Em gái thằng bạn chỉ chọc tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 5

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 1

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5331

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 1

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11582

Vol 5 - Chương 1: Tôi lỡ quên mất rằng em họ mình là bạn gái giả

Tôi biết bạn đang nghĩ gì, nhưng tôi thật sự không quên mất Mashiro và tôi đang hẹn hò giả đâu. Trong romcom, có lẽ bạn sẽ thường thấy những cặp đôi giả hay phải trải qua đủ loại biến cố khiến mối quan hệ vốn đã thất thường của họ giờ lại thêm rối như tơ vò, nhưng chúng tôi không gặp phải những chuyện như thế là có lý do cả. Lời tỏ tình nghiêm túc - thứ phải mất mấy tháng trời (chắc phải bằng mười tập lightnovel) – lại đến quá sớm 

Cứ coi là nếu cuộc đời tôi được viết thành một bộ lightnovel đi. Thì tôi chắc lời tỏ tình của Mashiro phải là điểm nhấn của tập một và là tiền đề cho tập hai. Nó đến sớm tới nổi tôi thấy quá ngại để có thể làm mấy trò tán tỉnh luôn đấy 

Nghĩ mà xem. Đối xử với người có tình cảm nghiêm túc với mình như thể cô ấy là bạn gái mình trong khi tất cả chỉ là dối trá là một điều vô cùng tệ hại. Thế nên chúng tôi mới lấp lửng đến mức nhìn bề ngoài còn chẳng thấy gì ngoài cái danh 

“Ta sẽ đi thẳng vào vấn đề, Akiteru-kun, Mashiro. Hai đứa có tiếp tục mối quan hệ giả được nữa không?”

Chúng tôi ngồi ở bàn ăn. Tôi và Mashiro ngồi đối diện Tsukinomori-san như thể đây là một buổi tra khảo. Ông ấy đang nhâm nhi tách cà phê mà tôi uống rất nhiều trong mùa hè này 

“Các bạn trong lớp đều nghĩ bọn cháu mà một cặp ạ” Tôi nói “Cháu có thể chắc điều đó”

“Đúng vậy ạ, bọn con đã lừa được họ”

“Ta hiểu rồi. Thế hai đứa đã làm gì để chứng minh hai đứa là một cặp?”

“Ừ-Ừm, chỉ…mấy thứ bình thường…thôi ạ” Mashiro lí nhí 

“Cái gì bình thường?”

“Ờm…” Mashiro rụt đầu như con rùa trước sự tra khảo của ba mình và im lặng 

Để có được sự cho phép chuyển trường và sống tự lập của ba mình, Mashiro đã đồng ý trở thành bạn gái giả của tôi. Đối với cả tôi và em ấy, đây đều là lời hứa không thể phá vỡ. Nhưng nếu điều kiện trong thỏa thuận của em ấy giống với tôi thì có lẽ em ấy đã mắc lỗi lớn khi nảy sinh tình cảm và tỏ tình với tôi rồi

“Đừng nghĩ có thể trả lời qua loa cho xong chuyện này. Hai đứa biết ta không phải ông trùm khét tiếng của một công ty lớn mà không có gì đâu. Ta nghĩ mình khá giỏi đánh giá con người đấy”

“Ngh…”

Nếu chúng tôi muốn thoát khỏi chuyện này, chúng tôi cần nghĩ ra thứ gì đó hợp lý chút. Nghĩ rồi tôi khẽ huých Mashiro 

“Mashiro” Tôi thì thầm 

“Ừm, sao?”

“Chúng ta phải làm điều này”

“Hả?”

