phiền ông nhé." Nhan Tiểu Nhiễm gật đầu, nhưng trong lòng không ôm hy vọng quá lớn.
Trong đầu lại hiện lên khuôn mặt lạnh lùng lại mang theo cảm giác áp bức của Bạch Thiên Tuyết, chỉ cảm thấy đau cả đầu.
Xe rất nhanh đã đến cổng công viên giải trí.
Bạch Dật Phi đỗ xe xong, ba người xuống xe đi về phía quầy bán vé.
Bạch Dật Phi có vẻ hơi trầm mặc, lông mày hơi cau lại, rõ ràng vẫn đang nghiền ngẫm những lời Nhan Tiểu Nhiễm vừa nói, nhưng càng nghĩ càng hồ đồ, chẳng tìm ra được đầu mối nào.
Bọn họ vừa đi đến cổng vào, liền nhìn thấy An Oánh Oánh đang đợi ở đó.
Nhìn thấy Nhan Tiểu Nhiễm và Niệm An, trên mặt An Oánh Oánh lập tức nở nụ cười rạng rỡ, vẫy vẫy tay.
Tuy nhiên, khi ánh mắt cô quét đến Bạch Dật Phi bên cạnh, lông mày lập tức nhíu lại như phản xạ có điều kiện, nụ cười tươi tắn trên mặt cũng thu lại quá nửa.
"Bạch Dật Phi? Sao anh lại ở đây?" Cô chống nạnh, giọng điệu mang theo sự ghét bỏ không hề che giấu.
Bạch Dật Phi bị thái độ này của cô kéo ra khỏi dòng suy tư, bực mình bĩu môi: "Câu này tôi phải hỏi cô mới đúng chứ? Cô ở đây làm gì?"
Nhan Tiểu Nhiễm nhìn hai người này vừa gặp mặt đã như nước với lửa, đột nhiên cảm thấy quyết định đồng ý cho cả hai cùng đi lúc trước của mình, quả thực là sai lầm tày đình!
Đây đâu phải là đi chơi, rõ ràng là đi trải nghiệm "Tu La tràng" (chiến trường ác liệt) mà!
An Oánh Oánh không thèm để ý đến Bạch Dật Phi nữa, bước vài bước đến bên cạnh Nhan Tiểu Nhiễm, thân mật khoác lấy cánh tay cậu: "Anh Tiểu Nhiễm, sao anh lại quen biết với hắn ta thế?"
Giọng điệu mang theo sự tò mò và một chút khó chịu đối với Bạch Dật Phi.
Cánh tay đột nhiên bị ôm lấy, cơ thể Nhan Tiểu Nhiễm hơi cứng lại, có chút không tự nhiên, nhưng vẫn thành thật trả lời: "Anh với Dật Phi là bạn học đại học, còn là bạn cùng phòng ký túc xá bốn năm nữa."
"Hả? Hai người là bạn cùng phòng đại học á?" An Oánh Oánh có chút kinh ngạc, mở to mắt, không ngờ hai người này còn có tầng quan hệ này.
Bạch Dật Phi thấy An Oánh Oánh khoác tay Nhan Tiểu Nhiễm tự nhiên như vậy, trong lòng mạc danh kỳ diệu có chút không vui.
Hắn bước lên một bước, giọng điệu mang ý nhắc nhở: "Này, An nhị tiểu thư, cô có phải quên rồi không? Tiểu Nhiễm cậu ấy là con trai đấy! Cô cứ lôi lôi kéo kéo thế này, có thích hợp không hả?"
Hắn nói thế, Nhan Tiểu Nhiễm lập tức càng thấy xấu hổ, má hơi nóng lên, vội vàng muốn rút tay ra khỏi lòng An Oánh Oánh.
Nhưng An Oánh Oánh lại "Hừ" một tiếng, chẳng những không buông tay, ngược lại còn ôm chặt hơn, còn cố ý hất cằm về phía Bạch Dật Phi.
"Cần anh quản chắc! Tôi với anh Tiểu Nhiễm quan hệ tốt, tôi thích thế đấy! Hơn nữa, anh Tiểu Nhiễm còn chưa nói gì đâu nhé!"
Nhan Tiểu Nhiễm thấy không rút ra được, lại cảm nhận được ánh mắt tò mò của người qua đường xung quanh, vội vàng giảng hòa: "Thôi được rồi được rồi, hai người đừng có vừa gặp mặt đã cãi nhau nữa. Chúng ta vào trong trước đi, Niệm An đợi sốt ruột rồi kìa."
Cậu thực sự hối hận rồi, ruột gan sắp xanh mét cả ra rồi đây này.
An Oánh Oánh và Bạch Dật Phi cũng nhận ra sự bối rối của Nhan Tiểu Nhiễm và những ánh mắt như có như không xung quanh, trừng mắt nhìn nhau một cái rồi cuối cùng cũng chịu ngậm miệng.
Bốn người cùng mua vé, bước vào công viên giải trí náo nhiệt.
Công viên giải trí này quy mô không nhỏ, các trò chơi nhiều vô kể.
