Dũng Sĩ Trở Thành Con Trai Của Nữ Ma Vương

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Cô Vợ AI Yandere Của Tôi

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

519 1386

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

317 1301

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

18 54

Bảo đi tỏ tình, ngươi lại tìm tới thiên kim giới xã hội đen ?

(Đang ra)

Bảo đi tỏ tình, ngươi lại tìm tới thiên kim giới xã hội đen ?

Mộ Nhị Thập Cửu

Về sau, khắp các đại gia tộc ở Giang Đô đều đồn đại rằng, nhà họ An có một chàng rể họ Tô, là một tên tâm thần không thể dây vào.

390 1040

Web Novel - Chương 41: Vương Quốc Ulstro - Vương Nữ Ngây Thơ Và Kỵ Sĩ Độc Ác (10)

Chương 41: Vương Quốc Ulstro - Vương Nữ Ngây Thơ Và Kỵ Sĩ Độc Ác (10)

"Cô thích ở đâu?"

"Ở đâu, là sao?"

"Thì..."

Liếc nhìn xung quanh. Vì ngay cạnh sân tập nên có những người khác đang lảng vảng. Một số có vẻ quan tâm đến cuộc trò chuyện của họ nên lén lút nghe trộm.

Gần đây hai người hot nhất kỵ sĩ đoàn, ngầm được coi là đối thủ của nhau đang gặp gỡ. Người qua đường nhìn thấy cũng không thể không tò mò.

"Không thể làm ở bất cứ đâu được mà."

Lông mày Ethylene giật giật.

'Nói chuyện đó ở đây sao?'

Valdes gọi cô với danh nghĩa nhận lời khuyên về tu luyện. Nếu là tình huống bình thường thì sẽ đến sân tập cá nhân, nhưng thực tế không phải là tu luyện.

Họ dự định làm những việc không thể làm ở nơi công cộng. Nhưng gọi về phòng? Chắc chắn tin đồn sẽ lan truyền một cách âm thầm qua những kẻ nghe trộm.

"... Hừ. Đi theo tôi."

Câu trả lời an toàn nhất. Nhưng nơi họ đến đã được định sẵn. Dù sao Ethylene cũng thấy nhẹ nhõm vì những kẻ nghe trộm không thể đi theo.

"Tôi chắc là người đàn ông đầu tiên vào phòng này nhỉ."

"Nói thừa. Và làm ơn trật tự chút đi. Lỡ người khác nhìn thấy..."

"Tôi thì không sao đâu?"

"... Lỡ câu chuyện đến tai ngài Mercedes thì sao?"

Thực ra nếu có thể thì cách này cũng tốt, nhưng chắc chắn không thể tìm được người quyến rũ hắn. Hắn đã ngủ với cả ngài Mercedes thì sao thỏa mãn với phụ nữ bình thường được, và cô cũng không thể tự mình làm điều mà chắc chắn sẽ bị ghét bỏ.

"Thì chị Merci hoàn toàn tin tưởng tôi mà."

"..."

Thà không nghe câu trả lời còn hơn.

"Ồ, phòng gọn gàng nhỉ."

Phòng của Ethylene bình thường đến mức đáng ngạc nhiên so với phòng của một cô gái 20 tuổi. Chưa vào phòng kỵ sĩ nam khác bao giờ, nhưng chắc ở đây hay ở đó cũng chẳng khác nhau mấy.

Valdes buột miệng nói không suy nghĩ gì, nhưng ngay cả điều đó cũng nghe chói tai với Ethylene. Tiếng phàn nàn tự nhiên bật ra.

"Thế anh bất mãn à?"

"Không, đúng kiểu tôi thích mà.... Giống chị Merci nữa."

"A... v, vậy sao?"

'Quả nhiên...'

Bõ công thêm câu phía sau. Nhìn vẻ mặt rạng rỡ và giọng điệu phấn khích kia xem. Quả nhiên Ethylene thích được so sánh với Mercedes.

Khác với trường hợp của Glette và Elsa. Ethylene lại muốn giống Mercedes. Cảm xúc con người không thể định nghĩa chính xác là cái này cái kia, nhưng nếu diễn tả bằng từ ngữ thì của Ethylene gần nhất với sự ngưỡng mộ.

Ghen tị, và khao khát.

"Ngồi đâu thì được?"

"Haizz, muốn bảo ngồi xuống sàn nhưng... thế thì tôi thấy không thoải mái. Ngồi ở góc giường đi."

"Được thôi."

Trong khi Valdes ngồi ở mép giường, Ethylene thay trang phục và trấn tĩnh lại sự căng thẳng.

'Phù. Bình tĩnh nào. Dù sao mình chỉ cần ngồi yên chịu đựng là được.'

"Chuẩn bị xong rồi."

"Hửm?"