“Nếu muốn ba em hiểu, thì chúng ta phải cam kết 100% với ông ấy chuyện này”

“O-Oh! Được rồi. Nếu chúng ta phải…”

Chúng tôi nhỏ giọng nói, chủ yếu là giao tiếp bằng mắt để tránh Tsukinomori-san nghe được chúng tôi trao đổi. Không phải chúng tôi đã lên kế hoạch trước đâu, mà căn bản hai đứa đã dành thời gian bên nhau cũng khá lâu rồi nên chúng tôi có thể hiểu đối phương đang nghĩ gì

Những điều bình thường của các cặp đôi là gì? Mashiro và tôi đều biết, vì tôi và em ấy đang cũng nghĩ đến một thứ. Tôi mạnh dạn mở to mắt và giơ cánh tay lên đầy kiên quyết. Mashiro thấy cũng làm theo

“Cháu, Akiteru!”

“Con, Mashiro!”

““Bọn cháu/con sẽ hẹn hò giả ở lễ hội mùa hè ạ”” Chúng tôi đồng thanh 

Oh, bất ngờ thật! Hiếm khi chúng tôi mới ăn ý thế này. Làm tốt lắm Mashiro

Phải làm gì đó để chứng minh hai đứa nghiêm túc thôi, như thế này gượng gạo quá 

“Mashiro! Này là lễ hội mùa hè đấy!”

“P-Phải, Mashiro biết!”

“E-Em có muốn tạt qua mấy quầy hàng không? Anh có thể lập một lộ trình hiệu quả cho hai đứa mình!”

“Oh, nhưng, ờm…Mashiro không thích chỗ đông người…”

“Oh, p-phải rồi ha. Thế em muốn ở nhà không?”

“Đ-Được đấy. Mashiro chỉ muốn thư giãn ở nhà thôi…”

“Cắt! Cắt! Kiểu hẹn hò gì đấy?!” Tsukino–xin lỗi, Ý tôi là ngài đạo diễn–quát vào mặt chúng tôi. Kiểu hơi gay gắt, vì chúng tôi không phải diễn viên chuyên nghiệp, lại còn chưa tập duyệt và cũng không có kịch bản nốt “Hai đứa nghĩ mấy cái trò vớ vẩn này mà thuyết phục được bọn tuổi teen bình thường sao?! Cứ như tượng vậy, “phản ứng hóa học” đâu? Nhóc muốn để gã đần nào đó lao đến kéo người con gái của mình “lên giường” sao?!”

“Bác có thể thôi chơi chữ một chút được không?”

“Xin lỗi, Aki. Ba thật đáng xấu hổ…”

“Im lặng! Từ giờ chỉ có duy nhất hai từ hai đứa được phép nói là “yêu” và “thả thính” thôi”

“Thế cho cháu thêm từ “tha”, “cháu” và “đi” vào danh sách đó được không?”

Ông ấy vô lý đến mức tôi phải đau đầu. Nhưng tôi cũng hiểu Tsukinomori-san rất nghiêm túc về chuyện này. Nếu Tôi và Mashiro không làm cho ra hồn, thì có lẽ ông ấy sẽ rút lại lời chấp nhận tuyển Liên minh 

“Ta hơi nghi ngờ, nhưng có vẻ hai đứa hạn chế hành động như một cặp đôi là gì Akiteru-kun đã có bạn gái thật”

“Hả?”

“Sao cơ?!”

Ông ấy rõ ràng đến mức khiến tôi phải nghẹn lại vì những phỏng đoán ngoài dự tính. Ông ấy có biết về Iroha không vậy? Ý tôi là nhỏ không phải bạn gái tôi, nhưng phải có chuyện gì đó khiến ông ấy nghi ngờ nên mới bất ngờ xuất hiện ở nhà tôi như thế này

Trước mắt cứ giữ bình tĩnh và tìm cách giải quyết vấn đề này đã. Chúng tôi phải cố kiềm chế sự hoảng loạn và tránh biểu lộ nó trên mặt…

“Bạn gái thật á…Aki có bạn gái thật rồi á? Là bạn gái…thật sao?”

Mashiro! Em không nghe thấy lời độc thoại của anh sao?!

