Dự báo tình yêu: Cảnh báo "Tam giác tình yêu" đã kích hoạt!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

226 2346

Sống Chung Trong Căn Nhà Cổ Có Hầm Ngục

(Hoàn thành)

Sống Chung Trong Căn Nhà Cổ Có Hầm Ngục

Nekono Miu

Nhờ những kỹ năng đặc biệt thu được từ việc chinh phục Dungeon, cả nhóm không chỉ vượt qua nghịch cảnh nghèo khó ban đầu mà còn tận dụng ma thuật để biến cuộc sống thường nhật trở nên thong dong, tự t

52 1

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

380 22180

Nuôi nấng Bạch Tuyết

(Đang ra)

Nuôi nấng Bạch Tuyết

강지갑

Một ngày nọ, tôi tỉnh giấc trong một tựa game giả lập nuôi dạy trẻ, tên là "Bạch Tuyết". Trong thân xác của bà mẹ kế, người sẽ chết một cách thảm khốc và tàn bạo

155 87

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

319 4760

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

449 23295

Toàn tập - Chương 6: Lễ Hội Văn Hóa (0 Ngày Trước Lễ Hội Văn Hóa!)

Chương 6: Lễ Hội Văn Hóa (0 Ngày Trước Lễ Hội Văn Hóa!)

Bình minh lên, Chủ nhật ngày 29 tháng 10.

Đúng như dự báo thời tiết, hôm nay trời nắng đẹp.

Tôi dậy sớm hơn mọi khi để sửa soạn.

Nghe nói bố mẹ sẽ đến xem hội chợ sách cũ.

Tôi xỏ đôi tất gấu trúc xù bông và đi đến bồn rửa mặt.

Anh hai đang ngậm kẹo mút cất tiếng gọi.

"Ồ, Hikari, hôm nay cố lên nhé."

"Bảo cố lên nhưng em chỉ là nhân viên ánh sáng thôi mà?"

Tất nhiên nếu chiếu sáng hỏng thì không dám nhìn ai, nhưng mà.

Đang diễn mà đèn tắt ngóm thì tệ nhất luôn.

Thấy tôi đang tưởng tượng ra cảnh tồi tệ, anh hai cười khổ một chút.

"Mà, nhiều chuyện lắm... Đừng lo, chắc chắn hôm nay sẽ có chuyện tốt lành thôi."

Anh hai nói vậy rồi đưa cho tôi một cây kẹo mút.

Chẳng biết anh lấy căn cứ đâu ra mà nói thế.

Nhưng được anh hai nói vậy, có lẽ tôi cũng thấy an tâm hơn đôi chút.

Dạo này tôi hay buồn phiền vì chuyện với Yusei mà.

(Chuyện tốt lành, mong là có thật.)

Ít nhất thì tôi không muốn vở kịch bị thất bại.

"Ngoài bố mẹ ra thì anh cũng sẽ đi xem Lễ hội văn hóa đấy."

"Vâng, để em dẫn đường cho."

Nếu anh hai cũng đến xem thì càng phải cho anh thấy mình đang cố gắng chứ.

Dù là do hoàn cảnh đưa đẩy, nhưng đã cố gắng đến tận hôm nay rồi thì phải làm cho Lễ hội văn hóa thành công rực rỡ mới được!

Khi đến trường, đập vào mắt tôi là tấm biển hiệu mà đàn anh Hiiragi, Yusei và Murasame-kun đã vất vả làm.

Tấm biển ghi dòng chữ lớn "Lễ hội văn hóa trường Aozora" được trang trí lộng lẫy bằng hoa giả.

(Oa, dễ thương quá! Đàn anh Hiiragi, Yusei và cả Murasame-kun giỏi thật đấy.)

Haruna đang xem cùng tôi cũng cười nói: "Được đấy chứ, Hội học sinh."

Các học sinh khác cũng trầm trồ khen ngợi và chụp ảnh.

(Ừm, được mọi người công nhận thế này thật tốt nhỉ.)

Bởi vì thực tế mọi người đã cố gắng rất nhiều mà.

Chẳng mấy chốc đã đến 10 giờ sáng. Tại phòng học mà Ủy ban thư viện mượn, tôi ngồi cạnh Haruna chờ thông báo.

Chuông reo, tiếng thầy giáo vang lên từ loa phát thanh.

"Kể từ giờ phút này, Lễ hội văn hóa trường Aozora chính thức bắt đầu. Các em học sinh hãy hành xử có chừng mực──"

"Ồ~!"

"Đến rồi kìa!"

Nghe thông báo, tôi và Haruna đập tay nhau.

Cuối cùng thì Lễ hội văn hóa trường Aozora đầu tiên mà tôi trải nghiệm cũng bắt đầu rồi!

(Tuy nhiên, đầu tiên là trông cửa hàng sách cũ đã.)

Phòng học chất đầy những thùng các-tông chứa sách cũ đã được chuyển đến từ trước.

Giá tiền cũng đã dán xong, chúng tôi chỉ việc tính tiền thôi.

Có cả các ủy viên thư viện năm 2 và năm 3 nữa, nên chắc không có gì đáng lo đâu.

Ngay lập tức, vài học sinh đóng vai khách hàng bước vào.

"Kính chào quý khách."

"Xin mời xem tự nhiên ạ."

Chúng tôi cất tiếng mời chào, nhưng hầu hết là người quen của ủy viên thư viện. Họ cũng biết rõ cơ chế của hội chợ sách cũ rồi.

Họ nói chuyện với người trông cửa hàng, hoặc xem sách một cách tùy ý, rất tự do thoải mái.

"Vì là Lễ hội văn hóa nên tớ hơi căng thẳng, nhưng hóa ra cũng thoải mái nhỉ."

Tôi bắt chuyện, Haruna gật đầu.

"Tớ thấy khách đông hơn tớ tưởng đấy chứ. Nhưng đúng là nhàn thật. Không phải nấu nướng hay bưng bê như mấy gian hàng ăn uống hay quán cà phê."

"Chiều nay Haruna phải làm đầu bếp ở gian hàng xúc xích của câu lạc bộ quần vợt nữ mà nhỉ, vất vả rồi."

"Đúng vậyyy! Giai đoạn chuẩn bị đã cực kinh khủng rồi ấy. À, tớ cho Hikari vé này."

"A, cảm ơn cậu!"

Tôi và Haruna cứ thế vừa nói chuyện vừa giết thời gian.

Giữa chừng bố mẹ mang bánh kẹo đến thăm.

Anh hai đến, khoe tờ rơi vở kịch Bạch Tuyết vừa nhận được.

Bạn trai của Haruna đến, đưa vé gian hàng kem của câu lạc bộ quần vợt nam.

Trong lúc đó, một vị khách quen mặt bước vào.

"Hai cậu, vất vả rồi! Tớ mua cái này được không?"

"Ơ, Murasame-kun?"

Cười hề hề và ôm một đống truyện tranh đến là Murasame Mamoru-kun, ủy viên thư viện lớp 1B.

"Bộ truyện này đủ cả bộ luôn, tớ đã nhắm nó từ lúc chuẩn bị rồi."

"A, thật này. Có ghi 'Hàng để dành của Murasame 1B'."

Nghe Murasame-kun nói tôi mới nhìn, quả nhiên có dán giấy ghi chú.

"Hê, Murasame, chơi lớn nhỉ."

Haruna bên cạnh cười và bỏ sách vào túi giấy.

"Rồi, cảm ơn Murasame-kun. Tiền thừa là 200 yên nhé."

Tôi làm rơi hai đồng xu leng keng vào tay Murasame-kun.

Murasame-kun cười "Cảm ơn" rồi hạ giọng "Mà này".

"Dạo này Hiyoshi trông không được vui, Amano-san có biết nguyên nhân không?"

"Ơ..."

Nụ cười của tôi cứng lại.

(Yusei không vui, chắc chắn là tại mình rồi.)

Đột nhiên đòi nghỉ chơi bạn bè, làm Yusei tổn thương là chuyện đương nhiên.

"Chuyện đó..."

