Giả Làm Bạn Gái Của Anh Em Tốt, Không Ngờ Lại Bị Chị Gái Hắn Nhắm Trúng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Web Novel - Chương 125: Ái chà, mọi người đều ở đây cả sao?

Chương 125: Ái chà, mọi người đều ở đây cả sao?

Xử lý xong công việc trong tay, Bạch Thiên Tuyết mới rút dòng suy nghĩ ra khỏi công việc.

Cô đứng dậy rời khỏi văn phòng nhỏ ở tầng một, men theo cầu thang gỗ, quay trở lại tầng ba.

Vừa đi đến cửa phòng, còn chưa đẩy cửa, tiếng nói chuyện loáng thoáng bên trong đã lọt vào tai cô trước một bước.

Bước chân cô hơi khựng lại, nghiêng tai lắng nghe.

Hai giọng nói, một là giọng của Tiểu Nhiễm.

Giọng còn lại trong trẻo êm tai mang theo ý cười.

Lông mày cô khẽ nhướng lên một cái khó nhận ra.

Uyển Thanh đến rồi?

Hơn nữa nghe có vẻ, nói chuyện với Tiểu Nhiễm còn khá... hợp ý (đầu cơ) nhỉ.

Cô không lập tức đi vào, ngược lại theo bản năng nhẹ bước chân, từ từ đẩy cánh cửa gỗ chạm khắc hoa văn đang khép hờ ra.

Trục cửa chuyển động phát ra tiếng vang khe khẽ, tiếng nói chuyện trong phòng cũng theo đó mà im bặt.

Bạch Thiên Tuyết cất bước đi vào, ánh mắt nhìn thẳng về phía khu vực ghế sô-pha.

Ngay sau đó liền chạm phải ánh mắt của Trình Uyển Thanh và Nhan Tiểu Nhiễm nghe tiếng nhìn sang.

Tuy nhiên, gần như cùng lúc nhìn rõ tư thế của hai người, lông mày Bạch Thiên Tuyết liền khẽ nhíu lại.

Chỉ thấy trên ghế sô-pha, Nhan Tiểu Nhiễm và Trình Uyển Thanh ngồi sát rạt vào nhau.

Trên mặt Trình Uyển Thanh mang theo nụ cười dịu dàng, hai tay còn nắm lấy một cánh tay của Nhan Tiểu Nhiễm, cơ thể hơi nghiêng về phía trước, tư thế tỏ ra vô cùng quen thuộc và nhiệt tình.

Còn trên mặt Nhan Tiểu Nhiễm, lại ửng hồng nhàn nhạt, dường như vừa trải qua chủ đề gì đó khiến cậu xấu hổ hoặc kích động.

Hình ảnh này, rơi vào trong mắt Bạch Thiên Tuyết, mạc danh kỳ diệu có chút chói mắt.

Trình Uyển Thanh phản ứng lại đầu tiên, cô buông tay đang nắm cánh tay Nhan Tiểu Nhiễm ra, nụ cười trên mặt không đổi, đứng dậy, rất tự nhiên đón tiếp.

"Thiên Tuyết, cậu đến rồi! Vừa nãy tớ đến nhìn thấy xe cậu ở dưới, lên đây lại không thấy người đâu, còn đang thắc mắc cậu đi đâu đấy!"

Ánh mắt Bạch Thiên Tuyết rơi trên mặt Trình Uyển Thanh, giọng điệu bình tĩnh không gợn sóng, không nghe ra cảm xúc gì.

"Ừ, tạm thời có chút việc công, đi xử lý một chút."

Giọng cô tuy bình thản, nhưng Trình Uyển Thanh làm bạn thân nhiều năm của cô, vẫn lờ mờ cảm nhận được một tia không đúng.

Dưới sự bình tĩnh đó, dường như ẩn giấu một chút... ý lạnh?

Nhưng cô không quá để trong lòng, chỉ cho rằng đó là trạng thái thường thấy của Bạch Thiên Tuyết sau khi xử lý công việc.

"Hóa ra là thế. Thiên Tuyết, thật không ngờ, cậu thế mà lại quen biết Tiểu Nhiễm? Thế giới này đúng là nhỏ thật!"