Xe điện đụng đầy màu sắc, tàu lượn siêu tốc uốn lượn kích thích, vòng đu quay chậm rãi xoay tròn... nhìn đến hoa cả mắt.
Nhan Niệm An vui lắm, đôi mắt to lấp lánh ánh sáng hưng phấn, nhìn đông nhìn tây, đây là lần đầu tiên cô bé được đến công viên giải trí chơi.
"Niệm An, em nhìn bên kia kìa!"
An Oánh Oánh lập tức bật chế độ hướng dẫn viên, chỉ vào chiếc tàu lượn siêu tốc đang lao vun vút trên khung thép phía xa, gây ra những tiếng la hét thất thanh.
"Cái tàu lượn siêu tốc kia kích thích cực luôn! Có muốn đi thử cùng chị không?"
Nhan Niệm An nhìn theo hướng tay cô chỉ, nhìn đoàn tàu lao đi vun vút, trong đôi mắt to lập tức tràn đầy ánh sáng nóng lòng muốn thử, mang theo chút căng thẳng và mong chờ nho nhỏ.
Nhưng cô bé không đồng ý ngay, mà theo thói quen ngẩng đầu nhìn bố, dùng ánh mắt trưng cầu sự đồng ý.
Nhan Tiểu Nhiễm cũng đang quan sát tàu lượn siêu tốc kia, phát hiện là loại tàu lượn gia đình cỡ nhỏ, độ dốc và tốc độ đều tương đối ôn hòa, không có thiết kế quá mức rùng rợn, độ an toàn trông cũng không tệ.
Cậu gật đầu, dịu dàng nói: "Trò đó ở tít bên trong, muốn chơi thì đợi chúng ta đi vào trong rồi chơi sau nhé."
"Vâng ạ!" Nhan Niệm An ngoan ngoãn gật đầu, khuôn mặt nhỏ tràn đầy mong đợi.
Cô bé lại nhìn quanh một vòng, đột nhiên bị vòng đu quay ngựa gỗ được trang trí lộng lẫy mộng mơ bên cạnh thu hút, vươn ngón tay nhỏ chỉ về phía đó: "Bố ơi! Con muốn chơi cái kia trước!"
"Được." Nhan Tiểu Nhiễm sảng khoái đồng ý, dắt tay Niệm An đi về phía vòng đu quay ngựa gỗ.
An Oánh Oánh lập tức cười hì hì đi theo.
Bạch Dật Phi cảm thấy vòng đu quay ngựa gỗ quá ấu trĩ, bèn đút hai tay vào túi quần, dựa vào lan can bên cạnh đợi bọn họ.
Ba người trả tiền xong, Nhan Tiểu Nhiễm bế Niệm An ngồi lên một chú ngựa gỗ màu trắng tuyệt đẹp.
An Oánh Oánh thì chọn cỗ xe bí ngô bên cạnh, ngồi xuống xong liền lấy điện thoại ra, vừa selfie vừa chụp ảnh cho Nhan Tiểu Nhiễm và Niệm An.
"Nhong! Nhong! Ngựa ơi chạy mau!"
Nhan Niệm An nắm hờ lấy cái cột phía trước bằng bàn tay nhỏ, cơ thể nhỏ bé đung đưa nhẹ theo nhịp nhấp nhô của ngựa gỗ, bắt chước dáng vẻ cưỡi ngựa, cười khanh khách vui vẻ.
Nhan Tiểu Nhiễm ở phía sau, cẩn thận che chắn cho con gái, đề phòng cô bé bị ngã.
Nhìn khuôn mặt cười ngây thơ vui vẻ của con gái, trên mặt cậu cũng bất giác hiện lên nụ cười dịu dàng cưng chiều.
Đôi mắt hoa đào xinh đẹp hơi cong lên, như chứa đầy ánh sao, vô cùng động lòng người, lơ đãng thu hút không ít ánh nhìn của du khách xung quanh, bất kể nam nữ, đều không nhịn được mà nhìn thêm vài lần.
An Oánh Oánh chụp vài tấm ảnh, hài lòng xem lại, vừa ngẩng đầu lên cũng chú ý tới những ánh mắt kinh diễm hoặc thưởng thức xung quanh.
Trong lòng không khỏi thầm cảm thán: Sức hút của Tiểu Nhiễm đúng là tấn công không phân biệt đối tượng mà...
Bỗng nhiên, ánh mắt cô quét đến Bạch Dật Phi đang dựa vào lan can cách đó không xa.
Chỉ thấy tên kia không xem điện thoại, cũng chẳng nhìn đi đâu khác, đang ngẩn người nhìn chằm chằm Nhan Tiểu Nhiễm trên vòng đu quay ngựa gỗ.
Khóe miệng bất giác nhếch lên một nụ cười ngốc nghếch, ánh mắt chăm chú, cái biểu cảm đó... nhìn kiểu gì cũng giống cái gọi là "nụ cười dì ghẻ" (nụ cười trìu mến) trên mạng.
Sống động hệt như một tên si hán (kẻ si tình).
...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