(Mình biết là mình cũng có lỗi, nhưng mà.)

Khó nói với Murasame-kun quá, tôi ấp úng.

Thay vào đó, Haruna đứng ra đỡ lời.

"Này Murasame, đừng có nói thừa thãi với Hikari!"

"Thừa thãi gì chứ, tớ lo lắng theo cách của tớ mà."

"Rồi rồi. Hiểu tấm lòng của cậu rồi. Nhưng Hikari cũng chẳng có nghĩa vụ phải kể cho cậu. Muốn biết thì đi mà hỏi Hiyoshi-kun ấy."

Xì. Thôi được rồi. Vậy hai cậu, hẹn gặp lại lúc đổi ca nhé.

Murasame-kun nói với giọng nhẹ tênh rồi rời khỏi phòng hội chợ sách cũ một cách dứt khoát.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

(Mà Yusei không vui sao... Lúc diễn tập kịch của Hội học sinh thấy cậu ấy vẫn bình thường nên mình không nhận ra.)

Có lúc chạm mắt nhau, nhưng tôi toàn lảng tránh trước thôi.

Khó mà nhìn thẳng vào Yusei được.

Haruna bên cạnh nhìn chằm chằm vào tôi đang cúi gằm mặt.

"... Tớ không muốn nói giống Murasame đâu nhưng mà."

"Hả?"

Nghe giọng Haruna, tôi ngẩng lên.

Vẻ mặt lo lắng của Haruna đập vào mắt tôi.

"Hikari, cậu định cứ thế này mãi với Hiyoshi-kun sao?"

"──!"

"Hikari, đừng hiểu lầm."

Haruna lặng lẽ nhìn tôi.

"Tớ lúc nào cũng đứng về phía Hikari. Hiyoshi-kun có thể không sai, nhưng tớ thấy cậu ta quá đáng."

"... Ừ. Cảm ơn cậu, Haruna."

Đúng là Yusei chẳng có điểm nào xấu cả.

Người bảo muốn làm bạn là tôi của tám năm trước, Yusei chỉ giữ lời hứa thôi.

Chỉ là, thái độ "vì lời hứa nên là bạn bè" đó khiến Haruna tức giận thay cho tôi.

Chính vì biết tình cảm của tôi nên cậu ấy càng tức hơn.

"Nhưng mà."

Haruna tiếp tục.

"Tớ cũng không nghĩ Hikari cứ thế này là tốt. Lúc Hikari định tỏ tình với Hiyoshi-kun bao nhiêu lần, tớ đã thấy cậu rất tuyệt đấy."

"Mà, cũng thử thách khá nhiều lần rồi nhỉ."

"Đấy đấy. Tớ đã rất khâm phục vì cậu thực sự thích Hiyoshi-kun đến thế."

"..."

Thực tế, tôi nghĩ mình đã cố gắng rất nhiều.

Dù liên tục bị Cảnh báo Quan hệ Tam giác cản trở, tôi vẫn cố gắng hết sức.

(Bởi vì tớ thích Yusei mà.)

Chỉ nhớ lại thôi ngực đã đau nhói.

Haruna hơi nhíu mày nhìn tôi lo lắng.

"Hikari này, cậu không nói chuyện với Hiyoshi-kun thế này có ổn không? Cứ khó xử mãi thế này có được không?"

"Nhưng mà."

Tôi nhìn đống sách cũ, tay nắm chặt váy đồng phục.

Các học sinh khác đang tập trung vào cuộc trò chuyện của họ, không có vẻ gì để ý đến chúng tôi.

Tôi khẽ thốt ra lời.

"... Nếu Takaboshi-san tỏ tình, Yusei có thể sẽ hẹn hò với Takaboshi-san đấy. Nếu chuyện đó xảy ra, tớ càng không thể nói chuyện với Yusei được."

(Đau khổ lắm, không chịu nổi đâu.)

Chỉ tưởng tượng thôi giọng tôi đã run lên.

Không biết bao giờ Takaboshi-san sẽ tỏ tình, nhưng với lời tuyên bố đó thì chắc là sớm thôi.

Nhưng, Haruna bất ngờ nắm lấy vai tôi đang cúi gằm mặt.

"Cái đó còn chưa biết được mà!"

"Ơ."

Haruna dồn lực vào tay nắm vai như muốn lay tôi tỉnh lại.

"Takaboshi-san cũng có thể bị từ chối chứ? Lúc đó cậu tính sao."

(Khả năng đó mình chưa nghĩ tới.)

Bị nói vậy tôi mới bắt đầu dao động.

Ánh mắt nghiêm túc của Haruna xuyên thấu tôi.

"Cậu có đang để tâm quá nhiều đến Takaboshi-san không? Thử suy nghĩ kỹ xem. Nếu không có Takaboshi-san thì sao. Hikari muốn thế nào với Hiyoshi-kun. Bản thân cậu muốn làm gì."

"Haruna..."

Thấy tôi bối rối, Haruna gật đầu mạnh mẽ.

"Hikari, cậu đã nói rồi mà. Muốn xem pháo hoa Lễ hội văn hóa với tư cách bạn gái của Hiyoshi-kun.... Tớ muốn Hikari không phải hối hận."

"!"

Lời của Haruna đâm thẳng vào tim tôi.

(Nếu không có Takaboshi-san, mình chưa từng nghĩ đến điều đó.)

Nếu không có mối quan hệ tay ba.

Thì sao?

(Thì lúc đó, mình────)

Đang suy nghĩ thì chuông điện thoại reo.

Nhìn đồng hồ, đã đến giờ phải đi chuẩn bị cho vở kịch của Hội học sinh.

Tôi đã báo với bên Ủy ban thư viện rồi nên có thể rời khỏi vị trí trông hàng.

Tôi vội vàng đứng dậy.

"Xin lỗi nhé, Haruna. Tớ phải đi diễn kịch đây."

"A, Hikari."

"Xin lỗi nhé!"

Tôi xin lỗi Haruna vẫn đang lo lắng, rồi chạy về phía hội trường.

Trong đầu tôi, câu hỏi lúc nãy của Haruna cứ vang vọng mãi.

"Muộn thế, Amano."

"Em xin lỗi, nhưng vẫn kịp giờ chán ạ!"

"Kể cũng đúng."

Tôi hội ngộ với Hội trưởng Akizuki tại hội trường và tiến hành cuộc họp cuối cùng với Hội học sinh.

(Buổi tổng duyệt hôm qua làm tốt rồi, chắc chắn không có vấn đề gì!)

Kiểm tra lại mọi thứ, tôi đi vào phòng chiếu sáng.

Yusei đúng như đã nói, quấn tấm ga trải giường cũ và cầm thanh kiếm đồ chơi để trông ra dáng hoàng tử.

Người đang kiểm tra cùng Yusei là Takaboshi-san trong vai Bạch Tuyết.

Cũng giống như đàn chị đóng vai Nữ hoàng, cậu ấy mặc một chiếc váy liền bình thường.

Trên tóc cài một chiếc nơ đỏ to. Hình như để tượng trưng cho vương miện công chúa.

Trông chỉ như mặc đồ thường thôi, nhưng lại vô cùng đáng yêu, dễ thương.

(Thật sự, rất đẹp đôi với Yusei nhỉ.)

Tiếng thở dài suýt buột ra.

(Không, thôi không nghĩ nữa. Giờ phải tập trung vào vở kịch.)

Nếu không thì chẳng biết mình chuẩn bị bấy lâu nay để làm gì.

Tôi vào vị trí trong phòng chiếu sáng, chờ tín hiệu.

Chẳng mấy chốc lời dẫn chuyện trước giờ diễn 5 phút vang lên, tôi tắt đèn khán phòng theo kịch bản.

Sau đó mọi thứ đều thuận buồm xuôi gió.

Mỗi lần tôi bật tắt đèn sân khấu hay đèn rọi, cảnh trên sân khấu lại thay đổi.

Bạch Tuyết đáng yêu do Takaboshi-san đóng. Nữ hoàng độc ác do đàn chị năm 2 đóng.