Bạch Thiên Tuyết nghe vậy, tầm mắt chuyển lại về phía Nhan Tiểu Nhiễm, dùng giọng điệu bình tĩnh tương tự nói.

"Đúng vậy, tớ cũng không ngờ, Tiểu Nhiễm thế mà lại là fan của cậu, hơn nữa... nhìn qua quan hệ còn khá thân thiết nhỉ?"

Chữ "nhỉ" cuối cùng kia, âm cuối hơi cao lên, mang theo một ý vị như có như không, khiến người ta không đoán ra được.

Trình Uyển Thanh lại ngẩn ra, lần này cảm giác càng rõ ràng hơn.

Cô sao lại cảm thấy lời này của Bạch Thiên Tuyết... hình như có chút hàm ý (thoại lí hữu thoại)?

Thậm chí ẩn ẩn mang theo chút... mùi vị châm chọc (âm dương quái khí)?

Không thể nào! Đối phương chính là Bạch Thiên Tuyết đấy!

Chắc chắn là mình nghĩ nhiều rồi, hoặc là công việc của cậu ấy không thuận lợi?

"Ha ha, đúng vậy, tớ cũng không ngờ tới, thật là quá trùng hợp!"

Trình Uyển Thanh đè nén cảm giác kỳ quái trong lòng, cười đáp lại.

Mà Nhan Tiểu Nhiễm đứng một bên, lúc này cũng nhạy bén nhận ra sự không bình thường của Bạch Thiên Tuyết.

Kết hợp với câu nói vừa rồi của cô, cùng với cái nhíu mày trong khoảnh khắc cô bước vào cửa...

Cô ấy không phải... lại ghen rồi chứ?

Chuông cảnh báo trong lòng Nhan Tiểu Nhiễm khẽ reo.

Nhưng mình chỉ nói chuyện với chị Uyển Thanh một lát, giao lưu về âm nhạc thôi mà... chuyện này... chắc không đến mức đó chứ?

Mặc dù trong lòng tự an ủi như vậy, nhưng cậu vẫn rảo bước đi nhanh tới.

Dưới ánh mắt có chút kinh ngạc của Trình Uyển Thanh, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay buông thõng bên người của Bạch Thiên Tuyết.

Tay cậu hơi lạnh, nhẹ nhàng nắm lấy lòng bàn tay ấm áp của Bạch Thiên Tuyết.

"Chị Thiên Tuyết!"

Giọng Nhan Tiểu Nhiễm hạ thấp xuống, nhẹ nhàng mềm mại hơn một chút.

"Em và chị Uyển Thanh... chỉ là nói chuyện phiếm một lát, nói về chuyện hát hò hôm qua thôi. Công việc của chị xử lý xong chưa? Có mệt không?"

Cậu bất động thanh sắc giải thích một câu, cố gắng xoa dịu bầu không khí căng thẳng mạc danh kỳ diệu trong không khí.

Bạch Thiên Tuyết mặc cho cậu nắm tay mình, ánh mắt rơi trên mặt cậu, "Thật sự... chỉ là nói chuyện?"

Nhan Tiểu Nhiễm giật mình, lập tức phản ứng lại — Đây đúng là đang ghen thật! Hơn nữa mùi giấm còn không nhỏ đâu!

Trong lòng cậu vừa cảm thấy có chút bất lực, lại ẩn ẩn có loại cảm giác kỳ lạ được người ta để ý.

Cậu vội vàng gật đầu thật mạnh, ánh mắt vô cùng thành khẩn.

"Thật sự! Chị Thiên Tuyết, chỉ nói chuyện về ca hát thôi, còn có... một số video trên mạng nữa."

Bạch Thiên Tuyết cẩn thận nhìn cậu, thấy trong mắt cậu chỉ có sự chân thành, không có ý gì khác.

Lại cảm nhận nhiệt độ truyền đến từ bàn tay cậu chủ động nắm lấy mình, cảm giác khó chịu trong lòng kia, mới giống như gợn sóng được vuốt phẳng, chậm rãi tan biến.

"Ừm."

