Dũng Sĩ Trở Thành Con Trai Của Nữ Ma Vương

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Cô Vợ AI Yandere Của Tôi

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

519 1386

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

317 1301

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

18 54

Bảo đi tỏ tình, ngươi lại tìm tới thiên kim giới xã hội đen ?

(Đang ra)

Bảo đi tỏ tình, ngươi lại tìm tới thiên kim giới xã hội đen ?

Mộ Nhị Thập Cửu

Về sau, khắp các đại gia tộc ở Giang Đô đều đồn đại rằng, nhà họ An có một chàng rể họ Tô, là một tên tâm thần không thể dây vào.

390 1040

Web Novel - Chương 22: Vương Quốc Ulstro - Vương Nữ Kỵ Sĩ (4)

Chương 22: Vương Quốc Ulstro - Vương Nữ Kỵ Sĩ (4)

Tay của Valdes,

Dừng lại ở đùi.

'Sao lại dừng?'

Không phải dừng hẳn. Chỉ là đang lắc lư với tốc độ rất chậm trên đùi. Nhưng sự thật đó lại càng khiến việc suy đoán cảm xúc của cậu ta trở nên khó khăn hơn.

'Mệt rồi sao? Hay là...'

Lẽ nào cũng ngại ngùng giống mình?

Nếu không thì.

'Hưng phấn với mình sao...?'

Dù là đằng nào thì lòng cô cũng thấy nhẹ nhõm. Cảm giác an tâm khi biết không chỉ có mình mình cảm thấy kỳ lạ. Và cùng lúc đó, niềm vui sướng trào dâng đâu đó trong lòng.

Lý do thì dễ hiểu thôi.

Vì đó là niềm vui cô đã từng cảm nhận rất rõ.

Đây là niềm vui khi được công nhận.

Niềm vui nếm trải khi được gia sư, em gái, mẫu thân, Serenia, và các kỵ sĩ công nhận. Sự tê dại. Cảm giác hạnh phúc.

Chỉ là lần này đối tượng đổi thành Valdes thôi.

Cô Serenia nói đúng.

Quả nhiên Valdes cũng không thể không mê mình.

"... Sao thế?"

Một giọng nói lạ lùng phát ra từ miệng cô. Nghe như có chút giọng mũi, một giọng nói đầy khiêu khích như đang quyến rũ đàn ông.

"Đùi... làm được không ạ?"

"... Ừ♡"

Nhận được sự đồng ý, hai bàn tay xoa bóp đùi.

"Hư ưng..."

Ngón tay lún sâu vào cặp đùi căng mọng. Cũng giống như tay, chân cô phát triển cơ bắp, nhưng vì đùi dày hơn nên phần thịt mềm cũng nhiều hơn.

Valdes liên tục nắn bóp đùi. Những ngón tay di chuyển có phần khác biệt so với khi massage.

Nhưng sự thỏa mãn thì gần như tương tự khi massage. Không, còn hơn thế nữa.

Nếu massage giúp giải tỏa cơ thể, thì kỹ thuật tay này như giải tỏa cả cơ thể lẫn tinh thần. Cảm giác cơ thể tan chảy mềm nhũn, tinh thần lan tỏa lâng lâng.

"Phù, phù..."

Tiếng thở dốc vang lên sau lưng.

Rõ ràng giống như lúc bóp eo, nhưng cảm giác nhận được lại khác.

Hơi thở của cô cũng tự nhiên trở nên gấp gáp.

"A a, hư ưng, hà a..."

Bàn tay lưu lại ở đùi rất lâu. Tưởng như leo lên đùi trên thì lại rơi xuống dưới, tưởng như cứ ở đó mãi thì lại xuống bóp bắp chân rồi quay lại.

Cơ bắp đã giãn ra hết mức có thể.

"Tôi lên, trên nhé."

Cuối cùng Valdes quyết định đi lên trên, và ném cho cô một câu báo cáo không ra báo cáo.

"..."

Nhưng Mercedes không nói được lời nào. Cảm giác như nếu trả lời câu hỏi này thì sẽ vượt qua giới hạn ngay lập tức. Không biết là giới hạn nào, nhưng chắc chắn mối quan hệ của họ sẽ khác đi so với bây giờ.

"..."

Không nhận được câu trả lời mong muốn, nhưng cũng không bị từ chối, bàn tay lướt qua quần và đi lên.

Cào nhẹ tay lên trên, cảm giác của quần tất rõ nét hơn lúc nãy.