Hội trưởng Akizuki bất ngờ diễn tròn vai cái gương, Phó hội trưởng Hiiragi trở thành bác thợ săn đọc thoại như trả bài, và bảy chú lùn chỉ có ba người cũng đã rất cố gắng.

Nàng Bạch Tuyết được Takaboshi-san thêm thắt chi tiết trở nên hơi hài hước, thi thoảng khiến khán giả bật cười.

Cuối cùng, Yusei quấn tấm ga trải giường cũ hiên ngang xuất hiện.

Bạch Tuyết tỉnh dậy và đấm cho Hoàng tử một cú vì "Hôn người không có khả năng phản kháng là đê tiện!".

Hình phạt là Hoàng tử phải đi đập vỡ cái gương thần, kết quả gương vỡ, Nữ hoàng hết phiền não, Bạch Tuyết sống hạnh phúc bên các chú lùn, vui vẻ cả làng.

Vở kịch Bạch Tuyết khá bạo lực đã hạ màn như thế đó.

Tập hợp ở hậu trường, Hội trưởng Akizuki nở nụ cười mãn nguyện với các thành viên Hội học sinh.

"Mọi người làm tốt lắm! Vở kịch đến đây là kết thúc!!"

(May quá, kết thúc êm đẹp rồi!)

Mọi người trong Hội học sinh đồng loạt reo hò.

Đặc biệt là xung quanh hai nhân vật chính Yusei và Takaboshi-san có rất nhiều người vây quanh.

Takaboshi-san hiếm khi cười tươi trông thật rạng rỡ.

(Nhắc mới nhớ──)

Bất chợt nhìn Takaboshi-san đang vui mừng vì thành công, tôi nghĩ.

(Takaboshi-san định bao giờ tỏ tình với Yusei nhỉ.)

Nghĩ đến thôi tim đã đau nhói.

Tôi không nhận ra Yusei đang lặng lẽ nhìn mình.

Diễn viên đã thay đồ xong, đạo cụ cũng dọn dẹp xong.

Công việc của Hội học sinh có vẻ vẫn còn, nhưng phần việc của tôi đến đây là hết.

Hội trưởng Akizuki bảo sau đây có thể tự do tận hưởng Lễ hội văn hóa.

Ngoài tôi ra, những người có việc giúp lớp như Yusei hay Phó hội trưởng Hiiragi đã thay đồ và rời đi trước.

Vì thế tôi cũng định nói "Mọi người vất vả rồi" và đi riêng thì.

Trong đám đông trước hội trường, tôi thấy một dáng người đang vẫy tay gọi mình.

Là anh hai.

"Vất vả rồi, Hikari. Làm tốt lắm."

Anh hai ngậm kẹo mút tiến lại gần tôi.

Tôi xin phép Hội trưởng Akizuki rồi chạy về phía anh hai.

"Anh đến xem thật này! Cảm ơn anh hai. Mà nói chứ em có nổi bật đâu."

"Ánh sáng mà nổi bật là lúc thất bại chứ gì. Thế là hoàn hảo rồi."

"Ahaha, đúng thật. Vậy thì may mà không nổi bật."

Dù sao đi nữa, kết thúc rồi thì đều là kỷ niệm đẹp.

"Giờ Hikari được tự do à?" anh hai hỏi, tôi định trả lời thì.

Bộp, tiếng cái gì đó rơi xuống vang lên sau lưng.

Quay lại, tôi thấy Takaboshi-san đang đứng đó.

Dưới chân Takaboshi-san là cuốn kịch bản Bạch Tuyết nằm lăn lóc.

Chắc là Takaboshi-san đánh rơi.

Takaboshi-san đỏ bừng hai má, đôi mắt to tròn dễ thương mở to hết cỡ.

Hướng nhìn chắc chắn là anh hai.

Bên cạnh, anh hai rên lên "Hự".

(Sao Takaboshi-san lại nhìn chằm chằm anh hai thế nhỉ.)

Vốn dĩ hai người này đâu có quen biết gì nhau đâu?

Tôi nghĩ vậy, nhưng mà.

"A, ừm..."

Takaboshi-san cất tiếng gọi anh hai.

Mọi người xung quanh nhìn Takaboshi-san.

Nhưng Takaboshi-san chẳng bận tâm chút nào.

Má ửng hồng, cô ấy lớn tiếng nói với vẻ hạnh phúc.

"Amano-san, anh chịu hẹn hò với em rồi đúng không ạ?"

(... Hả? Amano-san là... tôi á?)

Tất nhiên tôi nghĩ là không phải.

Nhưng vậy thì rốt cuộc ai là người hẹn hò với Takaboshi-san?

Không hiểu gì cả.

Miệng tôi há hốc ra một cách ngớ ngẩn.

Nhưng Takaboshi-san dường như hoàn toàn không để tôi vào mắt.

Với khí thế hừng hực, Takaboshi-san lao vào giữa tôi và anh hai.

Đôi mắt to của Takaboshi-san chắc chắn đang nhìn anh hai.

"Em vui lắm! Cuối cùng tình cảm của em cũng chạm đến Amano-san rồi!"

Takaboshi-san nở nụ cười rạng rỡ và hạnh phúc.

Ngay lập tức anh hai nhíu mày hét lên.

"Nhầm rồi!! Sao lại thành ra thế này. Tôi chỉ đến xem Hikari──xem em gái tôi thôi."

"V-Vậy sao ạ.... Nhưng mà, tình cảm của em không thay đổi."

Bị anh hai từ chối phũ phàng, Takaboshi-san thoáng buồn.

Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, cô ấy lại trở về vẻ mặt rạng rỡ ngay.

Takaboshi-san nhìn anh hai.

Tha thiết tuyên bố.

"Amano-san, em yêu anh. Xin hãy hẹn hò với em đi mà...!"

(Hảảảảảảảả!?)

Đúng là cảm giác bị bỏ lại phía sau.

Hoàn toàn bị tình huống này cho ra rìa.

(Cái gì thế này? Chuyện gì vậy???)

Tôi không thể hiểu nổi những lời vừa nghe thấy.

Trước mắt tôi đang trợn tròn, anh hai lắc đầu cái rụp.

"Nói bao lần rồi, không được. Tôi bận lắm, không có ý định hẹn hò với Takaboshi."

"Vậy ít nhất cho em xin liên lạc."

"Không."

"Hức, lạnh lùng quá. Nhưng điểm đó cũng tuyệt vời..."

"Eo ôi..."

Dù bị nói lạnh lùng, Takaboshi-san chẳng hiểu sao lại đắm đuối.

Ngược lại anh hai thì đang sợ hãi trước một Takaboshi-san như thế, rõ ràng là đang lùi bước.

Là em gái tôi hiểu. Đó là khuôn mặt thực sự ghét bỏ.

(──Ấy, khoan khoan, không phải lúc đứng ngẩn ra nhìn!)

Tôi đang dao động trước màn tỏ tình của anh trai và bạn học diễn ra ngay trước mắt, nhưng không phải lúc để thế này.

Tôi túm lấy tay Takaboshi-san.

"N-Này Takaboshi-san, mình muốn nói chuyện chút được không!?"

"Ơ? Ồ, Hikari-san, sao thế? Mặt mũi ghê quá. Sắc mặt cũng tệ nữa."

(Thế này thì sắc mặt chả tệ!)

Gào thét trong lòng, tôi lôi Takaboshi-san đi.

Tại Takaboshi-san tỏ tình giữa đám đông nên mọi sự chú ý đang đổ dồn về đây.

Trước tiên là để thoát khỏi những ánh nhìn đó. Tiếp theo là để tạo khoảng cách với anh hai.

Và quan trọng nhất là để nói chuyện riêng!

"Anh hai đợi ở đó nhé! Hội trưởng Akizuki, mọi người, vất vả rồi ạ!"

"Ờ, ờ."

Anh hai gật đầu như bị khí thế của tôi nuốt chửng.

Hội trưởng Akizuki có vẻ nhận ra tình huống khẩn cấp nên lặng lẽ gật đầu.

