Chương 287 - Dẫu chẳng thể nhìn thấy (9)
Roa, mụ điếm già ở Leprin, chưa bao giờ muốn đứa con dứt ruột đẻ ra thoát khỏi xiềng xích của kiếp kỹ nữ. Vì thói tiêu xài hoang phí không hợp với thân phận, mụ lại vừa vướng vào một khoản nợ mới, và mụ cần một kẻ có thể đứng ra trả nợ thay mình.
Nực cười thay, Roa thực tâm căm ghét đứa con tội nghiệp sinh ra đã mù lòa của mình. Lý do thì thật chẳng đâu vào đâu.
Quần áo đẹp.
Giáo dục tốt.
Và cả những khoảng thời gian hạnh phúc.
Mụ không thể chịu đựng nổi việc một con bé mù lòa lại có thể đổi đời, sống sung sướng chỉ nhờ gặp được một gã đàn ông tốt.
Hơn nữa, việc cùng chung huyết thống nhưng con gái mụ lại không phải làm điếm càng khiến tâm địa mụ thêm vặn vẹo. Mụ thấy chướng tai gai mắt khi con bé vẫn giữ được sự thuần khiết. Sự trong sạch đó đối lập hoàn toàn với cuộc đời nhơ nhớp của mụ.
Lẽ thường, cha mẹ luôn mong con cái tài giỏi hơn mình, hoặc ít nhất cũng mong chúng có được hạnh phúc tối thiểu. Nhưng Roa không phải là một người mẹ bình thường.
Bản chất mụ là kẻ có tâm hồn lệch lạc. Cứ mỗi khi thấy ai hạnh phúc hơn mình là mụ lại cảm thấy lộn mửa, khó chịu trong lòng.
Vì vậy, dù hàng tháng vẫn nhận tiền chu cấp từ con gái, Roa vẫn nuôi lòng ác độc. Mụ vừa nhăn mặt mắng nhiếc rằng một đứa mù lòa mà dám thương hại mụ, nhưng đôi tay thực dụng lại chẳng bao giờ từ chối những đồng bạc trắng. Cuối cùng, mụ còn lớn tiếng đòi hỏi tại sao không tăng thêm tiền tiêu vặt.
Những thứ mụ hằng khao khát cả đời mà không có được, con gái mụ lại đạt được chẳng chút nhọc nhằn. Càng nghĩ, mụ càng thấy uất ức không sao tả xiết.
Ban đầu, thấy nó chơi đồ hàng với thằng nhóc mù cùng cảnh ngộ, mụ còn cười khẩy: "Số kiếp con ranh đó cũng chỉ đến thế thôi". Đôi khi, ý nghĩ đó lại là niềm an ủi đối với mụ.
Nhưng ai ngờ đâu, thằng bạn bán Elf duy nhất của con gái mụ càng lớn lại càng trổ mã thành một giống loài ưu việt? Ưu việt đến mức khiếm khuyết mù lòa chỉ còn là một hạt bụi nhỏ không đáng kể.
Mụ đã sớm nhận ra một chân lý ở chốn lầu xanh. Rằng mong chờ một gã khách quen tử tế là điều hão huyền, và chẳng có gã đàn ông nào lại thật lòng với một con điếm bán thân.
Roa nghĩ, nếu đã ghen tị với con gái thì cứ cướp lấy là xong. Hơn nữa, Racine Kasta chắc chắn sẽ là tấm chồng sáng giá nhất vùng này. Hắn lại là gã trai tân chưa từng nếm mùi đời, trông chẳng khác nào một con mồi béo bở.
Dù đã ngoài ba mươi, Roa vẫn giữ được nét thanh xuân và là cái tên có tỉ lệ khách gọi rất cao. Số tiền con gái gửi hàng tháng được mụ đổ hết vào việc chăm sóc sắc đẹp đã phát huy tác dụng rõ rệt.
Mụ tin rằng dù hắn không nhìn thấy, hắn vẫn có thể cảm nhận được làn da mịn màng và những thớ thịt mềm mại này. Mụ đã không ít lần lả lơi quyến rũ bạn thanh mai trúc mã của con gái mình, nhưng...
< Đừng sỉ nhục con gái bà thêm nữa! >
Thật hiển nhiên, hành động đó chỉ càng làm tăng thêm sự ghê tởm trong lòng Racine. Nó cũng góp phần khiến anh có định kiến xấu về những người phụ nữ lẳng lơ.
Cuối cùng, cảm giác mà Roa nhận lại chỉ là nỗi nhục nhã ê chề và lòng thù hận. Cặp nam nữ mù lòa kia dám hợp sức lại làm mụ phật ý. Tuy nhiên, vì biết đứng sau lưng họ là con quỷ trắng, mụ không dám công khai lộ rõ sự thù địch.
