Em gái của người tôi thầm yêu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 7

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Volume 1 - Chapter 3: Tình yêu chớm nở

Chapter 3: Tình yêu chớm nở

Dù là khoảng thời gian vui vẻ hay tồi tệ, ngày mai vẫn luôn sẽ đến. Và kể từ thời điểm đó, tôi hoàn toàn không gặp Mimi-chan nữa. Hay đúng hơn là em ấy không xuất hiện trước mặt tôi. Nghĩ rằng chắc dạo này em ấy bận, tôi cảm thấy nếu mình cố tình liên lạc thì có hơi quá. Cứ như thế, một tuần trôi qua, tôi bắt đầu quên dần cảm giác của nụ hôn ngày hôm đó.

Nhưng dù thế nào đi nữa, cuộc sống thường nhật của tôi vẫn tiếp diễn. Một ngày nghỉ như bao ngày khác. Khi Nagisa đang đứng tại điểm hẹn, tôi lén tiến lại gần từ phía sau. Đủ nhẹ nhàng để không bị phát hiện, tôi đặt cả hai tay lên vai cậu ấy.

“Oà! Naaagisa! Sao cậu lại đứng khom lưng thế kia?”

Có lẽ vì không ngờ đột nhiên có bàn tay chạm vào vai mình, cơ thể cậu ấy nảy lên một cái.

“Cậu... làm tớ giật cả mình! Chuyện này không tốt cho tim tớ đâu, Yuika!”

“Ahaha, xin lỗi, xin lỗi nhé. Tại vai cậu trông mời gọi quá, tớ không kiềm chế được. Mà vai cậu ấn tượng thật đấy, thề luôn.”

“Cậu nói thế cũng chẳng làm tớ thấy khá hơn đâu.”

Tôi nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay mình. Cảm giác từ bờ vai cậu ấy vẫn còn vương vấn, nhưng tôi ổn. So với trước đây không lâu, tôi không còn cảm thấy đau nhói ở lồng ngực và đã có thể mỉm cười tự nhiên. Chắc chắn là nhờ ngày hôm đó tôi đã trút hết nỗi lòng với Mimi-chan.

“Gì thế hai người? Đang đùa nghịch cái gì vậy?”

“A, Yuzuha. Cậu đến hơi muộn nhỉ.”

“Không đâu, là hai người đến sớm thì có. Bây giờ mới đúng giờ hẹn này.”

Yuzuha vừa nói vừa liếc nhìn cổ tay. Một chiếc đồng hồ thông minh như thế rất hợp với phong cách của cậu ấy. Trông khá là sành điệu.

“Thì giáo viên chẳng luôn dạy chúng ta rằng đến sớm mười phút là kỹ năng cơ bản sao.”

Tôi nói trong khi ưỡn ngực đầy tự hào. Sự thật là tôi đã đến sớm một chút vì đã lâu rồi mới gặp Nagisa. Tuy nhiên, đúng như dự đoán, Nagisa đã đến sớm hơn bất kỳ ai. Tôi chưa bao giờ thấy cậu ấy muộn hẹn cả.

“Thái độ cao ngạo gì thế kia? Tớ biết thừa thi thoảng cậu vẫn dùng điện thoại trong giờ học đấy nhé.”

“Ý cậu là sao...?”

“Thế là không tốt đâu Yuika. Cậu phải chú ý nghe giảng trong giờ học chứ.”

Nagisa nói vậy. Tôi thấy thật ngưỡng mộ khi điểm số của cậu ấy luôn đứng đầu nhưng không bao giờ chủ quan, luôn nghiêm túc lắng nghe mọi bài giảng. Tôi chẳng thể so bì được, khi thì ngủ gật, khi thì nghịch điện thoại.

“Ahaha, tớ xin lỗi... Nhưng Yuzuha, cậu cũng hay nghịch điện thoại hoặc làm móng trong giờ mà đúng không?”

“Tại tớ thấy chán thôi. Với lại năng lượng trong tớ lúc nào cũng tràn trề quá mức.”

“Cậu mà cũng nói chuyện nghịch ngợm trong lớp à. Sao không học tập gương của Nagisa đi?”

“Vì tớ là chính tớ. Tớ sẽ không để mình bị ảnh hưởng bởi bất kỳ ai cả.”

“Nếu cậu đã nói vậy thì...”

Yuzuha khá là mê game. Bản thân việc đó không xấu, nhưng tôi lo cậu ấy bớt xén thời gian học cho game quá nhiều.

“Thôi bỏ qua chuyện đó đi, đi nào. Chúng ta đã quyết định hôm nay sẽ đi mua sắm cả ngày rồi đúng không?”

“Ừ, ừ... đi thôi, Nagisa.”

“Được thôi.”

Tốt rồi. Nagisa vẫn đối xử với tôi giống như trước đây. Dù nếu phải nói thật lòng, điều đó theo cách của nó cũng mang lại chút đau đớn. Tuy nhiên, tôi nghĩ thế này vẫn tốt hơn nhiều so với việc không bao giờ tương tác với cậu ấy nữa. Cứ tiến từng chút một cũng được. Cho dù chỉ là từng chút một, tôi phải chứng minh rằng mình có thể trải qua cuộc sống đời thường bên cạnh cậu ấy để tìm lại chính mình – một phiên bản chưa từng biết yêu.

Khẽ thở dài, tôi bước đi bên cạnh Nagisa. Hôm nay chắc chắn tôi sẽ ổn thôi. Vì Nagisa đang đối xử với tôi như một người bạn bình thường, chắc chắn tôi sẽ ổn. Với ý nghĩ đó, tôi bước đi qua phố thị sầm uất.

“Giữa đôi này với đôi này, đôi nào đẹp hơn?”

“Hừm, đôi này tớ đoán thế? Đôi này cảm giác giống phong cách của cậu hơn đấy Yuzuha.”

“Thật sao? Vậy tớ sẽ đi thử. Làm ơơơn cho hỏi chút!”

Gọi nhân viên bán hàng, Yuzuha đi thử giày. Nghĩ lại thì, gần đây tôi chưa mua món gì mới cả. Nhưng cũng chẳng biết làm sao được, vì với số tiền tiêu vặt ít ỏi của học sinh, tôi không thể vung tay mua quá nhiều giày. Tôi ngắm nghía đủ loại giày dép trong khi đi dạo vô định quanh cửa hàng. Từ những đôi dễ thương đến những đôi cực ngầu, cả những đôi có màu sắc sặc sỡ thái quá.

Tôi cảm thấy có quá nhiều thứ khiến mình xem mãi không chán. Đang lúc mải mê, tôi chợt nhận ra Nagisa đang nhìn chằm chằm vào một đôi giày.

“Cậu đang nhìn gì thế?”

“A, Yuika. Tớ đang xem đôi này.”

Cậu ấy chỉ vào một đôi giày cao gót màu trắng có thắt nơ. Dù tôi không nghĩ đôi này hợp với gu của Nagisa, nhưng tôi bị thu hút bởi vẻ dễ thương thanh lịch của chúng. Vì hôm nay cả ba cùng đi chơi, tôi đã mặc bộ đồ dễ thương đúng sở thích của mình. Trông đôi giày cao gót này có vẻ cũng rất hợp với bộ đồ tôi đang mặc.

“Đôi này dễ thương thật đấy. Nagisa, cậu có muốn thử một chút không?”

“Ừm...”

Ánh mắt vốn đang dán chặt vào đôi giày bỗng chuyển hướng sang tôi. Tim tôi nhảy dựng lên. Đôi mắt chân thành của cậu ấy thật sự quá đỗi cuốn hút. Không thể nào rời mắt được.

“Hay là cậu thử đi, Yuika?”

“Hả, tớ á? Cậu mới là người nhìn chúng mà, Nagisa...”

“Ừ. Vì tớ nghĩ chúng sẽ rất hợp với cậu.”

Tại sao cậu ấy lại phải nói như thế? Dù cậu ấy không hề yêu tôi. Thật là khó coi khi nghĩ như vậy, giống như tôi đang trút giận lên cậu ấy. Chắc chắn cậu ấy chỉ nói những điều này như một người bạn bình thường, nên tôi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

“Yuika, size của cậu là bao nhiêu?”

“Ơ...”

Sau khi tôi nói size, cậu ấy lập tức gọi nhân viên và nhận lấy đôi giày. Sau đó, cậu ấy bảo tôi ngồi xuống chiếc ghế gần đó. Thật lòng mà nói, tôi thấy hơi ngượng ngùng khi cởi giày ra trong lúc Nagisa đang quan sát.

Tôi vẫn thường cởi giày mỗi khi hai đứa sang nhà nhau chơi, nhưng cởi giày một cách có chủ đích như thế này thì cảm thấy hơi kỳ lạ. Thật quái đản, tôi bắt đầu nhớ lại cảnh Mimi-chan cởi đồ cho tôi cách đây không lâu. Không, đợi đã. Đó không phải là vấn đề chính.

“Nhấc chân lên một chút nào.”

“Đ-Được rồi...”

Tôi cứ ngỡ cậu ấy sẽ đưa đôi giày cho mình, nhưng hoá ra cậu ấy lại định tự tay xỏ giày cho tôi. Thật xấu hổ, nhưng không thể từ chối, tôi im lặng nhấc chân lên. Đầu ngón tay của Nagisa lướt qua mắt cá chân tôi.

Tôi phải kiểm soát nét mặt của mình. Tôi phải hành động như thể chúng tôi chỉ là bạn bình thường. Nhưng ngay cả khi đang nghĩ vậy, trái tim tôi vẫn đập thình thịch đủ mạnh để nhắc nhở rằng chẳng có gì là bình thường ở đây cả. Tôi cố hít một hơi thật sâu, nhưng điều đó chẳng giúp ích gì cho cái nóng đang hầm hập trên mặt. Người tôi yêu đang xỏ giày cho tôi. Thật xấu hổ, nhưng cũng thật hạnh phúc. Suy cho cùng, chuyện này gần giống như là –

e162064e-6913-48a7-93a2-7ad822fcde6d.jpg

...Không, dừng lại đi.

“Đôi này có vẻ hơi rộng. Gót chân cậu thấy sao?”

“Ừm...”

Tôi đứng dậy và thử đi lại một chút. Kích cỡ thật sự hơi to và tôi cảm giác như gót chân mình đang bị tuột ra. Sau khi đi được một lúc, tôi đột ngột mất thăng bằng và sắp ngã nhào. Ngay khoảnh khắc tôi nghĩ nguy rồi và cố vươn tay ra phía trước, đầu mũi tôi chạm vào một thứ gì đó mềm mại.

Giật mình, tôi ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh mắt cậu ấy. Đó là lúc tôi nhận ra cậu ấy đã đỡ lấy tôi trong vòng tay mình. Trái tim vốn đã đập nhanh của tôi giờ lại càng loạn nhịp như thể sẽ không bao giờ bình tĩnh lại được nữa. Nếu tôi giả vờ như mình bị trẹo chân, không biết liệu cậu ấy có tiếp tục ôm tôi như thế này mãi không.

Tôi xua tan cái ý nghĩ đê tiện đó ra khỏi đầu mình.

(Bối cảnh chuyển đến ga tàu và gặp Mimi-chan)

Tôi nhìn quanh khu vực đó. Thị trấn quê hương của chúng tôi vốn khá yên tĩnh, và nơi này chỉ cách vài ga tàu nên cũng không sầm uất lắm.

Có một điểm khác biệt so với những nơi có ga trung tâm là bên trong tòa nhà ga này khá nhỏ gọn. Đang lúc suy nghĩ xem nên đi đâu, đột nhiên tầm nhìn của tôi tối sầm lại. Ngay khoảnh khắc sau đó, tôi cảm thấy có gì đó ấm áp chạm vào lưng mình.

Rõ ràng là có ai đó đang che mắt tôi.

“Đoán xem ai nào?”

Đó là một giọng nói cực kỳ khẽ khàng và bí hiểm, hoàn toàn không phù hợp với trò chơi kiểu này. Tôi hơi hé miệng.

“Mimi-chan.”

“Sai rồi nhé. ...Nếu em nói thế, chị sẽ làm gì?”

Không còn nghi ngờ gì nữa, giọng nói này là của Mimi-chan. Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên tay em ấy và gỡ chúng khỏi mắt mình.

“Không nhầm được đâu. Em là Mimi-chan.”

“...Thật vậy sao.”