Mọi người trong Hội học sinh có vẻ ngạc nhiên trước sự thay đổi chóng mặt của Takaboshi-san vốn ít nói, nhưng Hội trưởng Akizuki đã nói "Không phải chuyện người ngoài nên nghe" và giải tán đám đông.

Rời khỏi đám đông trước hội trường, tôi dẫn Takaboshi-san đến trước khu nhà câu lạc bộ.

Ở đây vắng người, chắc sẽ không ai nghe thấy chuyện.

"Takaboshi-san, cho mình hỏi chút, quan hệ với anh trai mình là──..."

Vừa toát mồ hôi lạnh tôi vừa hỏi.

Takaboshi-san nghiêng đầu.

"Hikari-san phải biết rồi chứ? Amano-san là người mình thích mà."

(Đ-Đùa nhau à────!)

Lời phát biểu gây sốc của Takaboshi-san khiến giọng tôi lạc đi.

"S-S-Sao, tại sao! Mà mình có biết đâu!?"

"Ơ kìa? Lúc làm tờ rơi Bạch Tuyết cậu đã hỏi còn gì. Nên mình cứ tưởng cậu biết chuyện mình mai phục Amano-san ở ga mỗi sáng để tỏ tình rồi chứ."

Nhầm à? Takaboshi-san nhìn tôi.

(Lúc làm tờ rơi, là...)

Nhắc mới nhớ, cuộc trò chuyện với Takaboshi-san lúc đó.

'Takaboshi-san có người mình thích không?'

'... Có.'

'! Vậy là'

'Cậu tò mò về mình và người ấy nhỉ.'

'Cậu biết chuyện mình và anh ấy từ bao giờ?'

'Ừm, không hẳn là biết nhưng mà...'

'Vậy là suy đoán à? Mà tiếp cận anh ấy đến mức đó thì người ở gần nhất như cậu nhận ra cũng phải thôi.'

'......'

'Mình biết đối với cậu anh ấy cũng là người quan trọng. Nhưng mình cũng nghiêm túc đấy.'

(Người ấy, hóa ra là anh hai sao!?)

Thì đúng là đối với tôi anh hai là người quan trọng, và tôi cũng tự giác là người ở gần anh hai nhất. Vì là gia đình mà.

('Tiếp cận anh ấy' không phải là tiếp cận Yusei sao.)

Như Takaboshi-san vừa tự nói, chắc là chuyện mai phục ở ga mỗi sáng để gặp anh hai.

Tôi không nhận ra, nhưng đúng là dạo này anh hai hay đi làm sớm hơn.

Chắc là để tránh mặt Takaboshi-san.

Anh hai cũng từng nói. 'Chỉ muốn trốn khỏi phiền phức thôi'.

"T-Tại sao Takaboshi-san lại thích anh hai..."

Bất giác thắc mắc buột ra khỏi miệng.

"Ufufu, nếu cậu muốn biết thì mình kể cho."

Với đôi mắt mơ màng, Takaboshi-san bắt đầu kể.

Tóm tắt câu chuyện nồng nhiệt của Takaboshi-san thì, nghe đâu Takaboshi-san từng bị bắt nạt ở trường cũ, trường nữ sinh Kakyou.

Lý do thì vớ vẩn như nhà Takaboshi-san là trọc phú, hay nổi bật quá nên gai mắt.

Chắc là do ghen tị thôi.

Nhưng Takaboshi-san lại tỏ ra mạnh mẽ, thế là trò bắt nạt ngày càng leo thang.

Lúc trái tim sắp tan vỡ, anh hai đã cứu cậu ấy.

"Amano-san lúc đó cứ như anh hùng trong phim vậy!" đó là lời của Takaboshi-san.

(Mà anh hai cũng có tinh thần chính nghĩa khá cao.)

Chuyện bị cuốn vào rồi cứu Takaboshi-san cũng là điều bình thường.

Vì lẽ đó, nhờ anh hai mà Takaboshi-san được cứu rỗi, và nhân dịp đó cậu ấy quyết định chuyển trường khỏi Kakyou vốn không hợp nề nếp.

"Thực ra mình muốn vào trường Shoubukan của Amano-san cơ."

Takaboshi-san nói vậy, nhưng tiếc là Shoubukan là trường nam sinh.

Thế là cậu ấy thử vào trường Aozora, và ngạc nhiên khi thấy có người quen của anh hai học cùng khóa.

Người quen của anh hai. ──Tức là Yusei.

Nghe đâu Takaboshi-san đã hỏi Yusei đủ chuyện về anh hai và cả tôi nữa.

"Nghe Hiyoshi-kun kể về em gái của Amano-san, là Hikari-san, mình đã muốn làm thân rồi. Nhưng khi gặp Hikari-san, mình lại muốn được công nhận với tư cách bạn gái của anh trai cậu nên lỡ làm màu... Hikari-san là người tuyệt vời, mình thực sự an tâm và vui lắm."

(H-Hóa ra là có ý đồ đó sao...!)

Không ngờ thái độ của Takaboshi-san lúc mới gặp lại có uẩn khúc như vậy. Tôi hoàn toàn không nhận ra.

(Nhưng mà, nói ra mới thấy có nhiều điểm đáng ngờ thật.)

Đầu tiên, gọi tôi là "Hikari-san" ngay lần đầu gặp mặt không chút do dự.

(Đó là do đã gặp anh hai trước và gọi là "Amano-san" rồi sao.)

Thêm nữa, lúc đi mua đồ ở cửa hàng giảm giá, Takaboshi-san muốn đến nhà Yusei.

'Ơ? Tớ có cho Takaboshi-san địa chỉ à?'

'Gần nhà Amano-san đúng không. Chỉ cần cậu chỉ đường là mình biết.... Nếu được thì mình muốn đến gần đó, hay là sao nhỉ...'

'Ra là vậy.'

(Lúc đó là nhắm đến cơ hội tình cờ gặp anh hai...!)

Vốn dĩ, nghĩ kỹ lại thì lúc đó cậu ấy đã nói "Amano-san" rồi.

Đáng lẽ tôi phải nghĩ đến việc Takaboshi-san là người quen của anh hai mới phải.

Nghe nói việc Yusei ấp úng không kể chuyện Takaboshi-san cho tôi là do Takaboshi-san đã dặn 'Khi nào nói thì mình sẽ tự nói'.

Mà chuyện riêng tư của Takaboshi-san và anh hai, hay quan hệ giữa anh hai và tôi, đều là những chủ đề nhạy cảm.

Dù không bị dặn thì tôi cũng hiểu Yusei khó mở lời.

Hèn gì dù biết tôi thích Yusei, Takaboshi-san cũng chẳng hề dao động chút nào.

'Hikari-san thực sự thích Hiyoshi-kun nhỉ.'

Bởi vì Takaboshi-san kể từ khi được cứu đã luôn thích anh hai mà.

Tức là.

(Tôi và Takaboshi-san, chẳng phải tình địch hay gì cả────!)

Hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.

Một cú lừa không thể tin được.

(Không ngờ người Takaboshi-san thích không phải Yusei mà là anh hai...)

Cú sốc quá lớn khiến tôi vẫn chưa thể chấp nhận được.

Thấy tôi đang ngẩn ngơ, Takaboshi-san làm vẻ mặt hối lỗi.

"Ừm, chẳng lẽ cậu không nhận ra sao? Nếu vậy thì xin lỗi nhé."

"Không, mà, do mình tự hiểu lầm nên mình cũng có lỗi..."

Tôi trả lời bằng giọng yếu ớt.

Takaboshi-san khẽ lắc đầu và cúi mặt.

"Không chỉ vậy đâu. Mình không cố ý, nhưng có vẻ như mình đã tiếp cận Hikari-san và Hiyoshi-kun chỉ vì mục đích nhắm đến Amano-san đúng không? Mình thấy tệ lắm.... Dù không có chuyện của Amano-san, mình vẫn rất vui khi được làm bạn với Hikari-san."

Takaboshi-san lộ vẻ buồn bã.

Tôi vội vàng an ủi Takaboshi-san.

"Không không, đừng bận tâm chuyện đó! Chúng mình giờ là bạn bè bình thường rồi mà."