Chính vì thế, mụ đã thông qua trung gian để thuê lũ thú vật ở khu phố ăn chơi, những kẻ không có mối liên hệ nào với nơi này.
Mụ nghĩ rằng nếu mình không thể hạnh phúc, thì đứa con của mụ cũng phải chịu chung số phận.
Với mụ, đó mới là ý nghĩa thực sự của gia đình.
________________________
"Đúng là hàng thượng hạng."
Khi gã quý tộc với cái bụng phệ như núi Nam San tiến lại gần cỗ xe ngựa, năm sáu gã đàn ông đồng loạt cúi đầu. Chúng tỏ rõ vẻ lúng túng vì không ngờ vị khách sộp lại đích thân đến tận nơi hẻo lánh này.
"Nam tước Vencoti, ngài có việc gì mà lại hạ cố đến nơi tồi tàn này..."
"Chỉ là chút thú vui thôi. Ta cũng thích cái khoảnh khắc tóm được con mồi lắm."
"À, vâng..."
Nam tước Vencoti chính là kẻ sẽ mua cô. Hắn là kẻ có hứng thú với đủ loại công việc bẩn thỉu, đặc biệt là sở thích hành hạ và nhục mạ những cô gái có khiếm khuyết cơ thể.
"Hàng mới?"
"Vâng, nghe nói vẫn chưa từng qua tay đàn ông."
"Ồ, thế thì ta phải trả thêm tiền rồi."
Hắn đặc biệt cuồng những cô gái còn trinh tiết.
"So với cốt nhục của một mụ điếm... trông có vẻ được nuôi nấng khá quý phái đấy."
Ánh mắt hắn nhìn Leyrin qua cửa sổ xe ngựa đầy vẻ tham lam bẩn thỉu. Ngay sau đó, khoảng mười lăm gã đàn ông, bao gồm cả đám hộ tống, bắt đầu bàn bạc về cuộc giao dịch.
Dựa trên những lời lẽ dơ bẩn trôi nổi giữa rừng sâu, đối với lũ thú vật không đáng được hít thở bầu không khí này, con người chẳng qua cũng chỉ là một món hàng.
Và khi cuộc thương lượng vừa đi đến hồi kết, cánh cửa xe ngựa vốn đóng chặt bị đẩy ra...
"Ááá!"
Cô gái bị nhấn chìm trong nỗi sợ hãi hét lên và lao ra ngoài. Leyrin, người đang cận kề sự suy sụp tinh thần vì kinh hoàng, giờ đây chẳng còn màng đến gì nữa.
"Á! Cứu em với, cứu em với, Racine!"
Mặc cho gai bụi cào xé khắp cơ thể, cô gái vẫn điên cuồng lao về phía trước. Đó là sự vùng vẫy tuyệt vọng của một người khiếm thị yếu ớt. Mỗi bước chân đều mang theo cơn ớn lạnh kinh hoàng chạy dọc sống lưng, nhưng Leyrin thà chết chứ không muốn trở thành bản sao của mẹ mình. Nếu phải rơi vào cảnh đó, thà kết liễu hơi thở này còn hơn.
"Khà khà khà!"
Thế nhưng, dù cô có gấp gáp chạy trốn đến đâu, cũng chẳng có ai ngăn cản. Chúng chỉ thốt ra những tiếng cười quái đản và chậm rãi đuổi theo sau.
Có lẽ chúng coi đây chỉ là một trò tiêu khiển đơn thuần. Sự chạy trốn của một cô gái mù lòa thì đi được bao xa chứ?
"Hàng tốt đấy. Thuần hóa chắc sẽ thú vị lắm đây."
"Áá!"
Bàn tay thô bạo tóm lấy cô thật đáng sợ. Racine chưa bao giờ làm thế. Sự đối lập này khiến cô nhớ da diết hơi ấm của người bạn thanh mai trúc mã, nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngừng. Bàn tay của Racine luôn dịu dàng và đầy ắp sự trân trọng. Từng lời anh nói đều ấm áp và chân thành. Hóa ra thế gian bên ngoài vòng tay anh lại lạnh lẽo đến nhường này.
"Ồ!"
May mắn thay, cô đã thoát khỏi sự kìm kẹp, nhưng cuộc chạy trốn này sẽ chẳng kéo dài được lâu. Có lẽ vừa rồi chúng chỉ cố tình thả ra để tiếp tục trò nhục mạ. Dẫu vậy, dẫu vậy đi chăng nữa...
"Hộc, hộc..."