Ethylene không tắm, thậm chí không lau mồ hôi chảy ra khi tập luyện. Thấy cô đưa ngay về phòng, hắn đã nghi nghi, nhưng có vẻ cô cố tình làm vậy để trêu chọc hắn vì bình thường ai cũng ghét mùi mồ hôi.

Để củng cố điều đó, cô đang làm vẻ mặt đắc thắng.

"Hư hư, sao thế?"

"Không... chà, cũng không sao."

'Hừ. Lại còn giả vờ bình thản.'

'Bản thân cũng xấu hổ mà, thật tình.'

Dù sao để người đầy mồ hôi cũng chẳng dễ chịu gì nhưng ý chí thật đáng nể. Tuy nhiên nghĩ đến việc sắp làm tan chảy ý chí đó, thân dưới hắn lại rạo rực. Càng cứng rắn thì khi phá vỡ ý chí đó càng kích thích.

"Vốn định đè ra giường làm, nhưng thế này thì hơi..."

"Tôi không sao nên cứ tự nhiên."

"Nếu giường đầy mồ hôi thì người dọn dẹp sẽ nghĩ thế nào."

"..."

Cũng không sai. Việc đưa đàn ông vào phòng ngủ đã nguy hiểm rồi, lỡ miệng người hầu lan truyền tin đồn thì cũng có khả năng.

Valdes gọi cô lại ngay trước mặt mình. Rồi lấy ra một chiếc khăn tay từ trong ngực.

"...?"

"Mùi thì thôi bỏ qua, nhưng lau mồ hôi chắc được chứ?"

"... Cứ tự nhiên."

Không biểu lộ ra nhưng cô cũng thấy nhớp nháp. Dù sao mục đích là dùng mùi mồ hôi để hành hạ hắn, nên lau mồ hôi đi cũng được.

Việc hắn chạm vào người không dễ chịu lắm, nhưng mức này thì chấp nhận được.

"Vậy xin phép."

Cô không trả lời, nhưng Valdes tự động dùng khăn tay lau mồ hôi cho cô.

Gạt những sợi tóc xanh dính trên cái gáy khỏe khoắn, hắn di chuyển tay một cách tận tình.

Động tác khá thành thạo. Như thể có kinh nghiệm làm người hầu, hoặc đã lau cho ai đó như thế này nhiều lần. Và chắc chắn không phải làm theo nghĩa vụ mà là với đối tượng được yêu thương.

'Chẳng lẽ ngài Mercedes? Không, thế thì quá thành thạo rồi...?'

Valdes không có hành động đáng ngờ, cũng không nói lời kỳ lạ. Chỉ lẳng lặng di chuyển tay như thể đây là việc hắn phải làm.

"..."

Kỳ lạ thật. Bàn tay thói quen đầy tình cảm. Chắc chắn tình cảm đó không hướng về mình. Cảm giác thứ đáng lẽ phải dành cho người khác lại đến với mình. Thật kỳ lạ.

Người cũng nóng ran lên. Có vẻ nhiệt khí từ buổi tập vẫn chưa tan, dù không mặc đồ dày nhưng vẫn thấy nóng. Nếu ở bên ngoài chắc khói bốc nghi ngút từ người cô mất.

Trong sự im lặng chỉ có tiếng sột soạt lau người, Ethylene không chịu được bèn mở miệng.

"... Không phải tùy tùng sinh hoạt mà cũng mang theo khăn tay nhỉ."

"Vì tiện mà. Mang nhẹ nhàng thôi cũng dùng được vào nhiều việc.... Dễ lấy thiện cảm của chị Merci nữa."... Không thêm câu sau vào cũng được mà.

Không phải. Không thêm vào thì hắn vốn là gã như thế. Không cần tiếc nuối. Không, cũng chẳng có lý do gì để tiếc nuối. Vốn dĩ là gã đàn ông mình không ưa ngay từ đầu. Chắc do gã đàn ông mình ghét đang lau người cho nên mới có suy nghĩ kỳ lạ thôi.

"Việc lau người, bao giờ thì xong?"

"Ưm... Có vẻ cô chán rồi nên dừng thôi. Cũng lau sơ sơ hết rồi."

Valdes lau qua trán cô lần cuối rồi định cất khăn tay vào ngực.

"Khoan, khoan đã!"

"Dạ?"

"Cái, cái khăn tay đó... tôi sẽ giặt rồi trả lại. Dù sao cũng là mồ hôi của tôi."

"Cứ làm thế đi."

Hắn ngoan ngoãn đưa khăn tay.

"Vậy bắt đầu nhé?"

"..."

Ethylene dang hai tay và nhắm chặt mắt.

Từ giờ gã đàn ông kia sẽ dùng bàn tay thô bạo chạm vào mặt, nắn bóp ngực, nắm mông, và nhét cái, cái thứ to lớn đó vào.