Mà tại sao em ấy lại giận! Em ấy biết thừa tôi làm gì có cô bạn gái nào mà. Hay em ấy đang ghen tị với một cô gái mà em ấy tự tưởng tượng ra vậy

“Aki. Chúng ta cần nâng cấp độ lên”

“Khoan đã! Bình tĩnh nào. Chỉ vì ba em nói thế mà—”

“Chúng ta. Cần. Làm vậy”

“Vâng!”

Tự nhiên một Mashiro luôn dè dặt, kín tiếng trong lớp mà chuyện liên quan đến tôi lại quyết đoán thế sao?

Mà tôi cũng chuẩn bị tinh thần cho bất cứ thứ gì Mashiro định tung vào tôi rồi. Tôi cho em ấy biết điều đó bằng mắt. Khuôn mặt em ấy vô cảm như thể đang bùng nổ khát khao đâm chết ai đó. Em ấy gật đầu rồi hít một hơi thật sâu

“Aki. Hôm nay là lễ hội mà! Anh sẽ chiều chuộng Mashiro vào ngày đặc biệt này đúng chứ?!”

“Ahahaha! Tất nhiên là thế rồi, công chúa của anh! Em muốn gì cũng được hết!”

“Đầu tiên là ở đây có nhiều người quá, Mashiro thấy sợ lắm! Anh có thể tiêu diệt tất cả vì Mashiro được không, shin mò?”

“Nhưng Mashiro à, như thế thì lố bịch quá!”

“Vàaa, Mashiro muốn anh mua tất cả đồ ăn ngon ở các quầy hàng lun!”

“Muốn mua gì cũng được hết! Nhìn em ăn ngon là anh thấy hạnh phúc rồi!”

“Aww, anh nghĩ Mashiro là đồ háu ăn sao! Anh có biết Mashiro phải cực khổ như nào để luôn xinh đẹp khi bên cạnh anh mỗi ngày không!”

“Aww, cưng à, em còn dính kẹo bông gòn trên má này!”

“Vậy đến và hôn Mashiro đi, anh yêu!”

Tại sao chúng ta lại làm thứ này vậy?

Chúng tôi lại lao đầu vào cái vỏ bọc giả tạo, và chỉ lúc này tôi lấy lại được một chút tỉnh táo sau cơn điên loạn. Tôi cảm thấy nhưng hai đứa chúng tôi vừa nói điều gì đó khá tởm lợm, nhưng tôi chẳng nhớ là gì cả 

Mashiro và tôi đực mặt ra, thời gian như ngừng trôi. Tsukinomori-san sẽ nói gì trước những thứ ông ấy vừa chứng kiến đây?

“Thôi được rồi. Hai đứa đã đậu”

“Tuyệt vời!”

“Chúng ta làm được rồi, Aki!”

Chúng tôi đập tay ăn mừng đầy cảm xúc trước chiến thắng vẻ vang 

Thành thật mà nói ông ấy hẳn phải rất ngốc mới tin vào thứ như–

“Đổi chủ đề đi. Ta thấy căn phòng này hình như có mùi của một cô gái thì phải”

Người tôi cứng đờ. Tôi không ngờ rằng còn có cả cấp độ thứ hai. Và ông ấy tung đòn thứ hai ra ngày lúc tôi hạ thấp cảnh giác nhất

Mình đoán đó là sự nhạy bén mà một CEO cần có. Tôi nghĩ, nhưng tôi nhận ra mình không còn thời gian để mà ngắm ông ấy như thế này nữa

“Tất nhiên là phòng này có mùi con gái rồi. Mashiro đang ở đây mà bác!”

“Không. Không phải là mùi của Mashiro. Mashiro là cô con gái bé bỏng quý giá của ta, nhóc nghĩ ta sẽ nhầm lẫn mùi của con bé với mùi của người khác sao?”

