Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

562 4356

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

718 8149

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

593 4077

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

139 2863

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

610 2564

Tập 08 - Chương 678 Lựa Chọn

Chương 678 Lựa Chọn

Thế giới này hay Trái Đất. Một tình huống phải chọn một trong hai.

Một tình huống mà tôi muốn chọn cả hai, nhưng lại chẳng muốn chọn cái nào.

Mọi chuyện đã đi đến mức tôi ước gì có ai đó chọn giúp mình, nhưng tôi có thể giao phó một quyết định như vậy cho ai đây?

Người dân ở thế giới này sao? Nếu thế giới này biến mất, tất cả họ cũng sẽ tan biến theo. Chẳng phải họ sẽ mặc định chọn thế giới này sao?

Trên hết, tôi là người duy nhất khao khát Trái Đất. Đó không phải là một lựa chọn tôi có thể để người khác quyết định.

Nhưng dù vậy.

"Có lẽ nếu mình che giấu sự thật và hỏi xin lời khuyên..."

Nếu tôi giấu đi các chi tiết về thế giới này và Trái Đất, rồi chỉ hỏi xin lời khuyên thôi... tôi có thể nhận được một vài ý kiến.

Chà, ngay cả việc hỏi ý kiến về chuyện này cũng thật vô lý... nhưng tôi có thể làm gì đây? Trong trạng thái hiện tại, tôi không thể chọn bất kỳ phương án nào.

Tôi không muốn hủy diệt thế giới này, nhưng tôi cũng muốn đến Trái Đất.

Tôi muốn lao mình qua cổng dịch chuyển đến Trái Đất ngay bây giờ, nhưng làm như vậy sẽ khiến thế giới này hoàn toàn biến mất.

Tôi không muốn phá hủy thế giới mà tôi đã tạo ra và nuôi dưỡng. Nhưng những trò giải trí trên Trái Đất lại đang ở ngay trước mắt đầy cám dỗ.

Đó là lý do tại sao tôi không thể chọn bên nào. Tôi muốn cả hai, và tôi không muốn từ bỏ bên nào cả.

Và tôi chắc chắn không muốn dành hơn một trăm năm để tỉ mỉ điều chỉnh thời gian. Điều đó thực sự sẽ rất kinh khủng.

Vì vậy.

"Hãy đi hỏi những đứa trẻ khác xem sao."

Nếu tôi không thể tự mình quyết định, ít nhất tôi nên nghe xem những người khác nói gì.

Điều đó sẽ khôn ngoan hơn là để một kẻ thiếu quyết đoán và ngốc nghếch như tôi tự mình đưa ra quyết định một mình.

.

Tôi đã hỏi Shamash.

"Cái gì? Một sự lựa chọn sao?

Hừm... Nếu con có thể đạt được điều mình thực sự khao khát, nhưng phải từ bỏ tất cả những gì con đang có hiện tại?

Hừm... Phạm vi của những thứ con phải từ bỏ là bao nhiêu? Tất cả mọi thứ ư? Ngay cả thần vị cổ thần của con sao?

Nếu vậy thì... điều đó là không thể.

Nếu con phải từ bỏ tất cả những gì con đã làm cho đến nay, con thà từ bỏ điều mình khao khát còn hơn. Đó mới là con đường đúng đắn cho những đứa trẻ tin tưởng vào con và duy trì luật pháp cũng như công lý.

Trên hết, luật pháp — tiền lệ pháp — là đỉnh cao của những quyết định được đưa ra thông qua vô số phiên tòa theo thời gian. Luật pháp và công lý chúng ta có ngày nay được hình thành bởi kết quả của vô số phán quyết trong quá khứ.

Thay vì từ bỏ quá khứ, con sẽ từ bỏ điều mình khao khát."

Hừm. Tôi đã nghĩ con bé sẽ nói điều gì đó như vậy. Đặc biệt là vì Shamash dường như không có gì cụ thể trong đầu khi tôi đề cập đến "điều con thực sự khao khát".

Việc nhận được kết quả này là điều tự nhiên khi hỏi một người không có bất kỳ điều gì họ khao khát.

Tôi đã hỏi Sagarmatha.

"Vâng. Nếu con có thể đạt được điều mình khao khát bằng cách từ bỏ tất cả mọi thứ, con sẽ hài lòng.

Mặc dù con sẽ nhớ tất cả những người lùn và vô số phát minh, nhưng điều con khao khát đơn giản là quá quan trọng.

Con đã luôn từ bỏ nó vì đó là thứ con không thể đạt được, thứ con không bao giờ có thể có dù thế nào đi nữa... nhưng nếu con có thể đạt được nó bằng cách hy sinh mọi thứ khác... thì đó là một món hời.

