Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 06 Đế Quốc nơi Rồng bảo hộ - Chương 462 Thủ đô Sirius

Chương 462 Thủ đô Sirius

Enoch và ta đã khám phá kỹ lưỡng mọi khu vực trong Hoàng cung Sirius mà khách khứa được phép tiếp cận.

"Có vẻ như rốt cuộc chúng ta vẫn không thể vào văn phòng của Hoàng đế."

"Tại sao họ lại cho cậu xem chỗ đó chứ? Tất nhiên là cấm rồi."

"Dù vậy, tôi vẫn muốn nhìn thấy nó ít nhất một lần. Nơi mà tất cả các vị hoàng đế trong lịch sử đã từng ở."

Chà, ta có thể đoán được cảm giác của cậu ta. Lúc này Enoch hẳn đang cảm thấy như mình đang đi tham quan một địa điểm du lịch nổi tiếng vậy.

"Đừng có ngó nghiêng như trai quê lên tỉnh thế. Nhớ rằng cậu ở đây với tư cách là khách dự đám cưới."

Là người nhà của chú rể và là đại diện của Vua Rubelos.

"Đại diện của nhà vua... Tôi tự hỏi liệu mình có làm tốt không nữa."

"Tới giờ cậu vẫn làm tốt mà. Khối lượng công việc có thể tăng lên một chút... nhưng sẽ không khác lắm so với những gì cậu đang làm đâu."

"Đó là tin tồi tệ nhất tôi từng nghe đấy. Tôi đã ngập đầu trong công việc rồi, giờ ngài lại bảo nó sẽ còn tăng thêm nữa."

"Đó là lý do cậu cần đào tạo những thuộc hạ mà cậu có thể ủy quyền. Cậu không thể tự mình làm mọi thứ mãi được."

"Tôi cần một người đáng tin cậy và cũng đủ thông minh để xử lý việc đó. Mấy kẻ thông minh thì toàn âm mưu sau lưng tôi cho đến khi bị chém đầu, còn những kẻ đáng tin thì hoặc là không đủ sáng dạ hoặc chỉ quan tâm đến phép thuật... Haizz. Có lẽ tôi thực sự nên đào tạo một số quan văn..."

Enoch vừa gãi đầu vừa nhăn nhó. Chuyện này chắc hẳn làm cậu ta đau đầu lắm.

"Nhưng tôi không thể cứ sử dụng các cựu mạo hiểm giả một cách bừa bãi được... Lữ đoàn Móng Vuốt Ngân Long thực tế đã giải tán vì mọi người đều đã được bổ nhiệm làm quý tộc, pháp sư hoàng gia hoặc lính tinh nhuệ rồi..."

"Vậy còn việc chọn lựa vài đứa trẻ sáng dạ và đào tạo chúng thì sao?"

"Đào tạo những đứa trẻ sao?"

"Đúng vậy. Sao không hợp tác với Giáo hội Sự Sống? Giải thích tình hình, quyên góp một ít quỹ, và nhờ họ dạy các công việc hành chính và tính toán cho những đứa trẻ thông minh. Giáo hội Sự Sống sẽ không từ chối một yêu cầu như vậy đâu."

"Liệu có hiệu quả không?"

"Giáo hội Sự Sống rất đáng tin cậy. Thử cũng đâu mất gì, đúng không?"

Enoch chậm rãi gật đầu trước lời nói của ta.

"Chà, thử cũng không hại gì. Mặc dù tôi sẽ phải chật vật cho đến khi những đứa trẻ đó sẵn sàng làm việc..."

"Chuyện đó thì đành chịu thôi."

Rốt cuộc, cái cần thiết là thời gian.

Sau khi tham quan Hoàng cung Sirius trong khi lẩm bẩm những điều mà người ngoài nhìn vào sẽ tưởng là lời lảm nhảm của một kẻ điên, Enoch trở về phòng mình.

"Quả nhiên có rất nhiều thứ để xem. Đúng là thủ đô của Romania. Có thể cảm nhận được bề dày lịch sử thấm đẫm nơi đây."

"Mặc dù có nhiều dấu hiệu sửa chữa chỗ này chỗ kia vì nó đã quá cũ."

Chỉ nhìn vào bản thân cung điện... nó đã thay đổi rất nhiều so với thời cổ đại. So với khi Arthur còn là hoàng đế... ngoại trừ khu vườn phía sau cung điện, hầu như mọi thứ đều đã thay đổi.

Trong suốt những năm tháng dài đằng đẵng trôi qua, cung điện này hẳn đã trải qua biết bao biến cố.

Tuy nhiên, thật kinh ngạc khi khu vườn phía sau và ngôi nhà đá nhỏ vẫn còn đó, ở nguyên vị trí ban đầu.

"Nhưng Loren, sao ngài lại biết nhiều về nơi này thế?"

"Hửm? Ta á?"

"Vâng, là ngài. Ngài nói chuyện cứ như thể ngài đã sống ở đây từ rất lâu về trước vậy."

Enoch nhìn ta với vẻ vừa tò mò vừa nghi ngờ.