Nói bằng giọng chán nản, em ấy lùi ra xa tôi một chút. Dĩ nhiên hôm nay em ấy không mặc đồng phục trường. Em ấy mặc một bộ đồ khác hẳn lần trước. Nhưng chuyện đó cũng dễ hiểu thôi. Hôm nay, em ấy không phải là người thế thân của Nagisa, mà là chính Mimi-chan.

Bộ trang phục thực sự của em ấy trông nữ tính đến bất ngờ. Nếu phải nhận xét, thì quần áo của Nagisa thiên về phong cách thể thao, kiểu dễ vận động. Cho đến giờ tôi mới nhận ra, gu của Mimi-chan và tôi có lẽ khá là hợp nhau.

“Đó là quần áo của em đúng không, Mimi-chan? Chúng dễ thương lắm.”

“Vâng, đúng thế. ...Em không nghĩ là chị sẽ đến.”

“Hả? Chính em là người gọi chị đến đây mà.”

Đúng là vậy. Tin nhắn tôi nhận được trên điện thoại lúc nãy là Mimi-chan bảo tôi đến đây. Khi đột nhiên nhận được tin nhắn ghi tên một nhà ga và dòng chữ Em đang đợi, tôi đã nghĩ chắc hẳn có chuyện gì đó. Dù lúc đó tôi thực sự muốn cùng Nagisa về nhà, nhưng khi thấy tin nhắn này, tôi vẫn quyết định đến đây. Và có lẽ đó là vì dạo gần đây tôi không gặp Mimi-chan.

“Đúng vậy. Nhưng thỉnh thoảng những lời yêu cầu như thế vẫn bị ngó lơ mà.”

“Ch-Chuyện đó cũng có thể xảy ra.”

“Đúng thế. Ngay cả với sao băng, chị cũng đâu có nhận được xác nhận rằng điều ước của mình đã được tiếp nhận đâu.”

“...Đã có chuyện gì xảy ra sao?”

“Không. Không hẳn. Em vẫn luôn thế này mà.”

Em ấy mỉm cười khi nói vậy. Tôi đã thấy đủ kiểu cười của em ấy cho đến giờ, nhưng nụ cười tự giễu này có lẽ là lần đầu tiên. Tôi bắt đầu lo lắng rằng chắc chắn đã có chuyện gì đó, nhưng có vẻ em ấy không muốn nói về nó. Em ấy im lặng một lúc, khiến hai đứa cứ thế nhìn nhau trân trân.

Nhưng chẳng mấy chốc, em ấy lại tiếp tục nói một cách tự nhiên.

“Em gọi chị đến đây, Senpai, vì có chuyện em muốn trò chuyện cùng chị.”

“...Chuyện gì quan trọng sao?”

“Với em thì có lẽ là vậy. Nhưng với chị, có lẽ nó chẳng là gì đâu, Senpai.”

“Vậy thì cứ nói cho chị nghe đi.”

Khi tôi nói vậy, đôi mắt em ấy mở to.

“Chị vẫn làm cái vẻ mặt đó ngay cả khi chị không cần phải bận tâm sao.”

“Vì đó là chuyện quan trọng với em mà, đúng không Mimi-chan? Dù là chuyện vặt vãnh chị cũng thấy ổn thôi. Nếu em muốn nói, chị sẽ lắng nghe, được chứ?”

“...Em hiểu rồi. Chị đúng là kiểu người như thế mà, Senpai. Vậy chúng ta vừa đi dạo quanh đây vừa nói chuyện nhé.”

“Nhất trí.”

Khi tôi gật đầu, em ấy chìa tay ra cho tôi. Tôi thoáng giật mình, nhưng nghĩ rằng hôm nay chỉ là một ngày như thế thôi, tôi nắm lấy tay em ấy. Mắt em ấy mở to, gần như thể em ấy không ngờ tôi lại nắm lấy bàn tay em vừa chìa ra. Đó là một phản ứng khá kỳ lạ dù chưa có chuyện gì xảy ra cả.

Tuy nhiên, nếu tôi cố dò hỏi khi em ấy không muốn nói, tôi cảm giác mình sẽ không có cơ hội thứ hai để thấu hiểu cảm xúc của em, vì vậy tôi không nói gì thêm.

“Dạo này trời bắt đầu ẩm ướt rồi nhỉ?”

Dù đang đi qua một thị trấn xa lạ, bước chân của em ấy vẫn nhẹ nhàng. Có vẻ Mimi-chan có thể tận hưởng niềm vui ở bất kỳ nơi nào. Còn tôi, tôi thấy bất an khi đi qua một khu vực hoàn toàn chưa biết. Thật lòng mà nói, khả năng định hướng của tôi khá tệ.

Tệ đến mức tôi có thể bị lạc ngay trong khu phố mình sống nếu không có điện thoại chỉ đường. Nhưng lúc này tôi không lo bị lạc vì đã có Mimi-chan ở đây. Không suy nghĩ nhiều, tôi siết chặt tay em ấy. Không cần phải nói, cảm giác chạm vào tay Mimi-chan rất dễ chịu.

“Đúng vậy. Mùa nồm ẩm chắc sắp bắt đầu rồi.”

“Em ghét sự ẩm ướt. Em cực kỳ ghét mưa. Tóc em cứ hay bị xoăn lại một cách kỳ quái, và khi em cất công mặc đồ đẹp thì chúng cũng bị ướt hết.”

“Chị hiểu mà. Mưa rào thì đã đành, nhưng ngay cả mưa phùn chị cũng ghét cái cảm giác bị ướt sũng. Tuy nhiên chị lại thích tiếng mưa rơi.”

Cũng đã khoảng một tuần kể từ khi chúng tôi trò chuyện bâng quơ như thế này. Tôi tự hỏi tại sao nói chuyện với Mimi-chan luôn khiến tôi bình tĩnh lại một chút. Đó là một kiểu bình yên trong lòng khác hẳn với khi tôi tán gẫu với bạn bè.

Khi tôi giãi bày tâm sự, khoảng cách giữa chúng tôi chắc hẳn đã thu hẹp lại một chút. Đó chỉ là một vài ý nghĩ ích kỷ mà tôi ấp ủ. Như thể đang chạy trốn khỏi ánh hoàng hôn, em ấy bước đi với nhịp độ hối hả. Mái tóc nhuộm vàng tuyệt đẹp của em thực sự rực rỡ khi tôi nhìn từ phía sau.

“...Senpai.”

Em ấy dừng lại và quay về phía tôi. Tôi giật mình. Nhưng không phải vì em ấy giống Nagisa. Tôi hoàn toàn hiểu rằng mình đang ở bên Mimi-chan lúc này, nhưng trái tim tôi vẫn đập thình thịch trong lồng ngực. Có lẽ tôi chỉ tưởng tượng thôi, nhưng khi đặt tay lên ngực, tôi có thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim ồn ào của mình.

Tại sao chứ? Tôi vẫn còn yêu Nagisa mà.

“Em đã suy nghĩ rất nhiều kể từ đó. Về việc em có thể làm gì cho chị ngay lúc này, Senpai.”

“Ơ...”

“Nếu em không thể thay thế chị gái mình trong lòng chị, thì chỉ có một điều duy nhất em có thể làm cho chị với tư cách là chính em lúc này.”

Em ấy dùng cả hai tay siết chặt lấy tay tôi.

“Senpai, làm ơn – Yuika-senpai, xin hãy sử dụng em cho tất cả những điều mà chị muốn làm.”

Yuika.

Đó là lần đầu tiên Mimi-chan gọi tôi bằng cái tên đó khi em ấy không đóng vai Nagisa.

Thình thịch, thình thịch. Trái tim tôi thật ồn ào. Tôi không tài nào hiểu nổi tại sao nhịp tim mình lại nhanh đến thế. Tôi muốn suy nghĩ về lý do, nhưng dưới ánh nhìn của em ấy, điều đó trở nên không còn quan trọng nữa.

“Chuyện đó đâu có khác gì lúc trước.”

“Khác hoàn toàn chứ. Trước đây là việc em đồng ý làm bất cứ điều gì cho đến khi chị có thể quên được chị gái em, đúng không? ...Nhưng.”

Một bàn tay của em ấy rời khỏi tay tôi. Tiếp theo, em ấy nắm lấy bàn tay còn lại của tôi. Hai đứa đứng trong tư thế gần như sắp sửa bắt đầu một điệu nhảy cổ điển. Không nói lời nào, tôi ngước nhìn em ấy. Đôi mắt đen của em vẫn đẹp như mọi khi.

“Lần này sẽ khác... chuyện gì cũng được hết. Ngay cả khi nó chẳng liên quan gì đến chị gái em, nếu chị chỉ muốn đi mua đồ ăn vặt, đi chơi ở những nơi mà chị không thể dắt những người bạn khác theo, hay nếu chị muốn ăn đồ ngọt cho đến khi gục ngã... Thực sự, chuyện gì cũng được.”

Có vẻ như rất nhiều gợi ý của em ấy liên quan đến ăn uống.

“Em sẽ không cố gắng quá mức để khiến chị quên đi chị gái mình nữa. Nhưng khi chị đau đớn vì không thể buông bỏ, và muốn vực dậy tâm trạng... Khi chuyện đó xảy ra, xin hãy gọi cho em.”

“...Tại sao em lại lo lắng cho chị nhiều đến thế, Mimi-chan?”

“Vì em vẫn là một hậu bối đáng kính... và là bạn của chị.”

Những lời đó khiến tôi thực sự hạnh phúc.

Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi cảm thấy hơi thất vọng một chút. Gần như thể tôi đã muốn nghe một lý do khác.

Cứ như thể sự ích kỷ của tôi đối với Nagisa vẫn chưa đủ vậy. Có lẽ ngay từ đầu tôi đã là kẻ vị kỷ, ngay cả khi chưa biết yêu. Nhưng không, cho dù là vậy...

“Điều em muốn nói là, em thấy đau lòng khi nhìn chị phải chịu đựng, Senpai. Em lo cho chị. Em muốn nhìn thấy bạn bè mình mỉm cười. Chuyện đó là sai sao?”

Em ấy đang nhìn tôi chăm chú. Tôi lắc đầu.

“Không, không hề sai. Chị thấy vui vì em quan tâm đến chị nhiều như thế. ...Nhưng chị phải từ chối thôi.”

“Hả?”

Tôi mỉm cười với em ấy. "Chị không thể làm phiền em thêm nữa. Thật không đúng khi lôi em vào câu chuyện tình yêu thất bại của chị. Và đó là lý do tại sao—"

“Vậy thì hãy làm thế này đi.”

Mimi-chan siết chặt lấy tay tôi. Mạnh đến nỗi gần như đau điếng.

“Nếu em có điều gì muốn làm, em cũng sẽ nói với chị, Senpai. Những điều em không thể làm cùng với—”Tôi cười gượng, còn cậu ấy thì siết chặt vòng tay hơn.

Tôi chẳng thể hiểu nổi cậu ấy đang cảm thấy gì, nên cơ thể cứ thế cứng đờ lại. Cậu ấy đủ nhạy cảm để nhận ra điều đó và chậm rãi buông tay khỏi tôi. "Ah—", tôi suýt chút nữa đã thốt lên thành tiếng. Đáng lẽ tôi không nên cảm thấy luyến tiếc khi phải tách rời khỏi cậu ấy. Vậy mà, sâu thẳm trong lòng, tôi lại khao khát cậu ấy hãy ôm mình chặt hơn nữa, chặt đến mức như muốn tan nát cả cơ thể này.

“… Tớ cứ ngỡ cậu sắp bị thương đến nơi rồi, nên đã vô thức ôm chầm lấy cậu. Tớ xin lỗi nhé.”

Cậu ấy nói với nụ cười vẫn luôn như thế. Tôi khẽ lắc đầu.

“Đừng xin lỗi mà, cậu thực sự đã cứu tớ đấy. Cảm ơn nhé. Nếu không có cậu, Nagisa ạ, tớ đã ngã nhào ra đó rồi. Trời ạ, nguy hiểm thật đấy nhỉ?”

Đó là cách tôi nên hành xử. Một phiên bản của chính tôi khi cả hai vẫn nhìn nhận nhau như những người bạn. Đã có một khoảnh khắc ngượng ngùng xảy ra, nhưng rồi khi nhân viên bán hàng quay lại với đôi giày cao gót size khác, chúng tôi lại tiếp tục cuộc trò chuyện như bình thường. Cuối cùng, chúng tôi đã tìm được size hoàn hảo, nhưng tôi quyết định không mua chúng.