Vậy nên, Mẹ ơi. Tại sao Mẹ lại hỏi về chuyện này?"

Hừm. Tôi đã nghĩ Sagarmatha có thể nói điều gì đó như vậy. Lúc đầu con bé không đặc biệt yêu thích những người lùn cho lắm. Mặc dù con bé đã trở nên gần gũi với họ hơn theo thời gian... nhưng nếu có thứ gì đó con bé khao khát tuyệt vọng và có thể đạt được bằng cách từ bỏ mọi thứ khác, con bé sẽ làm.

Nhưng Sagarmatha có thể khao khát điều gì tuyệt vọng đến mức con bé sẵn sàng từ bỏ mọi thứ vì nó cơ chứ?

.

Tôi đã hỏi Tethys.

"Hừm... đó là một sự lựa chọn khó khăn. Con không thực sự có thể cân đo hai phương án này với nhau...

Nếu con có thể đơn giản phán xét cái nào quan trọng hơn, con có thể quyết định... nhưng con không chắc.

Mẹ ơi, Người... Ồ, Người đang thu thập ý kiến vì Người cũng không thể quyết định sao? Người có điều gì khao khát tuyệt vọng đến thế sao, thưa Mẹ?

Người Mẹ mà con hằng quan sát luôn là người dễ dàng đạt được những gì mình muốn, nên con không biết Người lại có điều gì khao khát tuyệt vọng như vậy.

Chà, dù Người chọn điều gì đi nữa, thưa Mẹ, con cũng sẽ tôn trọng và chấp nhận quyết định của Người. Một người không thể đi ngược lại dòng chảy."

Hừm... Tethys dường như sẵn lòng chấp nhận bất cứ lựa chọn nào tôi đưa ra.

Ngay cả khi điều đó có nghĩa là sự hủy diệt của thế giới này sao? Đó là ý của con bé khi nói "dòng chảy" sao?

Chính xác thì con bé có ý gì khi nói về "dòng chảy"? Trật tự tự nhiên của vạn vật? Những gì chắc chắn sẽ xảy ra sao?

Tôi không biết. Đôi khi tôi chỉ không hiểu Tethys đang nghĩ gì.

Tôi đã hỏi Ifrit.

"Điều con khao khát tuyệt vọng!

Con muốn nói là... nhưng con không chắc nữa. Nếu con vẫn chỉ là một ngọn lửa tự đốt cháy mình để tồn tại, con đã không ngần ngại, nhưng bây giờ con đã biết đến và tạo ra quá nhiều thứ.

Con đã làm được quá nhiều việc trong những năm qua. Con không muốn từ bỏ tất cả những gì mình đã đạt được. Và Mẹ ơi... con nghĩ có lẽ Người cũng cảm thấy như vậy."

Ifrit đôi khi có vẻ đơn giản, nhưng lại có thể khá nhạy bén.

Cậu ấy dường như có trực giác nào đó về lý do tại sao tôi lại ngần ngại đến vậy.

Và suy nghĩ của Ifrit... cũng không khác mấy so với suy nghĩ của tôi.

Mặc dù có Trái Đất mà tôi đã mong mỏi bấy lâu, tôi vẫn đang ngần ngại vì không thể từ bỏ tất cả những gì tôi đã xây dựng trong thế giới này.

.

Tôi đã hỏi Sylphid.

"Hừm... con không biết nữa! Nếu đó là điều Người khao khát tuyệt vọng, nó chắc chắn phải thực sự quý giá, đúng không?

Con không có điều gì khao khát tuyệt vọng đến thế, nên con không chắc... nhưng nếu đó là điều Người muốn đến mức sẵn sàng từ bỏ mọi thứ vì nó, chẳng lẽ Người không nên thực hiện sao?

Nói cách khác, đó là một thứ đủ quan trọng để hy sinh tất cả vì nó, đúng không?

Nói cách khác, nó hẳn phải là một thứ gì đó cực kỳ khó đạt được đến mức Người không thể có được bằng bất kỳ cách nào khác... một thứ cực kỳ khó để sở hữu."

Đúng là tôi không thể đạt được nó nếu không từ bỏ tất cả. Nếu bên kia của bàn cân không giữ cả thế giới này, tôi có lẽ đã chọn Trái Đất mà không hề do dự.

Hừm. Chẳng có ích gì khi nói về những giả thuyết. Điều quan trọng là sự lựa chọn ngay lúc này.

Mọi thứ sẽ được quyết định bởi quyết định này.