"Khu vườn sau cung điện... không, nó quá nhỏ để gọi là một khu vườn. Chỉ là một cái sân nhỏ với ngôi nhà đá. Ngay cả khi tôi hỏi các hầu gái trong cung về nó, họ cũng không biết, nhưng ngài dường như lại biết về nó một cách tự nhiên."

Hừm... có phải ta đã nói quá hớ hênh không? Nhưng ta có chút phấn khích khi trở lại đây sau một thời gian dài.

"Ta..."

"Không, bỏ đi. Thay vì hỏi trực tiếp, tự đoán thân phận của ngài sẽ thú vị hơn."

"Cậu nói là đoán sao..."

Giống như một đứa trẻ đang chơi trò chơi, Enoch nói với một nụ cười.

"Nghe có vẻ khá vui đấy!"

Và ta cũng không thể cưỡng lại những thứ vui vẻ.

"Được thôi, quyết định vậy đi. Thời hạn là cho đến khi cậu rời khỏi Hoàng cung Sirius này. Cho đến lúc đó, hãy suy nghĩ về thân phận của ta và cho ta biết câu trả lời. Không giới hạn số lần đoán. Nếu cậu đoán đúng, ta sẽ cho cậu biết."

"Không giới hạn số lần đoán? Vậy là tôi cứ việc đưa ra các câu trả lời cho đến khi đúng thì thôi sao?"

"Đúng vậy. Nhưng sẽ không dễ đoán trúng đâu. Đó là lý do ta đặt ra những điều kiện này. Và nếu cậu đoán đúng... Ta sẽ thực hiện ước muốn của cậu."

"Ước muốn?"

"Phải. Ta sẽ ban cho bất cứ điều gì nằm trong khả năng của ta."

Về cơ bản là ta sẽ ban cho một điều ước nếu cậu ta đoán được thân phận của ta.

Nhưng liệu cậu ta có thực sự đoán ra không?

"Có gợi ý nào không?"

"Cậu nói cậu sẽ tự đoán mà. Không giới hạn số lần đoán, nên chẳng phải cậu nên tự suy nghĩ mà không cần gợi ý sao?"

"Hừm... cũng đúng."

Enoch khẽ gật đầu. Với những điều kiện này, cậu ta có lẽ nghĩ mình sẽ tìm ra được bằng cách nào đó.

Làm như cậu ta có thể đoán được ta là hóa thân của Nữ thần Sự Sống, vị thần tối cao vậy!

"Vậy tôi sẽ nói cho ngài một trong những đáp án mà tôi đã nghĩ đến cho tới giờ."

"Ồ? Nhanh vậy sao?"

"Vì không giới hạn số lần đoán, tốt hơn là cứ nói ra thôi."

Cũng có lý. Cậu ta hẳn nghĩ mình sẽ trúng cái gì đó nếu thử đủ nhiều câu trả lời.

"Được rồi, nói đi. Cậu nghĩ thân phận của ta là gì?"

"Loren, thân phận của ngài là..."

"Thân phận của ta là?"

Enoch hít một hơi thật sâu và nói:

"Ngài là Vivian, một trong những Tu nữ Rồng từ thời xa xưa, phải không?"

Khoan đã, sao cái tên Vivi lại xuất hiện ở đây?

"Tôi nghĩ ngài là Vivian, em gái của Hoàng đế Lucius Artrius III, người được mệnh danh là Kiếm Đế!"

"Làm sao cậu lại đi đến kết luận đó?"

"Bởi vì mọi thứ về ngài đều chỉ ra sự thật đó. Khi người ta nghĩ đến Ngân Long, điều đầu tiên hiện ra trong đầu là một Tu nữ Rồng với mái tóc bạc và cặp sừng rồng. Và cách ngài nhìn quanh cung điện này cho thấy nơi đây mang lại cho ngài nhiều hoài niệm thế nào."

Ta có để lộ vẻ mặt hoài niệm sao? Không, ta đang ở trong hình dạng một con rồng nhỏ cơ mà—làm sao cậu ta nhận ra được?

"Thêm nữa, nhận xét của ngài về việc đã lâu lắm rồi ngài mới đến cung điện có nghĩa là ngài đã ở đây từ rất lâu về trước... Trong số các Tu nữ Rồng có liên quan đến hoàng cung, chỉ có Vivian, em gái của Kiếm Đế, là phù hợp!"

Lập luận đó quả thực rất thuyết phục.

Ngoại trừ sự thật là ta không phải Vivi!!!

"Có những câu chuyện kể rằng các Tu nữ Rồng được hứa hẹn đến thiên đường sau khi chết, nhưng nếu ngài được Nữ thần Sự Sống ban phước, sẽ không lạ nếu ngài xuất hiện trở lại thế gian trong hình dạng rồng!"

Chà... những người ở thiên đường không dễ dàng đi ra đâu. Mặc dù thỉnh thoảng một số người đầu thai thành người bình thường, tận hưởng một kiếp sống, rồi trở về thiên đường...

Ta nhìn khuôn mặt tự tin của Enoch. Một khuôn mặt tin rằng phỏng đoán của mình là chính xác.

"Đó là một câu chuyện nghe có lý đấy. Nhưng cậu sai rồi."

