Even If These Tears Disappear Tonight

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

733 12192

Cái gì? Ta là ma vật?

(Đang ra)

Cái gì? Ta là ma vật?

仰望星空的路人(Ngưỡng vọng tinh không lộ nhân)

Vừa ra tân thủ thôn đã bị quân Ma Vương chặn ngay cửa thì phải làm sao đây?Đồng loại ? Người xuyên không rồi thì không còn là ‘người’ nữa sao?Ah? Ta là ma vật sao?Thể chất mỗi người khác nhau, sao có

100 2479

Kết hôn với em kế

(Đang ra)

Kết hôn với em kế

鈴木大輔

Một bộ truyện lãng mạn không drama, chỉ có cuộc sống thường ngày của hai anh em trong nhà.

2 434

Hoa mơ, dẫn lối giữa trăm quỷ

(Hoàn thành)

Hoa mơ, dẫn lối giữa trăm quỷ

色付きカルテ

Căn bệnh truyền nhiễm bùng phát trên toàn thế giới đã khiến con người chết đi, rồi biến họ thành những xác sống. Cuộc sống của nhân loại đang lao nhanh đến bờ vực diệt vong dần trở nên khốn cùng; lực

44 973

Chuyển Sinh Thành Long Ấu (LN)

(Đang ra)

Chuyển Sinh Thành Long Ấu (LN)

Necoco

Một cái vỏ trứng bé xíu ư? Chẳng đời nào cản được bước tiến của cậu.

110 2768

Tôi Đã Rút Thanh Excalibur

(Đang ra)

Tôi Đã Rút Thanh Excalibur

Không biết

Tại một nơi chẳng thấy ánh sao, một lời thề đã được lập: Rằng ta sẽ tự tay khắc lên bầu trời đêm ấy tinh tọa của chính mình.

100 1823

Chương 1.5

Tôi biết về khả năng làm việc nhà của Tooru sau khi cậu ấy và Maori bắt đầu hẹn hò.

Họ bắt đầu ở lại lớp để hẹn hò.Tôi cũng tham gia cùng để tìm hiểu xem cậu chàng là người như thế nào. Maori đề nghị chúng tôi tìm hiểu thêm về nhau, rốt cuộc lại đến nhà cậu ấy. Cậu sống với bố. Trái với ấn suy nghĩ về ngôi nhà của hai người đàn ông thường bừa bộn, căn nhà ấy lại sạch sẽ đáng ngạc nhiên.

Tooru không chỉ chú trọng ngăn nắp mà còn vệ sinh cẩn thận. Người ta có thể giả vờ sạch sẽ nhưng ý thức vệ sinh thì không. Cậu ấy nói với chúng tôi như vậy. Tuy thấy buồn cười khi một học sinh trung học lại ý thức về vệ sinh nhiều tới vậy, nhưng đâu đó trong tôi cũng cảm thấy xúc động lạ thường.

“Trò chuyện mới thấy, cậu đúng là kỳ lạ nhỉ, Kamiya.” Tôi nói với cậu ta.

“Làm như cậu thì không ấy.”

Lạ thay, chúng tôi có thể nói đùa mà không chút ác ý. Có lẽ thứ khiến cuộc trò chuyện giữa chúng tôi trở nên thoải mái là hai đứa có cùng sở thích. Trong lúc trò chuyện, tôi phát hiện ra cậu đọc cùng cuốn tạp chí với tôi. Không chỉ có vậy. Cậu còn là fan của Nishikawa Keiko, người mà lúc đó còn chưa nổi tiếng.

Không chỉ ý thức vệ sinh sạch sẽ. Cậu chàng nấu ăn khá ấn tượng.

“Mời hai cậu dùng nhé.”

“Cậu lấy lá trà này ở đâu thế?”

Cậu ấy đã pha cho tôi một tách trà tuyệt hảo. Hình như là loại Lady Grey ở siêu thị thì phải, tôi cũng nghiện nó từ đó luôn.

Chúng tôi ngồi xuống và tám đủ thứ chuyện. Trời dần tối, cậu ấy đưa hai chúng tôi tới ga gần đó. Cậu cầm theo chiếc túi tái sử dụng, bảo rằng sẽ đi mua thức ăn trên đường về nhà. Như thể là một người đàn ông nội trợ kỳ cựu, và cái túi kia cũng rất hợp. Maori và tôi không thể ngừng cười. Thậm chí cô ấy còn chụp một tấm.

Đó là anh chàng thành thạo việc nhà. Không chút giả dối, thậm chí tôi nghĩ đó còn là một phần của cậu.

Sau giờ học ngày hôm sau, tôi mời hai người họ tới căn hộ của tôi và mẹ. Bố tôi không sống ở đây vì hai người li thân từ hồi tôi còn học sơ trung. Trong khi tôi bắt chước Tooru pha trà trong phòng bếp, cậu ấy và Maori ngồi cạnh nhau trò chuyện, nói nhỏ để tôi không nghe thấy.

Vào thời điểm đó, tôi hơi ghen tị vì Tooru đã cướp đi bạn thân của tôi. Nhưng điều đó cũng chứng minh được tôi chỉ coi cậu là người yêu của cô bạn, không hơn không kém. Tôi không có chút tình cảm lãng mạn với cậu ta. Cậu là người lập dị, hơi lạnh lùng giống tôi, giỏi nấu ăn làm việc nhà, và còn là độc giả văn học cuồng nhiệt.

Phải rất lâu sau đó, tôi mới nảy sinh thứ tình cảm ấy với cậu, rồi đem lòng ghen tị với Maori.

Chưa kể… Tôi đã hôn Tooru.

(thực ra là trò chuyện nhưng tôi chém tí, cũng kiểu hẹn hò mà nhỉ-tâm sự vùng kín của thằng ch cầm tay gái bh)