Đó là lý do tại sao tôi cần suy nghĩ kỹ và đưa ra một quyết định thấu đáo.

.

Tôi đã hỏi Yggdrasil.

"Điều gì đó Mẹ khao khát tuyệt vọng so với tất cả những gì Người có hiện tại... Hừm... con không chắc liệu ý kiến của mình có hữu ích không.

Người thấy đấy, con không có điều gì khao khát tuyệt vọng đến mức phải từ bỏ mọi thứ vì nó cả.

Theo nghĩa đó, có lẽ Mẹ đã chọn sai người để hỏi rồi. Để một ý kiến như vậy được hình thành đúng đắn, Mẹ nên hỏi một người có điều gì đó mà họ khao khát tuyệt vọng đến thế.

Những đứa trẻ khác chắc cũng không khác mấy đâu ạ. Chà, con đồng cảm rằng đó là một lựa chọn khó khăn. Nếu khó quyết định như vậy, tại sao Mẹ không để nó cho sự may rủi?

Nếu Mẹ không thể quyết định theo cách nào, tại sao không tung một đồng xu và để mặt sấp hay mặt ngửa quyết định thay? Người không thể đưa ra một quyết định nhẹ nhàng như vậy sao? Chà... nếu đó là cảm xúc của Người, thưa Mẹ.

Nhưng có một điều con muốn Mẹ biết. Dù Người có đưa ra quyết định nào đi chăng nữa... không ai trong chúng con sẽ oán hận Mẹ mình vì điều đó đâu."

Hừm. Hừm... nói như vậy khiến tôi thấy tội lỗi quá.

Chẳng lẽ tôi quá cô tâm khi chọn hủy diệt thế giới này và rời đi sao?

Nếu đã không có cách nào để băng qua Trái Đất, tôi hẳn đã từ bỏ nó và hài lòng nuôi dưỡng thế giới này.....

Tôi không biết. Tôi thực sự không biết. Ngay cả sau khi hỏi những đứa trẻ khác, tôi thậm chí còn bối rối hơn.

Tôi có thực sự nên tung một đồng xu không? Nhưng nếu kết quả dẫn đến việc chọn hủy diệt thế giới này, tôi sẽ còn hối hiện hơn nữa!

.

Cuối cùng, tôi đã hỏi Erebos.

"Con đang bận rộn với cuộc sống học viện... Cái gì? Người biết con không bận sao? Con bận từ chối những lời mời từ khắp nơi đấy ạ.

Về sự lựa chọn đó... từ bỏ mọi thứ để đạt được điều mình khao khát tuyệt vọng, hoặc từ bỏ điều mình khao khát để tiếp tục sống như hiện tại... Hừm.

Trong quá khứ, con sẽ chọn điều mà con khao khát tuyệt vọng... nhưng bây giờ, con không chắc. Lúc đó, con có thể đã làm bất cứ điều gì để đạt được điều mình khao khát tuyệt vọng... nhưng khi thời gian trôi qua và con suy nghĩ về nó một cách bình tĩnh, có vẻ như sau tất cả con không khao khát nó tuyệt vọng đến thế.

Không, con có muốn nó, nhưng không đủ tuyệt vọng để từ bỏ mọi thứ.

Người có thể nói rằng suy nghĩ của con đã thay đổi theo thời gian. Con đã nhận ra những thứ mà con định từ bỏ thực sự quý giá biết nhường nào.

Vì vậy... con không nghĩ mình sẽ từ bỏ tất cả những gì con có hiện tại."

Erebos đã đưa ra một câu trả lời chân thành đến kinh ngạc.

Tôi chỉ biết gật đầu thẫn thờ trước câu trả lời của cậu ấy, một điều khó tin là đến từ một kẻ từng gây rắc rối và bỏ chạy như một tên tội đồ.

Nhưng... suy nghĩ thay đổi theo thời gian...

Liệu tôi có như vậy không? Liệu tôi có hối hận về lựa chọn của mình khi thời gian trôi qua không?

Tất nhiên, tôi có phương tiện để quay ngược thời gian nếu tôi muốn đảo ngược nó... hừm... hừm...

Tôi không biết. Sau khi hỏi lũ trẻ, việc đưa ra quyết định thậm chí còn khó khăn hơn.

Mọi người đều có ý kiến khác nhau, nên chẳng có gì rõ ràng cả. Những lo lắng của tôi chỉ càng thêm sâu sắc.

Tôi có thực sự nên tung một đồng xu và phó mặc cho số phận không? Không, không.

Thay vì tung đồng xu... có lẽ tôi nên thử nghĩ một cách khác...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!