Nếu tôi cứ thu thập thêm những món đồ gợi nhắc về cậu ấy trong nhà, tôi sẽ chẳng bao giờ có thể quên đi tình yêu này dù có cố gắng đến đâu. Sau đó, chúng tôi quay lại chỗ Yuzuha. Cậu ấy có vẻ đang gặp khó khăn trong việc tìm đôi giày ưng ý và đã thử rất nhiều đôi rồi. Trông có vẻ đây sẽ là một cuộc chiến dài hơi đây.

Chúng tôi nhìn nhau và khúc khích cười. Khoảng ba mươi phút nữa trôi qua trước khi Yuzuha quyết định chọn mua một đôi giày.

“Trời ạ, tớ xin lỗi nhé. Đã bắt hai cậu phải đợi tớ lâu thế này.” Yuzuha nói.

“Không sao đâu mà. Tớ vui vì cậu đã tìm được đôi ưng ý.” Nagisa đáp lời.

“Đúng thế! Với đôi này thì tạm thời tớ sẽ không lo bị ‘thiếu giày’ nữa.”

“Cái đó nghĩa là sao chứ.” Tôi bật cười trước lời cậu ấy nói.

“Đừng để ý tiểu tiết. Nhưng quan trọng hơn là đi ăn trưa thôi nào. Tớ đã tìm sẵn một chỗ rồi.”

“Chúng ta đi ăn gì thế?”

“Cứ đi rồi biết, cậu sẽ thích cho xem. Nào, đi theo tớ.”

“Này, từ từ đã chứ!”

Gạt qua đám đông, cậu ấy tiến về phía trước. Dù thị trấn của chúng tôi vốn đã khá đông đúc vào ngày thường, nhưng thành phố này quả là một đẳng cấp hoàn toàn khác. Người xe tấp nập đến mức nếu chỉ cần lơ đãng một chút thôi là bạn có thể bị lạc ngay lập tức.

Khác với Yuzuha vốn đã quen với nhịp sống thành thị, tôi cảm giác như mình đang chết chìm trong biển người. Cứ phải nhường đường cho những người đi sát bên cạnh, có vẻ như tôi sẽ chẳng bao giờ tiến lên phía trước được.

Có lẽ đó chính là bản tính con người tôi chăng.

“… Yuika, đây nè.”

Ngay khi nghe thấy giọng nói đó, tay tôi bị nắm lấy. Tôi cứ ngỡ Nagisa cũng đã bị dòng người cuốn trôi đi rồi, nhưng thật ngạc nhiên, cậu ấy lại đang bước đi đầy tự tin giữa đám đông. Bóng lưng cậu ấy khi tiến về phía trước, vừa đi vừa kéo tay tôi, vẫn xinh đẹp như mọi khi.

Chẳng kịp suy nghĩ, tôi siết chặt lấy tay cậu ấy.

“Cứ đi thế này nhé để chúng ta không bị lạc nhau.”

“… Cảm ơn nhé. Vì đã kéo tớ đi cùng.”

“Không có gì đâu. Tớ mừng là đã tìm thấy cậu trước khi hoàn toàn lạc mất dấu.”

Giọng nói của cậu ấy dịu dàng đến lạ lùng. Tôi biết cậu ấy tử tế với tất cả mọi người, nhưng chắc chắn tôi là người duy nhất được cậu ấy nắm tay thế này. Điều đó khiến tôi hạnh phúc, dù tôi hiểu rõ rằng sự đặc biệt này không phải là kiểu "đặc biệt" mà tôi mong cầu. Nhưng chỉ lúc này thôi, tôi muốn nhấm nháp khoảnh khắc này. Việc nắm tay như thế này khiến tôi thấy vui. Được cậu ấy ôm, được cậu ấy dắt tay. Tôi tự hỏi liệu mình có được phép hạnh phúc đến mức này không, và khi tâm trí tôi quẩn quanh với cảm giác đó, trái tim tôi bỗng trở nên nặng trĩu. Tôi sẽ không thể chịu đựng nổi nếu cứ tiếp tục cảm thấy hân hoan quá mức như thế này mỗi khi chúng tôi ở bên nhau. Dù nhận thức được điều đó, nhưng cảm xúc vốn không phải là thứ tôi có thể tự mình quyết định.

Aaa, tôi yêu cậu ấy mất rồi.

Từ bóng lưng, từ góc nghiêng, cho đến mọi góc độ khác của cậu ấy. Tôi ước mình có thể quên đi những thứ như lời tỏ tình hay việc phải gồng mình duy trì tình bạn này, để chỉ tập trung vào việc đi chơi cùng cậu ấy mà thôi.

“Này, Yuika.”

“Ơi?”

“Tớ đã nhận ra lúc cậu thử đôi giày kia rồi, nhưng mà… quần áo cậu mặc hôm nay dễ thương thật đấy. Chúng rất hợp với cậu.”

“… Hả.”

Dễ thương. Rất hợp. Ngay khoảnh khắc nghe thấy những từ ngữ ngắn ngủi đó, lòng tôi tràn ngập niềm hân hoan. Cậu biết đấy, tôi chưa bao giờ kỳ vọng sẽ được cậu ấy khen ngợi như vậy. Đây là lần đầu tiên cậu ấy khen ngợi cách ăn mặc của tôi, và tôi thực sự hy vọng cậu ấy đừng quay đầu lại nhìn mình lúc này.

Lý do là vì...

Mặt tôi đang đỏ bừng lên, miệng thì cười toe toét không kiểm soát nổi, tôi đang làm ra cái vẻ mặt mà tôi nhất định không thể để người mình yêu nhìn thấy.

“Tớ chỉ nghĩ là bộ đồ của cậu đẹp thôi… ừm, đột nhiên nói thế này chắc hơi kỳ lạ nhỉ. Xin lỗi nhé.”

“Không cần phải xin lỗi đâu mà. Tớ vui lắm. Những lời khen của cậu luôn khiến tớ thấy hạnh phúc.”

“… Yuika.”

Chúng tôi tiếp tục trò chuyện trong khi lách qua những kẽ hở giữa dòng người bộ hành. Tôi biết rằng tình yêu của mình đã chấm dứt rồi. Vậy mà, tôi vẫn thấy cực kỳ sung sướng khi được khen ngợi như thế. Ngay cả khi đã thấu hiểu nỗi đau của tình yêu, điều đó không có nghĩa là niềm hạnh phúc của nó sẽ biến mất. Trái tim tôi đau nhói đến mức không thể chịu đựng được.

“Đó là những gì tớ thích. Những thứ dễ thương, và những bộ đồ dễ thương.”

“… Tớ hiểu rồi.”

Cảm giác như đây là lần đầu tiên tôi có thể nói ra điều đó một cách đàng hoàng. Khi tôi còn mải mê ép mình theo sở thích của cậu ấy, tôi chẳng thể nào nói ra được những lời này.

Việc nói ra sở thích của chính mình thế này có lẽ là một sự tiến bộ. Nhưng vì quãng đường tôi đã lùi lại trước đó là quá xa, nên có lẽ tổng kết lại cũng chỉ là một con số không tròn trĩnh mà thôi.

“Tớ cũng thích những lúc cậu mặc đồ như thế này, Yuika.”

“… Ừm. Điều đó làm tớ vui lắm.”

Tôi nói bằng một giọng nhỏ đến mức tưởng chừng như sẽ bị lấn át bởi sự ồn ào náo nhiệt xung quanh. Cuộc trò chuyện ngắn ngủi của chúng tôi kết thúc như thế và chẳng mấy chốc chúng tôi đã đuổi kịp Yuzuha. Cậu ấy đang xin lỗi vì đã chạy quá xa lên phía trước, nhưng những lời đó chẳng hề lọt vào tai tôi. Ngay cả khi bước vào quán và gọi món, đầu óc tôi chỉ tràn ngập hình bóng của Nagisa, và thực tại dường như không hề hiện hữu trong trí não tôi.

Chỉ cần nhớ lại cái chạm tay và những lời nói của cậu ấy cũng đủ khiến tôi thở dài và không ngừng nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay mình. Tôi chẳng thể làm gì khác được nữa.

“Yuika. Có chuyện gì xảy ra à?” Yuzuha hỏi khẽ.

“Không có gì đâu.”

“Không đâu, cậu trông thẫn thờ quá đấy. Cậu ổn chứ?”

“Ừ. Nếu có gì thì là tớ đang quá ổn ấy chứ.”

“Vậy sao...”

Khi tôi ngẩng đầu lên lần nữa, mắt tôi chạm phải ánh mắt Nagisa. Không nói lời nào, cậu ấy cứ nhìn chằm chằm vào tôi. Chẳng hiểu sao, đôi mắt ấy có vẻ hơi khác so với thường ngày. Khi thức ăn được mang ra, chúng tôi vô thức lảng tránh ánh mắt của nhau. Cậu ấy trông vẫn như mọi khi khi với lấy hộp đựng dao dĩa. Cho rằng đó chỉ là do mình tưởng tượng, tôi cũng cầm lấy một chiếc nĩa và một con dao.

“Ừ, ngon thật đấy. Bỏ công tìm kiếm cũng đáng.” “Chắc chắn rồi. Chỗ này nổi tiếng lắm hả cậu?” “Đại loại vậy. Nó xuất hiện trên một đống bài báo rồi, nên tớ đoán là cũng có danh tiếng nhất định.”

Nơi Yuzuha chọn là một quán cà phê với phong cách rất dễ chịu. Tường bao quanh được lắp kính, đón trọn ánh nắng mặt trời. Bên cạnh bầu không khí thoáng đãng, quán cũng khá đông khách. Tôi cảm thấy ăn uống trong môi trường thế này khiến đồ ăn ngon hơn hẳn.

Tôi gọi bánh mì nướng kiểu Pháp theo sở thích nhất thời, trong khi Yuzuha ăn pasta và Nagisa chọn bánh pancake. Tôi nhớ lại lần đi chơi gần đây với Mimi-chan. Ngay cả bây giờ, tôi vẫn có thể nhớ rõ mồn một vị của chiếc bánh pancake mà tôi đã ăn cùng em ấy. Và chắc chắn không chỉ vì chiếc bánh đó ngon. Tất cả những chuyện xảy ra sau đó có lẽ đã để lại ấn tượng quá sâu sắc, theo một cách rất khác.

“Giờ mới nghĩ lại, đây là lần đầu tớ thấy cậu gọi món ngọt như thế này đấy, Nagisa.” “Tớ đoán là vậy. Tớ không ghét đồ ngọt, nhưng cũng không hẳn là thích.” “Hừm... vậy là hôm nay cậu chỉ bỗng nhiên muốn ăn thôi sao.” “Vâng. Thỉnh thoảng tớ cũng có hứng thú với chúng.” “Đúng là cảnh tượng hiếm thấy. Còn Yuika thì vẫn y như mọi khi nhỉ.” “Đó là vì đồ ngọt là nguồn năng lượng của tớ mà...” “Cậu sẽ béo lên cho xem.” “T-Tớ sẽ ổn thôi. Tớ nạp bao nhiêu thì tiêu thụ bấy nhiêu mà... chắc thế.” “Tớ nghi ngờ chuyện đó lắm nha. Chẳng phải dạo này bụng cậu mềm ra một chút rồi sao?” “Kh-Không có nhé, tớ nói thật đấy!”

Mimi-chan cũng đâu có nói gì về bụng của tôi! “Chiếc áo lót đó. Nó rất hợp với chị đấy, Senpai... dễ thương lắm.” Những lời em ấy thì thầm vào tai tôi trước đó bỗng chạy xẹt qua đầu. Ngay khi hơi nóng bốc lên mặt, có vẻ như tôi đã sẵn sàng để nhớ lại vài chuyện kỳ quặc.

Nghĩ lại thì, chẳng phải tôi đã làm vài việc cực kỳ xấu hổ sao? Như là hôn Mimi-chan khi em ấy đang giả làm Nagisa, để em ấy chạm vào ngực mình, hay nói rằng tôi yêu em ấy. Dù tôi đã phải chịu một cú sốc lớn vì thất tình, nhưng dạo gần đây có vẻ tôi đã đi hơi quá xa. Nhưng mà, ít nhất thì tôi đã dừng làm những việc kiểu đó với Mimi-chan rồi. Từ nay về sau, một tôi "trong sáng" sẽ được tái sinh... hy vọng là vậy.

“Nagisa, cậu nghĩ sao về những gì Yuika đang nói?” “A, ahaha... tớ đồ rằng cậu ấy tròn trịa một chút cũng có nét dễ thương riêng chứ?” “...Nagisa. Câu đó chẳng giúp gì được cho tớ lúc này cả.” “Hả? V-Vậy sao?”