"Cái gì?!"

Thật thú vị khi nhìn thấy vẻ mặt tự tin như vậy sụp đổ.

Ta biết đó là một thói quen hơi xấu, nhưng vui là vui.

"Không chính xác. Nào, nghĩ lại đi!"

"Tôi đã chắc chắn như vậy mà..."

Ta chỉ khẽ mỉm cười khi nhìn biểu cảm tự tin của Enoch tan vỡ.

Trong khi công tác chuẩn bị đám cưới đang được tiến hành, Enoch có cơ hội nói chuyện với cặp đôi sắp cưới.

Một người phụ nữ đang ở cùng Jerry. Một người phụ nữ với mái tóc đỏ rực như lửa.

Bên trong cô ấy... trong một phần linh hồn, cô ấy mang theo một ngọn lửa nóng bỏng.

Cô ấy hẳn là hậu duệ của Hỏa Long, hoặc có mối liên hệ nào đó với một con rồng—điều đó là chắc chắn.

"Vậy ngài là... phu quân của em gái Jerry? Hừm. Ta nên gọi ngài là gì đây? Em rể?"

"À, không, thưa Bệ hạ. Xin cứ nói chuyện thoải mái ạ."

"Bệ hạ... đó là danh xưng ta sẽ không còn nghe được bao lâu nữa."

"Sao cơ ạ?"

Người phụ nữ tóc đỏ, Artesia Dragma, bật cười sảng khoái và nói:

"Không có gì đâu. Chỉ là sau đám cưới, Vương quốc Dragma sẽ tái sinh thành Đế quốc Dragma."

"Đế quốc...?"

"Đúng vậy. Một khi chúng ta hợp nhất với Vương quốc Rubelos, chúng ta sẽ đủ lớn mạnh để đường hoàng tự gọi mình là một đế quốc. Tất cả là nhờ tìm được một phu quân tốt."

Artesia Dragma, Nữ hoàng của Vương quốc Dragma, nhìn Jerry bên cạnh bằng ánh mắt âu yếm khi nói.

"Chuyện này hơi xấu hổ đấy, thưa Bệ hạ."

"Thôi nào. Chàng sắp trở thành chồng ta rồi. Hãy gọi tên ta thay vì những danh xưng cứng nhắc đó. Hoặc... những cái tên ngọt ngào như 'mình ơi' cũng được đấy."

"Cái đó, hơi ngại quá..."

Jerry, người thường ngày tạo ấn tượng khá lạnh lùng, có vẻ rất bẽn lẽn khi ở cạnh Artesia.

Con người thực sự có thể thay đổi nhiều đến thế này sao. Thật kỳ lạ.

Nhìn cặp đôi sắp cưới đang tình tứ với nhau, Enoch thoáng chút sững sờ trước khi lấy lại bình tĩnh và lên tiếng:

"Thưa Bệ hạ, thần có thể hỏi một câu được không?"

"Một câu hỏi sao? Chuyện gì thế? Ngài là anh rể của Jerry, nghĩa là sắp tới cũng sẽ là em rể của ta. Cứ hỏi bất cứ điều gì."

"Chà... câu hỏi này có thể hơi thô lỗ... nhưng đó là thắc mắc mà thần không thể nào giải tỏa được."

Enoch tập hợp suy nghĩ trong giây lát trước khi tiếp tục câu hỏi.

"Tại sao ngài lại quyết định đích thân kết hôn trong liên minh hôn nhân này?"

"Hửm?"

"Thông thường trong một liên minh hôn nhân, chẳng phải việc cử một người trong dòng dõi hoàng gia đi là phổ biến sao? Thần không nghĩ Bệ hạ cần thiết phải tự mình kết hôn..."

Artesia cười nhẹ trước lời của Enoch.

"Chỉ vậy thôi sao? Đó là điều ngài thắc mắc à?"

Artesia nói như thể đó thực sự là một chuyện vặt vãnh.

"Không có gì đặc biệt cả. Ta có một pháp sư có thể tiên tri tương lai, và ông ấy đã cho ta một lời tiên tri tốt lành."

"Một lời tiên tri sao?"

Một pháp sư đưa ra những lời tiên tri? Hừm...

"Đúng vậy. Pháp sư đó tiên đoán rằng nếu ta kết hôn với Vua của Rubelos (ND: Jerry là Vua Rubelos trên danh nghĩa khi cưới), một đế quốc sẽ được hậu thế ghi nhớ mãi về sau sẽ ra đời."

Khi Artesia nói về lời tiên tri, đôi mắt cô ấy thể hiện một niềm tin mãnh liệt.

Cô ấy chắc chắn rằng lời tiên tri nhất định sẽ thành hiện thực.

"Chà, sau khi gặp trực tiếp, chàng ấy hóa ra lại là một người đàn ông quyến rũ đến thế. Lời tiên tri có thể là động lực ban đầu, nhưng giờ ta thực sự yêu chàng."

Cuộc trò chuyện đang chuyển sang những vấn đề vụn vặt, nhưng vì chúng thực sự là những chuyện vụn vặt, nên hãy chuyển tiếp thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!