Giả kim thuật sư, yandere elf và nghệ thuật giả kim

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

14 42

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

32 115

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

74 942

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

189 3759

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

69 444

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

361 4157

Web Novel [01 - 30] - Chương 03: Vậy, tên em là gì?

Tác dụng của một lọ thuốc cấp S quả thực rất đáng sợ. Sau vài tiếng xèo xèo, những vết thương trên da của em ấy dần dần được chữa lành, cả mắt lẫn tai của nhỏ bắt đầu hồi phục về nguyên trạng. Tuy vậy, quá trình này cần có thời gian, cũng như sẽ phát sinh một số cơn đau khá dữ dội. Em ấy hét lên vẻ đau đớn, nhưng con bé không còn đường nào khác ngoài cố gắng chịu đựng. Dẫu thế, kết quả mang lại vẫn khiến tôi thấy giật mình.

Thành ra tôi cần chuẩn bị thêm một vài thứ, chính là nội y cũng như thường phục. Chính vì ở một mình, nên xung quanh đây không hề có một bộ đồ của phụ nữ cả. Sau khi khẽ vuốt ve má của bé elf, tôi lấy chút tiền và hướng đến cửa hàng.

Mua những thứ đồ như thế khiến tôi có chút lo lắng, nhưng lòng nghĩ lại rằng dù gì thế giới này đầy rẫy những nô lệ cùng với mạo hiểm giả nên không có gì là lạ khi một chàng trai đi mua quần áo phụ nữ. Sau khi có được những thứ mình cần là đồ lót và quần áo hơi ngoại cỡ, tôi trở về nhà để rồi thấy một dáng hình lạ mặt ở trong phòng.

Một nhỏ elf sở hữu cho mình một mái tóc vàng nổi bật, một đôi mắt xanh biếc cùng đôi tai dài hất lên trên, tuy nhiên vẫn còn đó vài vết thương trên da chưa kịp lành lại. Chân tay em ấy có dài hơn so với tưởng tượng, tuy không biết rõ tuổi tác, nhưng trông em ấy có vẻ khá cao.

“...Ư…ưm…”

…Lượng ma lực trong người em ấy cũng được phục hồi đáng kể rồi, nhưng nếu con bé phát hiện ra chuyện bị tôi mua thì có khả năng thằng này sẽ lâm vào tình thế nguy hiểm. Nếu thế thật thì thân này 9 phần dữ 1 phần lành, tôi có mỗi con dao làm bếp làm vật phòng hờ thôi. Khốn thật, liệu–

“...Cảm ơn ngài… vì đã cứu em.”

Con bé bắt đầu khóc và thả lỏng cơ thể mình, không chút kháng cự. Tôi thấy hơi thất vọng, chính xác hơn là nhẹ nhõm và nhanh chóng đưa cho em ấy một tấm chăn.

“Em có hiểu tiếng nhân loại không?”

“Có ạ.”

“...Thế còn trí nhớ của em thì sao?”

“Em dần dần nhớ ra kha khá thứ rồi.”

“Ra vậy. Anh—”

“Em có thể thoáng nghe thấy, ngài Belc, chính là người đã mua em.”

Thay vì “hiểu” thì em ấy lại nói “nghe” khiến tôi đứng tim mất một nhịp.

“Hiểu rồi. Ừm, thì Anh có mua vài bộ đồ này. Em có thể tự mình mặc được ha?”

“...Tay em… vẫn chưa thể cử động được…”

“Rồi, để anh giúp em.”

Thật bất ngờ.

Tôi cứ ngỡ mãi đến tận sau mình mới có thể làm em ấy bình tĩnh lại. Làn da trắng nõn của em ấy hiện ra sau khi tôi gỡ bỏ những mảnh áo tả tơi ở trên người ẻm. Nếu những vết thương hoàn toàn biến mất, có lẽ tôi sẽ khó có thể thẳng thắn nhìn vào em ấy mất. Sau khi lau bớt một chút bụi đất còn bám trên người, tôi giúp em ấy thay bộ đồ mới. 

“Giờ ta nên… ăn chút đi nhỉ?”

“Ăn.”

“À phải ha, em vẫn chưa thể tiêu hóa được mà.”

“Em… có thể ăn ư?”

Nước mắt tiếp tục lăn dài trên má em ấy.

Tôi có nghe qua rằng, khác với con người, tộc elf có thể lấy ma lực làm nguồn hấp thụ dinh dưỡng, nhưng chắc hẳn làm vậy rất khó.

“Nếu thấy buồn nôn thì nói dừng ngay, được chứ?”

Tôi xé một mẩu bánh mì và đút cho con bé. Em ấy bắt đầu nhai một cách từ từ, cứ như đang tìm kiếm một thứ gì đó.

“...Ngon quá…”

Chỉ vì một mẩu bánh mì mà bản thân vẫn chưa thể thưởng thức trọn vẹn cũng đã đủ để em ấy tuôn ra một tràng nước mắt hạnh phúc.

…Tốt rồi.

Vậy quyết định của tôi là đúng.

Suốt mấy năm qua tôi cứ bối rối sống qua ngày. Trong một thế giới đầy rẫy những quái vật ở ngoài, chuyện sinh ly tử biệt xảy ra rất nhanh. Đã biết bao lần tôi bỏ lỡ cơ hội cứu người vì quá lo lắng cho bản thân. Nhưng chỉ lúc này thôi, tôi cảm thấy rất tự hào về chính mình. 

“Vậy, em tên là gì?”