Doumo, sukina hito ni horegusuri wo iraisareta majo desu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

2 6

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

(Đang ra)

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

무빵죽

Ít nhất là tôi đã từng như vậy cho đến lúc này.

426 19528

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

466 14176

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

(Đang ra)

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

Yureikeo (유레이커)

Tôi vốn chỉ mong cầu một kiếp nhân viên bình lặng, nhưng có vẻ như... tôi không phải là một tên đầy tớ tầm thường.

6 26

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

307 2379

Mở đầu: Cô phù thủy thất tình và Lọ tình dược - Chương 01

"Cho hỏi, đây có phải nơi trú của 'Phù thủy bên Hồ nước' không?"

Vị khách không mời mà tới khiến cô phù thủy Roze đông cứng người lại khi mở cánh cửa ra vào. Cô rối rít xõa làn tóc, che đi đôi gò má đang ửng đỏ.

Đứng trước nơi ở kiêm nơi làm việc tồi tàn của Roze là một bóng người với chiếc áo choàng chấm gót.

"Vâng, ừm, đây đúng là nơi ở của 'Phù thủy tốt bụng bên Hồ'…"

"Dù đường đột, tôi muốn đưa ra một yêu cầu."

Người đàn ông đưa ra lời đề nghị với tông giọng đã quen ra lệnh người khác.

Không gian xung quanh lờ mờ ánh sáng, nhưng vẫn đủ để nhìn rõ khuôn mặt đang ló ra khỏi tấm áo choàng.

Roze biết người này.

Anh tên là Harij Azm.

Việc che giấu thân phận khi đến thăm nhà của phù thủy chỉ là chuyện thường tình.

Riêng việc tới nơi ở của một phù thủy đã bị coi là đáng hổ thẹn, nếu không muốn nói là có thể bị coi là tội, bởi bản chất thất thường và sự độc ác của lũ phù thủy.

Roze tỉ mỉ quan sát Harij--người đàn ông này đáng lẽ không nên dính dáng gì tới một nơi như nơi đây. Anh ấy muốn gì cơ chứ?

Harij nham hiểm cất tiếng.

"Tôi muốn mua một lọ tình dược."

Quá sốc, theo phản xạ, Roze nâng lá rau diếp trên tay lên miệng--nhai nhai, măm măm…

Lá rau diếp tươi ngon giòn tan trong khoang miệng cô.

"Xin lỗi, nhưng… không may là, hiện giờ, tình dược hết hàng rồi."

"Nhưng cô vẫn phải làm lại, đúng chứ?"

"À, ừm, vâng, tất nhiên rồi…"

Nhìn cách trả lời từ đầu đến bây giờ, ai cũng có thể thấy rõ cô gái này lúng túng trong giao tiếp xã hội thế nào.

Nhưng còn chẳng đợi cô trả lời xong, người khoác chiếc áo choàng lại cất tiếng.

"Vậy thì giao kèo đi. Tôi sẽ chuẩn bị những nguyên liệu cần thiết cho thứ hóa chất đó."

"Đ-đắt lắm đó?"

"Tôi sẽ trả hết."

"Và tốn rất nhiều thời gian nữa…"

"Xin dừng lại. Thứ lỗi cho tôi, nhưng tôi mong cô không có phản đối gì với vấn đề này."

Măm măm măm, ừm~ực.

Roze nuốt lá rau diếp.

Harij thật sự đáng sợ, nhưng nét mặt của anh cũng như đang cầu xin, khiến ai đang lắng nghe cũng phải mủi lòng.