Cứ ăn thêm một chút đồ ngọt yêu thích trong khi Nagisa đang nói chuyện thôi nào. Tôi đã nghĩ vậy, nhưng rồi lại kiềm chế được. Thật là một ý tồi nếu cứ cố uốn nắn bản thân quá mức theo sở thích của người khác trong những chuyện này. Cả Mimi-chan và Nagisa đều khen ngợi bộ quần áo mà chính tôi yêu thích đã tái khẳng định điều này cho tôi. Cuối cùng, bạn không thể bỏ quên sở thích của chính mình. Kể cả khi bạn đang khao khát người mình yêu nói rằng họ cũng yêu bạn.

“Thì, cậu biết đấy. Chúng ta vẫn đang tuổi lớn mà, nên khi tớ ăn nhiều, tớ sẽ cao lên chứ không phải to ngang ra đâu! ...Chắc thế.” “Sự thiếu tự tin đó thật chẳng khiến người ta yên tâm chút nào...”

Nói xong phần mình, tôi cắt một miếng bánh mì nướng và đưa lên miệng. Nó thực sự rất ngon. Các cửa hàng tiện lợi thường bán loại bánh mà lớp trứng thậm chí còn chưa thấm hết vào bên trong, nhưng chỗ này làm rất đúng bài. Trong khi tôi đang gật đầu tán thưởng, Nagisa bật cười khúc khích ở phía đối diện bàn.

Tôi hơi bối rối, nhưng cũng thấy vui vì cậu ấy đã cười. Tôi mỉm cười và cậu ấy chìa chiếc nĩa về phía tôi. “Cái này cũng ngon lắm. Đây, ăn thử một miếng đi.” “Cảm ơn nhé.”

Tôi ăn một miếng pancake và nó chắc chắn là rất tuyệt. “A, cho tớ thử với được không? Tớ cũng sẽ chia cho cậu này.” “Được thôi. Tất cả chúng ta hãy đổi cho nhau một miếng đi.” “Nghe hay đấy. Đây, phần của tớ đây.”

Ba chúng tôi đút cho nhau ăn những món tương ứng. Trong khi chia sẻ cảm nhận về món ăn, cuộc trò chuyện của chúng tôi trở nên sôi nổi hơn và các chủ đề cứ thế nối tiếp nhau. Tôi gợi chuyện, Nagisa tham gia và Yuzuha sẽ thay đổi chủ đề. Cảm giác như cuộc sống thường nhật gần như đã bị lãng quên giữa chúng tôi đã quay trở lại.

Và cứ như thế, trước khi tôi kịp nhận ra, tôi đã có thể mỉm cười tự nhiên trước mặt Nagisa một lần nữa. Chính những khoảng thời gian yên bình bên cạnh cậu ấy đã khiến tôi nảy sinh tình cảm ngay từ đầu. Đến một lúc nào đó, tôi đã yêu cậu ấy và tình yêu đã tô vẽ lên tất cả. Tôi nghĩ rằng ngay cả khi không thể trở thành người yêu của cậu ấy, miễn là chúng tôi có thể tiếp tục trải qua những giây phút bình yên này như những người bạn, tôi sẽ thấy ổn thôi.

Dù sao thì ngực tôi vẫn còn hơi đau một chút. Khi bạn phải lòng một ai đó, cảm xúc của bạn sẽ lên xuống như tàu lượn siêu tốc và thực sự khiến bạn kiệt sức. Nhưng tôi biết rằng ai cũng vậy cả thôi.

“Trời ạ, tớ ăn no quá rồi! Được rồi! Đi dạo loanh quanh một chút nào!” “Cậu đúng là tràn đầy năng lượng thật đấy, Yuzuha.” “Chẳng phải cậu hơi quá thong dong sao, Yuika? Cảm giác như lúc nào cậu cũng đang thẫn thờ ấy.” “Không đời nào có chuyện đó đâu.” “Không đâu... cậu thực sự có chút như thế đấy.” “Ơ, Nagisa?” “Chuẩn luôn. Cậu hiểu tớ đấy, Nagisa.”

Lần đầu gặp mặt, cậu ấy từng nói rằng tôi có một khí chất rất kỳ lạ. Tôi tự hỏi liệu mình có thực sự kỳ quặc đến thế không. Ba chúng tôi tiếp tục đi bộ qua thành phố trong khi tôi mải mê suy nghĩ về những nghi ngờ này. Đám đông vẫn choáng ngợp như trước, nhưng lần này Yuzuha đi chậm lại và dẫn đường rất cẩn thận để tôi không bị lạc.

Nhưng khác với lúc nãy, tôi không nắm tay Nagisa, điều đó khiến tôi hơi thất vọng một chút. Cảm nhận được một chút cô đơn từ bàn tay phải của mình, tôi tiếp tục bước đi và giả vờ như không có chuyện gì.

“...Này, Yuika.” “Có chuyện gì thế?” “Mimi-chan không có làm phiền hay gây rắc rối gì cho cậu chứ?”

Câu hỏi làm tôi giật nảy mình. Tại sao Nagisa lại hỏi về Mimi-chan? Nhưng nghĩ lại, Mimi-chan và tôi quen nhau qua Nagisa, nên việc cậu ấy hỏi cũng không có gì lạ. Chỉ là có quá nhiều chuyện đã xảy ra với Mimi-chan, nên tôi vô tình phản ứng hơi thái quá.

“...Tại sao cậu lại hỏi vậy?” “Vì dạo gần đây có vẻ như cậu và con bé khá thân thiết.”

Cậu ấy khẽ nói. Đợi đã, chẳng lẽ cậu ấy đã phát hiện ra những gì tôi và Mimi-chan làm gần đây sao? Không, nếu đúng là vậy thì cậu ấy đã không nói bằng giọng bình thản như thế này. Nếu biết em gái mình làm những chuyện đó với bạn thân, chắc chắn cậu ấy phải chấn động hơn nhiều. Tôi cảm thấy mạch mình đập nhanh hơn và cố nặn ra một nụ cười.

“Không có gì đâu mà. Mimi-chan vừa mới vào cấp ba đúng không? Tớ chỉ dẫn em ấy đi quanh trường và chăm sóc em ấy với tư cách là tiền bối thôi. Em ấy không phiền chút nào cả.” “...Vậy sao?”

Tôi nhìn Nagisa. Tôi cảm thấy đây là lần đầu tiên cậu ấy lộ ra một biểu cảm khó đoán đến vậy. Nghĩ lại thì, lần đầu tôi gặp Mimi-chan, chúng tôi chỉ được giới thiệu với nhau một cách tình cờ. Có vẻ như Mimi-chan và Nagisa không thực sự thân thiết cho lắm. Hình như Nagisa có điều gì đó lo lắng về Mimi-chan.

“Chỉ là vì con bé đó thích nghịch ngợm lung tung thôi. Tớ hơi lo là con bé sẽ làm phiền cậu vì chuyện đó, Yuika... Nếu không có chuyện gì xảy ra thì tốt rồi.” “Tớ và Mimi-chan vẫn ổn mà. Cậu không cần phải lo lắng đâu.” “Tớ hiểu rồi.”

Cậu ấy vừa đi thong thả vừa nhìn tôi. Nhìn lại cậu ấy, tôi cẩn thận lảng tránh ánh mắt. “Đề phòng có chuyện gì rắc rối xảy ra... hãy nói với tớ nhé. Có thể tớ sẽ giúp được gì đó cho cậu.” “Được thôi, cảm ơn nhé. Cậu tốt bụng thật đấy, Nagisa.” “Tớ không cố ý để tỏ ra tốt bụng đâu.” “...Hả?”

Cậu ấy bước nhanh hơn một chút. Mái tóc buộc cao của cậu ấy đung đưa trong gió. “Quên đi... đi thôi nào. Chúng ta không muốn bị lạc nhau đâu.”

Cậu ấy nói và dán mắt về phía trước. Ý cậu ấy là gì khi nói Tớ không cố ý để tỏ ra tốt bụng? Tôi muốn hỏi, nhưng nếu tôi còn mải cân nhắc xem nên nói gì thì chân tôi chắc chắn sẽ dừng lại, vì vậy tôi vội vàng bước tiếp.

Thời gian trôi qua nhanh như chớp khi ba chúng tôi đi chơi cùng nhau. Cứ như thể lời tỏ tình của tôi với Nagisa và mối quan hệ của tôi với Mimi-chan chưa từng tồn tại, một ngày nghỉ bình lặng sắp kết thúc. Ngả người xuống ghế trên tàu, tôi thở dài. Kiệt sức vì phấn khích, Nagisa đang ngủ gục với đầu tựa lên vai tôi. Tôi đang nghĩ chắc cậu ấy sẽ không nhận ra nếu tôi xoa đầu đâu, nhưng vì Yuzuha đang ngồi bên phải nên tôi đã kiềm chế lại.

“Xin lỗi về chuyện hôm nay nhé, Yuika.” Yuzuha bất thình lình lên tiếng. Tôi quay đầu lại. “Tại sao?” “Tớ đã bỏ rơi cậu lúc ăn trưa đúng không? Và vừa nãy tớ cũng không giúp gì được nhiều cho cậu cả.”

Nói đoạn, Yuzuha tỳ vai mình vào vai tôi. “Bởi vì đây là lần đầu tiên sau một thời gian dài cả ba chúng ta mới đi chơi cùng nhau, nên tớ muốn chúng ta vui vẻ hết mức có thể. Nhưng thay vì vui vẻ, chắc hẳn cậu thấy tệ lắm nhỉ? Tớ đã lên bao nhiêu kế hoạch, nhưng tất cả chẳng đi đến đâu cả. Vậy nên...”

“...Hoàn toàn không phải vậy đâu. Chỉ cần có cậu ở đó là đã giúp ích cho tớ rồi, Yuzuha. Cậu lúc nào cũng quan tâm đến tớ mà. Nên là, cảm ơn cậu nhé.” “...Hả. Giờ cảm giác tớ cứ như bà cô đeo bám đang tìm kiếm sự an ủi ấy... Nhưng mà, tớ nhận lời cảm ơn vậy.”

Nói một cách đơn giản, Yuzuha là một người rất biết nghĩ cho người khác. Nhờ có cậu ấy mà tôi mới có thể nói chuyện tự nhiên lại với Nagisa, và cậu ấy đã đi chơi cùng tôi để giúp tôi khuây khỏa sau khi thất tình, điều đó cho thấy cậu ấy là một người bạn tốt đến nhường nào.

Tôi thở dài nhẹ nhàng. “Cậu thực sự lúc nào cũng giúp đỡ tớ rất nhiều.” “Thế thì tốt rồi... Tớ hy vọng cậu sẽ sớm nguôi ngoai nỗi đau.” “...Ừ.”

Đó có lẽ là giới hạn an ủi của cậu ấy rồi. Để không còn thấy đau nữa sao... Sẽ thật tốt nếu ngày đó thực sự đến. Tôi không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng tôi sẽ rất hạnh phúc nếu Yuzuha tiếp tục là bạn của tôi. Khi tôi tâm sự với cậu ấy về chuyện của Nagisa, cậu ấy đã nói rằng sẽ ủng hộ tôi. Cậu ấy thực sự là một người tốt.

Suốt thời gian qua, tôi đã luôn được ban phước với những tình bạn tuyệt vời. Đó là lý do tại sao tôi phải trở lại là chính mình trước đây nếu không muốn làm phiền mọi người thêm nữa. Ngay khi tôi vừa củng cố lại quyết tâm, tôi chợt cảm thấy có thứ gì đó rung lên trong túi xách. Nhìn vào bên trong mà không suy nghĩ gì nhiều, màn hình điện thoại thông báo một tin nhắn.

Với một tiếng xèèè, cửa tàu mở ra. Nhìn qua lại giữa tên nhà ga mà chúng tôi vừa dừng lại và chiếc điện thoại, tôi có chút bối rối. Và rồi. Sau khi tôi đỡ Nagisa dậy và đặt lưng cậu ấy ngay ngắn vào ghế, tôi đứng lên.

“Yuika? Đây không phải ga của mình mà.” “Xin lỗi nhé. Tớ vừa nhớ ra có việc phải làm. ...Hôm nay vui lắm! Chào tạm biệt Nagisa hộ tớ luôn nhé! Hẹn gặp lại!” “Ơ, đợ— ...Thật là, Yuika!”