"Thật không!?"

Nghe tôi nói, mắt Takaboshi-san sáng rực lên.

"Vậy Hikari-san, cậu đi vòng quanh Lễ hội văn hóa cùng mình, Hikari-san và Amano-san được không!?"

"Hả?"

"A, tất nhiên nếu mình làm phiền thì mình sẽ rút lui."

"Không, phiền thì không phiền đâu. Nhưng phải hỏi ý kiến anh hai đã."

(Cá nhân mình thấy Takaboshi-san là cô gái tốt, muốn tiến cử cho anh hai lắm.)

Nhưng nhìn thái độ đó thì chắc khó đấy.

"Được sao? Cảm ơn cậu, Hikari-san...!"

Takaboshi-san lộ vẻ mặt hân hoan trước câu trả lời của tôi.

Nụ cười đó lần đầu tiên tôi nhìn thấy.

(... Takaboshi-san là người thế này sao?)

Hình như cậu ấy phải người lớn và bí ẩn hơn chứ nhỉ.

Thế này thì chỉ là một nữ sinh trung học đang yêu thôi.

Hơn nữa có lẽ do được gặp anh hai nên phấn khích, cậu ấy khá là tăng động.

(Hay đây mới là con người thật của Takaboshi-san nhỉ.)

Nếu vậy thì tôi chẳng hiểu gì cả.

Tôi chỉ biết thở dài trước sự chậm tiêu của chính mình.

Sau đó, nhờ tôi nói vào, anh hai cũng chấp nhận đi vòng quanh Lễ hội văn hóa cùng Takaboshi-san và tôi. Dù sao thì anh hai cũng tò mò về tình hình của Takaboshi-san sau khi được cứu.

"Đừng có làm phiền em gái tôi quá đấy", anh hai vừa nói vừa dẫn chúng tôi đi tham quan.

Chúng tôi đi ăn xúc xích Haruna đang nỗ lực nướng, ghé qua hội chợ sách cũ, xem triển lãm của lớp, và cuối cùng ăn kem bằng vé bạn trai Haruna cho.

Sắp hết giờ rồi, tôi viện cớ có việc ở phòng Hội học sinh để Takaboshi-san và anh hai có không gian riêng.

(Hiếm có dịp, mong Takaboshi-san thuận lợi.)

Dù có hơi khác tưởng tượng một chút, nhưng Takaboshi-san chắc chắn là người tốt.

Là em gái, tôi nhiệt liệt hoan nghênh chị dâu tương lai.

Và thế là vài giờ sau lời tỏ tình chấn động của Takaboshi-san.

Tôi đang ngồi một mình trên băng ghế gần phòng Hội học sinh.

Đã hơn 4 giờ rưỡi chiều.

Lúc nãy loa trường đã thông báo bắt đầu lễ bế mạc.

Các học sinh có nguyện vọng chắc đang tham gia sự kiện ở sân trường.

Sắp đến sự kiện chính của Lễ hội văn hóa trường Aozora, giờ bắn pháo hoa.

Pháo hoa tháng Mười, lý do khiến tôi quyết tâm tỏ tình với Yusei.

(Nhanh thật đấy...)

Kể từ ngày đầu tiên định tỏ tình với Yusei và bị Cảnh báo Quan hệ Tam giác cản trở, đã khoảng một tháng trôi qua.

Một tháng với biết bao chuyện không tưởng.

Con đường dẫn đến phòng Hội học sinh cũng đã trở nên quen thuộc.

(Nhưng, chắc mình cũng sẽ không đến Hội học sinh nữa đâu nhỉ.)

Nghĩ lại thì việc giúp đỡ Hội học sinh bắt đầu từ sự đe dọa của Hội trưởng Akizuki.

Vì Hội trưởng Akizuki nhận ra tôi thích Yusei.

(Yusei, hả.)

Tôi lơ đãng nhìn về phía sân trường và suy nghĩ.

(... Từ giờ phải làm sao đây.)

Một tháng trước, tôi muốn tỏ tình với Yusei, và nếu được thì cùng đi đến sân trường đó với tư cách bạn gái, cùng nhau ngắm pháo hoa tháng Mười.

(Nhưng, bây giờ thì sao?)

Bây giờ tôi đang muốn gì.

Cứ thế này Lễ hội văn hóa sẽ kết thúc mất.

Nhớ lại những ngày tháng cố gắng tỏ tình dù bị Cảnh báo Quan hệ Tam giác cản trở bao nhiêu lần.

(Cảm xúc lúc đó là──)

Đặt tay lên ngực, tôi chợt nghiêng đầu.

(──Ơ? Nhưng mà)

Tôi nhận ra.

(Nếu Takaboshi-san không phải là tình địch, thì cái "Cảnh báo Quan hệ Tam giác" rốt cuộc là...)

"Amano?"

"!"

Đột nhiên có tiếng gọi từ trong bóng tối.

Tôi giật mình run rẩy ngước lên.

Bắt gặp ánh mắt tràn đầy tự tin.

"Cô ở đây à. Tôi tìm mãi đấy."

"Hội trưởng Akizuki."

Hội trưởng Akizuki trong bộ đồng phục đã đứng trước mặt tôi từ lúc nào.

"Ừm, công việc của Hội học sinh xong rồi ạ?"

Tôi hỏi, Hội trưởng Akizuki gật đầu.

"Ừ. Về phần pháo hoa là lĩnh vực của các thầy cô rồi. Tôi xin phép rút khỏi sự kiện ở sân trường."

"Ra là vậy. Nhưng sao anh lại ở đây."

"... Ai biết."

Hội trưởng Akizuki cười khẽ.

Hàng rào cây phía sau xào xạc tiếng lá.

Hội trưởng Akizuki gọi "Amano".

"Nói chuyện chút không? Tôi muốn nói chuyện riêng với cô."

(Nói chuyện riêng, hơi căng thẳng nhỉ.... Lần trước tôi đã để lộ bộ dạng kỳ quặc, lại còn bị nói mấy câu lạ lùng nữa.)

Mà, chuyện thích hay gì đó chắc là cách an ủi hoặc đùa giỡn kiểu Hội trưởng Akizuki thôi.

Dù sao thì nơi Hội trưởng Akizuki dẫn tôi đến là sân thượng tòa nhà.

Nơi thường đông đúc học sinh vào giờ nghỉ trưa, giờ đây không một bóng người.

Bên kia lan can có thể nhìn thấy sân trường, hầu hết học sinh đang tập trung ở đó.

Tiếng ồn ào không vọng tới sân thượng, chỉ có tiếng bước chân của tôi và Hội trưởng Akizuki vang lên.

Bầu trời bắt đầu hoàng hôn, chuyển từ màu đỏ son sang màu xanh thẫm.

Bầu trời thật đẹp.

Mái tóc nâu đỏ của Hội trưởng Akizuki bay bay.

Hội trưởng Akizuki quay lại, đối diện với tôi.

"Xin lỗi vì đã bắt cô giúp việc Hội học sinh đến tận hôm nay. Nếu có gì tôi có thể làm được thì tốt."

Có vẻ việc của Hội trưởng Akizuki là cảm ơn tôi.

(May quá không nói chuyện kỳ quặc.)

Tôi hơi nhẹ nhõm và trả lời Hội trưởng Akizuki.

"Không không, đừng bận tâm ạ. Em nói gì thì nói cũng thấy vui mà."

Nhờ đó mà tôi cũng làm bạn được với Takaboshi-san.

Hội trưởng Akizuki cười khổ: "Vậy sao? Cô ít tham vọng thật đấy."

"Trông thế này thôi chứ tôi cũng thấy có lỗi với cô lắm. Xin lỗi nhé, vì đã đe dọa cô."

"À ừm."

"Nhưng mà."

Cùng với lời nói, Hội trưởng Akizuki bước một bước lại gần tôi.

"... Nhờ cô đến mà tôi được cứu giúp nhiều lắm. Cảm ơn cô."

"!"

Hội trưởng Akizuki vươn tay ra.

Và nhẹ nhàng xoa đầu tôi.

