Em là sự hối tiếc của anh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Không, đã bảo đó là Miễn dịch Tinh thần mà!?

(Tạm ngưng)

Không, đã bảo đó là Miễn dịch Tinh thần mà!?

낙비

Có vẻ là hấp thụ ma lực ác ma để thăng cấp thì có vẻ hơi ác độc nhỉ?

261 3505

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

731 9121

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

145 1645

Trọng sinh: Trở lại 10 năm trước

(Hoàn thành)

Trọng sinh: Trở lại 10 năm trước

Mật Tráp Cơ

Vài năm sau, Từ Hành, · Bá chủ game mobile · Nhà đầu tư thiên thần của Mihoyo · Người sáng lập Weixun · Đại lão mới nổi trong bóng tối của giới Internet · , cúi đầu nhìn vào tay trái và tay phải của m

430 7022

nuôi dạy những kẻ phản diện đúng cách

(Đang ra)

nuôi dạy những kẻ phản diện đúng cách

ClicheTL

Để có 1 cuộc sống yên bình

223 5486

Prologue

Prologue

Nếu phải gọi tên một niềm hối tiếc duy nhất đời mình, thì đó chính là cậu.

Mẹ tôi vẫn thường đay nghiến một câu cửa miệng: “Hạng hai thì có tích sự gì?”

Tôi đã chán ngấy việc phải nghe cái điệp khúc đó lặp đi lặp lại hằng ngày.

“Con buộc phải đứng nhất. Nếu không, con sẽ chẳng còn đường sống ở cái thế giới này đâu.”

Dẫu bị dội vào tai những lời như thế, tôi cũng chỉ thấy ngột ngạt và chán chường. Tôi chọn cách bịt chặt tai lại, im lặng chờ đợi cho cơn bão ngôn từ ấy tan biến.

Đâu nhất thiết phải trở thành số một làm gì. Mà dù có muốn, tôi cũng chẳng thể nào chạm tới vị trí đó.

Tôi thừa hiểu năng lực của bản thân mà.

Tôi có một vũ trụ của riêng mình.

Hay đúng hơn, tôi đã luôn muốn tin là như vậy.

Sở hữu một vũ trụ tự do chẳng ai có thể xâm phạm, tôi sẽ sống những ngày tháng vô ưu ngay tại nơi đó.

Nếu không dây dưa quá sâu với bất kỳ ai, sẽ chẳng bao giờ bị phản bội, cũng chẳng bao giờ phải nếm trải cảm giác thất vọng.

Lẽ ra, chỉ cần như thế là đủ rồi.

Lênh đênh giữa vũ trụ ấy, tôi không cất lời, cũng chẳng nhận tín hiệu từ bất kỳ ai... cứ thế, tôi đắm mình trong sự cô độc ngọt ngào.

Vậy mà, tín hiệu SOS tôi chưa từng phát đi, thứ tín hiệu vốn đã bị niêm phong nơi đáy tim... cậu lại tự tiện bắt được.

“Chúng mình... là đồng đội cùng câu lạc bộ mà, phải không?”

Tôi đã để những lời lẽ ngọt ngào đầy cám dỗ ấy làm cho lạc lối.

Tôi nào đâu muốn biết.

Rằng ngoài kia còn có những vũ trụ xa lạ mà mình chẳng hề hay biết.

Tôi nào đâu muốn biết.

Rằng một khi giao thoa với những vũ trụ khác, thứ chờ đợi ta chính là sự “phân chia đẳng cấp” tàn nhẫn chẳng thể gọi thành tên.

Cậu đã chạm vào vũ trụ của tôi dễ dàng đến thế.

Vậy mà chớp mắt một cái, cậu lại đang sửa soạn hành trang để du hành tới một vũ trụ khác mất rồi.

“Con phải trở thành số một.”

Tôi nào đâu muốn biết...

Cái khao khát ngu ngốc, rằng mình muốn trở thành “số một” duy nhất trong lòng ai kia.

Nếu phải gọi tên một niềm hối tiếc...

Thì đó chính là cậu, người đã khiến tôi biết đến tình yêu.

Và hối tiếc cho cả chính tôi, kẻ đã ngu khờ nắm lấy bàn tay cậu chìa ra vào ngày hôm ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!