Nhưng cô sẽ không khuất phục. Sẽ không hưng phấn, và cũng không cảm thấy gì cả.

"Nào, vậy thì... lưỡi."

"...?"

"Thè lưỡi ra."

Thè lưỡi ra ư...? Rõ ràng lời hắn đi qua màng nhĩ vào não, nhưng không hiểu. Chẳng lẽ định hôn luôn à.

"Định làm gì thế? Với lại sao lại nói trống không..."

"Ethylene."

"E, Ethylene?!"

Dám gọi tên cộc lốc, tên bình dân kia! Chưa kịp hét lên, Valdes lại nhả từng chữ một. Giọng điệu cứng rắn, nghiêm khắc và lạnh lùng.

Giọng điệu cô thường nghe khi cha dạy kiếm thuật khiến cô,

"... Be e..."

Vô thức thè lưỡi ra.

"Giỏi lắm."

"Ư hư ư..."

Tại sao mình lại thè lưỡi ra chứ. Tại sao được hắn khen lại thấy vui chứ. Cũng không phải vui lắm. Chỉ là mức độ phấn khích khi gặp người thân trên đường, hay thấy động vật dễ thương. Nhưng mức này cũng không có lý do gì để cảm thấy cả.

Ethylene chợt nghĩ tại sao mình cứ thè lưỡi ra mãi thế này. Bây giờ nhanh chóng thụt lưỡi vào thì có thể trêu hắn, hoặc cãi là đang lêu lêu hắn.

Nhưng trước khi cô kịp thụt lưỡi vào, tay Valdes đã nắm lấy lưỡi cô.

"?!"

Đôi mắt nâu dao động. Cố gắng rút ra nhưng không được. Rõ ràng nắm không chặt lắm nhưng lạ là không thể dùng sức được. Valdes vừa nắn bóp lưỡi cô vừa bình phẩm.

"Có da thịt vừa phải, lại mềm mại và linh hoạt. Chắc chỉ cần luyện tập chút là hôn giỏi ngay thôi."

"Hả? Lư ư ư ư! Ưng ư i a a i! (Hả? Làm cái gì thế! Buông tôi ra ngay!)"

"Sao? Tại sao tôi phải buông? Nhìn xem, dấu ấn cũng nằm yên mà? Đây rõ ràng là tiếp xúc tình dục."

"A..."

Thật vậy. Dấu ấn khắc bằng ma pháp khế ước vẫn im lặng. Ngược lại, như để nhấn mạnh đây là tiếp xúc tình dục, bụng dưới nóng ran lên.

"Vậy tôi tiếp tục sờ đây."

Nắn bóp nắn bóp.

"Ư ư ư..."

Hắn không ngừng di chuyển ngón tay. Vì lưỡi không lớn lắm nên hắn chỉ dùng ba ngón tay trừ ngón áp út và ngón út, nhưng chừng đó cũng đủ để thi triển kỹ thuật của hắn.

Ngón trỏ và ngón giữa giữ phần trên lưỡi, ngón cái ở bên dưới. Vuốt ve nhẹ nhàng hãm lưỡi bên dưới, hai ngón tay lăn qua lăn lại cào vào gai lưỡi. Vị của ngón tay lần đầu tiên nếm thử sau khi trưởng thành thấm vào não Ethylene qua các nụ vị giác trên lưỡi.

"He... he ư, he hức..."

Hơi tanh nhưng cũng chua chua, mặn mặn nhưng lại có vị ngọt thoang thoảng.

Nếu là món tráng miệng hay đồ ăn bình thường thì đã nhổ toẹt ra ngay rồi, nhưng so với da người thì cũng tạm chấp nhận để liếm. Ban đầu thì ghét nhưng nếm mãi thành quen nên lại muốn liếm tiếp.

Không chỉ có vị.

Ban đầu như có con sâu bò trên lưỡi, nhưng từ lúc nào đó cảm giác nhột nhạt làm rung động lồng ngực. Chỉ bị sờ lưỡi thôi mà tâm trạng lâng lâng. Nghe nói hôn thì lồng ngực bay bổng, nhưng chưa nghe nói bị sờ lưỡi mà cũng có cảm giác này.

"Ha ư, ư ư, he bư ụp..."

'Quả nhiên hiệu quả dạng tiếp xúc là tốt nhất.'

Ethylene đang nhìn lên trần nhà trong sự bối rối nên không thấy, nhưng trên đầu ba ngón tay của Valdes đang lấp lánh ánh sáng hồng nhạt.

Đương nhiên, bình thường bị ngón tay sờ lưỡi thì chẳng dễ chịu gì. Phần lớn cảm giác cô đang cảm thấy là do ma pháp mê hoặc của hắn.

