Em là sự hối tiếc của anh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 851

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 02 - Prologue

Prologue

Nếu phải gọi tên một niềm hối tiếc duy nhất đời mình, thì đó chính là cậu.

Mẹ tôi vẫn thường đay nghiến một câu cửa miệng: “Hạng hai thì có tích sự gì?”

Tôi đã chán ngấy việc phải nghe cái điệp khúc đó lặp đi lặp lại hằng ngày.

“Con buộc phải đứng nhất. Nếu không, con sẽ chẳng còn đường sống ở cái thế giới này đâu.”

Dẫu bị dội vào tai những lời như thế, tôi cũng chỉ thấy ngột ngạt và chán chường. Tôi chọn cách bịt chặt tai lại, im lặng chờ đợi cho cơn bão ngôn từ ấy tan biến.

Đâu nhất thiết phải trở thành số một làm gì. Mà dù có muốn, tôi cũng chẳng thể nào chạm tới vị trí đó.

Tôi thừa hiểu năng lực của bản thân mà.

Tôi có một vũ trụ của riêng mình.

Hay đúng hơn, tôi đã luôn muốn tin là như vậy.

Sở hữu một vũ trụ tự do chẳng ai có thể xâm phạm, tôi sẽ sống những ngày tháng vô ưu ngay tại nơi đó.

Nếu không dây dưa quá sâu với bất kỳ ai, sẽ chẳng bao giờ bị phản bội, cũng chẳng bao giờ phải nếm trải cảm giác thất vọng.

Lẽ ra, chỉ cần như thế là đủ rồi.

Lênh đênh giữa vũ trụ ấy, tôi không cất lời, cũng chẳng nhận tín hiệu từ bất kỳ ai... cứ thế, tôi đắm mình trong sự cô độc ngọt ngào.

Vậy mà, tín hiệu SOS tôi chưa từng phát đi, thứ tín hiệu vốn đã bị niêm phong nơi đáy tim... cậu lại tự tiện bắt được.

“Chúng mình... là đồng đội cùng câu lạc bộ mà, phải không?”

Tôi đã để những lời lẽ ngọt ngào đầy cám dỗ ấy làm cho lạc lối.

Tôi nào đâu muốn biết.

Rằng ngoài kia còn có những vũ trụ xa lạ mà mình chẳng hề hay biết.

Tôi nào đâu muốn biết.

Rằng một khi giao thoa với những vũ trụ khác, thứ chờ đợi ta chính là sự “phân chia đẳng cấp” tàn nhẫn chẳng thể gọi thành tên.

Cậu đã chạm vào vũ trụ của tôi dễ dàng đến thế.

Vậy mà chớp mắt một cái, cậu lại đang sửa soạn hành trang để du hành tới một vũ trụ khác mất rồi.

“Con phải trở thành số một.”

Tôi nào đâu muốn biết...

Cái khao khát ngu ngốc, rằng mình muốn trở thành “số một” duy nhất trong lòng ai kia.

Nếu phải gọi tên một niềm hối tiếc...

Thì đó chính là cậu, người đã khiến tôi biết đến tình yêu.

Và hối tiếc cho cả chính tôi, kẻ đã ngu khờ nắm lấy bàn tay cậu chìa ra vào ngày hôm ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!