Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 05 Khởi nguồn cho câu chuyện Anh Hùng và Quỷ Vương - Chương 426 Thuần hóa Quỷ Vương

Chương 426 Thuần hóa Quỷ Vương

Ta dùng phép thuật nâng Alice đang ngủ lên và gửi con bé đến chỗ Eric, sau đó thu chiếc ốc xà cừ từ tay cậu ấy về phía mình.

"Giờ điều ước của ngươi đã được thực hiện, ngươi sẽ không cần chiếc ốc xà cừ này nữa, đúng không?"

"Vâng...!"

"Vậy thì, hãy trở về cùng Alice đi. Đừng quên sống hạnh phúc bên nhau nhé."

"Cảm ơn người... cảm ơn người rất nhiều...!"

Nói rồi, Eric bế Alice trong vòng tay theo kiểu công chúa và chậm rãi rời khỏi phòng ngai vàng.

Bên ngoài phòng ngai vàng, có chút xôn xao giữa nhóm anh hùng và Tứ Thiên Vương của Quân đoàn Quỷ khi họ nhìn thấy Eric và Alice đang ngủ. Họ khá bối rối trước sự hiện diện của Quỷ vương có thể cảm nhận được ngay cả từ bên trong phòng ngai vàng... nhưng họ nhanh chóng bình tĩnh lại khi được bảo rằng Nữ thần sự sống đã giáng thế.

Một kẻ trong số chúng cố gắng trốn thoát bằng cách tan vào bóng tối, nhưng ngay lập tức bị trói buộc như một con côn trùng trong tiêu bản, không thể cử động do một kết giới ma thuật mạnh mẽ.

Ngươi nghĩ ngươi đi đâu thế hả? Ta không quan tâm đến những kẻ khác, nhưng ta sẽ không để ngươi thoát đâu.

Và thế là, Eric, Alice và những người bạn đồng hành của họ an toàn dịch chuyển đến trụ sở chính của Giáo hội sự sống bằng cách sử dụng chiếc lông vũ mà ta đã đưa cho họ.

Ta sẽ để câu chuyện tương lai của họ cho họ tự viết tiếp.

Ta biến đổi từ hình dạng rồng trở lại hình dạng con người và đến gần Quỷ vương.

"Giờ thì, đến lượt ngươi."

Ta nhìn cơ thể cũ của Alice... hay đúng hơn là Quỷ vương đang giả vờ ngủ.

"Ta biết ngươi đang giả vờ ngủ, nên ngươi cũng có thể dậy ngay bây giờ được rồi đấy."

"Hừm... vậy là bà đã nhận ra."

"Ta không nghĩ ngươi lại tin rằng ta sẽ không nhận ra đâu. Ta đã hoàn toàn nắm quyền kiểm soát cơ thể ngươi rồi."

Trong tình huống mà ta đang kiểm tra từng ngóc ngách linh hồn và cơ thể ngươi, ta không ngốc đến mức bị lừa bởi một kẻ giả vờ ngủ đâu.

Ta chỉ ưu tiên việc gửi Eric và Alice đi trước thôi.

"Vậy... cảm giác sở hữu một cơ thể hoàn chỉnh thế nào?"

"Chà, có thể hơi lạ khi nói điều này, nhưng..."

Quỷ vương mỉm cười nhẹ và nói:

"Thật tuyệt vời."

"Ngươi học cách nói chuyện như thế ở đâu vậy?"

"Từ ký ức của Alice?"

Quỷ vương khẽ gật đầu trước lời của ta. Ra vậy, ra vậy. Nhờ linh hồn của họ quấn lấy nhau, hắn có thể đọc được ký ức của Alice.

"Cảm giác như đang trải nghiệm cuộc sống của người khác một cách gián tiếp vậy. Cũng không tệ chút nào."

"Ta khá hài lòng khi nghe rằng ngươi thấy cuộc sống của con bé thỏa mãn."

"Tuy nhiên, sẽ tốt hơn nếu ai đó không lấy mất cơ thể của cô ấy."

Ta nhẹ nhàng để những lời càu nhàu của Quỷ vương trôi tuột qua tai.

"Tại sao ta phải để yên cho một kẻ sẽ gây ra đủ loại rắc rối nếu không bị kiểm soát chứ?"

Không có lý do gì để để mặc một thực thể có sức mạnh thần thánh mà không giám sát. Đặc biệt là khi có những kẻ thèm khát sức mạnh to lớn như vậy.