Cử chỉ dịu dàng khiến mái tóc tôi phát ra tiếng sột soạt.

(Không ngờ Hội trưởng Akizuki lại nghiêm túc xin lỗi và cảm ơn mình...!)

Tôi lỡ nhìn chằm chằm vào Hội trưởng Akizuki trước mặt.

Biết là Hội trưởng Akizuki là người nghiêm túc, nhưng cũng là người hay ra vẻ bề trên mà.

(Cảm giác, rất bất ngờ và... hơi nhột.)

Được Hội trưởng Akizuki đánh giá cao khiến tôi thấy vui một cách thuần túy.

Hơn nữa cử chỉ xoa đầu của Hội trưởng Akizuki quá đỗi dịu dàng.

"C-Cảm ơn anh."

Vừa nói, tôi vừa cảm thấy mặt mình nóng lên vì ngượng.

Hội trưởng Akizuki mỉm cười thoang thoảng.

"Này, Amano."

Ngón tay đang vuốt tóc tôi của Hội trưởng Akizuki bất ngờ chuyển xuống má tôi.

(Ơ?)

Bị chạm vào má, cơ thể tôi cứng đờ.

Bởi vì chuyện này chưa từng có ai làm với tôi cả.

(Sao Hội trưởng Akizuki lại chạm vào mặt mình.)

Tôi cảm nhận được những ngón tay thon dài đang chạm vào.

Cái gì thế này, tôi nghĩ, nhưng không thể cử động.

Ánh mắt chân thành của Hội trưởng Akizuki khiến tôi không nói nên lời.

"Tôi đã nói trước đây rồi nhỉ."

"N-Nói gì ạ."

Hội trưởng Akizuki nhìn thẳng vào tôi và tuyên bố.

"Tôi thích em."

(Hả...!)

Tôi trố mắt ngạc nhiên.

Hơi thở nuốt vào nghẹn lại trong cổ họng.

Hội trưởng Akizuki nhận ra sự ngạc nhiên của tôi nhưng không hề lùi bước.

"Amano."

Anh lặp lại tên tôi.

Đón ánh hoàng hôn, đôi mắt Hội trưởng Akizuki lấp lánh như ngấn nước.

p223.jpg

"Nếu là tôi, tôi sẽ không làm em đau khổ. Em muốn gì tôi cũng sẽ làm, khi em muốn tôi ở bên cạnh, tôi nhất định sẽ ở bên.... Tôi sẽ dịu dàng hơn bất cứ ai."

Giọng nói pha lẫn hơi thở của Hội trưởng Akizuki ngọt ngào đến lạ.

Đôi mắt màu nâu đỏ nhìn tôi tha thiết.

"Thậm chí, cho đến khi vết thương lòng của em lành lại cũng được. Em cứ lợi dụng tôi đi. Nếu em thấy thoải mái hơn, thì tôi không phiền đâu."

"Tại sao, lại đến mức đó..."

(Tại sao lại là mình?)

Tôi cứ tưởng lời nói ở công viên là trò đùa của Hội trưởng Akizuki.

(Vậy mà, không ngờ là thật sao.)

Giọng tôi khàn đi.

Hội trưởng Akizuki trả lời ngay lập tức.

"Vì tôi không muốn Amano phải khóc."

(Ơ...)

Lời của Hội trưởng Akizuki thật tĩnh lặng.

"Tôi muốn em cười. Tôi không muốn nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của em."

"Hội trưởng Akizuki."

"Vì tôi thích em."

Hội trưởng Akizuki thì thầm.

"Hãy làm bạn gái của tôi nhé."

"──!"

Tôi không thở nổi nữa.

Vì Hội trưởng Akizuki quá đỗi nghiêm túc.

(Sao có thể.)

Hội trưởng Akizuki chắc chắn là nghiêm túc.

Anh ấy không phải người nói dối vào những lúc thế này.

Tuy miệng lưỡi độc địa nhưng anh ấy là người nghiêm túc.

"Em thì sao? Amano. Em muốn thế nào."

"E-Em."

Bị hỏi, giọng tôi run lên.

Hội trưởng Akizuki dồn dập thêm lời như muốn truy vấn.

"Em định tiếp tục đuổi theo Hiyoshi sao? Hay là để tôi chiều chuộng em. Cái nào tốt hơn."

Yêu và được yêu.

Cái nào tốt hơn, Hội trưởng Akizuki đang hỏi tôi điều đó.

"Tôi không muốn em bị tổn thương. Nhưng hơn thế nữa, tôi không muốn em phải hối hận."

Vì thế hãy suy nghĩ cho kỹ, Hội trưởng Akizuki nói.

"Tôi sẽ chấp nhận bất cứ lựa chọn nào của em."

Hội trưởng Akizuki mỉm cười dịu dàng.

(Mình muốn thế nào đây.)

Chắc chắn nếu tôi muốn, Hội trưởng Akizuki sẽ đối xử dịu dàng với tôi.

Anh ấy không phải người nói dối, chắc chắn là vậy.

Có lẽ nhờ thế mà tôi sẽ thấy thoải mái hơn như lời Hội trưởng Akizuki nói.

(Nhưng mà.)

Mặt trời từ từ lặn xuống.

Xung quanh đã tối hẳn, bóng tối tĩnh lặng bao trùm.

Sắp đến giờ bắn pháo hoa rồi.

(Mình──)

Ngay khi tôi định mở miệng.

Bíp, bíp, bíp!

Âm thanh như tiếng còi báo động vang lên trong đầu.

(Ơ.)

Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Trong lúc tôi còn đang ngỡ ngàng.

Tầm nhìn của tôi đã bị lấp đầy bởi những biểu tượng và dòng chữ quen thuộc.

[Nắng] [Mưa lớn] [Sấm sét] [Tuyết] [Nhiều mây] / [Cảnh báo Quan hệ Tam giác đang được phát lệnh!]

(Cái...!)

Tôi mở to mắt kinh ngạc.

Hội trưởng Akizuki cất tiếng nghi ngờ: "Amano?".

Ngay sau đó.

Rầm! Tiếng cửa mở tung vang lên.

Một bóng người chạy tới, chen vào giữa tôi và Hội trưởng Akizuki.

(Hả? Hả? Hả?)

Trước sự hỗn loạn của tôi, tôi thấy Hội trưởng Akizuki cau mày.

Kẻ xâm nhập lớn tiếng tuyên bố.

"Đừng chạm vào Hikari, Hội trưởng Akizuki!"

"Yusei!?"

"Hiyoshi..."

Người vừa lao ra từ cửa ra vào là Yusei.

Người bạn thuở nhỏ mà tôi yêu thích.

Thời gian quay ngược lại một chút.

Lúc Amano Hikari và Akizuki Ren đang đi lên sân thượng.

Hiyoshi Yusei đang dọn dẹp nhà ma của lớp.

"Phản hồi tốt ghê nhỉ~" "Nè, chuẩn bị đi xem pháo hoa thôi!"

Nghe cuộc trò chuyện của các bạn nữ trong lớp, Yusei khẽ cau mày.

(Pháo hoa, hả.)

Đặc sản Lễ hội văn hóa trường Aozora, pháo hoa tháng Mười.

Nếu được, Yusei muốn xem cùng bạn thuở nhỏ.

Nhưng điều đó, trong tình huống hiện tại, là không thể nào thành hiện thực.

(Sao mình lại nói những lời như thế chứ.)

Lôi lời hứa tám năm trước ra, bị Hikari hiểu lầm cũng là đương nhiên.

(Nhưng mà, mình không thể không làm thế. Nếu không thì──)

────Sợ rằng sẽ bị cướp mất.

(Bị cướp mất, là bởi ai?)

Tự hỏi bản thân trước từ ngữ nảy sinh trong lòng.

Đúng lúc đó, bạn cùng lớp Murasame Mamoru đi trả đồ dùng hớt hải chạy tới.

"Hiyoshi!"

"Sao thế, Murasame. Sao vội vàng vậy..."

"Nguy, nguy to rồi! Lúc nãy tớ thấy Hội trưởng Akizuki và Amano-san đi lên sân thượng cùng nhau."