'Qua lớp này đã thế này rồi, nếu cởi quần ra thì sao nhỉ?... Cởi cả quần tất nữa?'

Chỉ tưởng tượng thôi mà cơ thể đã tê dại.

Và sự tê dại bắt đầu từ cột sống lại theo dây thần kinh di chuyển xuống dưới.

─Rỉ rách.

"... A."

Tinh thần sắc bén của cô buộc phải nhận ra điều gì đã xảy ra với cơ thể nhạy cảm này.

Trong tình huống đáng sợ và bối rối này, Mercedes vô thức đưa tay ra sau, nắm lấy hai bàn tay đã leo lên đến ngay dưới mông.

"... Hôm nay dừng ở đây nhé?"

"... Ừ."

Valdes từ từ xuống khỏi giường.

Nhưng Mercedes vẫn nằm trên giường không thể cử động. Nếu lật người lại hoặc dang chân ra lúc này thì dấu vết sẽ bị cậu ta nhìn thấy mất.

Thấy cô không tiễn, Valdes cũng không nói gì, cũng không cau mày.

Chỉ lặng lẽ mặc lại trang phục chỉnh tề rồi đứng trước cửa ra vào.

Và buông một câu cụt lủn.

"Ngày mai tôi đến lúc nào ạ?"

Ngày mai?... A.

''Hôm nay' dừng ở đây nhé.'

"..."

Nằm trên giường không nhìn mặt cậu ta, Mercedes suy nghĩ. Và cô cũng buông một câu cụt lủn như cậu ta đã làm.

"Giống hôm nay."

"... Vâng."

Cửa mở ra,

Cửa đóng lại.

"... Phù─."

Rõ ràng không nín thở, nhưng khi cậu ta đi rồi, cô tự nhiên hít thở thật sâu.

"A a..."

Dù sao cũng đang nằm trên giường. Cô kéo gối lại và úp mặt vào. Chiếc gối êm ái tạo thành góc 90 độ. Úp quá sâu nên hơi khó thở, nhưng sự xấu hổ còn lớn hơn.

'Rốt cuộc mình đã làm cái gì thế này...'

Không phải là hối hận hay gì cả. Chỉ là xấu hổ vì tình huống không quen thuộc thôi.

"A ư."

Cô cẩn thận đưa tay trái xuống dưới.

Nhớp-nháp-.

"... Quả nhiên..."

Quần lót và quần tất ướt đẫm. May mà quần đùi vẫn chưa sao.

Nếu vậy thì đứng dậy chào bình thường cũng được, cô nghĩ thế rồi lại gạt đi.

Cái đó không biết được. Có lẽ nếu ngăn lại muộn hơn một chút thì đến cả quần đùi cũng bị nhuộm màu rồi.

Cô vừa khen ngợi bản thân đã ngăn chặn tình huống đó, vừa hối hận.

Nếu. Nếu như.

Không ngăn tay Valdes lại, mà cứ để đi lên tiếp thì...

Rỉ rách...

"Ưc."

Nghĩ lại thì bộ đồ này mượn của Elsa. Vốn định giặt rồi trả lại, nhưng tự nhiên thấy kỳ kỳ.

"Không được. Không cần trả lại đâu. Cái này mình mua luôn vậy."

Và cô quyết định nhờ cô ấy mua thêm vài bộ nữa.

Cô kiểm tra đồng hồ quả lắc treo trên tường.

Đã hơn 1 tiếng kể từ khi bắt đầu massage. Bình thường thì đã đến giờ đi ngủ.

Nhưng hôm nay có lẽ phải ngủ muộn hơn một chút.

"... Làm một tí rồi ngủ vậy."

Chóp chép.

"Hư ư ưt..."

Lâu lắm mới thủ dâm, chẳng những không làm cơ thể dịu lại mà còn khiến nó nóng hơn.

Kết quả là đến gần sáng cô mới ngủ được.

Vì thiếu ngủ mấy tiếng so với bình thường nên việc thức dậy vào buổi sáng rất khó khăn, nhưng nhờ có những người hầu cận sinh hoạt nên cô cũng gượng dậy được.

"Nước rửa mặt đây ạ."

"Ừ..."

Vừa rửa mặt trong trạng thái mơ màng vừa xua đi cơn buồn ngủ.

Nước lạnh chạm vào mặt khiến tinh thần tỉnh táo hơn một chút.

"Hôm nay trông ngài mệt mỏi quá."

"Ừ..."

