Gái Nga bàn bên là một người thích hôn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

227 2085

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

523 18233

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

205 3949

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

178 2209

Võ Lâm Healer

(Đang ra)

Võ Lâm Healer

망파고

"Một Trị Liệu Sư đã xuất hiện chốn Võ Lâm!"

137 804

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

57 154

WN - Chương 08: Hai phút đi tàu

Căn hộ nơi Lydia và tôi sống nằm ở thị trấn bên cạnh.

Chúng tôi đi tàu từ Ga Maisaka và đến Ga Bentenjima.

Hai đứa tôi đi bộ đến nhà ga và qua cổng soát vé bằng thẻ POICA.

Chúng tôi lên tàu và đi qua thị trấn bên cạnh trong vòng hai phút.

Chỉ mất hai phút rất ngắn ngủi, nhưng bạn có thể ngắm được quang cảnh tuyệt đẹp của hồ nước. Tôi rất thích nhìn phong cảnh của nơi này trong chuyến đi.

“Tớ thích phong cảnh ở đây.”

"Vâng tôi đồng ý."

Mặc dù nó trôi qua trong chớp mắt, nhưng nó vẫn còn đọng lại trong tâm trí tôi. Nhưng hơn thế nữa, đôi mắt tôi bị thu hút bởi những đường nét thanh tú trên khuôn mặt Lydia.

– Chúng tôi đến ga Bentenjima và ra khỏi ga.

“Này, Oojirou. Chúng ta đi đến cửa hàng tiện lợi nhé.”

“……À, hôm nay là ngày đầu tiên chúng ta sống chung, tủ lạnh thì trống trơn. Thứ duy nhất tôi có là một ít gia vị, nên tôi đoán hôm nay chúng ta sẽ phải ăn trưa ở cửa hàng tiện lợi. Được chứ?”

“Vâng, tớ chưa ăn cơm trưa ở cửa hàng tiện lợi Nhật Bản bao giờ nên tớ rất mong chờ điều đó.”

Có vẻ như Lydia là người lần đầu đến cửa hàng tiện lợi. Chắc hẳn cô ấy phải vất vả lắm mới làm được hết các thủ tục sau khi đến Nhật.…… Nếu đúng như vậy, tôi sẽ thử mua cho cô ấy một ít đồ coi như một món quà chào mừng.