Cô gái vẫn chạy không ngừng nghỉ. Bởi ngoài việc này ra, cô chẳng nghĩ được cách nào khác, và cũng chẳng thể làm gì khác. Vì vốn là đóa hoa trong lồng kính dưới sự che chở của người đàn ông mình yêu, cô không có đủ dũng khí để đối mặt với sự tuyệt vọng này.
"Racine, Racine..."
Leyrin đã từ bỏ hy vọng được gặp lại Racine từ lâu. Cô chỉ để mặc cơn mưa lệ nhòa trên khóe mắt và hồi tưởng về những ký kỷ niệm với anh. Ngay cả khi khoảnh khắc bị chúng bắt giữ và nhục mạ ập đến, cô cũng sẽ chỉ nhớ về anh. Nếu không làm thế, cô sẽ không có đủ sức để chống chọi.
"A..."
Đã bao lâu trôi qua rồi? Cô đã nỗ lực hết sức mình. Cơ thể nhỏ nhắn đã chạm đến giới hạn cả về tinh thần lẫn thể xác, lảo đảo rồi ngã quỵ.
–Thịch.
Thứ cuối cùng chặn đường Leyrin là một thân hình to lớn như ngọn núi Thái Sơn. Trong ý thức đang dần lịm đi, Leyrin nuốt ngược nỗi đau đớn vào lòng. Cô nhận ra cuộc chạy trốn của mình đã hoàn toàn kết thúc.
'......'
Nhưng tại sao đột nhiên cô lại cảm thấy an lòng đến thế?
Và cô cũng không hiểu vì sao một mùi hương cơ thể quen thuộc lại thoang thoảng nơi cánh mũi.
Thật kỳ lạ khi nó lại xuất hiện ngay trong tình cảnh đầy rẫy tuyệt vọng này.
___________________________
Thứ mà mười lăm con thú đang đuổi theo đối mặt không chỉ có cô gái.
"...Tất cả rút vũ khí ra. Tên này có vẻ không phải hạng tầm thường đâu."
Kẻ đang ôm lấy cô gái đã mất ý thức là một người đàn ông bán Elf cao lớn. Chẳng cần lên tiếng, áp lực rợn người tỏa ra từ anh cũng đủ khiến kẻ khác phải dè chừng.
Dưới bóng râm, bóng người cao ráo và vạm vỡ ấy khiến bầu không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng, nhưng...
"G-Gì thế? Thằng đó hình như cũng bị mù?"
Đôi mắt đục ngầu lộ ra dưới ánh sáng khiến chúng bắt đầu lơ là cảnh giác.
Anh nhẹ nhàng ôm lấy vai cô gái, vỗ về hết lần này đến lần khác. Anh nâng niu cô như thể đang chạm vào viên ngọc quý duy nhất trên đời.
Nhờ sự an ủi đó, có lẽ Leyrin đã cảm thấy an tâm hơn rất nhiều. Dù đã ngất đi, cô vẫn tựa vào lòng anh, thở những hơi thở nhẹ nhàng, đều đặn. Trông cô lúc này giống hệt một chú chim sơn ca nhỏ đang nằm cuộn tròn trong tổ ấm của mình.
Tuy nhiên, việc tiếp tục sự an ủi không lời này phải để sau. Trước mắt anh là một đống rác rưởi cần phải dọn dẹp ngay lập tức.
Racine đặt Leyrin nằm xuống dưới gốc cây rồi lập tức sải bước về phía lũ thú vật. Dưới ánh trăng, mái tóc xám gọn gàng và đôi mắt sắc sảo tạo nên diện mạo của một mỹ nam hiếm thấy, nhưng trái ngược với vẻ đẹp đó, gương mặt anh đang vặn vẹo như một ác quỷ.
Dáng vẻ ấy khiến người ta liên tưởng đến lúc nàng High Elf tóc trắng nổi điên.
Dù Racine là người có tính cách điềm đạm, nhưng điều đó không có nghĩa anh là kẻ dễ bị bắt nạt. Anh trừng đôi mắt mù lòa của mình, chậm rãi cất lời.
"...Vui lắm sao? Khi đe dọa một người phụ nữ yếu ớt?"
Hai nắm đấm siết chặt run lên bần bật. Huyết thống của con quỷ trắng sẽ không dừng bữa tiệc bạo lực này lại cho đến khi trút hết cơn thịnh nộ.
"Nhào vô đây."
Racine thề với trời cao. Những con sâu bọ đã gieo rắc nỗi sợ hãi và nhục nhã cho người ta yêu thương nhất.
"Ta sẽ biến tất cả các ngươi thành những đống thịt nát."
Sẽ không chừa một tên nào, ta sẽ đánh cho chúng mày tàn phế.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
