Em sẵn lòng làm bạn gái thứ hai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 400

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 665

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 6

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10326

Vol 1 - Chương 3.5 - Hikari Tachibana

Hikari Tachibana đang nằm trên giường. Trong lúc cô đang nghịch máy tính bảng thì mẹ cô gõ cửa và bước vào.

“Con đang làm gì đấy?”

“Con đang định mua một đôi xăng đan.”

Hikari mở trang web đặt hàng online của hãng thời trang nổi tiếng.

“Chẳng phải con vừa mua một đôi ở đó ngày hôm nọ rồi hay sao?”

“Con cần một đôi có đế thấp hơn.”

“Lạ nhỉ. Con luôn đi giày cao gót mà nhỉ. Con muốn bản thân mình thấp đi một chút à?”

“Đại loại là như vậy ạ.”

“Được rồi, cố gắng đừng lãng phí nhiều tiền bạc quá nhiều nhé.”

“Vâng.”

“Nói về chuyện tiền bạc thì….”

Hikari bối rối gãi đầu và nhìn vào màn hình máy tính bảng của mình. Trên đó hiển thị lịch sử mua sách điện tử của cô ấy. Có một số lượng lớn giao dịch mua các bộ truyện shoujo manga.

“Mẹ không nghĩ là con lại quan tâm đến những thứ như vậy đấy.”

“Con chỉ mới tìm hiểu được một thời gian thôi.”

“Con khiến mẹ cảm thấy như mình vừa quay trở lại thời điểm khi mẹ còn là một cô nữ sinh tò mò về tình yêu vậy.”

Mẹ của Hikari bật cười khi suy nghĩ về chuyện đó và tiếp tục nói.

“Con không cần quá lo lắng đâu. Nhờ có papa của con mà công việc kinh doanh của công ty vẫn đang diễn ra tốt đẹp. Vấn đề tiền bạc, con không cần phải suy nghĩ nhiều đâu. Dù sao thì con vẫn còn là một đứa trẻ, vì thế châm chước một chút cũng không sao mà.”

“Mẹ, con đâu còn là một đứa trẻ nữa đâu.”

“Mà, con cũng đã học được cách thấu hiểu cảm xúc của mọi người xung quanh rồi nhỉ. Thế nên chắc con có thể hiểu được những gì mà mẹ đã trải qua.”

“Chúng chỉ là manga thôi mà mẹ.”

“À, con với Shun-kun thế nào rồi?”

“Thi thoảng con thường nhắn tin trò chuyện với anh ấy, và thi thoảng hai người bọn con có đi ăn tối cùng nhau.”

Sau những lời đó, Hiraki cau mày và tiếp tục.

“Mặc dù, Shun-kun khi ở trường tỏ ra rất khó chịu.”

“Tại sao thế?”

“Mọi người ở trường đều nghĩ rằng anh ấy là bạn trai của con.”

“Shun-kun chỉ đang cố gắng xua đuổi tất cả những đứa con trai có động cơ không trong sáng le ve lại gần con mà thôi.”

“Con không muốn anh ấy làm như vậy đâu.”

“Nhưng con vẫn phải đối xử tốt với thằng bé. Dù sao thì Shun cũng là anh họ của con.”

“Con biết nhưng…”

“Hôm nay mẹ có hẹn ăn tối với bố mẹ thằng bé. Con cũng nên tham dự đấy.”

“Hôm nay con bận với hoạt động của câu lạc bộ mất rồi.”

“Vậy à.”

Mẹ Hikari rời khỏi phòng.

Cùng lúc đó, điện thoại của cô ấy bắt đầu rung lên. Shun-kun đã gửi cho cô một tin nhắn.

Hikari không đọc, thay vào đó ném điện thoại đi. Rồi cô nằm xuống giường và lấy ra một tờ biên lai từ trên chiếc bàn phía bên cạnh.

Đó là biên lai từ quán cà phê. Cuộc hẹn hò của cô với Kirishima, và cậu ấy đã thanh toán hóa đơn cho cả Tachibana lẫn Hayasaka, nhưng vì một lý do nào đó, cậu đã không muốn giữ lại tờ hóa đơn này và đưa nó cho Tachibana.

Tachibana-san áp mặt mình vào gối.

Cô tiếp tục vùi mặt vào sâu hơn nữa và thì thầm

“Chủ tịch…”

Tachibana-san lẩm bẩm khi chân cô đang run lẩy bẩy….

“Chủ tịch, chủ tịch, chủ tịch, chủ tịch, chủ tịch, chủ tịch, chủ tịch, chủ tịch, chủ tịch, chủ tịch, chủ tịch, chủ tịch, chủ tịch, chủ tịch, chủ tịch, chủ tịch, chủ tịch, chủ tịch,….”

Sau một lúc, Hikari ngẩng đầu lên.

“Mình sẽ hết oxi mất….”