Ngay trước khi cửa đóng lại, tôi đã kịp xuống tàu. Đây không phải là ga mà tôi từng ra bao giờ, nên thành thật mà nói tôi chẳng biết phương hướng gì cả. Nhanh chóng bước qua cửa soát vé, tôi quan sát khu vực xung quanh. Thị trấn của chúng tôi vốn khá yên tĩnh, và nơi này chỉ cách đó vài ga cũng không hề nhộn nhịp.

Có một điểm khác biệt so với những ga trung tâm là bên trong tòa nhà ga này khá nhỏ gọn. Đang lúc suy nghĩ nên đi đâu, đột nhiên tầm mắt tôi tối sầm lại. Ngay khoảnh khắc sau đó, tôi cảm thấy một thứ gì đó ấm áp chạm vào lưng mình. Rõ ràng là có ai đó đang che mắt tôi.

“Đoán xem ai nào?” Đó là một giọng nói cực kỳ khẽ khàng và bí hiểm, hoàn toàn không phù hợp với kiểu trò chơi này. Tôi khẽ mở miệng. “Mimi-chan.” “Sai rồi. ...Nếu em nói thế, chị sẽ làm gì?”

Không còn nghi ngờ gì nữa, giọng nói này là của Mimi-chan. Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên tay em ấy và gỡ chúng khỏi mắt mình. “Không nhầm được đâu. Em là Mimi-chan.” “...Thật vậy sao.”

Nói bằng giọng chán nản, em ấy lùi ra xa tôi một chút. Dĩ nhiên hôm nay em ấy không mặc đồng phục trường. Em ấy mặc một bộ đồ khác hẳn lần trước. Nhưng chuyện đó cũng dễ hiểu thôi. Hôm nay, em ấy không phải là người thế thân của Nagisa, mà là chính Mimi-chan.

Bộ trang phục thực sự của em ấy trông nữ tính đến bất ngờ. Nếu phải nhận xét, thì quần áo của Nagisa thiên về phong cách thể thao, kiểu dễ vận động. Cho đến giờ tôi mới nhận ra, gu của Mimi-chan và tôi có lẽ khá là hợp nhau.

“Đó là quần áo của em đúng không, Mimi-chan? Chúng dễ thương lắm.” “Vâng, đúng thế. ...Em không nghĩ là chị sẽ đến.” “Hả? Chính em là người gọi chị đến đây mà.”

Đúng là vậy. Tin nhắn tôi nhận được trên điện thoại lúc nãy là Mimi-chan bảo tôi đến đây. Khi đột nhiên nhận được tin nhắn ghi tên một nhà ga và dòng chữ Em đang đợi, tôi đã nghĩ chắc hẳn có chuyện gì đó. Dù lúc đó tôi thực sự muốn cùng Nagisa về nhà, nhưng khi thấy tin nhắn này, tôi vẫn quyết định đến đây. Và có lẽ đó là vì dạo gần đây tôi không gặp Mimi-chan.

Đây là bản dịch tiếng Việt cho đoạn tiếp theo, khép lại những suy tư của Yuika và mở ra một chương mới trong mối quan hệ của cô với Mimi-chan tại trường học:

Những cảm xúc đó cứ xoay mòng mòng, tạo thành một mớ hỗn độn trong tim tôi.

Yuzuha cũng đã rất tốt với tôi khi tôi thất tình. Vậy tại sao tôi lại không có cùng một cảm giác dành cho Mimi-chan giống như cảm giác dành cho Yuzuha chứ?

“Em sẽ thấy áy náy lắm nếu chỉ có mình em được nhận. Xin hãy nói cho em điều gì đó mà chị muốn lúc này đi, Senpai.”

“Được rồi, vậy thì hãy cứ đi dạo thế này thêm một lát nhé. Vừa đi vừa trò chuyện một chút.”

“… Hì hì. Được thôi ạ. Chúng ta sẽ nói về chuyện gì đây?”

“À thì, về một nhân vật mà chị thích!”

“Chẳng phải chúng ta đã nói về chuyện đó trước đây rồi sao?”

“Dù chị đã nghe đủ rồi, nhưng chị vẫn luôn có ‘dạ dày thứ hai’ cho những chuyện đó mà!”

“Dạ dày thứ hai sao...?”

Tôi tự hỏi mối quan hệ giữa mình và Mimi-chan rồi sẽ đi về đâu. Chính vì dạo gần đây tôi đã lo lắng về nó rất nhiều, nên tôi thấy thật hạnh phúc khi đã thiết lập được một sợi dây liên kết mới. Trong khi kể cho em ấy nghe về những điều vụn vặt nhất, chúng tôi cùng nhau bước đi xuyên qua thành phố.

Đến lúc này, nỗi sợ hãi về thị trấn xa lạ này trong tôi đã tan biến hoàn toàn. Cảm giác duy nhất lấp đầy lồng ngực tôi lúc này là muốn được trò chuyện với em ấy nhiều hơn nữa. Đó là cách tôi đã dành thời gian bên em cho đến khi mặt trời lặn hẳn.

Có vô số điều tôi từng muốn làm cùng Nagisa. Như là đi hẹn hò trong khi nắm tay nhau, hay hôn môi... và cả những chuyện xảy ra sau đó nữa. Thực ra, từ hồi còn là học sinh trung học cơ sở, tôi đã luôn nghĩ rằng sẽ thật tốt nếu một ngày nào đó mình được làm những việc như vậy.

Gần đây tôi đã học được rằng cuộc sống vẫn sẽ tiếp diễn ngay cả khi những điều đó không bao giờ thành hiện thực, và rằng một "ngày hôm nay" khác, cũng giống như "ngày hôm qua", dù sao thì vẫn sẽ đến. Một khi đã quen với nó, việc sống thêm một ngày mà tâm nguyện không được thực hiện hóa ra lại dễ chịu đến bất ngờ. Tôi phải cảm ơn những người xung quanh vì đã giúp tôi nhận ra điều này.

Với những bước chân nhẹ nhàng, tôi đi xuống cầu thang. Lối cầu thang ở trường cấp ba vẫn trông như mọi khi, với chút bụi bẩn bám lại ở các góc cạnh. Tôi đi xuống tầng hai, nơi đặt các phòng học của khối lớp mười. Tiết sinh hoạt lớp của chúng tôi kết thúc khá nhanh, nhưng có vẻ như các em khối dưới vẫn còn đang tiếp tục.

Đang phân vân không biết đứng đợi trước cửa lớp có kỳ quá không, tôi bất ngờ chạm phải ánh mắt của Mimi-chan từ bên trong. Em ấy vẫn lặng lẽ quan sát tôi. Tôi thử vẫy tay một chút, và em ấy vẫy tay lại. Tôi vô thức mỉm cười và quyết định đứng đợi gần cửa.

“Yuika-senpai.”

Chỉ một lúc sau, Mimi-chan bước ra khỏi lớp cùng các học sinh khác.

“Xin lỗi vì đã để chị phải đợi nhé.”

“Đừng bận tâm. Chị thấy khá thú vị khi lần đầu được thấy em ngồi trong lớp học đấy. Em thực sự đã là một nữ sinh cấp ba rồi, Mimi-chan ạ.”

“Nghĩa là sao chứ... bộ trước giờ chị coi em là con nít hay sao?”

“Chắc vậy? Kiểu như một cô em gái nhỏ chăng.”

Mimi-chan lộ vẻ mặt hơi không hài lòng. Đúng là một biểu cảm trẻ con, tôi thầm nghĩ. Dù bản thân tôi cũng chẳng có tư cách gì để nói người khác.

“Em đã quen với cuộc sống ở trường cấp ba chưa?”

“Vâng, cũng nhờ có chị cả đấy. Vui hết mức có thể rồi ạ. Thi thoảng em được đi chơi với bạn bè, và bọn em có nhiều tự do hơn hồi cấp hai.”

“Ahaha, chị hiểu mà. Đó chính là sự khác biệt giữa giáo dục bắt buộc và không bắt buộc, đúng không?”

Theo lời giáo viên chủ nhiệm của chúng tôi, lên đại học sẽ còn tự do và vui vẻ hơn nữa, nên giờ tôi thực sự thấy hơi phấn khích. Nhưng trước đó, một kỳ thi đầu vào địa ngục đang chờ đợi. Khi thời điểm đó đến, Yuzuha và tôi chắc sẽ phải an ủi nhau nhiều đây. Việc học hành đúng là vất vả thật mà... Mặc dù lúc này tôi chẳng muốn nghĩ quá nhiều về chuyện của năm sau chút nào. Vì nhiều lý do khác nhau.

Đây là bản dịch tiếng Việt cho phần tiếp theo của câu chuyện, tập trung vào những tương tác đầy tinh nghịch và ngọt ngào giữa Yuika và Mimi-chan:

“Nhưng thế này có ổn không? Nếu em cứ đi chơi với một tiền bối thế này, nó có thể ảnh hưởng đến mối quan hệ của em với bạn bè cùng lứa đấy.” “Logic kiểu gì vậy chị?” “Ý chị là họ có thể nói những câu kiểu như: ‘Cậu suốt ngày bám lấy Senpai, bộ cậu không quan tâm đến các bạn nữ trong lớp à?!’” “Chị đang tưởng tượng ra cái thế giới nào thế...?”

Em ấy thở dài ngán ngẩm. Đợi đã nào, đừng nhìn chị bằng vẻ mặt đó chứ. Thật bất ngờ là em không thể coi thường cuộc sống cấp ba khi nói đến những chuyện này đâu. Chỉ cần cách nhau một năm thôi là mọi thứ ở trường cấp ba đã khác biệt lắm rồi. Khác như cá heo với cá voi vậy. … Khoan đã, hai loài đó cũng đâu có khác nhau lắm nhỉ?

“Nên là em phải thực sự để tâm đến bạn bè cùng trang lứa đấy.” “Yuika-senpai, hôm nay trông chị cứ có vẻ hơi...” “Hửm?” “Phiền phứ—... Lắm ch—... Hắng giọng. Không có gì đâu ạ.” “Chị có cảm giác mình vừa nghe thấy mấy từ không thể ngó lơ được thì phải...”

Tôi suýt chút nữa là nói ra rồi. Có lẽ tôi sắp trở thành kiểu "bà chị tiền bối hay lo chuyện bao đồng" ở địa phương này rồi chăng?

“… Uầy. Còn Senpai thì sao? Nếu chị lúc nào cũng dành thời gian cho một hậu bối, chính chị cũng sẽ gặp rắc rối đấy.” “Sẽ ổn thôi mà. Vì em là một người bạn quan trọng, Mimi-chan.” “… Senpai, chị đúng là không phải dạng vừa đâu.”

Em ấy khẽ thở dài, nắm lấy tay tôi và bắt đầu bước đi. Tôi cứ ngỡ em ấy thuộc kiểu người sẽ thấy ngại ngùng khi làm vậy trong khuôn viên trường, nhưng hóa ra em ấy lại bạo dạn đến bất ngờ. Tôi không hề ghét cảm giác đó. Dù tôi thường không đụng chạm thân thể quá mức với bạn bè, nhưng việc được chạm vào như thế này không khiến tôi thấy xấu hổ cho lắm. Nhưng ở khía cạnh này, Mimi-chan thực sự rất khác với Nagisa. Suy cho cùng, họ là hai cá thể khác biệt dù là chị em ruột mà.

Khi chúng tôi rời khỏi tòa nhà trường học, một làn gió báo hiệu mùa hè sắp đến lướt qua gò má tôi. Cảm nhận làn gió đó, tôi nhớ lại lời tỏ tình với Nagisa như thể chuyện đó đã xảy ra từ rất lâu rồi.

“Chị không công bằng chút nào, Senpai. Cứ ngây thơ một cách kỳ lạ về những điều quái gở nhất.” “Thì, khi chị nghĩ lại, em cũng có những lúc ngây thơ mà.” “Lúc nào cơ chứ?” “… Hì hì. Lúc nào ấy nhỉ?” “… Chị có nghe thấy mình đang nói gì không đấy?”

Có lẽ em ấy chưa nhận ra điều đó. Sự ngây thơ mà em thể hiện trong những khoảnh khắc nhỏ bé, và cả khía cạnh trẻ con của em nữa. Tôi vô thức khúc khích cười, còn em ấy thì hơi kéo tay tôi một chút.

“Nhưng Yuika-senpai, chị—” Bằng một giọng thấp, em ấy thì thầm vào tai tôi. Giật mình, tôi cảm thấy cơ thể mình nảy lên. “Chị nghĩ về em như một đứa em gái, hay một người bạn quan trọng... vậy mà chị vẫn hôn em, nhỉ.” “…” “Chị trưng ra cái bộ mặt ngây thơ đó, nhưng chị cũng bạo dạn gớm... Em thích điểm đó ở chị.”