"Ơ, ngài có sao không? Nếu mệt thì cứ nghỉ đi ạ... Hay để tôi bảo Amy mang thuốc đến nhé?"

"Ư ừ, không sao. Ta ổn mà."

Nghe Elsa lo lắng, cô theo thói quen xoay eo. Hai chân thả xuống bên trái giường. Lòng bàn chân chạm đất. Không có dép.

"A."

'Hôm qua...'

Sau khi massage xong cứ thế chui vào chăn ngủ luôn.... Không, không phải ngủ luôn, nhưng mà.

"...? A, để tôi lấy dép cho ngài."

"Ơ, ừ."

Elsa không nói gì, nhưng cô cứ thấy chột dạ sợ cô ấy nghi ngờ gì đó. Lại còn chuyện mượn gấp quần áo hôm qua chắc cô ấy cũng thấy lạ.

"... Cái đó, Elsa?"

"Dạ?"

"Bộ đồ hôm qua em đưa ta ấy."

"A, vâng."

"Cái... ta lỡ làm bẩn một chút nên, ta sẽ mua lại bộ đó."

Chuyện chẳng có gì mà cô cứ căng thẳng sợ bị đòi lại ngay.

"A, bộ đó ạ? Không sao đâu ạ."

"Hả?"

"Thực ra lần này tôi được bạn tặng một đống quần áo. Nếu ngài thích kiểu đó thì tôi sẽ lấy thêm cho ngài vài bộ. Cái đó tôi mặc rồi nên ngài cứ vứt đi mà mặc đồ mới."

"... Ừ, cảm ơn."

Quả nhiên là Elsa.

Có lẽ vì là người hầu cận đã gắn bó mấy năm nên cô ấy có cảm giác như một người bạn. Chăm chỉ, tính cách tốt nên chăm sóc cô rất chu đáo.

Cô nhìn chằm chằm vào mặt Elsa. Có vẻ cô ấy khá thích đống quần áo được bạn tặng. Sắc mặt tươi tắn như người có chuyện vui. Nhưng lại có vẻ mặt gợi tình kỳ lạ.

Như khuôn mặt của một người phụ nữ, không, còn hơn thế nữa, trông thật dung tục. Mấy năm gần đây chưa từng thấy khuôn mặt này.

'Lẽ nào...?'

Chắc không phải đâu. Hoang tưởng quá đà rồi.

"Lần này có vẻ sẽ có thêm một nhiệm vụ nữa được giao xuống. Nhân sự là ta và một người hầu cận. Chỉ hai người thôi nhưng độ khó nhiệm vụ hơi cao nên điểm công trạng cũng khá đấy."

"Ưm... Tôi không sao đâu ạ."

"Hả?"

"Thay vì tôi thì ngài hãy giao cho Valdes đi ạ."

"... Valdes?"

"Vâng, thú thật thì tôi đủ công trạng rồi mà? Chỉ là thực lực còn thiếu thôi. Thay vì tích lũy thật nhiều công trạng để vào đây, tôi sẽ nỗ lực bằng chính sức mình."

"Elsa... Biết rồi."

Chuyện thăng tiến của bản thân còn đang gấp, vậy mà còn lo cho người hầu cận khác. Tốt bụng quá.

"A, cái đồ trang trí ở đây sắp rơi rồi này. Để phòng hờ tôi tháo ra luôn nhé."

Có vẻ cô ấy đang nói đến cái gắn trên cột chống màn của giường. Một chỗ dễ bị bỏ qua mà cũng phát hiện ra, quả đúng là Elsa tinh tế.

Cô ấy vươn tay về phía đồ trang trí. Vì ở khá cao nên vạt áo sơ mi bị kéo lên. Không cố tình nhìn, nhưng ánh mắt cô chạm vào đó.

Có cái gì đó lọt vào mắt.

Quần kéo lên đến bụng dưới nên không chính xác lắm, nhưng có vẻ như một đường màu hồng. Tình hình có vẻ như đường đó nối xuống dưới.

'... Cái kia là gì? Hình xăm? Nhưng mà...'

Vị trí thật kỳ lạ.

Trên bụng dưới ư. Thường thì không phải là vị trí xăm phổ biến.

'Chắc dính cái gì thôi.'

Mercedes không coi trọng chuyện đó lắm.

So với việc xăm hình ở chỗ đó thì thà nghĩ là lỡ làm dính cái gì, hoặc vết thương đang lành thì còn hợp lý hơn.