“Ba à! Kinh tởm quá đấy”

“Mashiro, những lời nói đó có thể xé nát trái tim người cha già của con từ bên trong ra thành từng mảnh đấy, nên con hãy suy nghĩ một chút trước khi nói…”

Có vẻ Tsukinomori-san vẫn còn đủ nhạy cảm để thấy tổn thương khi bị con gái mình khinh bỉ. Tôi nghĩ ông ấy bị nói là “kinh tởm” cũng không oan đâu, nhưng tôi không muốn tự hủy nên im bặm vậy 

“Ý ta là, ta có thể ngửi thấy mùi của một cô gái khác không phải Mashiro! Cháu không dẫn cô nhóc nào về phòng đấy chứ, Akiteru-kun?”

“T-Tất-Tất nhiên là không rồi ạ! Cháu quá tầm thường để thu hút con gái mà!”

“Hm…Thôi được rồi, ta tin cháu. Người cháu quả thực vẫn toát ra mùi của một gã trai tân”

Có lẽ mỗi khi tức giận ông ấy toàn buột miệng nói mấy thứ kì quặc — và rõ ràng Mashiro không thích điều đó chút nào

“À mà…Đợi đã. Còn điều này nữa Akiteru-kun”

“Gì nữa vậy ạ? Bác không chỉ đang ngửi mấy thứ linh tinh chứ—”

“Con mèo cháu nói cháu đang nuôi đâu? Con munchkin nhỏ ấy? Ta không thấy nó ở đây cả”

Chết tiệt. Mình quên mất vụ con mèo!

Cái lý do ngớ ngẩn đó — cái mà tôi bịa ra ngay lúc Iroha đang ôm chặt lấy tôi trong khi tôi nói chuyện điện thoại với Tsukinomori-san ấy! Khi ông ấy bắt đầu nghi ngờ chuyện tôi có bạn gái, tôi đã nói dối là mình đang nuôi một con mèo! Sao mà cái lời nói dối ngu ngốc đó lại quay lại cắn mình đúng lúc này chứ? Đáng lẽ, quá khứ à, Aki à, mày phải biết là mọi lời bịa đều sẽ bị bóc trần ngay khi người ta đặt chân vào nhà mày chứ!

“C-Cháu bị phát bệnh dị ứng lông mèo nên không còn cách nào khác đành đem nó ra trạm cứu hộ động vật rồi ạ. Tiếc thật!”

“Hừm. Phát bệnh nhanh thật đấy nhỉ”

“Có quá nhiều thứ có thể thay đổi trong ba tháng mà bác…”

Ví dụ như là, Mashiro có thể tỏ tình với tôi này. Tôi có thể nhận ra nét dễ thương ẩn chứa trong cái bản tính khó ưa của Iroha chẳng hạn. Có vô vàn khả năng 

“Nghe có vẻ như là một lời bào chữa tuyệt vọng ấy nhỉ…nhưng kệ đi” Tsukinomori-san cau mày vừa vân vê bộ ria mép rậm rạp một cách đầy phong cách. Ông không gặng hỏi thêm, có lẽ vì màn diễn xuất đầy nhiệt huyết của Mashiro và tôi đã đủ thuyết phục, hoặc cũng có thể chỉ vì cảnh tượng thảm hại đó khiến ông thương hại mà chẳng nỡ bắt tôi diễn lại. Thay vào đó, ánh mắt ông trở nên trầm lại, và giọng nói vang lên nghiêm túc hẳn “Ta chỉ không muốn Mashiro phải chịu thêm những trải nghiệm tiêu cực nào ở trường mới nữa thôi. Ta mong là nhóc sẽ hứa với t điều đó”

“Ba…”

“Nếu nhóc dính dáng đến một cô gái nào khác ngoài Mashiro và để mọi người phát hiện ra, và nhóc không làm gì để cho mọi người thấy rằng nhóc đang nghiêm túc với Mashiro… chúng sẽ nghĩ con bé là đứa con gái đáng thương bị lừa dối! Và khi trái tim một người con gái tan vỡ, đó là lúc những tên sở khanh sẽ lân la xen vào và cướp lấy cô ta dù cô ta có bạn trai hay không!”