Có lẽ những vị thần cũ tiếp cận Quỷ vương cũng đã làm vậy để sử dụng sức mạnh ma thuật to lớn đó... nhưng đối với Quỷ vương, kẻ đã mất cơ thể và thống trị những sinh vật khác để tìm kiếm vật thay thế, chúng chẳng là gì hơn ngoài những thuộc hạ.

Khi ta nghĩ theo cách đó, việc ta lấy cơ thể của Quỷ vương có lẽ là lựa chọn tốt nhất.

"Vậy, bà định làm gì với ta? Nếu bà muốn xóa sổ ta, bà đã không mất công tách ta ra khỏi Alice."

"Ngươi hiểu rõ đấy."

Quỷ vương, nhận ra rằng ta cần hắn, trông khá thoải mái.

"Miễn là ta không đối mặt với mối đe dọa đến tính mạng, ta hài lòng chỉ với việc lấy lại được một cơ thể. Vậy, bà muốn gì ở ta?"

"Ta muốn gì ở ngươi ư? Không có gì nhiều. Chỉ là... giao cho ngươi một vai trò nhỏ thôi."

"Một vai trò?"

"Đúng, một vai trò. Chà, nó không khó đâu. Ta chỉ cần một ai đó thỉnh thoảng đưa ra lời cảnh báo cho con người."

"Một lời cảnh báo?"

Quỷ vương hơi nghiêng đầu hỏi, và ta gật đầu nói:

"Đúng, một lời cảnh báo. Con người theo bản năng khao khát những gì họ không thể có, điều này có xu hướng gây ra nhiều vấn đề khác nhau."

Tất nhiên, không phải tất cả con người đều như vậy. Nhưng ham muốn là thứ mà tất cả các sinh vật sống đều sở hữu một cách tự nhiên.

Ta không coi bản thân ham muốn là không cần thiết, nhưng các vấn đề thường xuyên nảy sinh vì nó.

"Nếu những vấn đề này tiếp diễn và họ bắt đầu giết hại lẫn nhau đến mức diệt chủng, thì sẽ rất rắc rối."

Tất nhiên, các vị thần của điện thờ và các vị thần của mỗi chủng tộc sẽ không đứng nhìn những chuyện như vậy xảy ra, nhưng luôn có khả năng nhỏ nhoi đó.

"Đó là lúc vai trò của ngươi trở nên cần thiết."

"Cảnh báo..."

"Phải, cảnh báo. Ta không bận tâm nếu họ gây ra xung đột giữa họ, hoặc gây chiến tranh giành lãnh thổ giữa các quốc gia. Điều đó khá là được mong đợi. Nhưng... thỉnh thoảng, rất thỉnh thoảng, một số cá nhân thực sự điên rồ xuất hiện."

Những con quái vật trong hình người xóa sổ hàng chục ngàn, hàng trăm ngàn, hoặc hàng triệu sinh mạng vì mục đích riêng của chúng.

"Để cảnh báo những cá nhân như vậy, chúng ta cần một kẻ thù tồn tại bên ngoài phạm trù con người."

Nếu đó là một con người khác, nó chỉ trở thành sự mở rộng của các cuộc chiến giữa con người. Nhưng nếu có một thực thể thù địch đe dọa con người từ bên ngoài thế giới của họ, nó có thể đóng vai trò như một lời cảnh báo.

"Nói cách khác, để đổi lấy việc thừa nhận sự tồn tại của ngươi, ta sẽ sử dụng ngươi như một quân cờ."

"Quân cờ...?"

Ấy chết, cờ vua chưa tồn tại ở đây. Hừm, cái gì sẽ là sự thay thế tốt nhỉ...

"Ta sẽ sử dụng ngươi như một thuộc hạ. Giống như Tứ Thiên Vương của Quân đoàn Quỷ của ngươi vậy."

"À, ta hiểu rồi... ý bà là bà sẽ bóc lột ta."

Vì bản thân Quỷ vương cũng ở vị trí bóc lột thuộc hạ của mình tàn nhẫn, hắn có vẻ hiểu ý ta ngay lập tức.

"Dù sao thì ta cũng không có quyền từ chối. Cứ sử dụng ta tùy ý bà. Ta hài lòng chỉ với việc có thể sống với cơ thể này."

"Ta thích cách ngươi hiểu nhanh vấn đề đấy. Chà, ta đã thay thế tất cả sức mạnh ma thuật của ngươi bằng của ta rồi, nên đằng nào thì việc ngươi từ chối cũng là không thể."

"Cái gì...? Từ khi nào...?"

"Ta đã lo liệu việc đó trong khi tách Alice ra khỏi ngươi. Thành thật mà nói, không dễ chút nào đâu."