"Phù,... vậy hôm nay cũng phải cố gắng thôi."

Buổi sáng của cô rất bận rộn.

Phải dậy trước khi mặt trời mọc để chuẩn bị. Và sự chuẩn bị đó không chỉ với tư cách kỵ sĩ mà còn với tư cách Vương nữ.

Mercedes rời khỏi giường, đi vào phòng tắm và ngâm mình trong nước ấm. Việc phục vụ buổi sáng thì 2 người hầu cận không kham nổi nên có khoảng 5, 6 người hầu gái giúp đỡ.

Hơi ấm làm tan biến mệt mỏi lan tỏa khắp người. Không hiểu sao tinh thần thì mệt mỏi nhưng cơ thể lại tràn đầy sức sống hơn bình thường. Khó có thể tin là tình trạng của người ngủ muộn.

'Do massage... sao?'

Nhớ lại buổi massage hôm trước, cơ thể lại nóng lên.

Chuyện sướng thì để sang một bên, cô đã đón nhận bàn tay cậu ta như bị mê hoặc. Ban đầu thì lành mạnh, nhưng càng về sau càng trở thành thứ gì đó không thể coi là massage bình thường. Nhưng cũng không phải là không phải massage.

Dù có chứa tư tâm, nhưng giờ lại sảng khoái thế này.

'Lát nữa lại được bàn tay đó...'

"Mercedes-nim? Nước nóng quá ạ? Mặt ngài đỏ quá..."

"Không, không sao..."

Tắm xong là bắt đầu trang điểm. Thời gian mà Vương nữ ghét nhất.

Hai người hầu cận và các hầu gái trao đổi ý kiến, bắt đầu trang điểm tóc, mặt, trang phục, phụ kiện, giày dép. Nếu là quý tộc khác thì sẽ trò chuyện cùng họ, hoặc bác bỏ ý kiến, nhưng Mercedes chỉ im lặng.

"..."

Nhờ đó việc trang điểm của cô chưa đến 2 tiếng đã xong.

Mercedes đứng dậy khỏi ghế, nhìn vào gương.

Một mỹ nữ tóc vàng dài mặc váy. Nhìn bao nhiêu lần vẫn không quen mắt.

"Đi thôi."

"Vâng, thưa Vương nữ."

Đúng vậy.

Bây giờ cô không phải là Phó đoàn trưởng Kỵ sĩ đoàn Pedro Mercedes, mà là Đệ nhất Vương nữ Vương quốc Ulstro, Mercedes Ulstro.

Cô bước về phía phòng ăn. Elsa và Amy ở lại. Họ cũng cần thời gian ăn uống.

Đến phòng ăn, cô thấy em gái Marie đã ngồi đó.

"Chị, ngủ ngon không?"

"Ừ, em thì sao?"

"Em cũng ngủ ngon, hehe."

Lời chào hỏi trao nhau mỗi sáng. Cuộc trò chuyện của hai chị em ngồi đối diện qua bàn ăn tràn ngập tình thân.

Chẳng mấy chốc mẹ của họ, Nữ hoàng Beatrice xuất hiện.

Người phụ nữ sắp tứ tuần này nhìn bề ngoài không thể nào tin được là góa phụ có hai con. Dù sáng sớm bà vẫn toát lên phong thái của một Nữ hoàng, nhưng ít nhất trong bữa sáng bà hành xử như một người mẹ.

"Chúc mẫu thân ngủ ngon ạ."

"Chúc mẫu thân ngủ ngon ạ."

Mercedes chào trước, Marie theo sau.

"Huhu, được rồi. Các con cũng ngủ ngon chứ?"

Giọng điệu tao nhã và có thể cảm thấy khoảng cách, nhưng trong đó chứa đựng đầy tình yêu thương dành cho các con.

Bữa ăn bắt đầu.

Ba mẹ con trò chuyện những câu chuyện thường ngày đầm ấm như một gia đình bình thường.

Đây là quy tắc bất thành văn do Nữ hoàng đặt ra. Trừ khi có việc thực sự gấp hoặc quan trọng, trong bữa sáng sẽ không nói chuyện về vương quốc, chỉ nói chuyện thường ngày.

Và hai cô con gái tôn trọng và yêu thích quyết định đó.

Lạch cạch.

Tiếng Marie đặt bộ đồ ăn xuống cuối cùng đánh dấu sự kết thúc của bữa ăn không ngắn. Và bầu không khí trong phòng ăn cũng thay đổi theo.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!