Dùng bữa cùng cô đồng nghiệp xinh đẹp ở phòng kinh doanh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

534 18696

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

133 1033

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

75 192

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

85 565

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

(Đang ra)

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

Rindo

Một câu chuyện romcom tuổi trẻ xoay quanh việc “tốt nghiệp đời trai” với mỹ nữ số một trường, cứu cô ấy khỏi nạn bắt nạt, và cả hai cùng cố gắng thoát khỏi kiếp cô đơn để tận hưởng cuộc sống học đường

110 305

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

82 1174

Tập 1 - Chương 01 - Cuộc sống nơi công sở thật quá khắc nghiệt~

d77676ed-6bee-427e-afd7-9c01c524079c.jpg

“Tiền bối Shikami, em vừa gõ xong tập tài liệu. Anh kiểm tra giúp em nhé?”

Tôi cầm tập tài liệu từ tay cấp dưới, vừa nhìn thoáng qua đã phát hiện 2 lỗi sơ đẳng.

“Cảm ơn em nhé, để anh kiểm tra lại rồi gửi tin nhắn cho em sau.”

“Trăm sự nhờ tiền bối.” Con bé hậu bối nói vui vẻ rồi quay lại bàn làm việc với những bước chân sáo. Tôi quay lại với chiếc máy tính. Đã là 12h20 chiều, vừa đúng giờ ăn trưa.

Sau khi hoàn thành phần việc còn lại, tôi gửi tập tài liệu hoàn chỉnh cho sếp thông qua hệ thống của công ty, cũng không quên nhắc nhở hậu bối về những lỗi “đáng yêu” của cô ấy.

Nhìn quanh phòng làm việc, tôi không thấy thằng bạn hay tăng ca cùng đâu cả, có vẻ như nó xin nghỉ phép hôm nay rồi. Kể cả quản lý của chúng tôi, tiền bối Aizawa, cũng đang làm việc tại nhà.

Không có cấp trên xung quanh, bầu không khí dường như thong thả hơn hẳn. Nhưng nếu có vấn đề gì xảy ra thì chúng tôi giống như rắn mất đầu vậy.

Hoàn thành tiến độ công việc được đặt ra, tôi để PC vào chế độ ngủ và đứng lên:

“Anh đi ăn trưa nhé, có vấn đề gì cứ gọi cho anh bằng số điện thoại công việc.”

“Vâng ạ”, hai hậu ngồi bên cạnh tôi trả lời

Trong lúc chờ thang máy đi xuống, tôi kiểm tra tin nhắn và thấy tin nhắn từ Akitsu Hiyori – “Nữ hoàng chốt đơn” của phòng kinh doanh thứ cấp

Công ty của tôi chuyên về gia công các sản phẩm nội thất. Chúng tôi làm mọi thứ từ phát triển sản phẩm mới, xây dựng thuơng hiệu và kinh doanh.

Về độ phủ của thuơng hiệu, chúng tôi vẫn đang phát triển, nhưng ít nhất, hiện tại cứ 10 người sẽ có 1 người biết đến thương hiệu của chúng tôi.

Phòng kinh doanh chính tập trung vào những sản phẩm gia dụng cho các hộ gia đình. Trong khi phòng kinh doanh thứ cấp lại đẩy mạnh hợp tác với các doanh nghiệp, đặc biệt là mảng thiết kế văn phòng và các dịch vụ liên quan.

Hiyori là hình mẫu của “người phụ nữ tận tâm với công việc”. Cô ấy là một tiếp thị đầy kĩ năng, luôn nằm tốp đầu về doanh số trong tháng. Không quá khi nói rằng những hợp đồng lớn cô ấy mang về là đồng lương cho những người ngồi tại văn phòng như tôi.

Lẽ dĩ nhiên, không ai trong chúng tôi dám chống lại cô ấy. Và như đã nói, tôi và cô ấy được tuyển vào công ty cùng lúc. Không những vậy, chúng tôi còn là bạn học từ cao trung. Đó là một bí mật nhỏ giữa hai bọn tôi, nếu để lộ ra thì chỉ gây thêm những sự chú ý không cần thiết mà thôi.

“Em vừa tiếp xong vị khách sáng nay, đang ở cách công ty một ga. Em biết nhà hàng Ý này ngon lắm, đi không nè?”

“Đừng hòng dụ dỗ tôi.”

“Em mới chốt được một hợp đồng rồi, nên là em bao.”

“Tới liền đây.”

Không thèm chờ cô ấy trả lời, tôi phóng vụt ra nhà ga. Của trời cho là của trời cho. Mà khoan, nếu vậy thì… À mà thôi.

Bước lên tàu, tôi bị nhấn chìm bởi không khí ngột ngạt thường nhật của ga tàu.

***

Đến ga kế tiếp, tôi bước xuống và tận hưởng không khí trong lành của mùa xuân. Nheo mắt dưới ánh mặt trời, tôi nhìn thấy cô ấy – một cô gái xinh đẹp với mái tóc nâu, cùng bộ đồ công sở tôn dáng.

“Hừ, anh đến nhanh đấy. Mà thôi, đi nào, kẻo pasta nguội mất.”