So với mùi hương hay yểm lên đối tượng cụ thể, ma pháp mê hoặc kích hoạt bằng cách tiếp xúc với một bộ phận cơ thể có hiệu quả chi phí tốt hơn. Tiêu tốn ít Mana mà thời gian tiếp xúc càng lâu thì hiệu quả càng tăng.

Nhược điểm là bộ phận đó được bao bọc bởi ánh sáng hồng nhạt. Nhưng cái đó thì giấu đi dễ ợt. Như khi massage cho Mercedes, hay như bây giờ làm cho khuất tầm nhìn là được. Hoặc tạo bầu không khí gợi tình để làm tinh thần dao động, hoặc khiến đối phương nghĩ là ảo giác cũng tốt.

"A ụp, he ưt, e, he gư hư..."

Không biết điều đó, Ethylene chỉ lo lắng liệu mình có phải biến thái không khi cảm thấy sướng vì bị sờ lưỡi.

'Mình, thực sự là biến thái sao? Nhưng sướng thế này mà...♡'

Trong đầu thì lo lắng và trăn trở nhưng khuôn mặt cô dần tan chảy và trở nên lờ đờ.

Thêm vào đó vì đang thè lưỡi ra nên nước bọt đọng trong miệng bắt đầu chảy tràn ra ngoài.

"Hư, hư mưn, hư mưn hư chưng yơ... sươm, chưm hư rư nư rư yơ...! (Hư, hư mình, hư mình hứa chừng rồi... sươm, chươm hư rư nư rư rồi...! - Ý là: Hư, hư mình, hư mình hứa chừng rồi... nước, nước bọt chảy ra rồi...!)"

Sướng thì sướng thật, nhưng 20 tuổi đầu rồi mà chảy nước dãi ròng ròng thì dù là quý tộc hay phụ nữ cũng không chịu nổi.

Lại một lần nữa phản kháng hắn.

"Nước bọt? Cái này á?"

Liếm... Chụt.

"Ư, ư ư, ư ư ư ư?!"

Cô kinh hoàng.

Thiếu niên ghé sát mặt lại, rồi cứ thế liếm sạch nước bọt đang chảy dọc cằm cô. Trong khoảnh khắc tưởng là mơ, nhưng cảm giác liếm trên da và tiếng chụt chụt thực tế tát vào má cô, ép cô phải tỉnh lại.

Sao có thể liếm mút nước bọt của người khác một cách trơ trẽn và ngon lành như thế được. Lại còn là của phụ nữ.

'Hôn. Là hôn sao? Hôn thì lưỡi, lưỡi sẽ quấn quýt thế này thế kia rồi uống cả nước bọt của nhau sao? Nên gã đàn ông kia mới bình thản như vậy, và ngài Mercedes cũng... đã ăn... cái đó của gã đàn ông kia sao...?'

"Vị cũng... không tệ."

Đó là câu đầu tiên hắn thốt ra sau khi liếm sạch cả cằm lẫn cổ.

Mặt Ethylene đỏ bừng.

Nghĩ gì mà nói câu đó chứ. Theo lẽ thường thì nước bọt không thể ngon được. Nếu là của mình thì ngày nào cũng nuốt xuống cổ họng hàng trăm hàng nghìn lần. Chưa bao giờ thấy ngon cả.

Vậy mà lại tỏ vẻ hài lòng... Nước bọt của người khác không phải mình thì ngon sao?

Cô chợt nhận ra mình đang tò mò nước bọt của hắn có vị gì.

Và có vẻ hắn cũng vậy.

"Vị.... Tò mò không?"

"?!"

Chưa kịp lắc đầu vì bối rối, Valdes đã giật mạnh lưỡi cô xuống.

"Ưt!"

Đầu Ethylene cũng bị kéo xuống theo lưỡi. Vậy mà hắn vẫn giữ chặt lưỡi cô một cách tài tình. Đau vì lưỡi bị kéo đột ngột, cô ngước mắt lên lườm hắn.

'... Hả?'

"Ethylene. Ăn cho giỏi vào."

Từ miệng hắn, nước bọt trào ra.

Trong vắt và hơi có bọt.

Ròng ròng, chảy xuống.

Vào miệng cô.

'A. A. A. A. A. A. A...♡'

Không được. Ăn cái thứ bẩn thỉu này không được... Nhưng bị hắn giữ lưỡi nên không còn cách nào khác. Cứ thế bất lực để nước bọt của gã đàn ông kia chảy vào miệng. Nước bọt có mùi hôi hám cứ làm bụng dưới nóng lên.

Đành phải uống, đành phải ăn thôi.

Nước bọt hòa quyện trong miệng, cô ực ực nuốt thứ không biết là của ai xuống thực quản.

Vị của nước tìm thấy trên sa mạc là thế này sao.

'A, sao lại...'

Ngon quá♡

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!