Mimi-chan thực sự là một cô gái kỳ lạ. Lúc thì tỏ ra người lớn, lúc lại ngây thơ vô số tội, và thỉnh thoảng lại làm những việc quái chiêu. Em ấy luôn dắt mũi tôi đi khắp nơi. Nhưng hóa ra tôi lại chẳng hề phiền lòng vì chuyện đó. Nó chỉ khiến tôi muốn hiểu thêm về em ấy nhiều hơn mà thôi.

“Mimi…-chan…” “Đúng rồi. Em là Mimi. Không phải Nagisa, mà là Mimi Hanafusa. Nên chị có thể gọi tên em bao nhiêu tùy thích.”

Em ấy thở ra một hơi dài, khiến não bộ tôi như rung lên theo lời nói của em. Cảm giác như em đang thổi một luồng khí nóng trực tiếp vào tâm trí tôi. Xung quanh chúng tôi, các học sinh khác vẫn đang sinh hoạt bình thường. Chỉ có hai chúng tôi là bị bao trùm bởi bầu không khí chẳng-bình-thường chút nào này. Bị hút vào không gian đó, tôi cảm thấy như mình sắp quên cả cách thở.

Tôi dồn dập hít những hơi thở nông, bỗng nhiên cảm thấy có ánh mắt ai đó đang dõi theo mình. Tôi vô thức nhìn quanh, nhưng không bắt gặp ai nhìn về phía chúng tôi cả. Hay đúng hơn, mọi người đều bận rộn với bản thân hoặc bạn bè của mình, nên có vẻ họ chẳng rảnh để ý đến ai khác. Chắc là do tôi tưởng tượng thôi.

Đang nghĩ vậy, tôi bỗng cảm thấy một cảm giác bất an len lỏi.

“Yuika-senpai? Có chuyện gì sao?” “Không hẳn. Chị chỉ hơi lo là có ai đó đang nhìn chúng ta thôi.” “Vâng, nhưng kể cả có ai nhìn thì cũng đâu có sao? Nhìn từ bên ngoài, hai chúng ta trông chẳng khác gì cặp tiền bối và hậu bối thân thiết. Thực ra, nếu chúng ta cứ tỏ ra lo lắng khi làm thế này, chẳng phải điều đó mới khiến chúng ta nổi bật một cách kỳ quặc sao?” “Ừ, em nói cũng đúng...” “Đúng không nàooo? Đi thôi Senpai! Chúng ta cứ đi dạo và khoe mẽ một chút đi! Được không?” “Ừ... đi thôi.”

Sau khi quay lại như để xác nhận điều gì đó, Mimi-chan mỉm cười với tôi. Tôi thoáng bối rối một giây rồi cũng mỉm cười đáp lại. Nụ cười của Mimi-chan hôm nay trông cũng thật dễ thương.

Theo lời em ấy, tôi nắm tay em một cách công khai. Và em ấy cũng siết chặt tay tôi lại. Trải qua một ngày bình thường, không có biến cố gì hóa ra lại thực sự vui vẻ, và nó khiến tôi hạnh phúc. Và cứ thế, tôi cùng em bước ra khỏi cổng trường. Thời gian sau giờ học dành cho học sinh chúng tôi cũng không dài lắm. Nhiều nhất là ba hoặc bốn tiếng đồng hồ, chúng tôi sẽ luôn ghé vào đâu đó chơi đùa hoặc làm việc gì đó.

Khi còn học tiểu học, có những đứa trẻ có thể chơi bóng né chỉ trong 20 phút nghỉ giải lao, và nghĩ lại thì, thật kinh ngạc khi chúng có thể vui vẻ ngay cả trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó. Không muốn thua kém đám nhóc tiểu học, tôi đồ rằng học sinh cấp ba chúng tôi cũng nhồi nhét đủ thứ trò chơi vào khoảng thời gian ít ỏi mình có.

Trời ạ, sao mình lại đi nghĩ vẩn vơ về chuyện này nhỉ?

“Chị thấy cú đó không?! Nếu đây là một trận đấu thật, chắc chắn đó là một cú homerun rồi!” Vừa tạo ra âm thanh keng vui tai khi vung chiếc gậy kim loại, em ấy vừa quay về phía tôi mỉm cười. Mồ hôi lấp lánh nhẹ trên khuôn mặt rạng rỡ, em ấy toát ra vẻ khỏe khoắn và tràn đầy sức sống mà bạn không thể tưởng tượng được nếu chỉ nhìn dáng vẻ thường ngày của em.

“Ahaha, tuyệt quá, tuyệt quá. Em thực sự tập luyện đấy nhỉ.” “Hì hì, một chút thôi ạ. Nhìn đây này. Em sẽ tạo ra một cú homerun tiếp theo cho chị xem.” “Cố lên!”

Mimi-chan vung gậy với vẻ mặt đầy hào hứng. Trung tâm bóng chày nhỏ trong thành phố đang nườm nượp người. Cơ sở vật chất tuy đã cũ kỹ, nhưng đó là vì người dân trong khu phố đã yêu thích nơi này từ lâu. Tôi đã rất ngạc nhiên khi Mimi-chan bảo muốn đến đây, nhưng nhìn em bây giờ, tôi mừng là mình đã đến. Thật bất ngờ khi biết Mimi-chan cũng thích những hoạt động ngoài trời.

Và đừng quên, tôi đã biết từ trước rằng em ấy cực kỳ ghét thua cuộc. Ban đầu tôi cứ nghĩ em ấy là một cô bé trầm tính, nhưng ấn tượng ban đầu đó của tôi hoàn toàn sai lầm. Dù tôi cũng thích Mimi-chan trước đây, nhưng có lẽ tôi còn thích Mimi-chan lúc này hơn, một người đang tận hưởng niềm vui khi đánh bóng. Khi quả bóng bay ra khỏi máy, em ấy vào tư thế chuyên nghiệp và vung gậy. — Và rồi.

“A. Em hụt rồi nhé.” “…”

Có lẽ cánh tay em đã mỏi vì đã đánh hàng chục quả bóng rồi, nhưng cú vừa rồi em đã hụt một cách đầy "ngoạn mục". Hình như đây là quả bóng cuối cùng, vì em ấy bước ra ngay sau đó.

“Làm tốt lắm. Ấn tượng thật đấy.” “… Không hẳn ạ. Bình thường em còn đánh trúng nhiều hơn thế.” “Em có hay đến đây không?” “Có chứ. Em thường xuyên đến đây từ lâu rồi. Em thực sự thích thể thao. Khi vận động, em thấy nhẹ nhõm vì không phải nghĩ về những thứ khác.”

“… Chị hiểu rồi. Những thứ khác, hửm. Lúc này tôi không thể hiểu thấu đáo ý của em ấy là gì. Nếu tôi đột nhiên hỏi và bị em ấy gạt đi, có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ có cơ hội chạm vào chủ đề đó nữa. Theo tôi thấy, mình cần phải chọn đúng thời điểm. Vấn đề thực sự là tôi chẳng biết thế nào mới là thời điểm thích hợp để đi sâu vào cảm xúc của một ai đó.

“Senpai, chị muốn thử một lần không?” “Hả, chị á? Thôi, chị ổn. Chị không thuộc tuýp người vận động đâu.” “Việc chị có thích thể thao hay không chẳng liên quan gì cả. Nếu chị tập một chút, chị sẽ làm được như mọi người thôi. Nào. Lại đây, lại đây!” “Ơ, ơ kìaaaa...”

Chẳng hiểu sao hôm nay Mimi-chan lại có vẻ hăng hái và thúc ép hơn bình thường. Việc chơi thể thao chắc hẳn đã khiến em ấy thấy phấn chấn. Không còn cách nào khác, tôi quyết định thử một vòng. Thực sự đã lâu rồi tôi mới cầm vào một chiếc gậy bóng chày. Tôi từng chơi bóng mềm trong giờ học cấp hai, nhưng kiểu thế này thì là lần đầu. Tôi cảm nhận được ngay sức nặng của kim loại. Khi quả bóng bay ra, tôi vội vàng vung gậy.

Hay đúng hơn là, tôi bị cái gậy lôi đi. Ngay lập tức, cơ thể tôi xoay đúng một vòng tròn. Dù tôi chẳng biết gì về tư thế chuẩn hay cách vận động cơ thể, tôi cũng hiểu rõ rằng thế này là sai quá sai rồi. Thêm nữa, bóng bay nhanh quá. Đáng lẽ nó phải được chỉnh ở tốc độ chậm, nhưng chẳng có gì là chậm cả. Tôi đã thử thêm nhiều lần sau đó, nhưng kết quả là không trúng một lần nào cho đến khi trò chơi kết thúc.

Tôi bước ra với hơi thở dồn dập. Tôi chắc mẩm em ấy sẽ cười nhạo mình, nhưng Mimi-chan lại đưa cho tôi một chiếc khăn với vẻ mặt bình thản đến lạ.

“Đây ạ.” “À, ừ. Cảm ơn nhé.”

Tôi nhận lấy chiếc khăn và lau mặt. Đã lâu rồi tôi mới thực sự vận động cơ thể, nhưng nó không tệ như tôi tưởng. Dù hông và vai hơi đau một chút.

“Gì thế? Chị đang làm cái mặt kỳ cục gì vậy?” “… Chị á?” “Vâng. Trông cứ như thể chị vừa mua một cây kem que theo ý thích mà trúng thêm một cây nữa vậy.”

Tôi tự hỏi đó là cái biểu cảm kiểu gì nữa. “… Chị cứ ngỡ em sẽ cười nhạo vì chị chơi dở tệ cơ.” Đôi mắt em ấy mở to hơn một chút khi tôi lầm bầm những lời đó. “Không đời nào em lại cười nhạo một người đang nỗ lực hết mình cả.”

Tôi bỗng quên cả thở trong giây lát. Nụ cười của em ấy đẹp đến mức không thể chịu đựng nổi. Tim tôi đập rộn lên một chút.

“Chị chắc chắn là đã không dùng lực ở lưng nên cuối cùng bị vung theo cái gậy, và đúng là chị chơi chẳng ra gì thật.” “Hự—” “Nhưng, đó mới đúng là chị, Senpai... và hơn nữa—”

Như muốn nhìn trộm khuôn mặt tôi từ phía dưới, em ấy nghiêng người về phía trước. Cảm giác này thật mới mẻ, vì bình thường tôi luôn là người ngước nhìn em ấy. Dù vậy, đôi mắt đen của em vẫn thật đẹp dù tôi nhìn từ dưới lên hay từ trên xuống.

“Trông chị rất dễ thương khi thở dốc trong lúc vung gậy đấy.” “Ặc... v-vậy sao.” “Chị đang xấu hổ à?” “Tuyệt đối không nhé.” Đó là lời nói dối.

Đúng là tôi từng được khen dễ thương rất nhiều lần. Nhưng cái dễ thương của bạn bè và cái dễ thương từ miệng Mimi-chan mang lại cảm giác hoàn toàn khác nhau. Và đó là lý do khiến tim tôi trở nên xao động dữ dội và mặt tôi đỏ bừng lên. Cảm giác cũng giống như khi Nagisa khen tôi, nhưng lại không hẳn là vậy. Một cảm giác mà tôi không hoàn toàn thấu hiểu đang lưu thông khắp cơ thể cùng với dòng máu, khiến tâm trí tôi quay cuồng.

Vậy mà tôi lại muốn hành xử giống một tiền bối hơn và thể hiện một dáng vẻ điềm tĩnh hơn cơ chứ.

“Em cũng rất đẹp mà, Mimi-chan.” “Vâng?” “Mimi-chan này, khi em vung gậy đầy nhiệt huyết như thế, em thực sự rất ngầu, và xinh đẹp nữa.” “… Hừm.”

Em ấy chậm rãi đứng thẳng người lại. Khi em đứng thẳng lưng, tôi thực sự cảm nhận được sự chênh lệch chiều cao một chút. Cả Mimi-chan và Nagisa đều cao hơn tôi một chút, điều đó thỉnh thoảng khiến tôi hơi ghen tị. Dù chắc chắn tôi có thể chạm tới họ nếu rướn người lên. Đợi đã, tôi định chạm vào đâu cơ chứ? Vì chúng tôi đã hôn nhau rất nhiều lần, có lẽ tôi đã trở nên quá quen thuộc với cảm giác đó, hay đại loại vậy.