“Cháu nghĩ bác xem phim nhiều quá rồi đấy”

Cái thể loại đó sẽ không xảy ra trong cuộc sống thực đâu, phải không? Tôi rành về mấy cái này nhưng tôi có thể chắc điều đó 

“Con hiểu rồi. Những kẻ đó là tệ nhất”

“Mashiro…?”

“Những tay chơi, kẻ sướng đời và tội phạm. Nếu chúng tồn tại thì đều là những kẻ rác rưởi. Mặc dù Mashiro chưa từng gặp bao giờ”

“Vậy thì đừng có phán xét họ chứ…”

Có thể họ là những người hoàn toàn tử tế, chăm chỉ tập gym hai tiếng mỗi ngày chỉ để trông hấp dẫn hơn. Họ ăn mặc chỉnh chu, và lúc nào cũng sẵn sàng đưa người yêu đi chơi, hẹn hò ở những quán cà phê và nhà hàng hợp thời thôi

Cơ mà nếu họ đi cướp người yêu của kẻ khác — thì đúng, dù cố gắng đến mấy, họ vẫn là đồ rác rưởi

Có vẻ Tsukinomi-san đang hơi bị cuốn theo mấy quan điểm cực đoan của mình, nhưng rõ ràng là ông rất quan tâm đến Mashiro. Ông chỉ muốn bảo vệ Mashiro bằng cách ép tôi đóng vai bạn trai giả của em ấy thôi

“Giờ nhóc đã hiểu tầm quan trọng của việc cư xử cho ra dáng bạn trai giả của Mashiro chưa?”

“Hiểu rồi ạ”

“Nghe được điều đó thật tốt. Như tách cà phê này vậy. Cảm ơn nhé” Tsukinomori-san nở một nụ cười hài lòng trước khi đứng dậy 

“Bác phải đi rồi à?”

“Ừ. Ta chỉ ghé qua để làm rõ một chuyện thôi. Nhưng trông nhóc chẳng muốn nói thật tí nào cả nên thôi”

Tôi cười gượng gạo “Aw, bác nói cứ như nghĩ rằng cháu đang giấu giếm gì đó vậy!”

Bác tôi cũng bật cười theo, nhưng tiếng cười của ông có phần tự tin hơn “Thứ lỗi cho ta nhé! Đến một độ tuổi nào đó thì con người ta hay sinh nghi ngờ lung tung ấy mà. À phải rồi…”

Ông bác tức thì quay lại khi đang đặt tay lên nắm cửa “Gửi lời chào hộ ta đến Kohinata-san nhé”

“Hả?” Tầm nhìn tôi trở nên trống rỗng 

Sao đột nhiên ông ấy lại nhắc đến nhỏ chứ?

“Có gì lạ à, Akiteru-kun? Chúng ta đã cùng nhau đi ăn lẩu mà, nhớ không? Và cô ấy sống ở căn kế bên ấy. Hay ta nên gọi cô ấy là Amachi-san nhỉ”

“Hả—Oh, là Amachi-san nhỉ! Từ Tenchido! Phải rồi, cháu sẽ chuyển lời đến cô ấy cho ạ!”

“Bình tĩnh lại đi nhé? Tạm biệt.”

Với một cái vẫy tay đầy kiểu cách, Tsukinomori-san mở cửa rồi rời khỏi căn hộ của tôi 

Tôi chỉ biết chết lặng mà đứng nhìn ông ấy rời đi. Chỉ khi nghe thấy tiếng cửa đóng lại phía sau ông ấy trái tim tôi mới đập dồn dập trở lại (Chỉ là ẩn dụ thôi – không phải nó ngừng đập thật đâu)

Chuyện gì thế nhỉ...? Cuộc trò chuyện vừa rồi có vẻ vô hại, nhưng tôi vẫn không thể ngừng nghĩ rằng hình như ông ta đang cố moi gì đó từ tôi 

“Anh mong ông ấy chỉ muốn mỗi thế…” Tôi thở dài chia sẻ nỗi lòng với Mashiro đang đứng phía sau tôi

“Trước khi ba Mashiro đến Iroha-chan có ở đây à?”