"Hội trưởng Akizuki, với Hikari?"

Nghe lời Murasame, Yusei cau mày.

Trong lòng dấy lên một cảm giác khó chịu, nhưng Yusei giả vờ không nhận ra và quay mặt đi.

"Tổ hợp hiếm thấy nhưng cũng đâu có gì lạ. Với lại không liên quan đến tớ."

"Đồ ngốc! Amano-san có thể bị Hội trưởng Akizuki cướp mất đấy!"

"!"

Bị cướp mất.

Từ đó khiến Yusei cắn môi.

Cảm giác khó chịu trong ngực mạnh lên đến mức khó thở.

Murasame tiếp tục nói.

"Được sao? Amano-san hẹn hò với Hội trưởng Akizuki cũng được sao? Cậu thấy ổn với chuyện đó à?"

"Chuyện đó──...!"

Trước đây, chính Akizuki Ren cũng đã hỏi câu này.

Đồng ý hay phản đối việc Hikari hẹn hò với Ren.

(Lúc đó mình đã trả lời người quyết định là Hikari. Nhưng mà, nhưng mà.)

Nhưng mà, Yusei nghĩ.

(Nhưng mà trái tim của chính mình thì──)

Cậu siết chặt nắm đấm.

Murasame gọi "Hiyoshi" bằng giọng nghiêm túc.

"Đừng để phải hối hận. Lễ hội văn hóa năm lớp 10 chỉ có hôm nay thôi đấy."

"Murasame."

Tại sao lại nói đến mức này? Khi cậu hỏi, Murasame cười khổ.

"À thì, tớ lỡ miệng nói với Hội trưởng Akizuki là cậu bảo vệ Amano-san quá mức. Nếu đó là nguyên nhân thì ngại lắm. Nên coi như chuộc lỗi đi."

Nhắc mới nhớ đến cuộc hội thoại về việc 'không xứng đáng với Hikari'.

"Cái đó đâu cần bận tâm."

"Mà với lại, Hiyoshi là bạn tớ mà."

Murasame cười toe toét vỗ lưng Yusei.

"Đi đi. Rồi mau mau mà tự giác đi──!"

"... Biết rồi. Cảm ơn, Murasame."

Tự giác cái gì thì để vừa chạy vừa nghĩ, Yusei lao ra khỏi lớp học.

Mục tiêu là sân thượng nơi Hikari và Ren đang ở.

(Không muốn hối hận. Không muốn giao Hikari cho ai. Muốn ở bên Hikari.)

Cậu rẽ đám đông chạy qua hành lang.

Tiếng giáo viên nhắc nhở vang lên nhưng cậu không bận tâm được nữa.

Chân Yusei đạp lên cầu thang.

(Mình, đối với Hikari────)

Cánh cửa sân thượng đã ở ngay đó.

Mở cửa ra, cảnh tượng đập vào mắt khiến cậu bất giác thốt lên.

"──Đừng chạm vào Hikari, Hội trưởng Akizuki!"

Trước sự xuất hiện đột ngột của Yusei, tôi mở to mắt.

"Tại sao, sao Yusei lại ở đây!?"

"Nghe Murasame nói. Cậu ấy thấy hai người đi lên sân thượng. Hình như là để chuộc lỗi vì lỡ nói điều kỳ quặc với Hội trưởng Akizuki."

(Chuộc lỗi?)

Tôi không hiểu là chuyện gì.

Nhưng có vẻ Hội trưởng Akizuki đã hiểu, anh gật đầu "Ra là vậy".

Yusei nhìn luân phiên giữa Hội trưởng Akizuki và tôi.

Rồi.

Yusei cúi đầu thật mạnh trước tôi.

"Xin lỗi, Hikari──!"

"... Ơ?"

Chuyện gì vậy nhỉ, tôi đứng hình.

Ngẩng mặt lên, chẳng hiểu sao Yusei lại có vẻ mặt vô cùng thảm hại.

Giống như một đứa trẻ bị lạc đường vậy.

Đôi lông mày đẹp rũ xuống, cậu ấy nhìn tôi như dò xét.

"Xin lỗi vì lúc đó đã nói những lời gây hiểu lầm như thể vì 'lời hứa' nên mới tiếp tục làm bạn."

"Chuyện đó..."

Yusei đang nói về lúc tôi và cậu ấy cãi nhau.

Chỉ nhớ lại thôi nỗi đau thất tình lại ùa về.

Nhưng Yusei vẫn tha thiết nói với tôi.

"Không phải vì lời hứa mà làm bạn đâu. Thực tế thì ngược lại đấy."

"Ngược lại?"

Tôi không hiểu Yusei muốn nói gì.

Yusei gật đầu.

"Tớ chỉ đang bám víu vào lời hứa tám năm trước thôi. Rằng vì đã hứa nên người thân thiết nhất với Hikari chắc chắn là tớ. Nếu không tự nhủ như vậy thì tớ sợ lắm. Nếu không thì──"

Yusei liếc mắt sang hướng khác.

Hướng nhìn đó là Hội trưởng Akizuki đang đứng im lặng.

"──Nếu không thì, tớ sợ Hikari sẽ bị Hội trưởng Akizuki cướp mất."

(Hả...?)

Nghĩa là sao.

Thấy tôi bối rối, Yusei tiếp tục.

"Dạo này, thấy Hikari ở cùng Hội trưởng Akizuki là tớ lại thấy bực bội. Không phải tớ ghét Hội trưởng Akizuki, ngược lại tớ còn kính trọng anh ấy, nhưng thấy Hội trưởng Akizuki lại gần Hikari, tớ lại thấy vướng mắt không chịu được."

(C-Cái gì thế.)

Mới nghe lần đầu đấy.

Hội trưởng Akizuki lộ vẻ mặt phức tạp.

Đương nhiên rồi, bị gọi là vướng mắt ngay trước mặt mà.

"Tôi thì lại thấy bực mình với thái độ thiếu quyết đoán của Hiyoshi hơn đấy", anh nói.

"Nhờ thế mà Amano bị tổn thương."

(Ơ, anh ấy giận thay cho mình sao?)

Hội trưởng Akizuki dịu dàng bất thường. Đúng là như người khác vậy.

Yusei ái ngại cúi mặt.

"Đúng là tớ đã làm tổn thương Hikari, tớ sai rồi. Tớ cũng đang hối lỗi."

Nhưng mà, Yusei lại nhìn tôi lần nữa.

"Tớ đã không tự nhận thức được."

"Cái gì?"

Thấy tôi thắc mắc, Yusei lộ vẻ mặt nghiêm túc.

Yusei nói với giọng nồng nhiệt.

"Hikari luôn ở bên cạnh, và tớ cứ nghĩ sau này cũng sẽ mãi ở bên nhau. Nên tớ chưa từng suy nghĩ về điều đó. Nhưng Hội trưởng Akizuki lại gần Hikari... và tớ đã nhận ra."

Yusei thì thầm.

Gió lạnh thổi bay tóc Yusei.

"Tớ không muốn làm bạn của Hikari. Càng không phải vì lời hứa mà ở bên cạnh."

Ánh mắt thẳng thắn của Yusei hướng về phía tôi.

"Tớ chỉ muốn, mãi mãi là 'số một' của Hikari thôi──...!"

(Ơ...)

Nhìn kỹ thì má Yusei hơi ửng đỏ.

Yusei đang cố nén sự xấu hổ, nhưng vẫn nhìn thẳng vào tôi.

"Tớ muốn ở gần Hikari nhất. Lúc nào tớ cũng muốn bảo vệ Hikari."

Lời của Yusei thấm vào tim tôi.

Tôi nhận ra ý nghĩa của những lời đó.

(Không thể nào, thế thì, cứ như là Yusei, đối với mình)

"Tớ... thích Hikari."

(────!)

Yusei thì thầm như trút ra hơi thở.

Tôi nín thở. Toàn thân cứng đờ.

Cảm giác như thời gian ngừng trôi.

"Tớ không muốn giao Hikari cho Hội trưởng Akizuki. Không giao cho ai cả."