“Nếu đã vậy thì, chị hãy cứ khen em thêm nữa đi.” Em ấy siết chặt tay tôi. Có lẽ vì tôi đã vung chiếc gậy cứng nhiều lần nên tay em ấy có cảm giác mềm mại hơn thường lệ. Tôi khẽ siết lại bàn tay em.

“Mimi-chan, em thật tuyệt vời.” “Vâng.” “Chị nghĩ cái tính cách ghét thua cuộc của em cũng rất dễ thương nữa.” “Em không chắc mình có vui khi nghe câu đó không đâu.” “Và chị thấy hạnh phúc khi em khen chị. Cả về tất cả những điều em làm cho chị nữa.” “Em hiểu rồi.”

Sẽ thật tuyệt nếu điều này có thể kéo dài mãi mãi. Khi tôi nghĩ vậy, em ấy dành cho tôi một nụ cười mãn nguyện. “Nói hay lắm. Và em thích cái cách chị dễ bị cuốn đi và cảm thấy niềm hạnh phúc ngây thơ này chỉ vì những điều nhỏ nhặt nhất.” “… Câu đó là khen hay chê vậy?” “Đó là lời khen ngợi cao quý nhất đấy. Xin hãy nhận lấy.” “Vậy thì, chị sẽ hiểu theo nghĩa đen vậy... cảm ơn nhé.”

Tôi mỉm cười với em. Và em cũng cười đáp lại tôi. Điều đó bỗng dưng làm tôi hơi ngượng. Vì Mimi-chan là một người bạn, nhưng lại không giống những người bạn khác của tôi. Ngay cả khi chúng tôi đối xử với nhau bình thường, vẫn có một "thứ gì đó" kỳ lạ tồn tại giữa cả hai.

Cảm giác giống như bị trêu chọc bởi những chiếc lông vũ mềm mại. Chính vì nó không hề tệ... vì nó mang lại cảm giác dễ chịu, tâm trí tôi bắt đầu lang thang vào những nơi mông lung và khiến tôi cảm thấy mình không biết phải hành xử thế nào nữa. Tôi chẳng thể làm gì khác ngoài mỉm cười.

“… A. Senpai, lại đây nhanh lên. Có vẻ như ở đây cũng có thể chơi bóng bàn này.” “Đúng rồi. Muốn chơi một hiệp không?” “Chắc chắn rồi. Người thắng sẽ được quyền bắt người thua làm một việc gì đó.” “Hả?” “Nếu đã chơi, em sẽ chơi để thắng. Giờ thì bắt đầu thôi nào, Yuika-senpai.” “Đợi đã. Em thấy chị chơi thể thao dở thế nào rồi mà? Em định bắt chị làm gì thế?” “Đừng lo lắng về mấy chuyện vặt vãnh đó.” “Nhưng liệu nó có thực sự là chuyện vặt không đây...?”

Sau khi thanh toán tại quầy, chúng tôi đi lên tầng hai nơi đặt bàn bóng bàn. Không có quá nhiều người chơi bóng bàn, điều đó khá hợp với tôi. Vì với trình độ thể thao tệ hại của mình, tôi có thể sẽ đánh bóng bay đi một hướng cực kỳ quái đản.

Chà. Không cần phải nói cũng biết tôi đã nếm mùi thất bại thảm hại. Nhưng mặt khác, trông Mimi-chan có vẻ đang tận hưởng cuộc vui một cách trọn vẹn, em ấy vung vợt với vẻ nhẹ nhàng như thể vừa mọc thêm đôi cánh, khiến tôi nghĩ rằng dù mình có thua thì cũng chẳng sao cả.

Có lẽ những "chiếc lông vũ" của Mimi-chan đang trêu đùa trái tim tôi... nhưng nghĩ đến mức đó thì chắc là hơi quá xa rồi. Cuối cùng, tôi phải chiêu đãi em ấy tại một tiệm dagashi (kẹo rẻ tiền truyền thống) cách đó một đoạn đi bộ ngắn. Vì đây là khu phố của chúng tôi nên mọi thứ đều khá quen thuộc, nhưng vì khu vực này vốn là một địa điểm tham quan nổi tiếng, nên hôm nay vẫn có những vị khách du lịch tò mò đi dạo qua thị trấn.

Dù đây vẫn là khu xóm nhàm chán mà chúng tôi đã biết từ thuở nhỏ, nhưng chỉ cần có thêm vài người lạ đi lại xung quanh, việc tản bộ cũng trở nên thú vị hơn một chút. Tuy nhiên, khu vực này đi lại hơi bất tiện vì có rất nhiều khách du lịch ngay cả trong những ngày trong tuần.

“Chị thường cố gắng tránh khu này.” “Vì nó quá đông đúc sao ạ?” “Không. Em thấy những con đường này tràn ngập các cửa hàng bánh kẹo không? Chị không thể kìm lòng được mà cứ mua rồi ăn suốt, đó là lý do chị phải tránh nó đi đấy.” “Em nghĩ ăn vặt dọc đường chẳng có gì sai cả. Chị có thêm vài đường cong cũng ổn mà, ngay cả bạn chị cũng nói vậy còn gì.” “Ahaha. Chị đoán là Nagisa cũng từng nói điều gì đó tương tự.”

Tôi cảm thấy sẽ có đủ thứ rắc rối nếu mình cứ đầu hàng trước những cám dỗ này. Thứ nhất là tôi sẽ hết tiền, nhưng quan trọng hơn là cảm giác tội lỗi. Đang mải suy nghĩ, em ấy bỗng nắm lấy tay tôi. Thật chặt, như thể đang tìm kiếm một sự xác nhận.

“… Mimi-chan?” “Yuika-senpai. Vào đó đi chị.”

Nói đoạn, em ấy chỉ vào một cửa hàng kẹo gần đó. Tôi bị em ấy lôi tuột vào trong mà chẳng kịp nói có hay không. Điều đầu tiên đập vào mắt tôi khi bước vào là những viên konpeito (kẹo đường hình ngôi sao) và kẹo cứng được bán theo cân.

“Oa, kẹo konpeito và mấy loại kẹo này xinh quá. Bán theo cân thế này cũng tiện nữa. Làm chị muốn mua thật nhiều luôn.” “Chị thực sự rất thích mấy thứ này nhỉ, Senpai.” “Ừ. Chị thích những viên kẹo rực rỡ sắc màu và những món ăn vặt có hình dáng dễ thương. Chỉ nhìn chúng thôi chị đã thấy vui rồi.” “Dù cho chúng sẽ biến mất ngay khi chị ăn xong sao?”

Phải, đồ ngọt sẽ biến mất mãi mãi sau khi ta ăn chúng, nhưng thì sao chứ? “Đúng vậy. Chúng biến mất sau khi chị ăn cũng chẳng sao, miễn là chị có thể tận hưởng chúng cho đến lúc đó. Bởi vì ngay cả khi chúng đã ở trong bụng, chị vẫn nhớ rằng chúng đã từng rất đẹp.” “… Em hiểu rồi.” “… Em không thích điều đó sao, Mimi-chan?”

Tôi thậm chí còn không nói rõ mình đang ám chỉ điều gì. Dù cho em ấy có hiểu câu hỏi mập mờ của tôi theo cách nào đi nữa, em ấy vẫn chậm rãi cầm lấy một chiếc hũ dùng để đựng kẹo cân. Chiếc nắp đỏ trông rực rỡ một cách kỳ lạ.

“Nó là thế này. Em cứ tự hỏi liệu những thứ hay những cảm xúc trôi qua quá nhanh như vậy thì có ý nghĩa gì không. Nếu có thể, em muốn mọi thứ kéo dài mãi mãi.” “… Chị hiểu.”

Tôi nghĩ rằng hầu hết mọi thứ trên đời đều rất phù phiếm. Dù là lời nói, cảm xúc, hay những khoảng thời gian tốt đẹp. Bạn có thể thấy mọi thứ đều có điểm kết thúc, và khi bạn càng đến gần, chuyện chúng biến mất từng chút một là điều bình thường.

Nhưng. Ngay cả khi mọi thứ cuối cùng phải biến mất, tôi chưa bao giờ tin rằng những cảm xúc hay khoảng thời gian đó là vô nghĩa. Đó là bởi vì ngay cả sau khi chúng tan biến, chắc chắn vẫn còn điều gì đó đọng lại. Tôi tin rằng nếu tất cả những điều phù phiếm này không tiếp tục chồng chất lên nhau, chúng ta sẽ không thể là chính mình của hiện tại.

Nhưng cũng không phải là tôi không hiểu cảm giác của em ấy. Những thứ mà tôi không bao giờ muốn kết thúc hay biến mất... dĩ nhiên là tôi có chứ. Tôi đã từng muốn ôm giữ tình cảm ngây ngô dành cho Nagisa mãi mãi. Nếu tôi cứ khóa chặt tình cảm ngọt ngào xen lẫn cay đắng đó trong tim, thì có lẽ bây giờ... Ừ, đúng vậy.

“Mimi-chan. Nếu được cho kẹo, em sẽ ăn đúng không?” “Hả? … Vâng.” “Vậy thì, đưa cái đó cho chị một lát. Chị sẽ chọn vài loại.” “Em không phiền đâu, nhưng mà...”

Tôi nhận lấy chiếc hũ từ tay em, và với những tiếng lách cách, tôi lấp đầy nó bằng kẹo cứng và konpeito từ khu bán sỉ. Những viên konpeito vị soda xinh xắn mang sắc xanh ngọc bích. Những viên kẹo có màu đỏ hoặc xanh tự nhiên. Cả kẹo Kintaro-ame mà tôi chẳng thể quyết định nổi là nó dễ thương hay không nữa.

Chẳng cần quan tâm đến sự phối hợp màu sắc, hương vị thực tế hay trọng lượng, tôi cứ thế nhồi nhét đủ loại kẹo với màu sắc và hình dáng mình thích vào hũ cho đến khi nó đầy ắp. Mimi-chan chỉ đứng nhìn hành động kỳ quặc của tôi với đôi mắt mở to. Đừng lo, chị bao hết.

… Dù người thực sự ăn chỗ này là Mimi-chan.

“Thế này là đủ rồi.” “Em định nói là chị đúng là chẳng biết kiềm chế gì cả. Trông nó cứ như cái hộp đồ chơi của trẻ con ấy.” “Đúng vậy. Nhưng tất cả chỗ này đều là những thứ chị thích.” “Em thấy rồi.” “Chị sẽ rất vui nếu em mang chỗ này về nhà. Và sau đó, chị muốn em vừa ăn chúng vừa nhớ về ngày hôm nay.” “… Chắc chắn rồi, em sẽ làm vậy.”

Em ấy nói với một ánh nhìn thẫn thờ. Tôi mỉm cười. “Cảm ơn nhé... nếu em lại thấy cô đơn, chị sẽ lại làm một hũ như thế này cho em bất cứ lúc nào.” “Thật không ạ?” “Nên là em cứ thoải mái ăn hết đi, đừng lo. Vì chị sẽ làm lại cái hũ y hệt như thế bao nhiêu lần cũng được, cho đến khi ký ức đó ở lại với em mãi mãi, Mimi-chan.”

Nói xong, tôi đặt chiếc hũ đã đậy nắp vào tay em. Chiếc hũ nhồi nhét những thứ tôi thích đầy đến mức hơi phồng lên. Tôi đoán đó có lẽ là một sự ẩn dụ lộ liễu về chính con người tôi.

“… Hì. Ahaha! Cái gì đây không biết nữa?!” Mimi-chan cười vang như một đứa trẻ nhỏ. Nhìn khuôn mặt tươi cười đó, tôi thấy nhẹ lòng một chút. Dĩ nhiên tôi hiểu chuyện này không thể giải quyết được mọi thứ. Nhưng tôi thấy hạnh phúc vì em ấy đã phấn chấn hơn một chút.

“Senpai thực sự trẻ con hơn em tưởng đấy. Có khi còn hơn cả em nữa.” “… Ừ. Có lẽ vậy.” “… Nhưng em rất vui. Em sẽ trân trọng món quà này. Nên là, hãy lại cùng em đến đây nhé.” “Ừ. Tất nhiên rồi.” “Được rồi, vậy em sẽ chọn thêm vài món ăn vặt nữa.” “Ơ, à, ừ.” “Đồ ngọt vẫn là ngon nhất khi được người khác tặng nhỉ.”