“Hửm? Oh, phải. Con nhỏ đó ngày nào mà chả qua đây”

“Oh vậy cơ à?”

“Khoan đã, em đang giận đấy à? Bọn anh có làm gì kỳ lạ đâu”

“Mashiro không giận” em ấy trả lời với giọng điệu có phần bình thản “Mashiro chỉ thắc mắc thôi, em ấy ngày nào cũng qua đây để làm gì vậy?”

“Thì làm mấy trò kiểu như đọc manga, xem anime, nghe nhạc. Kiểu vậy thôi”

“Thế sao em ấy không làm ở nhà mình đi?”

Vấn đề là nhỏ không thể. Thật khó chịu khi tôi không thể tiết lộ với Mashiro bất cứ thứ gì, nhưng đó cũng chẳng phải chuyện có thể đến lượt tôi xen vào. Tôi cũng hiểu tại sao Mashiro lại thấy khó chịu. Dù Iroha có là em gái của bạn tôi, thì việc nhỏ ngày nào cũng lén lút sang phòng tôi vẫn sẽ gây ra nhiều hiểu lầm. Hơn nữa Mashiro còn có tình cảm với tôi. Em ấy không thích điều đó cũng không phải chuyện lạ 

“Em biết tính Iroha rồi đấy. Nhỏ chẳng biết giới hạn là gì đâu”

“Hừm. Nhưng Mashiro không thấy ‘hiệu quả’ cho lắm khi anh để em ấy suốt ngày trêu chọc, trong khi em ấy thậm chí còn chẳng phải là thành viên của Liên minh” Mashiro liếc sang tôi với anh mắt dò xét 

Sao hôm nay ai cũng trông như muốn đọc suy nghĩ của mình thế nhỉ?

“Nhỏ là em gái của Ozu. Việc anh quan tâm nhỏ âu cũng là để giữ cho Liên minh được hoạt động suôn sẻ thôi. Em cũng đâu phải thành viên của Liên minh đâu, đúng chứ”

Mashiro tròn mắt “M-Mashiro biết. Mashiro biết anh đang nghĩ gì rồi”

“Nghĩ gì? Anh nghĩ cái gì cơ?”

“Đ-Đừng có lảng tránh! Ý Mashiro là…Không phải anh để Iroha-chan muốn làm gì thì làm là vì…vì anh thích em ấy đấy chứ?” Mashiro lo lắng hỏi

Tôi chẳng cần suy nghĩ quá lâu để trả lời câu hỏi đó. Dù Mashiro có hỏi về Iroha hay chính em ấy thì câu trả lời cũng chỉ có một

“Tất nhiên là không. Liên minh vẫn là ưu tiên hàng đầu của anh. Nhưng mà…”

Tình yêu và tuổi thanh xuân. Nếu tôi có thể dẫn dắt Liên minh tốt hơn nhờ đối mặt với những điều đó… Nếu có một con đường phát triển hiệu quả hơn nếu trải qua những điều kém hiệu quả đó thì…

“Anh không phủ nhận tình yêu và tuổi thanh xuân hay những thứ như thế có thể là trải nghiệm quý giá. Nhưng tất nhiên điều đó không có nghĩa là anh thích Iroha”

“Ý anh là…anh có thời gian để diễn vở kịch tình tứ với Mashiro à?”

“Hả? Nói về lý thì cũng có thể coi là vậy”

“Oh. Anh… không giấu giếm chuyện gì đấy chứ?”

“Cái—Không! Làm gì có”

Mashiro chăm chăm nhìn tôi. Tôi nhìn thấy em ấy cau mày trong thoáng chốc

“Mashiro?”