Thần sắc cô vẫn không có thay đổi gì, như thể câu nói vừa rồi chỉ là thuận miệng nhắc tới.

"Tôi cũng chỉ... tùy tiện hỏi chút thôi."

Nhan Tiểu Nhiễm nhìn bộ dạng cố tỏ ra không quan tâm này của cô, không nhịn được khóe môi lặng lẽ cong lên một độ cung nho nhỏ.

Cậu vừa nãy rõ ràng cảm nhận được sự dao động cảm xúc lộ ra trong nháy mắt kia của Bạch Thiên Tuyết, bây giờ lại nói chỉ tùy tiện hỏi chút thôi?

Sao cảm giác... có chút... ngạo kiều (tsundere) thế nhỉ?

Ý nghĩ này lóe lên, khiến cậu cảm thấy vị tổng tài băng sơn trước mắt này, dường như cũng có chút đáng yêu.

Cuộc đối thoại coi như không có người khác này của hai người, cùng với động tác nắm tay tự nhiên đó, khiến Trình Uyển Thanh ở bên cạnh nhìn đến ngây người!

Cô mở to đôi mắt đẹp, tầm mắt đảo qua đảo lại giữa bàn tay đang nắm chặt của hai người, và sườn mặt rõ ràng dịu dàng hơn vài phần so với người khác của Bạch Thiên Tuyết.

Đầu óc nhất thời thế mà không chuyển qua được.

Cái này... hai người này... tình huống gì đây?!

"Thiên Tuyết, Tiểu Nhiễm, cậu, hai người đây là...?"

Cuối cùng cô không nhịn được, hỏi ra sự kinh nghi trong lòng, giọng nói mang theo sự ngạc nhiên không che giấu được.

Bạch Thiên Tuyết lúc này mới chuyển tầm mắt lại về phía cô, trên khuôn mặt luôn không có biểu cảm gì, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cung tinh tế, mang theo chút ít khoe khoang và ý vị chiếm hữu khó nhận ra.

Cô thậm chí còn đặc biệt giơ bàn tay đang giao nhau của hai người lên, cho Trình Uyển Thanh xem.

"Thế này còn chưa rõ ràng sao?"

Giọng Bạch Thiên Tuyết trong trẻo hơn vừa nãy một chút, mang theo một sự tuyên cáo.

"Tiểu Nhiễm, là người của tớ."

Lần này Trình Uyển Thanh coi như hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người!

Miệng hơi há ra, ánh mắt không thể tin nổi quét qua quét lại trên mặt hai người, như thể lần đầu tiên quen biết họ vậy.

"Thiên Tuyết, Tiểu Nhiễm, cậu, hai người... thế mà lại ở bên nhau rồi?!"

Cuối cùng cô cũng sắp xếp lại được suy nghĩ, nhưng vẫn cảm thấy khó tin.

Bạch Thiên Tuyết, người bạn thân băng sơn dồn hết tinh lực vào sự nghiệp này, lại thực sự... yêu đương rồi?!

Hơn nữa đối tượng còn là Nhan Tiểu Nhiễm?!

Cô bỗng nhiên nhớ tới ở triển lãm, An Diệu Y nhắc tới người trong lòng có chút đặc biệt của Bạch Thiên Tuyết.

Hóa ra người đặc biệt đó chính là... Tiểu Nhiễm!

Nhan Tiểu Nhiễm cũng không biết nên tiếp lời thế nào, chỉ có thể có chút ngại ngùng cười nhẹ, gật đầu, coi như thừa nhận.

Đúng lúc bầu không khí vi diệu, sự khiếp sợ của Trình Uyển Thanh chưa tan, ở cửa truyền đến một giọng nữ lanh lảnh mang theo ý cười, phá vỡ sự yên tĩnh ngắn ngủi.

"Ái chà! Mọi người đều ở đây cả sao? Xem ra tớ đến đúng lúc nhỉ!"

Nhan Tiểu Nhiễm nhìn theo tiếng nói, khi nhìn rõ bóng dáng khác đi theo sau An Diệu Y bước vào, sắc mặt cậu khẽ cứng đờ.

...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!