Nhưng nỗ lực đó xứng đáng, vì Quỷ vương giờ hoàn toàn thuộc quyền kiểm soát của ta!

"Ta hiểu rồi... vậy là ta chưa bao giờ có quyền từ chối ngay từ đầu."

"Đúng vậy. Nhưng ta không phải là một người chủ tàn nhẫn. Nếu có điều gì ngươi muốn, ta sẽ cố gắng đáp ứng nếu có thể."

"Nếu có thể?"

"Nếu có thể. Chà, những thứ như hủy diệt thế giới hay tiêu diệt toàn bộ loài người là không thể."

Mà chắc ngươi cũng chẳng muốn làm thế đâu.

"Hừm... vậy thì, bà có thể để ta sống cuộc sống của một người bình thường không?"

"Ngươi? Quỷ vương? Cuộc sống của một người bình thường sao?"

Đó là một điều ước bất ngờ. Ai mà ngờ được Quỷ vương lại khao khát một cuộc sống con người bình thường chứ.

"Khá ngạc nhiên đấy. Quỷ vương muốn một cuộc sống con người bình thường."

"Ban đầu ta không khao khát điều như vậy, nhưng có lẽ do ký ức của cô ấy, ta dường như đã bị ảnh hưởng phần nào."

"A, vì ký ức của Alice."

Vậy thì cũng đành chịu thôi. Quỷ vương, kẻ đã bị mắc kẹt trên ngai vàng khao khát một cơ thể, đã gián tiếp trải nghiệm cuộc sống của một con người.

Việc bị ảnh hưởng là điều tự nhiên.

"Chuyện đó thì đành chịu rồi."

Ngay cả các vị thần của điện thờ cũng thích gián tiếp quan sát cuộc sống của những người bình thường, huống hồ là Quỷ vương, kẻ đã bị mắc kẹt trên ngai vàng, khao khát một cơ thể?

Tất nhiên là hắn sẽ bị ảnh hưởng.

"Cũng được thôi, nhưng... ngươi muốn sống một cuộc sống bình thường trong khi vẫn phục vụ như một Quỷ vương... Ta lo rằng nó có thể ảnh hưởng đến nhiệm vụ của ngươi."

"Ta có thể bị ảnh hưởng phần nào, nhưng ta sẽ không quên những gì cần phải làm, nên không cần lo lắng."

"Dẫu vậy, ta không chắc lắm. Sau khi kết thúc cuộc sống như một người bình thường, khi ngươi đang thực hiện công việc của mình là Quỷ vương và ngươi gặp con cái, cháu chắt, hoặc hậu duệ từ thời gian làm người của mình... liệu ngươi có thể làm tốt công việc của mình không?"

Quỷ vương không thể trả lời câu hỏi của ta. Hắn nói hắn có thể làm được, nhưng hắn không thực sự biết thực tế sẽ như thế nào.

"Chà, ta sẽ không yêu cầu ngươi tiêu diệt toàn bộ loài người đâu."

Dù sao ta cũng không muốn sự hủy diệt hoàn toàn.

"Liệu có đủ không nếu Quỷ vương xuất hiện khoảng mỗi 100 năm... và gây ra một lượng hỗn loạn thích hợp cho thế giới?"

"Theo chu kỳ 100 năm sao? Có lý do cụ thể nào không?"

"Không hẳn. Dù là 100, 200 hay 300 năm cũng không quan trọng, nhưng nếu ngươi muốn tận hưởng cuộc sống như một người bình thường, chẳng phải ngươi cần một khoảng thời gian thích hợp sao?"

Xét đến tuổi thọ của con người trong thời đại này, 100 năm sẽ là khoảng thời gian để sống một cuộc đời trọn vẹn và chết đi.

Vì vậy có lẽ cứ mỗi 100 năm hoặc lâu hơn, Quỷ vương lại xuất hiện, gây ra chút rắc rối, và bị phong ấn... giống như một màn trình diễn đô vật kiểu Mỹ (WWE) vậy!

"Khoảng thời gian đó hẳn là đủ để thực hiện điều ước của ngươi."

Thành thật mà nói, sẽ không ai phàn nàn ngay cả khi ta bóc lột Quỷ vương đến tận xương tủy.

Nhưng vì ta ở vị trí như một người sếp, nếu có điều gì hắn muốn, ta nên đáp ứng ở một mức độ nào đó. Tất nhiên rồi.

Ta đâu phải là con quái vật như giám đốc của một công ty bóc lột đâu chứ!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!