“K-Không. Không có gì đâu”

Chắc tôi chỉ tưởng tượng thôi. Dù sao thì tôi cũng đang giấu chuyện gì đó thật, và cảm giác lạnh sống lưng ấy đang dần lan khắp người. Tôi cẩn thận quan sát phản ứng của Mashiro, rồi em ấy mở chiếc miệng nhỏ nhắn và thốt lên điều mà tôi không bao giờ ngờ tới 

“Nếu không cần lo lắng về Iroha vậy thì…anh có muốn đi hẹn hò giả không?”

“Hẹn hò giả sao?”

Gần đây, chúng tôi vừa trở về sau chuyến nghỉ ở biệt thự của Kiraboshi Kanaria – ngôi sao của UZA Bunko và cũng là biên tập viên hàng đầu của hãng. Cô ấy là hình mẫu lý tưởng mà tôi luôn hướng tới, và cô đã dạy tôi rằng đôi khi, để trở thành một đạo diễn sản xuất giỏi, ta cần phải có những “ham muốn bẩn thỉu”, kiểu như thấy ai đó dễ thương, hay muốn trải qua những trải nghiệm non nớt gắn với tình yêu và tuổi trẻ

Vì thế, tôi quyết định sẽ bớt khắt khe với bản thân hơn một chút. Nhưng như vậy không có nghĩa là tôi đã nảy sinh tình cảm lãng mạn với Iroha, và với Mashiro thì… thật lòng mà nói, tôi cũng chẳng rõ nữa

Nói thật thì, tôi quá thiếu kinh nghiệm để hiểu cảm giác “thích một người” thật sự là như thế nào. Nói cách khác, vâng, tôi vẫn còn “zin”. Xin lỗi nhé

Dù sao thì, bỏ qua chuyện đó, Mashiro và tôi bây giờ đang phải “đóng vai” một cặp đôi yêu nhau

“Ông bác lại nghi ngờ chúng ta sao?”

“Ba có lẽ sẽ bắt đầu theo dõi chúng ta đấy. Kiểu cử người đến trường để thăm dò chẳng hạn”

“Phải rồi…Và nếu như ta không diễn cho giống một cặp đôi thật sự thì…”

“Ừ. Trong trường có nhiều cô gái mà anh nói chuyện cùng lắm. Nếu anh tỏ ra thân hơn với họ thì chắc chẳng lừa được ông ấy đâu”

“Hợp lý đấy…”

“Sẽ phiền lắm nếu ba phát hiện ra M-Mashiro đã thật sự thích anh, nhưng…Mashiro nghĩ mình không ngại chuyện đó lắm”

“Hợp lý… Hả?”

Thú thật thì tôi chẳng hứng thú gì với cái trò hẹn hò “giả vờ yêu nhau” này. Nhưng sau khi biết Mashiro cảm thấy thế nào, và cũng vì chưa thể đáp lại rõ ràng. Vậy nên tôi vẫn phải tiếp tục “đóng vai” để qua mặt Tsukinomori-san bằng cách nào đó

“Anh không cần phải làm gì hết, Aki”

“Sao cơ?”

“Sẽ khó cho anh lắm nếu để anh lên kế hoạch đúng không? Cảm giác như anh đang lợi dụng tình cảm của Mashiro vậy…Thế nên cứ để mấy cái kế hoạch hẹn hò đó cho Mashiro đi. Mashiro không muốn anh phải khó xử chuyện gì đâu”

“Nhưng để em làm hết mọi thứ thì…”

“Im lặng”

“Vâng ạ…”

Đã lâu lắm rồi em ấy mới dùng giọng điệu lạnh nhạt đó để nói chuyện với tôi. Nhưng không hiểu sao tảng băng quen thuộc đó dường như đã sưởi ấm trái tim tôi

“Đừng lo Aki” Mashiro khẽ mỉm cười, ánh mắt phảng phất chút tự mãn khi giơ ngón cái lên. “Mashiro sẽ lên kế hoạch cho buổi hẹn hò này hoàn hảo và thành công tuyệt đối cho xem!”

***

“Chà, nghe có vẻ như kết cục sẽ bi đát lắm đây”

“Mày cứ đùa. Nhưng nói thật thì tao cũng thấy vậy”