Sau khi lấy lại được tinh thần, Mimi-chan cầm lấy một chiếc giỏ và bỏ vào đủ loại đồ ăn vặt bên cạnh chiếc hũ kẹo cân. Được thôi. Như vậy cũng ổn, nhưng chị ước gì em lo lắng cho cái ví của chị dù chỉ một chút thôi. Có lẽ tôi cũng nên đi làm thêm giống như Mimi-chan thôi.

Ngắm nhìn em ấy chọn kẹo một cách hồn nhiên, tôi đi về phía quầy thu ngân mà không nói thêm lời nào. Món đắt nhất chính là những loại kẹo sỉ và kẹo konpeito mà tôi đã vô tư nhồi nhét vào lúc nãy. Dù cái ví của một kẻ thất nghiệp như tôi đang phải chịu tổn thất nặng nề, nhưng tôi sẽ xoay xở được thôi. Không sao cả. Nếu tôi có thể mua được nụ cười của Mimi-chan bằng số tiền này, thì đó vẫn là một món hời. Đáng lẽ phải vậy. Chắc là vậy...

Và cứ thế, chúng tôi quyết định ăn một ít kẹo gần cửa hàng. Cầm một miếng fugashi (bánh quế đường) dài đến mức phi lý mà thường chỉ có khách du lịch mới mua, Mimi-chan trông có vẻ rất vui. Em ấy thật hồn nhiên làm sao.

“Đây là lần đầu tiên em mua thứ này đấy.” “Hì hì, vậy sao?” “Senpai, chị chắc là... đã mua mấy thứ này trước đây rồi. Chị mang lại cảm giác của một bậc thầy dagashi vậy.” “Có thể nói là vậy. Cứ để hết chuyện dagashi cho chị lo!, hay đại loại thế.”

Trong khi nói đùa một câu nhạt nhẽo, tôi cầm một viên kẹo nhỏ trên tay. Chất lượng "rẻ tiền" này, không giống với các loại đồ ngọt khác, lại càng vang vọng trong lòng tôi hơn, hoặc có lẽ nó đặc biệt đáng nhớ. Đó là lý do tại sao tôi lại thích dagashi đến vậy. Chà, em có thể bắt bẻ rằng tôi thích tất cả các loại đồ ngọt. Ừ thì đúng là tôi thích thật. Dĩ nhiên là tôi thích hầu hết các món ngọt, nhưng cái này thì khác. Mà khoan, tôi đang bào chữa cho ai ở đây vậy nhỉ?

“… Cái này hơi bị ngọt quá rồi đấy?” “Cứ như là một cục đường thô vậy nhỉ.” “… Em sẽ cho nó 100 điểm về ngoại hình, nhưng chỉ 30 điểm về hương vị thôi.” “Chẳng phải như vậy là quá khắt khe sao...?”

Tôi ước gì em ấy đừng đánh giá chúng nghiêm khắc như vậy. Dagashi vốn dĩ là phải có "chất lượng thấp" một chút mà. Tôi thực sự muốn tận hưởng cái hương vị "rẻ tiền" này một cách trọn vẹn nhất. Dù cho bạn có thể hỏi "hương vị rẻ tiền" thực chất là cái gì đi chăng nữa.

“Senpai, viên kẹo rực rỡ sắc màu một cách bí ẩn mà chị đang cầm có vị thế nào?” “Hửm? Nó ngọt.” “Ý em là, nó ngon hay không ngon?” “… Ngọt, chị đoán thế?” “…”

Có vẻ như chúng tôi nên đi đến một nơi nào đó như quán cà phê thì hơn, ngay cả khi nó đắt hơn một chút. Dù sao thì cũng là tôi bao mà.

Đây là bản dịch chương cuối của buổi hẹn, nơi những cảm xúc mơ hồ bắt đầu định hình rõ nét hơn trong lòng Yuika:

Nhưng mà. Cũng giống như việc tôi có chút gắn bó với dagashi, tôi cũng muốn Mimi-chan được trải nghiệm chúng theo cách của riêng em. Tôi dùng tăm xiên một viên kẹo khác bỏ vào miệng.

“Chẳng hiểu sao thứ này không hoành tráng như em tưởng.” “Vậy sao?” “Nhưng mà, cũng không đến nỗi tệ.”

Em ấy vừa nói vừa nhai dagashi liên tục. Trông em ấy hơi ngốc xếch một chút, nhưng theo kiểu rất dễ thương. Tôi vô thức mỉm cười. Hình ảnh này làm tôi nhớ đến chú thỏ tôi từng nuôi hồi tiểu học. Thỉnh thoảng nó được phép ăn quà vặt, và tôi thường cho nó ăn những thứ như cà rốt.

Nếu em ấy biết tôi đang nghĩ gì lúc này, chắc chắn em ấy sẽ nổi giận cho xem. Tôi vừa ăn kẹo vừa quan sát dáng vẻ của em. Chính tôi là người đã đề nghị rằng hôm nay chúng tôi sẽ làm bất cứ điều gì Mimi-chan muốn. Lần trước, tôi đã bắt Mimi-chan đi cùng và làm tất cả những việc tôi muốn thực hiện trong một buổi hẹn hò với Nagisa, nên đây coi như là sự đền đáp của tôi dành cho em ấy.

Chỉ vậy thôi. Mà thực ra, tôi cũng vẫn muốn biết nhiều hơn về Mimi-chan. Thật lòng mà nói, tôi cảm thấy mình đã thấy được rất nhiều khía cạnh mới của em ấy trong ngày hôm nay. Việc em ấy yêu thích thể thao một cách bất ngờ, hay việc em ấy không thực sự thích dagashi cho lắm. Nghĩ lại thì, bộ quần áo Mimi-chan mặc lần trước khá là dễ thương. Dù thích thể thao, nhưng có vẻ em ấy không tự giới hạn mình trong những trang phục chỉ để dễ vận động.

Trái lại, Nagisa – người giỏi học hành hơn là các hoạt động thể chất – lại ăn mặc theo phong cách khá năng động. Có vẻ như gu ăn mặc và cách một người thể hiện mình trong cuộc sống hàng ngày không nhất thiết phải trùng khớp với nhau.

“Ồ, đúng rồi.” Sau khi nuốt viên kẹo cuối cùng, tôi lục lọi trong túi xách món đồ mà tôi vừa sực nhớ ra. Sau đó, tôi lấy ra một vài chiếc móc khóa in hình nhân vật.

“Ta-da! Vì lần trước em đã tặng chị con gấu bông đó, chị cảm thấy mình phải tặng lại em cái gì đó, nên chị đã mua mấy thứ này đây! Em chọn một cái đi!” “… Mấy nhân vật này là gì vậy ạ?”

Ơ, phản ứng của em ấy hơi khác so với những gì tôi tưởng tượng. Tôi cứ nghĩ em ấy sẽ kiểu, bạn biết đấy, hào hứng hơn cơ. Tôi nở một nụ cười gượng gạo.

“Đây là bạn của nhân vật mà em tặng chị hôm nọ đấy. Cái này là con chó, cái này là con mèo, còn cái này là một con kỳ giông khổng lồ…” “Đợi đã, chẳng phải trong số đó có một con hơi bị kỳ lạ sao?”

Thật là khiếm nhã mà... Ngay cả con đó thực ra cũng khá nổi tiếng đấy nhé. Dù sao thì. Nghĩ lại, Mimi-chan có lẽ không thực sự thích móc khóa nhân vật cho lắm. Có thể em ấy đã từng nhắc qua là mình không hứng thú. Tôi mang những thứ này theo vì nghĩ đây là cách tốt nhất để đền đáp em, nhưng tôi không nên làm phiền em ấy vì nó.

Tôi bắt đầu cất những chiếc móc khóa vừa lấy ra vào lại túi xách. Ngay lúc đó, tay em ấy vươn ra và lấy chiếc móc khóa hình chú chó. Em ấy xoay nhẹ chiếc móc khóa và mỉm cười dịu dàng.

“Em sẽ lấy cái này. Nó sẽ là vật kỷ niệm cho những gì đã xảy ra hôm nay.” “Chị hiểu rồi... nghe vậy thì tốt quá.”

Tôi không biết phải diễn tả thế nào, nhưng theo cảm nhận của tôi, việc ai đó chấp nhận những gì mình đưa ra thực sự khiến người ta rất hạnh phúc. Từ trước đến nay tôi luôn coi đó là điều hiển nhiên, nhưng thực tế, bạn không thể mong đợi điều này ở tất cả mọi người, vì vậy tôi biết mình phải biết ơn. Đó là lý do tại sao khoảnh khắc đời thường này lại khiến tôi phấn khích trở lại, mang đến sự nhẹ nhõm và khiến tôi ngập tràn niềm vui. Chính vì những ngày này đã từng có lúc mất đi màu sắc trong mắt tôi, nên giờ đây tôi mới biết những ngày bình thường có thể rực rỡ và đẹp đẽ đến nhường nào.

Có lẽ chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để khẳng định rằng một trái tim tan vỡ là cái giá xứng đáng phải trả. Dẫu vậy, người ta cũng có thể tự hỏi cuộc đời tôi từ trước đến nay hẳn phải được ban phước nhiều đến mức nào mới có cảm giác như thế giới sụp đổ chỉ vì một lần thất tình duy nhất. Tôi đã được bao bọc bởi bạn bè và gia đình, chưa từng trải qua những rắc rối thực sự mang tính "rắc rối". Tôi nghĩ đó là một điều tốt, nhưng theo một cách nào đó, nó cũng có thể là điều không hay.

“… Em sẽ ăn chỗ kẹo còn lại ở nhà. Senpai, chị giúp em xách đống này về nhé?”

Mặc dù Mimi-chan chắc chắn là khỏe hơn tôi, nhưng em ấy lại cầm túi dagashi như thể nó nặng lắm vậy. Mỉm cười nhẹ nhàng, tôi nhận lấy chiếc túi từ tay em. Chiếc túi thực sự nhẹ đến mức ngay cả tôi cũng có thể xách được. Đó chính xác là lý do khiến tôi cảm thấy mình hiểu thêm một chút về cách Mimi-chan nhìn nhận tôi. Dù có lẽ đó chỉ là do tôi tưởng tượng thôi.

“… Mimi-chan.” Tiếng tôi gọi với theo khi em bắt đầu bước đi. Được chiếu rọi bởi bầu trời đầy những mảng màu đỏ tươi và xanh lam sẫm, khuôn mặt em vẫn bướng bỉnh giữ nguyên vẻ bình thản như mọi khi. Đôi đồng tử đen láy, một biểu cảm mang theo chút gì đó đượm buồn, đôi môi mỏng cho bạn thấy thoáng qua ý chí mạnh mẽ của em.

Những ngày bình thường, quen thuộc đó một lần nữa hiện ra trước mắt tôi, vậy nên tôi tự hỏi tại sao mạch mình lại đập nhanh hơn. Khác với sự phấn khích khi thầm thương trộm nhớ, hay sự đau đớn khi thất tình, đó là một nhịp đập không thể xác định trong lồng ngực tôi. Nhưng đó không phải là một cảm giác tồi tệ, tôi hiểu rõ điều đó. Suy cho cùng, nó không làm cổ họng tôi khô khốc, hay khiến lưng tôi tê rần... vậy mà.

“Có chuyện gì sao, Yuika-senpai?” Đột nhiên, em ấy dành cho tôi một nụ cười nhẹ. Và chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến tôi hạnh phúc, và trong khoảnh khắc hạnh phúc đó, tôi đã hiểu được ý nghĩa đằng sau nhịp tim dồn dập của mình. Nó từ một thứ xa lạ chuyển thành một thứ mà tôi biết rất rõ.

Và thứ đó chính là nhịp đập rộn ràng trong lồng ngực này, một cảm giác rất gần với thứ mà tôi đã từng dành cho Nagisa. Nhưng nó không hề giống hệt.

“Không có gì đâu.” Cảm giác như bên trong lồng ngực tôi đang được vuốt ve nhẹ nhàng. Như bị thôi thúc bởi cảm giác đó, tôi bật cười.

“Chị sẽ xách túi dagashi này thật cẩn thận, để chúng không bị vỡ vụn thành từng mảnh. … Được rồi, đi thôi nào.” “Chị đúng là một người kỳ lạ mà, Senpai... hì hì.”

Tôi tiến về phía trước với bước chân nhẹ tênh. Đường phố vẫn đông đúc như mọi khi, nhưng ngay cả khi không nắm tay, tôi cũng không bao giờ để lạc mất bóng dáng Mimi-chan. Cứ như thế, tôi xách chiếc túi đi suốt quãng đường cho đến tận nhà em ấy.

(Note nhỏ: Ngọt chớt t gòiiiiiii)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!