"Tôi cũng không định rút lui đâu. Nhưng mà... người quyết định là Amano."

Yusei tuyên bố, và Hội trưởng Akizuki nãy giờ im lặng chen vào.

Tôi không ngờ tới. Tôi cứ nghĩ là tuyệt đối không thể nào.

(Nhưng mà, không lẽ, chuyện đó)

Chuyện như thế này, lại có thể xảy ra sao.

(Chẳng lẽ quan hệ tay ba, là chuyện giữa tôi, Yusei và Hội trưởng Akizuki sao────!?)

Khi nhận ra thì xung quanh đã tối hẳn.

(L-Làm sao đây. Phải làm sao bây giờ?)

Tình huống này là lần đầu tiên tôi gặp phải, đầu óc quay cuồng.

Người cứu tôi khỏi sự hỗn loạn tột độ lại là Hội trưởng Akizuki, thật bất ngờ.

Hội trưởng Akizuki gọi "Amano".

"Đừng bận tâm xung quanh. Em hãy chọn con đường mà mình có thể hạnh phúc.... Đừng để hối hận."

(Hối hận──...)

Nhắc mới nhớ hình như Haruna cũng nói điều tương tự.

'Hikari, cậu đã nói rồi mà. Muốn xem pháo hoa Lễ hội văn hóa với tư cách bạn gái của Hiyoshi-kun.... Tớ muốn Hikari không phải hối hận.'

Ngay khi tôi nhớ lại lời của Haruna.

Đùng, một tiếng nổ lớn vang lên.

Pháo hoa bay vút lên bầu trời đêm.

(A...!)

Tôi nghe thấy tiếng reo hò ồ lên từ sân trường.

(Đúng rồi, pháo hoa.)

Giống như lúc xem cùng Yusei tám năm trước.

Pháo hoa truyền thống của Lễ hội văn hóa trường Aozora.

Pháo hoa tháng Mười mà tôi luôn mong ước được xem với tư cách bạn gái của Yusei.

"... Ư."

Tôi cắn chặt môi.

Lấy tay ôm lấy lồng ngực đang thắt lại.

Tôi biết Yusei đang nhìn tôi lo lắng gọi "Hikari".

Trong khi đó Hội trưởng Akizuki vẫn điềm tĩnh chờ đợi.

Như thể đang dõi theo tôi vậy.

(Ban đầu tôi nghĩ Hội trưởng Akizuki là người đáng ghét.)

Nhưng càng tìm hiểu tôi càng nhận ra anh ấy không phải người xấu.

Tôi biết anh ấy là người tốt.

(Tôi không ghét Hội trưởng Akizuki, ngược lại xét về con người thì tôi thích anh ấy.)

Tôi cũng lo lắng, cũng mong anh ấy hạnh phúc.

(Bởi vì Hội trưởng Akizuki là người dễ bị tổn thương nhưng lại hay tỏ ra mạnh mẽ, một người không thể bỏ mặc được.)

Nhưng mà.

Tôi nắm chặt tay trước ngực.

(────Tôi không thể chọn Hội trưởng Akizuki.)

Tôi đã biết rõ. Đã quyết định rồi.

Kết luận thì chẳng cần suy nghĩ cũng đã rõ ràng.

Dù Hội trưởng Akizuki có tốt đến đâu, có mong anh ấy hạnh phúc đến đâu.

Thì.

(Tôi vẫn muốn xem pháo hoa này cùng với Yusei cơ...!)

"... Hội trưởng Akizuki, em xin lỗi."

"!"

Nghe lời tôi nói, tôi thấy Yusei nín thở.

Hội trưởng Akizuki không thay đổi sắc mặt.

Anh lặng lẽ gật đầu "Vậy sao".

"Nếu em đã chọn, thì cứ thế đi."

"Hội trưởng Akizuki."

"Cố lên nhé, Amano."

Thì thầm thật khẽ, Hội trưởng Akizuki bước đi.

(............ Em xin lỗi.)

Tôi thì thầm trong lòng một lần nữa. Nhưng tôi không thể quay đầu lại.

(Đây là sự dứt khoát của tôi.)

Tiếng Hội trưởng Akizuki đóng cửa vang lên.

Tôi đối diện với Yusei.

"Hikari..."

Một lần nữa, tôi nhìn Yusei đang lo lắng.

Người bạn thuở nhỏ đã ở bên tôi từ bé.

Ngầu, sảng khoái, và dịu dàng.

(Người mà tôi yêu nhất.)

Tôi nói với Yusei những lời mà tôi đã muốn nói từ rất lâu rồi.

"────Tớ thích Yusei."

"!"

Yusei mở to mắt.

(Cuối cùng, cũng nói được rồi...!)

Bao nhiêu lần định nói mà không nói được.

Lại còn vì có tình địch mà để ý lung tung, hay nghĩ Yusei chỉ coi mình là bạn mà buồn bã.

(Nhưng mà, nói được rồi.)

Biết bao cảm xúc trào dâng.

Yusei hỏi tôi với vẻ mặt ngạc nhiên.

"Đ-Được sao? Tớ đã làm tổn thương Hikari mà."

Thấy Yusei bối rối, tôi lắc đầu.

"Cái đó thì ai cũng như nhau thôi. Tớ cũng xin lỗi vì chỉ biết nói những lời tồi tệ.... Tớ thích Yusei. Tớ đã thích cậu từ rất lâu rồi."

Tình cảm cứ thế tuôn ra khỏi miệng.

(Nói thích với người mình thích, hóa ra lại thỏa mãn đến thế này...!)

Lồng ngực ấm áp, niềm vui lan tỏa khắp cơ thể.

Bởi vì tôi thích Yusei.

Thích, rất thích, và bây giờ, cuối cùng tôi cũng truyền tải được điều đó.

(Cho nên, mới vui sướng đến thế này.)

"... Ư!"

Mặt Yusei đỏ bừng.

Nhưng ánh mắt cậu ấy nhìn tôi thật mãnh liệt.

Yusei mạnh mẽ ôm chầm lấy tôi.

"Y-Yusei!?"

"Bị nói như thế, tớ không thể lùi bước được nữa đâu."

Yusei nói với giọng điệu mạnh mẽ.

(C-Cảm giác Yusei khác mọi khi quá!? Không phải dịu dàng mà là mãnh liệt, hay sao ấy.)

Tim tôi đập thình thịch dữ dội.

Tôi cảm thấy toàn thân nóng bừng.

"Hikari."

Yusei gọi tôi bằng giọng chắc nịch.

Mọi thứ thuộc về Yusei, trong mắt tôi đều lấp lánh.

Yusei khẽ thì thầm vào tai tôi.

"Làm bạn gái tớ nhé. Ở bên tớ mãi mãi nhé."

"V-Vâng...!"

Giọng nói ngọt ngào và dịu dàng của Yusei.

Ngầu, dịu dàng, và đôi khi mạnh mẽ.

(Quả nhiên, mình thích Yusei...──!)

Hạnh phúc ngập tràn.

Tôi như tan chảy trong hơi ấm truyền từ Yusei.

Vòng tay ôm chặt lấy tôi dường như thể hiện độ lớn tình cảm của Yusei.

(A, mình đã được đáp lại tình cảm rồi.)

Vui đến mức nước mắt chực trào ra.

Đã có biết bao chuyện xảy ra.

Bị Cảnh báo Quan hệ Tam giác xoay như chong chóng, nghi ngờ Takaboshi-san, rồi nói chuyện với Hội trưởng Akizuki.

(Thích Yusei thật tốt quá. Không bỏ cuộc, thật tốt quá──)

Pháo hoa tô điểm bầu trời đêm.

Ánh sáng rực rỡ rơi xuống từ bầu trời.

Chúng tôi nhìn nhau một lần nữa.

"Dù có chuyện gì xảy ra, tớ vẫn là số một của Hikari nhé."

"... Ừ. Hứa nhé, Yusei."

Mãi mãi bên nhau nhé.

Tôi ngoắc ngón tay út với Yusei để thực hiện lời hứa sau tám năm.

p247.jpg

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!